38. Chương 38: Lấy may cho cả năm

Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Liệu có lạnh đến đông cứng không nhỉ?”
Đối với Diệp Ấn Dương, thứ này không còn lạ lẫm gì, dù sao thì lần đầu tiên gặp nhau anh nhớ cô từng đeo nó ở chân, hơn nữa còn hát một bài tiếng Mân Nam với giai điệu vui tươi, thú vị.
Chỉ là một chiếc nơ buộc đùi mà còn muốn tháo kiểu gì nữa? Anh khẽ giật ngón trỏ, hai dải ren mát lạnh tuột khỏi tay anh. Diệp Ấn Dương nghe thấy giọng Chương Như vang lên: “Em tưởng anh không lên.”
Diệp Ấn Dương đáp: “Tôi cho rằng em thật sự không tháo được kính áp tròng.”
“Suýt nữa không tháo được thật mà.” Cô giơ tay cho anh xem, móng tay cô dài, phủ gel bóng loáng, còn đính cả hạt pha lê lấp lánh đến chói mắt. “Cái này làm gì cũng bất tiện, thật đó.” Nói xong, cô bước tới bên cạnh anh, lướt nhẹ khóe môi: “Đương nhiên em cũng có thể đeo lại để anh tháo giúp một lần nữa.”
Ngón tay cái của Diệp Ấn Dương khẽ mân mê chiếc choker ren, sau đó tháo một hạt châu trên đó xuống. Khi thả nó xuống tủ đầu giường bên cạnh, nệm cao su cũng lún nhẹ theo.
Đầu tiên là một nụ hôn ướt át, không thể kìm lòng, lòng bàn tay Chương Như bắt đầu đổ mồ hôi ướt đẫm. Cô vừa hôn vừa hỏi: “Lần trước ở trong xe, rốt cuộc anh có say thật không?”
Diệp Ấn Dương không trả lời mà chỉ nâng gáy cô lên, bàn tay dùng sức ấn cô sát vào lồng ngực mình. Sức lực anh mạnh đến kinh ngạc, đầu lưỡi Chương Như tê rần: “Anh…”
“Đừng nói gì.” Diệp Ấn Dương càng dùng nhiều sức hơn kéo chân cô sát vào người, bàn tay anh lướt từ đầu gối xuống lòng bàn chân. Cuối cùng, chiếc choker đùi cũng rớt xuống đất cùng một mảnh vải nhỏ khác.
Hóa ra định lực của mình cũng chỉ có thế.
Bên ngoài là không khí lạnh, Chương Như đến nơi này vì muốn được ngắm tuyết. Lúc này, cả cơ thể cô như đang chao đảo trong gió tuyết, dường như chỉ cần mất đi điểm tựa là sẽ bị gió thổi ngã trái ngã phải. Diệp Ấn Dương nâng cô lên, hỏi: “Không thoải mái sao em?”
Chương Như lắc đầu, ngậm lấy ngón tay anh vào trong miệng, cuối cùng xoay người nhìn anh: “Anh giỏi quá.” Cô đúng là vớ bở rồi.
Diệp Ấn Dương dùng đầu gối đỡ lấy cô, giọng trầm thấp: “Không thoải mái thì bảo anh.”
Gió tuyết ngoài kia vẫn thổi. Sau một thời gian dài dằng dặc, khi kết thúc, Chương Như rúc vào lòng ngực anh.
Chắc là son môi trôi hết rồi, dù sao cũng làm lâu như vậy, Chương Như nghĩ.
Cô nhắm mắt cảm nhận xung quanh, đầu ngón tay chợt chạm phải bờ vai và cánh tay rắn chắc của Diệp Ấn Dương. Chương Như chọc nhẹ hai cái. Trong lúc mơ màng, cô lần tìm kẽ ngón tay anh, rồi đan bàn tay mình vào. Diệp Ấn Dương cũng thuận tay nắm lấy tay cô: “Em muốn tìm gì?”
Lạ thật, vậy mà anh lại biết cô đang muốn tìm đồ: “Khăn giấy ạ.” Chương Như đáp.
Diệp Ấn Dương bật đèn đầu giường, định đứng dậy đi tìm cho cô nhưng chân Chương Như đã chạm tới hộp khăn giấy. Cô dùng ngón chân kẹp hộp khăn giấy kéo về phía mình, lau khô rồi chậm rãi xoay người ôm lấy anh, cuối cùng hôn anh một cái. Thật sự là sướng chết đi được!
“Size em mua chuẩn chứ?” Chương Như đắc ý nói: “Em đoán chắc là anh sẽ dùng size này.” Nói rồi còn hạ giọng thì thầm: “Là cái hôm trước ở trong xe chưa dùng đó.” Lúc mua cô còn sợ lớn quá, ai ngờ lại vừa khít, cô đúng là có mắt nhìn người!
Diệp Ấn Dương đứng dậy tìm kính. Vừa nãy hôn quá mãnh liệt, không biết bị văng đi đâu mất. Tìm một lượt, cuối cùng cũng thấy nó nằm trên thảm. Anh đeo kính lên, Chương Như trước mặt cũng trở nên rõ nét hơn. Cô đang nằm trên giường, tay chống lên đầu, khẽ cắn môi nhìn anh, vẻ lười nhác mà quyến rũ.
