Sự Cảnh Giác

Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cánh tay Chương Như lơ lửng giữa không trung, vẻ ngượng nghịu. Diệp Ấn Dương bước lên trước: “Dù là chia tay hay vì bất kỳ lý do gì, nếu đối phương đã không muốn tiếp tục thì níu kéo cũng vô ích.”
“Liên quan gì đến anh?” Gã rapper vòng qua Diệp Ấn Dương, định tóm lấy Chương Như. Diệp Ấn Dương liền giữ tay gã lại, khiến gã tức giận chửi bới: “Muốn gây sự à?”
“Cậu thử ra tay xem.” Diệp Ấn Dương nhìn thẳng vào mắt gã. Gã rapper tức tối: “Mẹ kiếp, tao…” Hắn rút điện thoại định gọi người thì đúng lúc Lâm Thông dẫn theo vài đồng nghiệp nam chạy tới: “Có chuyện gì thế này?” Cậu ta hùng hổ giơ tay định dọa dẫm gã rapper, nhưng rồi nhận ra đó là người quen, từng chơi ném đĩa cùng nhau.
“Người anh em!” Lâm Thông lập tức thay đổi thái độ: “Có gì thì bình tĩnh nói chuyện, đừng nóng nảy. Lại đây, lại đây…” Nói rồi, cậu ta tắt điện thoại của gã rapper và kéo gã sang một bên khuyên giải.
Một lúc sau, Lâm Thông gãi đầu quay lại: “A Như, hay là chị nói cho cậu ta một lý do đi, tại sao không muốn tiếp tục nữa?” Thái độ của gã rapper là không cam tâm, nên cho gã một lối thoát cũng được.
Chuyện này cũng cần lý do sao? Chương Như nhìn chiếc khuyên tai của gã rapper, buột miệng nói: “Anh tôi không cho tôi quen dân chơi.”
Gã rapper bật cười chế giễu: “Được thôi, cô thanh cao thật đấy, ở câu lạc bộ cô chưa bao giờ động vào ai mà!” Nói rồi, hắn quay lưng bỏ đi, vẻ mặt hoàn toàn thất vọng.
Bị mọi người vây quanh chứng kiến chuyện tình cảm của mình, Chương Như vén tóc, hoàn toàn không để tâm: “Về tiếp tục quẩy nào, mọi người ăn no chưa?”
Cô gái này thật là tích cực, Lâm Thông không còn gì để nói, lặng lẽ đi uống rượu cùng vài đồng nghiệp khác.
Chương Như theo Diệp Ấn Dương về biệt thự, cô cứ lẽo đẽo đi theo sau khiến anh phải quay đầu hỏi: “Có chuyện gì à?”
“Không phải anh từng nói động thủ là cách giải quyết ngu ngốc nhất sao?” Chương Như hỏi.
Diệp Ấn Dương đáp: “Tôi không động thủ trước.” Nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ không phản kháng trước những lời khiêu khích bằng vũ lực.
Chương Như không hiểu: “Rõ ràng có cách giải quyết đơn giản hơn, anh giả vờ làm bạn trai em là được mà?” Sợ ảnh hưởng danh tiếng à? Đồ cổ hủ.
Diệp Ấn Dương nhíu mày: “Tôi không quen nói dối kiểu đó.”
Chương Như nhìn chằm chằm anh một lúc, rồi đột nhiên bật cười khúc khích. Không nói dối nhưng sẵn sàng ra tay vì cô, hiểu như vậy cũng được đúng không?
Đến đây, tâm trạng cô lại tốt lên. Về đến Quảng Châu, Chương Như kể chuyện cho Giai Giai nghe, khiến cô nàng bất lực than thở: “Mày bị hoang tưởng à, rõ ràng người ta có bị mày mê hoặc đâu!”
“Sao có thể, tao đã làm gì đâu!”
