Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu
Chương 44: Từ đầu đến cuối anh vẫn luôn xem em là bạn gái
Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Là người anh đang hẹn hò và trân trọng.”
Chương Như có thể không giỏi nhiều thứ nhưng bơi lội là sở trường giúp cô kiếm sống. Bơi lội mấy vòng trong hồ, Chương Như tiện tay đá bay chiếc phao hình con thiên nga của Lâm Thông rồi leo lên bờ đeo kính râm vào, cùng mấy thực tập sinh đứng gần dàn loa, vừa uống rượu vừa nhún nhảy theo nhạc.
Không khí tiệc tùng luôn dễ dàng được khuấy động bởi những người trẻ năng động. Bọn họ gần như chiếm hết khu vực hồ bơi ngoài trời. Chương Như đi qua bên kia lấy đồ ăn, chợt nghe thấy “bụp” một tiếng như pháo nổ, cô giật mình quay phắt lại, thì ra một chiếc ly thủy tinh vừa nổ tung.
“Không sao chứ?” Có người chạy tới xem, Kim Linh vẫn còn cầm ấm trà, ngơ ngác đáp: “Không… không sao ạ…” Cô bé không ngờ chiếc ly lại mỏng manh đến vậy, cũng quên mất không nên rót nước quá nóng vào ly thủy tinh. May mà không cầm trong tay, nếu không chắc chắn đã bị mảnh vỡ cứa trúng rồi.
“Xem ra ly có to đến mấy cũng vô dụng, phải có đầu óc mới được.” Sử Cầm đứng bên cạnh chêm vào một câu, giọng mỉa mai rõ rệt. Bị nói trúng tim đen, Kim Linh cúi gằm mặt giả vờ như không nghe thấy gì.
Chương Như đứng đó nhìn không chớp mắt, dường như hơi thất thần, Diệp Ấn Dương thấy vậy bèn hỏi: “Bị dọa rồi à?”
“Không có…” Lúc này Chương Như vỗ ngực, thật ra cô rất sợ những tiếng động bất ngờ như thế này. Trong ký ức của cô, đám tang của mẹ cũng bắt đầu bằng một tiếng pháo nổ ngay bên tai. Khi ấy cô giật mình suýt nghẹn miếng mì khô, may mà bác gái vội vàng rót cho cô cốc nước, mì mềm ra cô mới nuốt được.
Mọi người xung quanh bắt đầu dọn dẹp các mảnh vỡ trên bàn và lau vết nước trà đổ dưới sàn, Chương Như lấy lại bình tĩnh, chạy vào nhà vệ sinh rửa tay rồi thay một bộ đồ khô.
Ra ngoài, cô lại bắt gặp Diệp Ấn Dương, hôm nay anh mặc một bộ quần áo thường ngày, quần đen áo xám trông khá là thoải mái. Có lẽ đã khỏi bệnh nên sắc mặt anh cũng tốt hơn, lại trở thành tổng giám đốc Diệp phong độ và chỉn chu như thường ngày.
Chương Như đứng đó nhìn anh, rất nhanh sau đó anh cũng quay đầu nhìn qua.
Chỉ một ánh mắt, Chương Như bỗng thấy trong mình trào lên chút tự tin, như có lý do để ngẩng cao đầu.
Cô chợt thấy suy nghĩ trước kia của mình thật ngớ ngẩn. Ha, tại sao cô phải nghỉ việc chứ? Công việc đang tốt, chẳng qua chỉ là một mối tình ngắn ngủi với sếp mà thôi, người lớn cả rồi, có gì mà phải làm quá lên. Chương Như lại nhớ tới lời anh từng nói, “tinh thần trách nhiệm” ư? Ai mà chẳng có tinh thần trách nhiệm chứ? Cô cũng rất trách nhiệm đấy thôi!
Chương Như bước tới ngồi cạnh Mạc Sư thái: “Chị Mạc Lệ, có gì ăn không ạ? Cho em chút đi.”
Mạc Lệ trực tiếp đưa cho cô cả đĩa đồ nướng: “Em chọn đi, mấy cái này bọn Tiểu Cao vừa nướng xong đấy.”