Diệp Ấn Dương bế cô lên, giọng nói hơi khàn mang theo chút gai sạn như bị cát chà xát: “Đi tắm nhé?”
“Đợi chút đã…” Chương Như ôm lấy mặt anh rồi hôn liên tục. Diệp Ấn Dương bật cười bóp nhẹ má cô: “Em cầm tinh con muỗi à?”
“Em thích làm ma cà rồng cơ!” Chương Như bật cười khanh khách. Ngủ được với vị Phật sống này thật là không dễ chút nào, cô vui đến nỗi chỉ muốn dính chặt lấy anh. “À đúng rồi, em có quà năm mới cho anh nè!” Dứt lời, tiện tay khoác vội bộ đồ rồi chạy đi tìm đồ, moi ra mấy quyển truyện tranh, dúi vào tay anh: “Anh xem đi.”
Là bộ truyện tranh Lão Phu Tử. Diệp Ấn Dương mở ra lật vài trang: “Em mua à?”
“Em sưu tầm đấy, bây giờ ở ngoài gần như không còn bán nữa rồi.” Chương Như dụi đầu vào ngực anh, không theo một trật tự nào, hệt như chú bê con mới sinh. Diệp Ấn Dương ngồi thẳng dậy, lòng bàn tay vỗ nhẹ sau gáy cô: “Đi thôi, tắm rửa rồi nghỉ.” Tối nay nhảy nhót cả tối, lúc này Chương Như chắc là buồn ngủ lắm rồi, chắc phải cố gắng lắm mới trụ được đến giờ.
Hóa ra anh định tắm chung, chẳng biết ngại là gì. Vào phòng tắm, Chương Như ngẩng mặt hỏi anh: “Anh không cần về nhà ạ?”
“Nhà anh không có giờ giới nghiêm.” Diệp Ấn Dương thấy cô ngẩng mặt lên, hai tay cô quàng lên cổ anh. Anh bật vòi hoa sen, nước trút xuống khiến cả hai cùng ướt đẫm.
Người ta hay nói sức hút lớn nhất của người đàn ông nằm trong trí tưởng tượng của người phụ nữ. Chương Như cảm thấy hình như trí tưởng tượng của mình vẫn còn hạn hẹp quá, đúng là khác hẳn khi có một lớp ngăn cách. Người đàn ông thực sự có bản lĩnh thì không cần mánh khóe gì, chỉ cần nghiêm túc làm là đủ. Từng động tác vuốt ve mái tóc, từng cái chạm vào tay, cánh tay còn tự nhiên đưa ra trước để cô thuận tiện nắm lấy rồi cắn nhẹ vài cái. Chương Như ngả người xuống chiếc nệm trong khách sạn, cảm giác lâng lâng thỏa mãn, toàn thân như đang trôi bồng bềnh trong sung sướng.
Mấy ngày sau đó hai người đều ở lại Bắc Kinh. Chương Như đi theo Diệp Ấn Dương chỉ ăn, uống, sau đó dạo phố, lang thang trong những con ngõ cổ. Cô phát hiện anh không thích chen vào nơi đông người mà thích kiểu yên tĩnh xen lẫn náo nhiệt, nơi vẫn còn hơi thở cuộc sống thường nhật. Cô cũng theo anh dạo qua mấy khu phố cổ mà người ta hay gọi là “đường cũ Bắc Kinh”, nghe anh kể chuyện về các tòa kiến trúc lịch sử, khám phá cái gọi là “Tứ cửu thành”.
(*) “Tứ cửu thành” (四九城) là một cách gọi dân gian, mang tính biểu tượng để chỉ thủ đô Bắc Kinh. “Tứ Cửu” là bốn hàng chín dãy, ám chỉ bố cục ô bàn cờ cổ điển của Bắc Kinh xưa.
Thỉnh thoảng Chương Như lại đột nhiên nảy ra vài liên tưởng hay ho, ví dụ khi đi ngang Trung Quan Thôn, cô liền thốt lên: “Ơ, chỗ này giống Hoa Cường Bắc thế?” Cô còn rất nhớ Quảng Đông: “Thâm Quyến còn có làng Thủy Bối nữa, chỗ bán vàng ấy.”
(*) Trung Quan Thôn (Bắc Kinh): Thung lũng silicon TQ; Hoa Cường Bắc (Thâm Quyến): Thế giới điện tử, khu chợ điện tử nổi tiếng; Làng Thủy Bối (Thâm Quyến): Ngôi làng nhiều vàng bạc châu báu nhất TQ.
Diệp Ấn Dương cười: “Bắc Kinh không có khu bán vàng tầm cỡ đó đâu. Em muốn đi chợ trời Phan Gia Viên thử không? Ở đó có nhiều đồ cổ, đồ cũ lắm.”