“Muốn người ta không biết thì đừng hành động ngu ngốc thế.” Giai Giai đâm cô một nhát: “Bao cao su đã đến tay rồi mà còn không ‘ăn’ được, điều đó có nghĩa là mày không hề có sức hấp dẫn đối với anh ta, ‘nothing’ đó, hiểu không đồ ngốc?”
Mình nhiệt tình châm lửa mà người ta lại tưởng mình đốt lửa để xào thịt bò.
“Chẳng phải mày bảo anh ta đang đi xem mắt à? Có khi người ta đã hẹn hò với đối tượng xem mắt rồi, rảnh đâu mà quan tâm đến mày.”
Câu này khiến Chương Như giật mình: “Không thể nào?”
“Khó nói lắm.” Giai Giai gọi người lấy rượu: “Cần chị truyền cho cưng vài chiêu không?”
Lời này nghe rất quen tai, quen đến mức như bị sỉ nhục. Chương Như giằng co giữa thể diện và hiện thực: “Chiêu gì?”
Giai Giai trầm ngâm suy nghĩ: “Đi nâng ngực đi.” Nói xong, cô ta tự bật cười ha hả như một kẻ điên.
Tối về đến nhà, vừa hay Đỗ Tuấn cũng đã về. Giai Giai hỏi về Diệp Ấn Dương: “Anh ta hẹn hò với đối tượng xem mắt rồi à?”
“Anh không rõ.” Đỗ Tuấn lấy nước trong tủ lạnh. Giai Giai lần mò từ phía sau: “Hay có khi nào lại liên lạc với người cũ?” Nên mới lạnh nhạt với Chương Như như thế.
“Đối tượng xem mắt thì anh không biết, nhưng người cũ thì chắc chắn không thể.”
“Tại sao?”
Đỗ Tuấn quay lại vỗ đầu Giai Giai: “Vốn dĩ hai người không hợp, chia tay gọn gàng dứt khoát. Hơn nữa, em có thể quay lại với người suýt chút nữa hại cha mẹ mình thân bại danh liệt được không?”
“Ôi, nghiêm trọng thế sao.” Thực ra, Giai Giai không quan tâm lắm, say rồi chỉ muốn làm nũng, liền đá giày ngồi lên bàn, kéo khóa, tay quen cửa quen nẻo đi vào.
Một đêm suýt chút nữa bị hút cạn tinh lực, hôm sau Đỗ Tuấn gặp Diệp Ấn Dương hỏi về việc xem mắt: “Ưng à, đang hẹn hò à?”
“Không.” Diệp Ấn Dương đánh vào đuôi cầu, quả cầu nảy lên vợt: “Không hợp, không gặp nữa.”
“Sao lại không hợp, chỗ nào không hợp?”
“Bận, không rảnh.”
Đối thủ đang trao đổi chiến thuật, Đỗ Tuấn quay ra hỏi: “Thế tình hình bây giờ sao rồi, công việc bận đến mức không rảnh phát triển quan hệ luôn à?”
“Đánh cầu thì tập trung đánh, không chia sẻ chuyện riêng tư. Tôi không có hứng thú với chuyện riêng của cậu, cậu cũng đừng hỏi.” Diệp Ấn Dương cầm vợt bằng tay thuận, sau đó ra sân tìm vị trí.
Đỗ Tuấn đi theo: “Đừng khổ hạnh thế chứ, bên cạnh có người có thể cân nhắc mà, ví dụ như Chương Như.”
“Chúng tôi là đồng nghiệp, đừng đùa nữa.” Diệp Ấn Dương làm động tác xác nhận, phía đối diện đã chuẩn bị.
Anh dùng tay thuận phát cầu, quả cầu bay cao. Ngay từ đầu anh đã dùng cách đánh mãnh liệt khiến Đỗ Tuấn mềm nhũn cả chân, đánh đôi chưa hết hai hiệp đã mệt lả.
Đến tuần làm việc mới, Diệp Ấn Dương gặp Chương Như dưới lầu. Hai người một trước một sau đi mua cà phê. Diệp Ấn Dương quay sang hỏi: “Muốn uống gì?”