Đồ nướng mới ra lò thơm nức mũi, Chương Như vừa ăn vừa uống, thỉnh thoảng lại phụ họa vài câu đùa vui.
Mấy cô cậu thực tập sinh ai nấy đều nhìn Diệp Ấn Dương với sự kính trọng và ngưỡng mộ của cấp dưới, nhưng thấy sếp nói chuyện hòa nhã và cũng có khiếu hài hước nên ai cũng thích vây quanh anh để được trò chuyện vài câu.
“Sao sếp Diệp lại chuyển từ Bắc Kinh về Quảng Châu ạ?”
“Vì người nhà tôi cũng ở đây.” Diệp Ấn Dương đáp: “Ông bà tôi sống ở Quảng Châu mấy chục năm rồi, hồi nhỏ tôi cũng từng học ở đây mấy năm.”
Anh quả thật là một người dễ gần, chẳng hề ra vẻ, ai hỏi gì cũng trả lời.
Nghe thấy Diệp Ấn Dương từng học tập ở Quảng Châu, có người hỏi tiếp: “Vậy sếp Diệp có biết nói tiếng Quảng Đông không ạ?”
“Tôi không biết.” Diệp Ấn Dương thành thật đáp, giọng có chút bất đắc dĩ. “Tôi không có khiếu ngôn ngữ lắm.”
“Nhưng tiếng Anh của sếp giỏi lắm mà.”
“Khác nhau chứ, Tiếng Anh đã có hệ thống học tập chuẩn hóa, còn tiếng Quảng Đông thì khó hơn nhiều, đặc biệt là phần phát âm.” Diệp Ấn Dương ngẫm nghĩ một lúc rồi nói thêm: “Hồi nhỏ tôi đã từng học thử thì phải, hình như còn bị chê cười.”
“Chê cười gì ạ?”
“Dân tỉnh lẻ à?” Chương Như vừa ăn hạt bắp vừa chen vào, bị Mạc Lệ cười mắng một cái: “Vậy mà em cũng dám nói?”
“Ơ, em không hề mắng tổng giám đốc Diệp đâu nha.” Chương Như cuống quýt giải thích. Diệp Ấn Dương liếc cô một cái: “Hình như chính là từ đó.”
“Dân tỉnh lẻ nghĩa là gì ạ?” Có thực tập sinh tò mò hỏi.
“À, đấy là cách người Quảng Đông gọi dân ngoại tỉnh một cách khinh khỉnh ấy, còn có mấy từ kiểu gái tỉnh lẻ, trai tỉnh lẻ,… nữa.” Chương Như giải thích cho bọn họ, còn giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng: “Nhưng mà tôi chưa bao giờ gọi ai như vậy nhé, tôi cũng từng bị nói là gái tỉnh lẻ rồi đấy.”
“Em không phải người Quảng Châu à?” Mạc Lệ ngạc nhiên.
“Mẹ em là người ngoại tỉnh.” Chương Như cầm hộp chân gà sốt chanh lên, vừa đáp vừa ăn: “Hồi xưa mẹ em bị người ta nói là gái tỉnh lẻ suốt nhưng hai mẹ con em không để yên đâu, ai nói thì đánh người đó liền.” Cô ngồi xổm gặm chân gà, miệng nhai không ngừng, thỉnh thoảng lại nhả xương ra, ăn trông thật khí thế.
Do đến nơi muộn nên khi ăn xong thì trời cũng khá khuya rồi. Không lâu sau lại có tiết mục văn nghệ biểu diễn, mọi người từng nhóm kéo nhau ra ngoài xem.
Mạc Lệ là người rời đi cuối cùng, thấy còn vài “lính mới” đang giành tôm với Chương Như, chị liền lấy cớ kéo họ đi: “Đi đi, mấy cậu thanh niên này tụ tập làm gì ở đây, qua kia chơi kìa.”
Chương Như vùi đầu ăn tôm, lúc ngẩng lên mới phát hiện xung quanh chỉ còn mỗi mình và Diệp Ấn Dương.