Chương Như không có hứng thú với đồ cổ. Cô thấy đi trượt băng ở hồ Thập Sát Hải còn vui hơn, nhưng đi một lần là đủ rồi vì lạnh đến mức không thể mở mắt nổi: “Em muốn ăn bánh vừng chấm sốt mè, loại hôm qua ăn ấy.” Nói xong còn nuốt nước miếng ừng ực.
“Vậy thì đi phố Ngưu.” Diệp Ấn Dương dẫn cô quay người. Lúc đi ngang qua một bệnh viện, Chương Như chợt nhớ ra: “Sản phẩm của công ty mình có bán được ở đây không ạ?”
“Có phân vùng bảo hộ, trừ khi ký hợp đồng khóa khu với bệnh viện còn không thì không được.”
“À, ra là vậy.”
Diệp Ấn Dương liếc cô một cái: “Người bạn kia của em vẫn chưa ký được đơn nào à?”
“Có rồi ạ, đang tạm thời an toàn.” Chương Như định nghịch điện thoại, đang dùng răng kéo găng tay thì có du khách ngoại tỉnh đến hỏi đường. Cô liền chỉ về phía Diệp Ấn Dương: “Anh ấy là người Bắc Kinh, bạn hỏi anh ấy đi.” Nói xong vừa lướt điện thoại vừa vểnh tai lắng nghe.
Diệp Ấn Dương chỉ đường vô cùng kiên nhẫn, chỉ là anh hay chỉ theo hướng Đông Tây Nam Bắc. Chương Như nhớ lại hồi mới quen anh cũng vậy, bèn huých nhẹ vào tay anh: “Anh đừng chỉ đường Đông Tây Nam Bắc nữa, người ta nghe không hiểu đâu.”
Cô vừa có ý tốt nhắc nhở, du khách kia liền bật cười: “Hiểu chứ hiểu chứ, chúng tôi người Tế Nam mà.”
“Ồ ồ vậy à.” Chương Như cọ cọ điện thoại vào má, cô cứ tưởng chỉ có dân Bắc Kinh mới hiểu cách chỉ đường đó.
Đợi người ta đi rồi, Chương Như vừa hay nhìn thấy hai bài đăng mới trên vòng bạn bè WeChat, một bài của Sử Cầm, một bài của Da Đen, thời gian đăng gần như cùng lúc. Dù nội dung chẳng có gì liên quan nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy chột dạ cho hai người họ.
Thấy Diệp Ấn Dương quay lại, Chương Như lập tức khóa màn hình rồi vòng tay ôm lấy cánh tay anh, tò mò hỏi: “Người Bắc Kinh các anh làm sao phân biệt được hướng Đông Tây Nam Bắc hay vậy?” Cô để ý thấy ở đây ai nói chuyện cũng nhắc tới các hướng, hôm ở nhà bác tư cũng thế, bây giờ anh chỉ đường cũng thế, như thể trong đầu ai cũng có sẵn một chiếc la bàn vậy.
Diệp Ấn Dương lấy bản đồ ra chỉ cho cô xem: “Thành Bắc Kinh được quy hoạch ngang dọc như bàn cờ, có rất ít phố chéo, phần lớn là các trục đường chính Nam – Bắc.” Nói tóm lại, thành phố này được quy hoạch vô cùng ngay ngắn nên chỉ cần nhìn là biết hướng.
“Ồ…” Chương Như nửa hiểu nửa không, song cô cảm giác thành phố này giống y hệt con người anh vậy, ngồi ra ngồi, đứng ra đứng, đâu đâu cũng chỉnh tề, nghiêm cẩn.
Diệp Ấn Dương đoán chắc là cô bẩm sinh không có khái niệm phương hướng nên mới nghe xong vẫn mù tịt, anh vỗ nhẹ lưng cô: “Đi thôi, đi ăn nào.”
Chương Như thật sự hơi đói nhưng lại không chịu nổi cái lạnh của Bắc Kinh. Quán bánh vừng thì phải xếp hàng dài, Diệp Ấn Dương dẫn cô vào một quán nhỏ trong ngõ, bảo cô ngồi nghỉ, còn mình thì ra xếp hàng.
Trong lúc chờ, Chương Như nhận được điện thoại của Giai Giai bảo cô tới nhà mình ăn cơm: “Ê con khùng kia, mẹ tao sinh nhật, qua nhà tao ăn bát cơm canh!” Dứt lời, chợt nghe thấy ở đầu dây bên kia mẹ Giai Giai đang nói gì đó, Giai Giai không kiên nhẫn thuật lại lời mẹ: “Mẹ tao hỏi mày có ăn canh cá ngừ không, còn nói muốn nấu canh bí đao cho mày nữa. Trời ơi không biết là ai sinh nhật luôn, phiền quá.”
Chương Như bật cười: “Biết rồi, ăn gì cũng được, đợi tao về nhá.”
Nghe thấy vậy, Giai Giai hơi ngạc nhiên: “Về đâu? Mày không ở Quảng Châu à?”
“Có mà.” Thấy Diệp Ấn Dương quay lại, Chương Như bèn lén che ống nghe, thì thào đáp: “Tao đang ở Tăng Thành có việc, nói sau nhé.”