“Em uống Latte dừa tươi, cảm ơn sếp Diệp!” Chương Như đi song song với anh, khẽ chạm vào khuỷu tay anh.
Cô có rất nhiều túi xách, đặc biệt thích những chiếc túi có hình thù kỳ lạ. Ví dụ như hôm qua là túi hình trụ, đeo lên vai như vác theo cả chai nước lớn, hôm nay cô trực tiếp xách túi hình đầu chuột Mickey đi làm.
Diệp Ấn Dương đứng sang một bên, tránh cái đầu chuột to.
Chương Như cầm cốc cà phê cùng anh đến quầy lễ tân. Văn Hòa đứng đó mỉm cười với hai người: “Chào buổi sáng sếp Diệp, chào buổi sáng chị Như.”
“Chào buổi sáng.” Chương Như dựa vào quầy: “Cuối tuần bà em đến à?”
“Thứ Sáu đến ạ, em mua vé tối rồi, tan làm em sẽ qua đón bà.”
“Ở đâu?”
“Ở trạm tàu điện phía Nam.”
Chương Như búng tay: “Vậy để chị đi đón cùng.” Buổi tối người đông, xe nhiều, người già ngồi xe đã mệt, dẫn đi tàu điện chuyển qua chuyển lại rất phiền phức: “Em gửi thông tin chuyến tàu cho chị xem có cần tan làm sớm không, tắc đường lại không hay.” Nói xong, cô thấy Diệp Ấn Dương đã đi mất, liền vội vàng đuổi theo. Trông cô chẳng khác nào một cái đuôi nhỏ, đến Văn Hòa cũng phải nhìn theo.
Buổi sáng bận rộn một lúc, Mạnh Trân Trân đang trực trên tầng sáu gọi Chương Như lên ăn bánh hạnh nhân cô nàng mới mua ở Macau: “Bà chủ làm thủ công đấy, hoàn toàn khác hẳn mấy thứ máy móc ngoài thị trường.”
“Vị không giống.” Chương Như cắn hai miếng, vụn rơi lả tả. Từng hạt hạnh nhân tan trong miệng mang đến cảm giác như bánh mới ra lò, hệt như hồi nhỏ được dẫn đi tiệm bánh vậy.
Chương Như ngồi bên ngoài tám chuyện với Mạnh Trân Trân. Cô kể lần trước đi Macau ăn tô vằn thắn tận 90 tệ, đắt đến nỗi không nỡ đi vệ sinh.
“90 tệ có đáng là bao, có tiền không ném vào sòng bạc là may rồi.” Mạnh Trân Trân đưa cho cô bánh xà phòng làm thủ công được điều chế rất thơm, ngửi như mùi hoa quế đêm tháng Tám.
Hai người đang nghiên cứu mùi thơm đó thì một bàn tay đột nhiên với tới: “Cái gì đây?”
Chương Như giật mình, thấy người đến là Vương Đông Ni bèn cất tiếng: “Dọa chết tôi rồi Tổng giám đốc Vương, anh từ đâu chui ra vậy?”
“Vừa họp xong.” Vương Đông Ni đặt bánh xà phòng xuống. Mọi người bên trong đã tan họp, các lãnh đạo bộ phận bước ra. Trông thấy Diệp Ấn Dương, gã đột nhiên lớn tiếng: “A Như giờ là người của Tổng giám đốc Diệp, tôi đâu dám dọa. Nếu chẳng may dọa thật, khéo phải tự vả hai cái bồi tội.”
“Việc nhỏ đâu cần Tổng giám đốc Vương tự tay làm, để tôi ra tay giúp cho.” Chương Như giả vờ xắn tay áo. Vương Đông Ni sững người, rồi lại thấy cô cười ha hả: “Đùa thôi, tôi nào dám đánh Tổng giám đốc Vương?” Nói xong, cô bưng hộp bánh đứng dậy phát cho các sếp đi ngang qua.
Tào Ngật Sơn bị đường huyết cao: “Ăn cái này phải uống trà, không dám ăn suông.”