Từ hoàng hôn đến khi trời tối, ánh sáng nhập nhoạng bao phủ, cô lau miệng, chủ động mở lời: “Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi sẽ không nghỉ việc đâu. Nếu anh không muốn tiếp tục làm việc cùng tôi, tôi có thể chuyển qua bên đào tạo.” Chương Như nói một cách dứt khoát, không chút vòng vo. Thậm chí thấy anh im lặng mãi, cô còn hỏi thẳng: “Hay là anh muốn chúng ta vẫn cứ giữ mối quan hệ như trước?”
Diệp Ấn Dương trầm mặc, đúng như những gì anh từng nghĩ, anh hiểu rõ cô chỉ đang ở trong giai đoạn “không phải anh thì không thể” tạm thời mà thôi, nói trắng ra, đó chỉ là mong muốn chinh phục nhất thời, một mối quan hệ cô vốn không định đặt tình cảm vào.
“Vậy là… chúng ta coi như kết thúc rồi sao?” Chương Như hỏi tiếp, không cho anh thời gian né tránh.
Diệp Ấn Dương nhìn cô hồi lâu rồi nói: “Chuyện này không phải lỗi của em, Chương Như. Nếu có sai, lỗi là ở anh.” Anh trách mình không đủ lý trí, trách mình không xác nhận rõ ràng mọi thứ trước khi cùng cô vượt qua ranh giới đó: “Cho tới tận lúc này anh vẫn không cho rằng chuyện giữa chúng ta là một mối quan hệ sai trái. Anh chưa từng coi em là bạn giường. Từ đầu đến cuối anh vẫn luôn xem em là bạn gái, là người anh đang hẹn hò và trân trọng.”
Anh thật sự nghĩa khí, chủ động nhận hết trách nhiệm, hoặc có thể gọi đó là “sự tử tế”. Nhưng với Chương Như, khi so sánh với anh, điều đó chỉ khiến cô cảm thấy mình thật thảm hại, còn anh vẫn giữ được hình tượng cao thượng, vẫn là một người sếp biết cách cư xử, một người đàn ông đáng tin cậy và là một người tình thất bại mà cô chưa bao giờ lay động được.
Cảm giác nghèn nghẹn đè nén trong ngực, Chương Như đứng dậy, thấy Kim Linh đang đi về phía này, cô phủi quần áo rồi nói: “Thôi được rồi, tổng giám đốc Diệp cứ ngồi chơi nhé, tôi về trước đây.” Heo rừng không ăn nổi cám mịn, chắc câu này dùng để miêu tả cô bây giờ là phù hợp nhất.
Chương Như lắc đầu, rõ ràng người ta là thiện nam còn cô lại chẳng phải tín nữ. Đã không muốn tiếp tục thì cứ giữ phép lịch sự như trước đây.
“Chị Chương Như.” Kim Linh cất tiếng chào cô, dường như nghe thấy Chương Như vừa thở dài, cô bé không hiểu lý do là gì mà chỉ thấy trong cái thở dài ấy vương vấn chút tiếc nuối.
Hai người lướt qua nhau. Kim Linh cũng không rảnh để quan tâm đến Chương Như mà chậm rãi sải bước về phía Diệp Ấn Dương: “Sếp Diệp, ở đây…” Chưa kịp nói hết câu đã thấy Diệp Ấn Dương đứng dậy rời đi, lướt thẳng qua bên cạnh cô như không hề nhìn thấy ai. Sắc mặt anh trầm xuống, chẳng còn vẻ ôn hòa như thường lệ, tựa như một vị lãnh đạo kiêu ngạo, lạnh nhạt, xa cách, coi người khác như không khí.
Kim Linh đứng ngẩn người ra không biết nên làm gì, một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại đi về hướng ngược lại. Lúc đi tới chỗ rẽ vô tình đụng phải Sử Cầm, Sử Cầm nhìn cô đánh giá từ trên xuống dưới: “Mặc đẹp như vậy để đi đâu đấy? Sếp Diệp đâu có ở bên này.” Nói rồi, cô ta giơ tay chỉ sang bên trái: “Sếp Diệp ở bên kia kìa, đừng đi nhầm đấy.”
Kim Linh đơ ra tại chỗ, cả trong lẫn ngoài mặt đều thấy nóng bừng vì xấu hổ.
