Chương 7: Phố Đen

Người Đẹp Máu Lửa - Thụy Khúc Hữu Ngân Phiếu thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Nghỉ việc.”
“Anh quản được tôi chắc?” Chương Như sao mà bình tĩnh nổi, càng nghĩ càng cảm thấy anh đang che chở cho tên cặn bã kia, cũng cùng một giuộc với nhau: “Buông tay, bằng không tôi đập cả anh luôn đấy!”
“Cô đập nổi ai hả?” Cô nàng này thật là hiếu chiến, Diệp Ấn Dương cũng không ngờ một cô gái mà lại hung hăng, ngang ngược đến vậy: “Dù vì lý do gì đi nữa, ra tay đánh người vẫn là cách làm ngu ngốc nhất.”
Chương Như tức méo cả miệng: “Anh mắng ai ngu đấy?”
“Tôi chỉ nhắc cô nên lý trí một chút, dù sao đây cũng là công ty.”
“Tôi không lý trí chỗ nào?”
“Lý trí mà cô lại dám động tay động chân trước mặt bao nhiêu người? Còn định nhặt cả sạc dự phòng ném nữa? Cái đó nếu mà coi là hung khí nguy hiểm, lỡ xảy ra chuyện gì thì thành án hình sự đấy, cô biết không? Biết bao nhiêu người nhìn thấy, lại có camera giám sát, cô cho rằng mình trốn tránh được trách nhiệm pháp luật sao?”
Sắc mặt Diệp Ấn Dương trầm hẳn đi, mà Chương Như lại càng nổi nóng: “Tôi mà thèm trốn? Có đánh gãy tay hắn thì cũng là lỗi của tôi, liên quan gì đến anh chứ!”
“Chẳng phải nhà cô vừa có tin vui sao, giờ cô vào đồn công an thì còn gì vui nữa?”
Chương Như ngớ mặt ra, trừng mắt nhìn anh, mãi không nói được lời nào. May đúng lúc ấy Quách Tuệ chạy đến kịp, kéo cô ra: “Em không sao chứ?”
“Chị Quách Tuệ.” Thấy người quen của mình tới, Chương Như đang muốn nói gì đó nhưng Quách Tuệ đã khẽ lắc đầu, quay sang Diệp Ấn Dương: “Tổng giám đốc Diệp.” Chị ấy mới thật sự là người che chở cho đàn em của mình, đi thẳng tới chắn trước mặt Chương Như: “Xin lỗi Tổng giám đốc Diệp, để tôi đưa A Như xuống dưới, đã làm phiền anh rồi.” Nói xong lập tức kéo Chương Như ra khỏi văn phòng.
Trước khi đi, Chương Như còn ngoái đầu lại, thấy Diệp Ấn Dương tháo kính xuống, giơ tay bóp mi tâm.
Bị đưa xuống tầng một, Chương Như thì thấy Văn Hòa mắt đỏ hoe: “Đừng khóc, chị đã xả giận cho em rồi.” Có điều vẫn chưa hả dạ: “Lần sau chị lại nhờ người đập hắn tiếp!”
“A Như.” Quách Tuệ nghiêm giọng: “Đi theo chị.”
“Vầng.” Chương Như ngoan ngoãn đi theo vào phòng họp, cái vẻ mặt chẳng chút hối lỗi khiến Quách Tuệ nhức hết cả đầu: “Chuyện Văn Hòa vừa kể, quả thật Dương Vũ có lỗi…” Nói đến đây, lông mày chị ấy cũng nhíu chặt.
Dương Vũ ngoại tình, bị Văn Hòa bắt được nên muốn chia tay, anh ta dây dưa không dứt rồi lỡ tay xô ngã cô ấy, lần thứ hai thì ra tay đánh luôn, đúng là thứ rác rưởi.
Nhưng công tư cần phân minh, hành động hôm nay của Chương Như chẳng khác nào máu nóng dồn lên não, Quách Tuệ nói thẳng: “Em nông nổi quá, dù sao đi nữa cũng không thể đánh người ở công ty, ảnh hưởng rất xấu.” Nếu không nhờ Diệp Ấn Dương kịp thời giữ lại, chưa biết hậu quả sẽ tới đâu.
Chương Như ngông cuồng thì đúng là ngông cuồng thật, nhưng cũng không phải người không hiểu lý lẽ: “Xin lỗi chị Quách Tuệ, em gây phiền phức cho chị rồi.” Nhưng mà hoàn toàn không hối hận vì đã đánh tên cặn bã kia, lần sau có cơ hội vẫn đập tiếp!