Đồ ăn được dọn lên, Diệp Ấn Dương cũng đúng lúc quay về chỗ. Ngoài bánh vừng, anh còn mang thêm cho cô một đôi găng tay mới.
“Anh mua cái này làm gì?” Chương Như ngạc nhiên.
“Em làm rơi một chiếc mà không phát hiện ra à?” Diệp Ấn Dương đặt đôi găng tay mới xuống cạnh cô. Chương Như lục túi mới phát hiện thật sự mất một chiếc, chắc làm rơi lúc nghịch điện thoại, tại gió Bắc Kinh mạnh quá.
“Cảm ơn anh.” Chương Như mỉm cười với Diệp Ấn Dương, thấy trên trán anh đọng lại mấy hạt băng, tóc cũng lấm tấm tuyết. Cô giơ tay phủi cho anh: “Liệu có lạnh đến đông cứng không nhỉ?”
“Không đến mức đó đâu.” Nửa mái đầu anh được bàn tay cô vuốt ve qua. Diệp Ấn Dương hơi cúi xuống để chiều theo chiều cao của cô, động tác tự nhiên như một thói quen.
Khoảnh khắc tuyết bắt đầu tan mới là lúc lạnh nhất. Sau mấy ngày rong chơi, đến mùng Sáu Tết, Chương Như trở về Quảng Châu.
Cô nàng run cầm cập trong cái lạnh của Bắc Kinh cuối cùng cũng tìm lại được phong thái tự tại, thong dong khi quay lại Quảng Châu. Hôm sau Chương Như đến nhà Giai Giai ăn cơm, Đỗ Tuấn cũng có mặt. Anh chàng này vì muốn làm rể xứ Quảng mà Tết nhất cũng chẳng thèm về Bắc Kinh, suốt ngày ngồi uống trà, đánh bài, dạo chợ với mấy người lớn trong nhà, sớm đã hòa nhập vào gia đình vợ.
Có Chương Như ở đó, cuối cùng Đỗ Tuấn cũng thoát khỏi số phận bị lôi lên chiếu mạt chược. Anh ta thà ngồi nghiên cứu loại trần bì giá 1000 tệ một cân còn hơn bị ăn mắng vì tay chậm, đầu óc thì ngơ ngác.
Đàn ông lớn tướng như thế này mà không biết chơi mạt chược, quả là lạ đời. Giai Giai khó chịu ra mặt, vừa giơ tấm bài lên vừa “nói xói” bồ: “Sếp Tuấn hỏi tao hai quân W này nghĩa là gì này, còn là gì được nữa? Thiệt hết chỗ nói.”
Chương Như liếc qua, chính xác mà nói đó là một quân W và một quân M. Cô bèn cười lăn lộn: “Sao mà ngay cả ‘tám sách’ cũng không nhận ra á?”
(*) Bài Mạt chược gồm 108 quân, được chia thành 3 loại Sách, Vạn và Văn. Mỗi loại có 9 quân được đánh số từ 1-9 và có 4 lá cùng loại. Tám Sách là lá bài có giá trị số 8 trong bộ Sách. Giai Giai chế giễu Đỗ Tuấn không biết chơi mạt chược, cầm lá bài có ký hiệu “W” và “M” (thực ra là một con Tám Sách bị in ngược) mà cũng không nhận ra.
“Ai mà biết? Chắc là đàn ông Bắc Kinh không biết chơi mạt chược!” Giai Giai ít nhiều vẫn còn thành kiến với người Bắc Kinh. Bây giờ khó chịu bèn mắng Đỗ Tuấn là “cái đồ tàn dư triều Mãn Thanh” bởi nghe nói nhà anh ta đúng là hậu duệ của người Bát Kỳ: “Mấy người đó ai cũng bóng bẩy, nói chuyện hoa mỹ, suốt ngày làm bộ làm tịch.”
Chương Như bên cạnh đang mải đếm bài: “Cũng không hẳn, tao thấy người Bắc Kinh thú vị mà.” Cô nhớ tới bác tư luôn miệng nói chuyện của Diệp Ấn Dương, nhớ những người đã gặp ở Bắc Kinh trong chuyến đi vừa rồi. Mỗi khi cô buột miệng hỏi một câu, lập tức có người bản địa đáp lời ngay; khi đi dạo trong những con ngõ nhỏ có người dắt vẹt đi chơi còn thổi sáo dạy vẹt nói chuyện cho cô xem: “Chỉ là lạnh quá.”
Vừa dứt câu đã bị Giai Giai trừng mắt nhìn, cái nhìn khiến cô nổi hết cả da gà: “Nói thật đi, mấy ngày nay mày đi đâu?”
“Đi đâu là đi đâu, tao ở Quảng Châu mà.” Nói dối thì phải bình tĩnh, một mình Giai Giai còn lâu mới thắng được Chương Như. Cô bình tĩnh liếc sang: “Ra bài nhanh lên, không ra là tao ăn bây giờ đấy.” Nói rồi thò tay sờ thử quân bài Giai Giai vừa đánh xuống, rút được quân Tám Vạn mà hai mắt sáng bừng: “Tao xin phép ăn miếng to nha bạn ơi!”