***
Khoảng tháng Ba, tháng Tư được xem là “mùa vàng” của tuyển dụng. E-Health cũng đang vào đợt biến động nhân sự cao điểm, nội bộ phòng Thu mua liên tiếp có những sự thay đổi: Hùng Tư Tư được thăng từ trợ lý phòng lên làm trợ lý giám đốc; các thực tập sinh cũng được luân chuyển lại. Một vài người trong nhóm thực tập sinh, bao gồm cả Kim Linh, đều xin ở lại phòng Thu mua nhưng trong danh sách được giữ lại lại không có tên cô bé.
Thật ra thì Kim Linh cũng đâu làm gì sai. Phùng Thiền phân tích: “Sếp Diệp ‘giữ mình trong sạch’ thật đấy, nguyên tắc tới mức cứng nhắc luôn. Chắc là Kim Linh có ý với anh ấy thật, mà anh ấy làm thế này thì… còn chưa kịp ‘thả thính’ mà đã có nguy cơ mất việc rồi, quá nguy hiểm.”
“Sao vậy, vỡ mộng rồi à?” Lâm Thông thấy hôm nay cô nàng có váy mới, hoa tai mới, mùi nước hoa nồng đến mức tỏa ra tận hành lang: “Chị đừng mơ mộng nữa, vô ích thôi. Sếp Diệp không để mắt tới chị đâu.”
“Đầu óc cậu đen tối nên nhìn ai cũng thấy đen tối cả! Tôi có bạn trai rồi được chưa?” Bạn trai của Phùng Thiền là cảnh sát cơ động, cao to vạm vỡ, sức khỏe thì khỏi bàn.
Hai người tám chuyện vẩn vơ trong giờ nghỉ trưa. Đúng lúc đó Chương Như đeo khẩu trang kín mít đi ngang qua, một mình một kiểu, trông chẳng giống ai cả.
Phùng Thiền hỏi: “Môi bị sưng vẫn chưa khỏi à?”
“Chưa, nhưng bắt đầu đóng vảy rồi, chắc là sắp khỏi.” Chương Như ngồi xuống, cẩn thận hé khẩu trang ra, sau đó dùng ống hút uống nước. Vì môi vẫn chưa lành, cô không dám chạm vào ống hút, chỉ có thể dùng răng cắn ống hút rồi dùng lưỡi hút, cái cảnh nhe răng uống nước trông vừa vụng về vừa khó coi.
Uống nước xong, cô ngả người nằm nghỉ ngay tại chỗ, được một lát thì Tào Ngật Sơn gọi cô lên văn phòng.
Đi ra thang máy, Chương Như chạm mặt Diệp Ấn Dương vừa đi công tác ở Thành Đô về.
Dây chuyền sản xuất và kho hàng tại Thành Đô đang chuẩn bị chạy thử nên anh đi công tác hơn một tuần mới về. Lúc về lại thấy cô phải đeo khẩu trang, anh hỏi: “Mặt em bị sao vậy?”
“Mặt thì không sao, nhưng môi thì bị sưng.” Bây giờ Chương Như không dám ăn cay, không uống lạnh được, không đụng đến hải sản, thậm chí thoa son cũng bị dị ứng, đúng kiểu “da mỏng thịt mềm” chính hiệu.
Cô vào thang máy lên tầng của phòng Nhân sự, Tào Ngật Sơn thông báo, bảo cô chuẩn bị báo cáo thành tích.
“Báo cáo thành tích? Tôi á?”
Tào Ngật Sơn gật đầu: “Đúng rồi, báo cáo thăng chức ấy, chuẩn bị cho kỹ vào nhé.”
Chương Như giật mình kinh ngạc: “Tôi sắp được thăng chức rồi ạ?”
“Cũng có thể nói vậy.” Tào Ngật Sơn rót trà cho cô, cấp trung của BP cũng tương đương trưởng nhóm rồi, giọng nửa đùa nửa thật: “Cùng chức danh nhưng lương cao hơn. Nếu cố gắng thêm chút nữa thì có thể thăng lên làm quản lý BP, thậm chí còn cao hơn nữa.”