“Vậy sếp Diệp ăn một miếng đi ạ.”
Diệp Ấn Dương cũng vẫy tay: “Tôi không ăn ngọt.” Ly nước lần trước đã đủ ngọt rồi, anh không dám tùy tiện nhận bánh.
“Ò.” Chương Như đậy hộp lại, theo bọn họ vào trong thang máy.
Vương Đông Ni cũng vào cùng. Trong thang máy, gã nhìn Chương Như: “A Như à, làm người làm việc nên tỉnh táo. Giờ chuyển sang bộ phận mới, sau này phải học hỏi Tổng giám đốc Diệp nhiều vào, giữ tâm thái tốt, thái độ phải đúng mực.”
“Vâng Tổng giám đốc Vương, tôi nhất định sẽ giữ vững tâm thái. Tâm thái không đúng mà nói nhiều lại bị người ta đổ lỗi, xấu hổ lắm.” Chương Như ôm đồ ăn trong tay, miệng cười tủm tỉm đáp lại.
Sắc mặt Vương Đông Ni vốn đã không tốt, bị cô đáp lời lại càng trở nên u ám như dẫm phải cứt chó. Ra khỏi thang máy, gã lại nở một nụ cười như có như không: “Tổng giám đốc Diệp quân tử chính trực, năng lực mạnh mẽ, nhân phẩm lại càng miễn bàn. Anh hùng cứu mỹ nhân mà lòng cũng không loạn, được đi theo Tổng giám đốc Diệp là một điều may mắn.”
“Đồ thần kinh.” Chương Như đưa mắt quan sát Diệp Ấn Dương, sau đó về chỗ nhắn tin với Mạnh Trân Trân. Mạnh Trân Trân nói: [Không nghe ra hả? Gã ta đang mắng gà dọa khỉ, không nhắm vào cô mà nhắm vào Tổng giám đốc Diệp đấy.]
[Sếp Diệp đắc tội với gã à?]
[Cái đó thì phải hỏi Tổng giám đốc Diệp, chặn đường kiếm tiền của người ta, chắc người ta hận lắm.]
Chương Như ngẫm nghĩ: [Chuyện bên Vô Tích à?]
Mạnh Trân Trân không trả lời rõ mà chỉ gửi một sticker qua.
Chương Như ngả người ra sau, dùng bút gõ trán.
“A Như.” Lý Du tới tìm cô: “Cô tính giúp tôi xem còn bao nhiêu ngày phép?”
“OK, ngay đây.” Đúng lúc gần đây Chương Như đang thống kê vấn đề này, cô mở hệ thống và tài liệu ra đối chiếu một lượt: “Hết rồi, cuối tháng trước anh Lý đã nghỉ hết hai ngày phép đông cuối cùng rồi.”
“À, vậy à…” Hàng lông mày thưa thớt của Lý Du nhíu lại, lẩm bẩm sao mà hết nhanh thế.
Chương Như nghiêng đầu nhìn anh ta rời đi, tóc sau gáy trông như vừa mới cắt.
Hôm sau đi làm, chỗ Lý Du trống không. Hỏi ra mới biết anh ta xin nghỉ có việc riêng, mà nghỉ tận hai ba ngày, việc trên bàn chất đống không ai nhận.
Đến thứ Năm, Chương Như dậy muộn, vội vã chạy vào thang máy thì gặp Diệp Ấn Dương: “Chào buổi sáng sếp Diệp.”
“Chào buổi sáng.” Diệp Ấn Dương vẫn mặc áo sơ mi quần tây, chỉnh tề đến nỗi Chương Như nghi ngờ anh bận ủi đồ nên mới đến muộn.
Chương Như nghiêng đầu hỏi: “Sếp Diệp ăn sáng chưa?” Thuận tiện ngửi ngửi, không có mùi phụ nữ.
“Ăn rồi.” Diệp Ấn Dương nhìn túi McDonald cô đang cầm, miệng túi được buộc túm lại như củ tỏi.
“Cô tự làm à?”