Giai Giai phẩy tay đập “bốp” một cái vào bàn: “Mày ăn cắp hả? Không tính!”
“Kệ mày, ai bảo mày ra không ra, giờ tao ăn đấy!”
“Ăn mẹ mày luôn đi, đồ trộm bài!”
Tiếng Quảng Đông lên xuống nhịp nhàng, đến cả chửi nhau nghe cũng hay như hát.
Một ván mạt chược mà cứ ngỡ như ra chiến trường, hai người phụ nữ làm ồn như một cái chợ. Đỗ Tuấn đang bàn chuyện đám cưới trong nhóm chat, thấy Diệp Ấn Dương vừa online bèn hỏi khi nào anh về Quảng Châu.
Diệp Ấn Dương: [Vài hôm nữa.]
[Ok, về nhớ gọi tôi ra đánh cầu nhé, ngồi chơi mạt chược mấy hôm nay lưng muốn gãy rồi.] Hai người trò chuyện dăm ba câu. Đợi trận cãi vã bên ngoài dịu xuống, Đỗ Tuấn mới đi ra, vừa hay gặp mẹ vợ ra gọi mọi người vào ăn cơm.
Trên bàn toàn món Quảng Đông, Đỗ Tuấn đã quen rồi. Đối diện là dì Hứa, mẹ Giai Giai, dì đang múc canh cho Chương Như: “Năm nay ba cháu vẫn chưa về à?”
“Dạ chưa, ông ấy bảo bận lắm, chắc đang định tìm mẹ kế cho cháu, bận rộn theo đuổi người ta rồi.” Chương Như cúi đầu húp canh.
“Ăn nói tầm bậy.” Dì Hứa nghiêm giọng mắng yêu: “Ba cháu không đời nào có người khác đâu, cả đời này ông ấy chỉ yêu mỗi mẹ cháu thôi.”
Chương Như cười hì hì, rút điện thoại ra nhắn tin cho ai đó.
Cơm nước xong, cô xuống phố đi dạo một vòng. Lúc về, dì Hứa dúi cho cô một phong bao lì xì: “Một chút lộc lấy may cho cả năm, chắc chắn năm nay công việc thuận lợi, nhân duyên tốt lành. Rảnh rỗi nhớ ghé nhà dì ăn cơm nhé.”
“Dạ vâng, cháu sẽ qua chơi thường xuyên.” Chương Như vừa đáp vừa bỏ thêm mấy miếng bánh vào miệng, sau đó ôm chậu thủy tiên về nhà.
Bao lì xì dì Hứa cho cô dày cộp, không giống phong cách người Quảng chút nào. Mở ra xem, bên trong còn có mấy tờ đô-la Hồng Kông, năm nào dì cũng lén nhét thêm như thế.
Cô chụp lại gửi cho Diệp Ấn Dương, tiện thể hỏi anh: [Sắp đi làm lại rồi, sếp ơi, lì xì của anh đã chuẩn bị xong chưa đó?] Nhắn xong, cô bỏ điện thoại xuống rồi gọi điện cho Văn Hòa, hỏi khi nào cô ấy về Quảng Châu.
“Em đang ở Quảng Châu rồi.” Văn Hòa hẹn cô: “Mai đi đánh cầu không chị?”
“Cầu lông hả? Được thôi.” Thật ra bây giờ Chương Như không cần chơi nữa cũng không sao, nhưng cô biết Văn Hòa đang thiếu bạn tập nên hôm sau vẫn dậy sớm, ăn mặc chỉnh tề rồi ra khỏi nhà.
Vừa đến sân cầu lông, cô tình cờ bắt gặp Khương Khương, đồng nghiệp cũ ở tổ 1 bộ phận kinh doanh, người từng tặng cô kẹo chia tay khi nghỉ việc.
Hai người chào nhau, Chương Như hỏi Khương Khương hiện giờ đang làm ở đâu. Nhắc đến chuyện đó, Khương Khương tức run người: “Tôi nghỉ làm ở E-Health xong về quê chơi một thời gian sau đó mới đi xin việc. Ban đầu mọi thứ vẫn ổn, ai ngờ lúc công ty mới gọi điện tới kiểm tra lý lịch thì cái thằng điên Vương Đông Ni kia lại cố tình nói xấu làm tôi mất luôn cơ hội này!”
“Tên đó tệ vậy á?” Chương Như tròn mắt: “Thế bây giờ cô tính sao, vẫn chưa tìm được chỗ mới à?”
Khương Khương nói không sao: “Tôi vẫn còn tiền tiết kiệm, qua Tết lại tìm tiếp vậy.” Rồi lại nhắc đến Vương Đông Ni: “Nếu hắn còn dám giở trò tôi tới số với hắn!”
Hóa ra xích mích với cấp trên còn để lại hậu quả đến vậy. Chương Như trầm ngâm, sau đó quay sang dặn Văn Hòa: “Em nên giữ quan hệ tốt với Chu Minh Sơ đi nhé, đừng đắc tội với anh ta.” Nhỡ đâu anh ta lại là Vương Đông Ni thứ hai thì sao.