Làm nhân sự toàn cáo già, mà Tào Ngật Sơn lại là con cáo đầu đàn. Cái bánh mà ông ta vẽ ra to thật đấy nhưng đầu óc Chương Như vẫn rất tỉnh táo, tuy nhiên ông còn nói việc thăng chức lần này có căn cứ cả, đó là nhờ đợt khảo sát ẩn danh của phòng Thu mua.
“Tức là khảo sát ý kiến của mọi người trong phòng sao?”
“Đợt trước có làm một cuộc khảo sát ẩn danh.” Tào Ngật Sơn hỏi cô: “Có muốn biết mọi người đánh giá mình thế nào không?”
Chương Như ngẫm nghĩ, bỗng nhiên hơi do dự: “Chắc… cũng bình thường thôi sếp nhỉ, tạm được, vừa vừa?” Từ hồi đi học cô đã quen với kiểu đánh giá “kha khá”, “tạm được”, “cũng ổn” như thế rồi.
Tào Ngật Sơn cho rằng người da mặt dày như Chương Như chắc hẳn sẽ đánh giá mình cao nhất: “Tôi còn tưởng cô sẽ nói mình xuất sắc lắm cơ.”
“Ha ha…” Chương Như cười gượng, có chút xấu hổ: “Làm người phải khiêm tốn chứ ạ, với lại chắc cũng có người không thích tôi.”
“Ví dụ như? Nói thử xem nào.”
“Ví dụ như Phùng Nguyên Hỉ đó, chắc chắn anh ta sẽ cho tôi điểm thấp.”
Tào Ngật Sơn bật cười: “BP không cần làm hài lòng tất cả mọi người, chỉ cần hoàn thành tốt công việc và được đa số công nhận là đủ.” Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là nhận được sự khẳng định của giám đốc phòng ban: “Thật ra đánh giá lần này rất tốt, điểm cô cao nhất nhóm, tương đương với hạng A cao nhất luôn.” Ông nói với Chương Như.
Điều đó có nghĩa là trong công việc cô được mọi người công nhận, được ghi nhận, nghĩa là những nỗ lực suốt thời gian qua thật sự có kết quả, bản thân cũng đã có sự trưởng thành.
Hạng A sao? Chương Như sửng sốt: “Thế sếp Diệp cũng đánh giá tôi ạ?”
“Điểm của cậu ta sẽ chấm sau, sau buổi báo cáo thăng chức.”
“À… vâng ạ.”
Rời khỏi phòng Nhân sự, Chương Như quay lại phòng Thu mua, nhìn cả dãy người đang cắm cúi làm việc, mặc dù ai nấy đều bận việc của mình nhưng cô lại cảm giác hình như ai cũng đang cười với mình, hơn nữa, chỉ có cô mới nhìn thấy nụ cười ấy.
Cô đi ngang qua mọi người, đến cả Phùng Nguyên Hỉ mới hôm trước còn làm cô khó chịu giờ nhìn cũng thấy thuận mắt hẳn.
Thì ra được người khác công nhận là cảm giác sung sướng đến thế. Chương Như kéo khẩu trang lên cao hơn một chút, cô ngẩng nhìn về phía văn phòng Diệp Ấn Dương, anh đang bận nói chuyện với ai đó… Chương Như ngây ra một lúc mới chợt nhớ ra một chuyện, cô muốn chia sẻ tin thăng chức với Chương Tuyết Dương!
“A Như.” Mạc Lệ đi ra gọi cô: “Sếp Diệp tìm em kìa.”
“Vâng, em tới liền.” Chương Như bỏ điện thoại xuống, sau đó đi qua: “Tổng giám đốc Diệp.”
“Hiệu suất quản lý của năm ngoái, bao gồm cả kho hàng, tôi cần bảng thống kê chi tiết theo từng tháng…” Diệp Ấn Dương vừa mở máy tính vừa nói, anh đột nhiên phát hiện cô đang ngọ nguậy không yên, mặc dù đeo khẩu trang vẫn thấy rõ vẻ háo hức không giấu được trong ánh mắt cô. Hơn nữa cô nhìn anh chằm chằm như thể có chuyện gì muốn nói nhưng đang cố nhịn.