Quách Tuệ nhìn thấu hết tâm tư của cô, chị chỉ thở dài: “Thôi được rồi, bình tĩnh lại đã, em về nhà nghỉ ngơi đi.”
Chương Như gật đầu: “Có việc gì thì gọi cho em nhé.” Đứng dậy rồi mới chợt nhớ kẹo mừng còn chưa phát hết: “Phòng Thư ký Tổng giám đốc với phòng Pháp vụ em chưa phát kẹo, hội Mạnh Trân Trân bảo sẽ tự đến lấy, có gì lúc ấy chị đưa bọn họ giúp em nhé, để ở trong ngăn tủ của em ạ.”
Quách Tuệ bị buồn cười: “Được rồi, về đi.” Ai thèm quan tâm kẹo mừng của cô nữa, giờ chắc cả công ty đều đang bàn tán chuyện cô đánh người rồi.
Thấy chị cười, Chương Như cũng cười theo: “À đúng rồi, bộ trà Tết Đoan Ngọ chắc chiều nay sẽ gửi đến, có gì chị gọi người nhận giúp em nhé, em đi đây~” Nói rồi cô vác túi bước đi ung dung, không quên kéo luôn Văn Hòa đi theo, chở cô ấy đi dọn nhà.
Văn Hòa mới vào công ty không lâu đã sống chung với Dương Vũ. Đồ đạc không nhiều nhưng một chuyến xe của Chương Như cũng chở không hết, thế là cô gọi cho Giai Giai đến giúp.
Giai Giai đi dép lê lạch bạch chạy đến, nghe xong đầu đuôi câu chuyện liền nhìn Chương Như với ánh mắt vô cùng phức tạp.
Trên mạng có câu “dễ thương nhưng không có não”, cô nàng cảm thấy Chương Như đôi lúc đúng là mất não thật: “Mày tỉnh táo chút được không? Mày họ Chương chứ có phải họ Ái Tân Giác La đâu, trong tay cũng đâu có đường chỉ tay thông thiên, suốt ngày xông pha như vậy sớm muộn gì cũng gặp họa.”
“Mày câm miệng cho tao!” Chương Như đá cô nàng một cái, “Qua đây khuân thùng đi.”
“Việc tốt chẳng bao giờ nhớ đến tao, việc nặng nhọc thì lôi tao đến.” Giai Giai miệng thì oán trách nhưng vẫn lết đến khuân đồ. Lúc chuyển xong đồ tới nhà Chương Như, cô nàng bỗng thấy móng tay Chương Như sứt một miếng: “Ơ, cái hạt đính móng này của mày đâu rồi?”
“Hả?” Lúc này Chương Như mới phát hiện hạt đá hình nơ trên móng tay biến mất, chắc là bị rớt lúc cô đánh Dương Vũ: “Đánh rơi rồi.”
“Tên đó còn dám đánh trả á? Dám động thủ với mày?” Mắt Giai Giai trợn tròn: “Rác rưởi! Mày đợi đấy, tao gọi Đỗ Tuấn tới, bọn mình đi cho hắn một trận!” Nói xong cô nàng vừa chửi vừa gọi điện.
Đỗ Tuấn nghe xong thì lại gọi cho Diệp Ấn Dương: “Sao thế, đánh nhau à?”
Diệp Ấn Dương nói không tính là đánh nhau: “Cô ấy đơn phương ra tay.” Chương Như chẳng hề bị thiệt thòi, thực sự cho Dương Vũ một bài học, sau gáy anh ta còn hằn mấy vết bầm tím do bị cào. Nếu cốc cà phê kia không phải cốc giấy thì chắc đầu anh ta cũng bị bỏng rồi.
“Ghê thật.” Nói đánh là đánh liền, tính tình chẳng khác gì cô gái ngông cuồng trong phim Hồng Kông, Đỗ Tuấn cũng hiếm thấy ai hung hãn đến vậy: “Thế tên kia cứ nhẫn nhịn thế à? Không định báo cảnh sát sao?”
“Có ý định đấy.” Diệp Ấn Dương cau mày, “Nhưng tạm thời đã khuyên nhủ rồi, không cho cậu ta làm to chuyện.”
“Được rồi, có gì cậu nói đỡ giúp tôi nhé, tôi và anh trai cô ấy có chút quen biết, cũng là khách hàng, đè xuống được thì cứ đè.” Cô gái này không có ác ý nhưng đúng là thiếu suy nghĩ. Lạ thật, cùng là họ Chương mà một người thì tinh quái, người kia lại nóng nảy.