Văn Hòa vốn đang bình thường, nhưng vừa nghe đến tên Chu Minh Sơ cô nàng chợt sững lại, một lúc sau mới khẽ gật đầu: “Vâng, em sẽ cẩn thận.” Giọng cô nhẹ hẫng, người như mất hồn mất vía. Chương Như thấy vậy bèn hỏi: “Sao em quay về sớm thế, không ở nhà thêm mấy ngày nữa à?”
“Có khách hàng tìm nên em quay lại sớm.” Văn Hòa trả lời như vậy.
Chương Như “ồ” một tiếng, trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.
Đánh xong trận cầu, Chương Như nhận được điện thoại từ Diệp Ấn Dương. Cô tiện thể nói với anh: “Anh gửi em địa chỉ của bác tư đi, em gửi ít trà cho bác ấy.”
“Không cần đâu, bác ấy có nhiều trà lắm, lần trước anh về Bắc Kinh cũng mang cho bác hai hộp trà Quảng Đông rồi.”
“Anh khách sáo với em làm gì? Em đã hứa là sẽ gửi cho bác rồi mà.” Con gái Quảng Đông bọn cô đã nói là phải giữ lời chứ? Chương Như vừa nghe điện thoại vừa vén rèm đi vào: “Bao giờ anh về Quảng Châu thế?”
Diệp Ấn Dương đã đặt xong vé máy bay, anh đáp: “Hai hôm nữa anh về.” Vừa dứt lời, bên kia vọng lại tiếng “xột xoạt” kèm theo tiếng nước chảy tí tách, hình như cô đang bật nước: “… Em đang làm gì vậy?”
“Tắm á, em vừa đánh cầu xong, đang chuẩn bị tắm nè.” Bàn chân trần của Chương Như chạm xuống sàn gạch, giọt nước lăn từ mu bàn chân xuống sàn: “Anh tắm chưa?”
“Bây giờ mới 11 giờ sáng.” Giọng Diệp Ấn Dương đều đều như cô phát thanh viên báo giờ giấc.
“Ò, em vừa đánh cầu xong nên tắm luôn ở sân rồi.” Chương Như hồn nhiên hỏi: “Anh có muốn gọi video với em không?”
Bên kia im lặng vài giây: “… Em tắm đi.”
“Thật sự không gọi video ạ? Vậy em tắt nha.” Xác nhận xong, Chương Như lập tức cúp máy, thầm nghĩ ngủ với nhau rồi, có gì mà phải ngại. Cô không tin anh không cảm thấy sướng, càng không tin anh không nhớ mình.
Mở vòi hoa sen, nước ào ào chảy xuống, Chương Như ngẩng mặt hứng nước, bỗng dưng bật cười.
Bắc Kinh lạnh quá cô chịu không nổi, nhưng đàn ông Bắc Kinh thì đỉnh thật, khiến cô cả thể xác lẫn tinh thần đều nhớ nhung.
Ở Bắc Kinh, Diệp Ấn Dương vừa cúp máy đã đi xuống tầng, thấy bố mẹ đang nói chuyện ngoài ban công. Chẳng mấy chốc, bố anh vào thư phòng lấy một quyển sách, lúc ra ngoài tiện thể trò chuyện với anh mấy câu: “Căn hộ ở Việt Tú bên đó sửa xong rồi chứ?”
“Sửa xong rồi, giờ đang để tản bớt mùi.” Diệp Ấn Dương đáp.
Bác sĩ Diệp suy nghĩ một chút: “Bố nhớ khu Việt Tú kia là khu phố cổ nhỉ, không biết giờ giá nhà đã lên tới mức nào rồi.”
Diệp Ấn Dương vừa xem qua giá nhà mấy hôm trước: “Lên cao lắm, gần như chẳng kém Bắc Kinh là bao nhiêu.” Anh đi lấy chìa khóa xe, bố anh bên cạnh hỏi: “Ra ngoài à?”
“Con qua Tây Thành một chuyến.”
“Ô, trời lạnh thế này mà.” Bác sĩ Diệp cầm sách nhìn ra ngoài cửa sổ: “Nếu có rảnh thì nói chuyện với mẹ con nhiều hơn một chút, bà ấy nhớ con lắm đấy.” Ông nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp về chuyện xem mắt: “Ở bên Quảng Châu con còn gặp gỡ thêm cô gái nào không?” Đây không phải là thúc giục, chỉ là hai cha con tán gẫu vài câu thôi.
“Không xem mắt nữa.” Diệp Ấn Dương cúi đầu kéo khóa áo khoác. Bố anh đứng bên cạnh thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh, định nói gì nhưng rồi lại thôi, chỉ cười hỏi: “Đi tìm bác tư à?”
Diệp Ấn Dương lắc đầu: “Con đi phố Ngưu.”
“Thế tiện đường ghé vào tiệm ăn Hồi giáo mua ít đồ ăn về nhé, mẹ con thích món gà kho tương với bò hầm ở đó.”