“Chỉ cần quay nóng là được, em làm đại thôi.”
“Ồ.” Cũng biết nấu ăn cơ à. Chương Như bước ra khỏi thang máy: “Sáng nay sếp Diệp rảnh không ạ, em muốn hẹn anh nói chuyện công việc.”
Hôm nay Diệp Ấn Dương có lịch: “Chín rưỡi tôi phải ra ngoài, không xác định khi nào về…”
Chương Như rất biết nắm bắt cơ hội: “Vậy trước chín rưỡi em tới tìm anh nhé? Nửa tiếng là đủ rồi.”
“Cũng được.” Diệp Ấn Dương nhìn cô chạy như bay về chỗ, để túi xuống rồi mở máy, sau đó lạch cạch gõ chữ, chắc đang chỉnh đề cương.
Khoảng năm phút sau, Chương Như gõ cửa vào văn phòng. Cô báo cáo tự đánh giá hiệu suất tháng trước xong rồi quay ra nói về tình hình nhân sự.
Ví dụ như sau hôm đó Sử Cầm không còn sai bảo Hùng Tư Tư nữa, Hùng Tư Tư cũng không lau bàn giúp cô ta. Ví dụ như sự thay đổi của Vệ Tiểu Ba: “Về các công việc trong bộ phận, anh Ba đã có ý thức quản lý theo dõi, người khác cũng dần quen. Gặp việc khó thì hỏi, anh Ba cũng không ngại ngần giúp đỡ…”
À, còn vấn đề của Lý Du quản lý việc thu mua nước ngoài.
“Chẳng phải đợt này có dự án chip sao, hiệu suất của Lý Du có vẻ thấp. Anh Ba đến nói chuyện rồi, cảm giác anh ta đang vô cùng phân tâm. Sếp xem có nên nói chuyện hoặc…” Chương Như sờ mũi: “Vợ anh ta quen Mạnh Trân Trân ở văn phòng Thư ký Tổng giám đốc, hay là em thử đi đường này nhé?”
Thử? Để giữ một đồng nghiệp mà phải giữ quan hệ tốt với người nhà của anh ta sao?
Diệp Ấn Dương rót trà. Thực ra, anh không có thói quen pha trà khi nói chuyện, đến Quảng Châu mới dần thay đổi. Đôi lúc pha trà cũng giúp anh sắp xếp lại suy nghĩ: “Chuyện này tôi đã biết, tạm thời không cần quan tâm.”
Không quan tâm ư? Chương Như thắc mắc: “Sếp Diệp có cách khác hay hơn ạ?”
“Chỉ là chưa nguy cấp đến mức đó, không cần phải tiếp xúc với người nhà.”
Thời gian hai chén trà đã trôi qua, đại khái mọi chuyện đã nói xong. Diệp Ấn Dương đứng dậy: “Tằng Khả Lâm sinh con rồi sao?”
“Dạ, nghe nói không thuận lợi cho lắm, phải dùng forceps đỡ đẻ, đau lắm.” Chương Như nhắc đến mà nổi da gà như thể chính mình đang trải qua ca khó sinh vậy.
Diệp Ấn Dương gật đầu: “Nếu như cô đi thăm cô ấy thì mua quà mừng giúp luôn nhé, lấy danh nghĩa của bộ phận. Tiền quà tôi sẽ chuyển sau.” Tằng Khả Lâm làm việc ở bộ phận Thu mua một thời gian không ngắn, lúc anh mới đến cô ấy đã hỗ trợ rất nhiều trong công việc. Những chuyện lớn như sinh con cũng nên quan tâm một chút: “Cô ấy là người Quảng Đông à? Tập tục ở đây tôi không rõ lắm cho nên phiền cô…” Còn chưa dứt lời, anh quay lại thấy Chương Như nhìn chằm chằm mình, mắt cũng không thèm chớp.
Thật ra đây không phải một phản ứng tốt, nhưng Diệp Ấn Dương phát hiện mình đã bắt đầu cảnh giác với cô.