Nói xong anh chàng lại gọi cho Giai Giai: “Bọn em trước tiên không nên manh động, ngầm xử lý thế nào cũng được, nhưng lộ mặt ra thì không đáng. Đừng để cuối cùng phải làm việc với bên an ninh chỉ vì loại đàn ông rác rưởi này.” Anh còn nhắc thêm: “Bây giờ tên kia nói sẽ báo cảnh sát đấy.”
“Hắn ta còn dám báo á?” Giọng Giai Giai cao vút lên quãng tám.
“Anh ta không dám đâu.” Văn Hòa run run nói, “Em nhắn cho anh ta rồi, nếu anh ta dám báo thì… em cũng báo!” Nhưng thực ra cô ấy không tự tin lắm, vì chuyện đời tư thì khó mà có bằng chứng. Cho dù tìm được bằng chứng cuối cùng cũng chỉ bị coi là cãi vã tình cảm, cùng lắm là nhận sai rồi giảng hòa. Thế nên thà đánh trả trực tiếp như Chương Như còn sướng hơn.
Văn Hòa đến giờ vẫn thấy lòng bàn tay vẫn còn tê rần, vừa sợ vừa muốn khóc. Trong khi Giai Giai thì lửa giận bốc lên đầu, xúi Chương Như: “Gọi cho anh trai mày đi, nhờ anh ấy tìm người dạy cho tên khốn đó một bài học.”
Chương Như trợn mắt: “Điên à mày, mày muốn tao chết sớm à?” Mắng xong lại khoác vai Giai Giai, “Con gái ngoan của tao, tao biết mà, tình chị em chúng mình son sắt hơn vàng!” Nói rồi còn làm bộ định hôn cô nàng, bị Giai Giai gạt ra: “Làm cái gì thế, ghê tởm chết đi được.”
Hai người cãi qua cãi lại ầm ĩ khiến tâm trạng nặng nề của Văn Hòa đang đứng nhìn bên cạnh cũng dịu bớt.
Chuyển nhà xong trời đã tối nhá nhem, mấy người kéo nhau đến đường Hưng Thịnh ăn lẩu cháo rồi lại ra KTV thuê phòng hát.
Chương Như đang gào bài Phố Đen:
“Thanh xuân dữ dội, bị thiêu cháy cũng không sợ!”
Một ca khúc cũ khí thế ngút ngàn, giọng cô vững vàng, nhịp cũng rất chắc, như thể chẳng có chuyện gì có thể ảnh hưởng tới cô. Ăn vẫn ăn, chơi vẫn chơi, mãi mãi tràn đầy sức sống, một kiểu tích cực rất đặc biệt.
Văn Hòa thầm ngưỡng mộ sự phóng khoáng đó: “Bài này hay quá.”
“Nhạc cũ thôi, chị lưu trong playlist đó.” Chương Như hát đến toát mồ hôi, đang nằm bẹp trên sofa ăn hoa quả thì nhận được tin nhắn công ty gọi mai đi làm.
“Chị Quách Tuệ có tìm em không?” Chương Như quay sang hỏi Văn Hòa.
Văn Hòa gật đầu: “Chị ấy nói em có thể nghỉ thêm vài hôm, đợi điều chỉnh xong rồi…” Thực ra ai cũng ngầm hiểu rằng cô ấy sẽ nghỉ hẳn. Văn Hòa mỉm cười: “Em vốn cũng đang nghĩ tới chuyện xin nghỉ, coi như dịp này là cơ hội vậy.”
“Hay qua chỗ chị làm đi, chị đang thiếu một nhân viên chăm sóc khách hàng.” Giai Giai chen lời, còn gõ nhẹ vào đầu Chương Như. Chương Như quá hiểu cô bạn thân mình, cô nàng bán nội y gợi cảm nên chắc lại nhắm tới vóc dáng của Văn Hòa chứ gì: “Thiếu người sao mày không tự đi mà tuyển?”
Mối quan hệ của hai người vốn kiểu “gió Đông áp gió Tây”, dù có mắng chửi nhau cũng không giận, cùng lắm là Giai Giai cướp mic cắt nhạc của Chương Như rồi ôm mic gào thét một trận.
Đêm đó bọn họ hát đến quá nửa đêm. Về đến nhà, Chương Như an ủi Văn Hòa: “Chưa cần vội tìm việc, chẳng phải em sắp thi bằng lái cấp 4 sao? Ở nhà ôn thi đi, thi đỗ lấy bằng trước đã.”
“Vâng.” Văn Hòa ngồi trên sofa, lòng ngổn ngang.