“Vâng.” Diệp Ấn Dương đang mặc áo khoác chợt nhớ ra còn quên đồ trên lầu. Lấy xong quay xuống, lúc đi ngang qua ban công vẫn thấy bố mẹ đứng đó, nhất là bố anh, quanh năm suốt tháng lúc nào cũng kề cận bên vợ mọi lúc mọi nơi.
Nếu như cụm từ “lì lợm đeo bám” mà được dùng trong cả hôn nhân thì bố anh chính là một người như thế, mười năm như một, ngày nào cũng ở bên vợ, hết lòng vì vợ. Tình yêu của bọn họ lặng lẽ mà sâu sắc, từ khi kết hôn đến nay chưa bao giờ cãi nhau dù chỉ một câu. Nhớ đến ông bà nội ngày nào cũng cãi vã nhau, so sánh hai thế hệ, hai kiểu hôn nhân khác nhau một trời một vực này, Diệp Ấn Dương bỗng thấy thật ra hôn nhân cũng rất thú vị.
Diệp Ấn Dương không làm phiền hai người nữa. Lúc đeo giày chuẩn bị ra ngoài thì nhận được tin nhắn của Chương Như, cô nhắn tin báo cô vừa tắm xong, giờ đang bôi sữa dưỡng thể.
Diệp Ấn Dương đọc lướt qua, sau đó gọi video cho cô, kết quả bị từ chối.
Chương Như giả vờ kinh ngạc: [Anh gọi làm gì đó?]
[Chẳng phải em nói muốn gọi video à?]
[Em nói là “video lúc tắm” mà, lúc nãy hỏi anh thì anh lại không chịu, giờ hết cơ hội rồi!] Chương Như nhấn mạnh: [Cơ thể em không phải anh muốn xem là được đâu!]
Ba dấu chấm than, đủ để tưởng tượng cô gõ bàn phím mạnh tới mức nào.
Cô luôn thích kiểu đó, lúc nào cũng phải tỏ ra thật tinh quái. Diệp Ấn Dương cũng chẳng đôi co, cứ để cô giành phần thắng còn mình thì đóng cửa ra ngoài, để cơn gió lạnh mùa đông ùa vào mặt.
Sau một ngày rong chơi, Chương Như về nhà tổ ăn cơm.
Năm nay bác gái cô giành được suất thắp nén hương đầu tiên ở chùa, liền vào tiệm vàng đánh cho cô một chiếc vòng vàng hoa năm cánh: “Bác có khấn giúp cháu rồi đó. Thầy bói nói cháu qua năm tuổi bản mệnh thì mọi thứ sẽ thuận buồm xuôi gió.”
“Cháu cảm ơn bác.” Chương Như chìa tay đeo lên, ánh vàng lấp lánh trên cổ tay cô: “Đẹp quá đi.” Cô ngắm nghía mãi: “Thầy bói có nói khi nào cháu phát tài không bác?” Nói xong liền thân thiết khoác tay bác gái, cười hì hì không đứng đắn chút nào.
Ăn cơm xong Chương Như ngủ trưa một giấc, tỉnh dậy suýt thì không mở mắt nổi vì hai mí bị dán đầy sticker. Thủ phạm là nhóc Tóc Xoăn, cô bé cười toe toét, để lộ chiếc cằm đầy thịt, vừa làm xong việc xấu đã leo lên người ba mình trốn.
“Có tin cô đánh đòn bây giờ không?!” Chương Như nhe răng, trợn mắt: “Đợi đấy, lát cô cắt hết bỉm của cháu bây giờ!” Cô giơ tay gỡ mấy miếng sticker xuống, gỡ xong mới đi ra từ đường. Dọc đường nghe ai đó gọi “anh Dương”, Chương Như giật mình ngoảnh lại vì cứ tưởng gọi tên Diệp Ấn Dương, ai ngờ lại đụng trúng vai Chương Tuyết Dương.
Chương Tuyết Dương cau mày nhìn cô: “Em đi tế bái sớm thế?”
“Bây giờ vẫn chưa đến giờ ạ?” Chương Như gãi mũi, thấy Da Đen đang đẩy xe chở bà nội tới, cậu đưa hộp đồ trong tay cho cô ấy: “Chị đưa cái này cho Tổng giám đốc Diệp giúp tôi nhé.”
“Cái gì thế?” Chương Như nhoáng nhìn qua, là một hộp bong bóng cá khô thượng hạng: “Thôi thôi, anh ấy là người Bắc Kinh, chắc không quen ăn mấy thứ này đâu.” Cái này đắt điên người, nghĩ thôi đã thấy xót tiền rồi.
(*) Hoa giao (花胶) = bong bóng cá khô (còn gọi là cá da vàng phơi khô, hoặc keo cá). Đây là một loại hải sản khô cực kỳ đắt tiền, được xem là “tứ đại cao cấp” trong ẩm thực Quảng Đông cùng với tổ yến, vi cá và bào ngư. Người Hoa, đặc biệt là dân Quảng Đông, tin rằng ăn “hoa giao” giúp bổ máu, đẹp da, dưỡng âm, rất được phụ nữ trung niên hoặc giới nhà giàu ưa chuộng.