Diệp Ấn Dương dừng lại một lúc: “Có chuyện gì sao?”
Chương Như mấp máy môi, suýt thì báo với anh chuyện mình sắp được thăng chức, nhưng sực nhớ ra rằng mình còn phải làm báo cáo công việc, hơn nữa báo cáo xong anh sẽ là người chấm điểm, thế là cô đành nuốt lời, ánh mắt lướt qua góc tủ nơi đặt chiếc hộp chuyển phát nhanh chẳng bao giờ đụng đến sau lưng anh.
Cô bình tĩnh lại, tiện đà nhớ đến chuyện trước đó anh từng nói vẫn luôn xem mình là bạn gái, cho nên bây giờ hai người chia tay rồi, vậy thì trong mắt anh, có khi cô cũng chỉ như món đồ chuyển phát nhanh của người yêu cũ bị gạt sang một góc và phủ bụi mà thôi.
Tưởng tượng như vậy, Chương Như tỉnh táo hẳn: “Không có gì, tôi đang nghe tổng giám đốc nói đây, anh cần thống kê hiệu suất quản lý đúng không?” Cô kéo chủ đề trở lại với công việc: “Anh cứ nói đi, tôi sẽ ghi lại.”
Diệp Ấn Dương nhìn cô một lúc, rồi hỏi: “Tuần sau em sẽ làm báo cáo thăng chức đúng không?”
“Sao anh biết?” Chương Như ngạc nhiên.
Diệp Ấn Dương tránh ánh mắt cô: “Em cứ chuẩn bị báo cáo cho tốt đi.”
“Thế còn dữ liệu hiệu suất thì sao?”
Diệp Ấn Dương nói không vội: “Đợt này tôi cũng bận, để sau cũng được.”
“À, vậy ạ…” Chương Như khẽ đáp một câu rồi rời khỏi văn phòng, lúc này nụ cười đã thu lại một chút.
Đức Bắc Đế thiêng thật đấy, lời cầu nguyện “thăng chức tăng lương” của cô sắp thành hiện thực rồi.
Đến tuần kế tiếp, bắt đầu sang tháng Tư.
Công ty công bố hai quyết định nhân sự mới. Thứ nhất là Chu Minh Sơ vượt qua Vương Đông Ni, chính thức nắm toàn quyền điều hành bộ phận kinh doanh; thứ hai là Diệp Ấn Dương được thăng từ giám đốc lên VP phụ trách phòng Thu mua, mà cấp tiếp theo của VP… chính là tổng giám đốc của toàn công ty.
Lúc này Chương Như cũng đang bận rộn chuẩn bị bài báo cáo của mình. Cô rất nghiêm túc với việc này, thế mà cả tuần cô không hề bước chân ra ngoài chơi. Mà thường thì những nỗ lực thật sự sẽ luôn được đền đáp xứng đáng.
Buổi báo cáo công tác cũng được làm theo dạng thuyết trình bằng slide PPT, mà khoản ăn nói thì Chương Như chưa từng ngán ai bao giờ, cô còn đặc biệt dành ra nguyên một buổi để luyện tập.
Chiều hôm đó đến lượt Chương Như lên thuyết trình, đúng khung giờ buồn ngủ nhất, vậy mà cô vừa mở miệng đã khiến cả khán phòng bừng tỉnh. Chương Như nói năng lưu loát tự tin, thuyết trình mà không cần nhìn giấy. Chỉ là khi nói mấy chữ “thành công”, “thành đạt”,… cô phát âm rất nặng, như cố tình, thành ra nghe hơi gượng.
Mà mỗi lần nói đến những chữ đó, cô lại nhìn về phía Diệp Ấn Dương như thể anh chính là “máy kiểm tra phát âm” của cô vậy. Bị cô nhìn mãi, Diệp Ấn Dương không khỏi nhớ tới tối hôm đó, cái đêm anh từng chọc cô vì nói tiếng phổ thông không chuẩn.
Anh chậm rãi dời mắt, ngón tay vô thức xoa mặt bàn, cảm giác như trên tay thiếu mất chuỗi hạt.