Từ nhỏ đến lớn chưa từng có ai dám đứng ra vì cô như hôm nay, lại càng chưa từng có ai rộng lượng đến mức cho cô về nhà ở nhờ. Vì là trẻ mồ côi nghèo khó, cô ấy luôn bị bạn bè dè chừng. Nhiều lần đi chơi, chỉ cần nhà ai mất đồ là lập tức nghi ngờ cô lấy trộm…
Hai người trò chuyện thêm một lúc rồi ai về phòng nấy. Chương Như nằm lướt group gia đình xem ảnh cô cháu gái mới sinh, sau đó lại lướt sang trang cá nhân của Diệp Ấn Dương, toàn đăng ảnh cầu lông, bóng squash.
Người nhạt nhẽo mới hay làm những việc nhàm chán. Chương Như khóa màn hình điện thoại, đứng dậy bôi kem tay, bóp thừa ra liền quẹt lên lưng con mèo, bị nó lườm một cái rồi chui vào chăn, cô thì chột dạ rồi tắt đèn đi ngủ.
Sáng hôm sau đi làm, Chương Như đặc biệt chăm chút ăn diện: tóc xoăn lọn lớn, váy màu trắng kem ôm sát. Đúng là oan gia ngõ hẹp, vừa đến công ty, xe cô lại theo sau xe của Diệp Ấn Dương.
Vừa nhìn thấy anh, Chương Như đã thấy tức, đến giờ cô vẫn còn nhớ anh từng mắng cô ngốc. Thật quá đáng! Đến anh trai cô Chương Tuyết Dương cũng chưa bao giờ nói cô như thế!
Chỗ để xe chỉ còn lại một chỗ, cô lập tức nhấn ga chiếm chỗ trước, đỗ xe xong thì đi mua cà phê. Mua xong vừa quay lại lại gặp anh bước vào, thế là cô đeo kính đen lên, nghênh ngang đi lướt qua anh, coi như không thấy.
Chương Như khí thế hùng dũng như không có chuyện gì, hiên ngang bước vào công ty trong ánh mắt của mọi người, trước tiên mở Alipay thu năng lượng nuôi gà ảo rồi lần lượt điểm danh trên đủ các ứng dụng.
Mạnh Trân Trân xuất hiện đúng lúc thấy cô đang nhận hạt ăn uống trên Eleme, ngạc nhiên hỏi: “Cô thiếu mấy đồng này sao…”
Chương Như liếc cô ấy một cái kỳ quái: “Ai mà chẳng thiếu tiền? Đồng lương của tôi cũng đâu dễ kiếm.”
Thôi được rồi, tiết kiệm đến mức nào thì tiết kiệm, Mạnh Trân Trân chẳng hiểu nổi quan niệm tiêu dùng của Chương Như nhưng chuyện hôm qua thì làm cô ấy sốc thật: “Cô ghê thật đấy, dám đánh người luôn.”
“Có gì mà không dám, nhìn ngứa mắt thì đánh thôi.” Chương Như lấy đồ ra chuẩn bị dán lại móng tay giả.
“Ngầu thiệt.” Mạnh Trân Trân kéo ghế ngồi cạnh để buôn chuyện. Cô ấy kể lại tin tức hôm qua, rằng Dương Vũ vốn định báo cảnh sát nhưng chắc công ty đã dàn xếp rồi, rằng tuy không báo cảnh sát nhưng phòng Kinh doanh lại nói rằng hôm qua làm khách sợ, ảnh hưởng xấu, rất có khả năng cô ấy sẽ bị ghi lỗi.
“Hôm qua tầng năm có khách à?” Chương Như chẳng nhớ ra.
Mạnh Trân Trân cũng không chắc, cô ấy do dự một lát rồi hạ giọng: “Có khi nào cô đắc tội với ai bên phòng Kinh doanh không? Cố ý tung tin là có khách, chứ thật ra có hay không ai mà biết được.”
Chương Như nhìn thẳng vào mắt cô nàng, lập tức nghĩ ngay đến tên khốn Vương Đông Ni, chắc chắn hắn ta giở trò: “Đồ rác rưởi.”
Bị ghi lỗi thì ghi thôi, cùng lắm thì ảnh hưởng đến đánh giá giữa năm, mất cơ hội thăng tiến. Thực ra khi ra tay cô đã chuẩn bị tâm lý rồi, nhưng những trò tiểu nhân sau lưng thật sự khiến cô ghê tởm. Thế nên khi được Quách Tuệ gọi vào nói chuyện, Chương Như dứt khoát tuyên bố muốn nghỉ việc: “Chị Quách Tuệ, chị tuyển người mới đi.”
Quách Tuệ im lặng một lát: “Em thật sự nghĩ kỹ chưa?”