“Dù sao cũng mua rồi, chị đưa cho anh ấy giúp tôi đi.” Da Đen nói, “Chị gần văn phòng Tổng giám đốc Diệp hơn tôi, tôi đi không tiện.” Cậu ta nói chuyện chẳng vòng vo chút nào, đứng đó nghe Chương Tuyết Dương hỏi vài chuyện trong nhà, xong lại đẩy xe đưa bà đi.
Bà cụ lần trước bị té trúng bắp chân, giờ vẫn chưa hồi phục hẳn.
Chương Như ôm hộp bong bóng cá khô, kể lại đầu đuôi câu chuyện cho Chương Tuyết Dương nghe: “May mà lấy lại được số tiền đó, chứ không chắc cậu ta phải đền một nửa.” Kể xong lại thở dài: “Anh ơi, cái này đắt quá.”
Thấy cô đang bối rối, Chương Tuyết Dương nói: “Quà của người ta, mình đâu có quyền chê đắt hay rẻ. Cứ mang đi biếu đi, nếu không muốn thì ra cửa hàng mới của mình gửi bán nhờ.”
Chương Như lúc này mới sực nhớ ra tiệm mới của nhà cô có quầy đặc sản: “Ờ ha, được đó.” Cô cất hộp đồ đi, vừa tới nhà thờ họ thì nhận được tin nhắn của Diệp Ấn Dương. Anh nói trong nhà có việc gấp, phải đến ngày đi làm mới kịp chuyến sớm nhất về Quảng Châu.
Đúng lúc Chương Như nhận được lì xì Tết của người làng, bèn hỏi anh: [Anh có cần em đổi ít tiền mới cho không?] Các công ty ở Quảng Đông có tục lệ, ngày đầu tiên đi làm của năm sẽ phải phát “lì xì khai xuân”, bao nhiêu cũng được, chủ yếu là lấy may.
Diệp Ấn Dương nói không cần: [Anh chuẩn bị rồi.]
[Vậy em chờ nhận lì xì của sếp Diệp nha!] Gửi xong tin này, Chương Như chạy đi xem múa lân.
Kỳ nghỉ Tết trôi qua nhanh như một cú đá vô ảnh cước của Hoàng Phi Hồng. Ngày khai xuân năm mới, nắng xuân rực rỡ, khắp công ty vang lên lời chúc “Chúc mừng năm mới!”.
Chương Như vừa đến đã bắt đầu đi xin lì xì, từ tầng ba lên tầng năm, từ phòng Nhân sự, Hành chính sang Kinh doanh rồi R&D, nhận lì xì mà cười tít mắt. Khi quay lại bộ phận thu mua, cô trông thấy Diệp Ấn Dương. Vì phải bay chuyến sớm nên anh đến hơi muộn, nhưng chẳng ai tha cho anh cả, đám Lâm Thông còn hò hét dẫn đầu: “Bọn em chờ anh khổ lắm rồi á sếp ơi!”
Trước cửa văn phòng Diệp Ấn Dương đã xếp thành một hàng dài, bên trong cũng không ít. Có người còn nói rất to: “Cảm ơn sếp Diệp! Chúc sếp sớm yên bề gia thất, năm nay có tin vui, sang năm bọn em còn có lý do để lấy lì xì nữa!”
Ngày đầu đi làm chẳng ai kiêng kị gì cả, chỉ cần không đùa quá trớn là được. Mà Diệp Ấn Dương vốn không phải người nghiêm khắc nên không ít người cũng đùa giỡn theo. Đến lượt Chương Như, cô cũng chìa tay ra xin: “Chúc sếp Diệp cung hỉ phát tài ạ~”
Diệp Ấn Dương nhìn cô một cái rồi đưa cho cô một bao lì xì: “Năm mới vui vẻ.”
“Cảm ơn sếp Diệp~” Ở đây đông người. Lúc tránh ra một bên, Chương Như thoáng ngửi thấy mùi hương mát lạnh từ người anh, có lẽ là hương gió Bắc Kinh anh mang về, cô nghĩ vậy.
Ra khỏi văn phòng, cô mở lì xì ra sờ thử, sờ thấy bên trong là một tờ tiền đỏ tươi to. Nhìn quanh thấy một đám người vẫn còn đang xếp hàng, cô thầm cảm thấy đau ví thay anh.
Công ty náo nhiệt cả buổi sáng, đến chiều mọi người mới dần ổn định lại làm việc.
3 giờ có buổi họp bộ phận, Chương Như ngồi cuối dãy. Trước khi họp, Diệp Ấn Dương đi ngang qua chỗ cô rồi mới lên ngồi ở vị trí chủ tọa.
Vừa ngồi xuống, màn hình điện thoại anh sáng lên, là tin nhắn WeChat của Chương Như, cô gửi cho anh một tấm ảnh. Thấy anh cầm di động lên rồi phóng to ảnh, Chương Như cười khẽ. Đến lúc anh nhìn sang, cô lập tức thu lại ánh mắt rồi ngồi nghiêm chỉnh, như thể người vừa gửi tấm ảnh nóng bỏng kia hoàn toàn không phải là mình.