“Nghĩ kỹ rồi ạ.” Thấy chị ấy cứ nhìn chằm chằm, Chương Như cười hì hì: “Sao, chị không nỡ xa em hả?”
Quách Tuệ rất khó xử, chị thực sự thích Chương Như, bề ngoài thì lơ đãng nhưng trong công việc chưa bao giờ mắc sai lầm, hơn nữa bộ phận hành chính vốn làm công việc dịch vụ và liên lạc, mà Chương Như lại được lòng các phòng ban, ai cũng thích hợp tác với cô… Tất nhiên khuyết điểm cũng rõ ràng, ví dụ như tính cách, ví dụ như chẳng màng đến lợi ích, nói trắng ra là thiếu tham vọng trong sự nghiệp.
Một người như thế đã quyết định nghỉ thì khó mà giữ được, trừ khi chính cô đổi ý.
“Thôi được…” Quách Tuệ chỉ đành thở dài, “Nhưng có lẽ chưa đi ngay được, gần đây bận rộn em cũng thấy rồi.”
“Không sao ạ, tuyển được người, em bàn giao xong xuôi rồi mới đi.” Chương Như vẫn có trách nhiệm. Sắp tới là Tết Đoan Ngọ và kỷ niệm thành lập công ty, cô sẽ ở lại lo xong những sự kiện đó, giúp phòng Hành chính đỡ quá tải.
Chương Như vẫn tiếp tục công việc như bình thường, cô cùng đồng nghiệp gói quà Đoan Ngọ, trước kỳ nghỉ, cô lại cùng mọi người trang trí hội trường cho ngày hội công ty.
Đồng nghiệp kéo vào hội trường từng lượt một, Chương Như bận rộn đi lại giữa các gian trò chơi. Lúc cô vừa rảnh để vẽ một chiếc quạt tròn thì đội Thu mua kéo cả đoàn đến góp vui. Dương Vũ bị đánh hôm trước cũng có mặt, anh ta soi mói đủ điều, mỉa mai sự kiện Hành chính tổ chức chẳng có gì đặc sắc, quà tặng thì tệ: “Bánh ú gói xấu quá, kém thẩm mỹ, không bằng các công ty khác.”
Chương Như tay cầm cây bút màu, chỉ muốn vẽ ngay chữ “tù” lên mặt anh ta, liền lớn tiếng đáp lại: “Nói đúng lắm! Đáng lẽ ra không nên phát bánh ú mà nên phát gạo nếp, để gặp thứ không phải người thì vung thẳng vào mặt để trừ tà!”
Câu đáp trả chất chơi khiến mọi người xung quanh bật cười thành tiếng. Dương Vũ nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt lạnh lẽo.
Chương Như coi như không thấy, quay sang đưa thùng camping cho Tằng Khả Lâm. Bên cạnh Tằng Khả Lâm có một cô gái: “Đây là trợ lý mới của phòng Thu mua, Tư Tư.”
“Chào chị, em tên Hùng Tư Tư.” Cô gái đeo kính gọng đen, tóc ngắn giống hệt kiểu tóc bob ngày xưa của Chương Như.
“Người Quảng Tây hả?”
“A… vâng ạ, sao chị biết?”
“Dùng la bàn tính ra đấy.” Chương Như đưa phi tiêu cho cô ấy: “Chơi cái này đi.”
“Em không biết chơi…”
“Cứ ném thôi, trúng thì có quà.”
Hùng Tư Tư bị Chương Như kéo đến trước bia ném, vừa chỉnh lại kính thì thấy các sếp xuất hiện: “Chào sếp Diệp, sếp Tào ạ.” Cô nàng vội vàng chào hỏi rất lễ phép.
Chương Như cũng nhìn thấy các sếp nhưng chỉ gọi một tiếng “sếp Tào” rồi tung phi tiêu, trúng ngay tâm điểm.
Khí thế quá mạnh, Tào Ngật Sơn quay sang nhướng mày nhìn Diệp Ấn Dương: “Cậu đắc tội với cô ấy à?”
Diệp Ấn Dương liếc Chương Như. Ấn tượng ban đầu về cô chỉ là một cô gái trẻ hướng ngoại, ham chơi, người đầy gai góc, khó mà chọc ghẹo. Nhưng sau vụ đánh người lần trước, anh lại có cái nhìn khác về cô, chính khí thì đúng là có, nhưng phần lớn vẫn là bồng bột, nóng đầu lên thì chẳng biết chờ thời cơ hay để ý đến hoàn cảnh gì cả.
Khách quan mà nói, kiểu người này khá là hấp tấp. Ngoài đời thì khó nói nhưng trong công việc chắc chắn không phải một cộng sự tốt.