Biên ải xôn xao, một tin đồn như sét đánh ngang tai lan truyền: Trấn Bắc Vương, vị chiến thần lạnh lùng tàn bạo, lại có một bảo bối trong lòng! Người ấy được Vương gia nâng niu như ngọc quý, cưng chiều đến tận xương tủy, nâng như trứng, hứng như hoa. Tương truyền, người ấy dung mạo khuynh thành, giọng nói ngọt ngào, dáng người mềm mại, đôi tay trắng ngần, đúng chuẩn hồng nhan họa thủy, ai dám động vào chỉ có đường chết!
Đám binh sĩ nơi biên cương nghe xong thì cười phá lên, bụng bảo dạ: "Mấy người nghĩ nhiều quá rồi! Vương gia của chúng ta bao năm nay cô độc, thà cả đêm cưỡi ngựa tuần tra mười lượt lũy phòng thủ còn hơn động lòng với bất kỳ ai! Bao nhiêu cô nương phương Bắc vì thế mà khóc cạn nước mắt rồi đấy thôi! Một người nổi tiếng hung hãn như thế, làm gì có chuyện có 'bảo bối trong tim' chứ? Chắc chắn là kẻ nào đó bày mưu ly gián, muốn lừa chúng ta chứ gì! Thật nực cười!"
Thế nhưng, không lâu sau đó, trong một đêm tối mịt, một bóng người bị Trấn Bắc Vương chặn lại giữa đường. Cậu cắn nhẹ môi, đôi mắt đong đầy sự nghi hoặc và chút bối rối: "Em... có phải chính là bảo bối trong tim ngài không?"
Trấn Bắc Vương, người được cả thiên hạ xưng tụng là lạnh lùng tàn bạo, lại bất ngờ siết chặt bàn tay người kia, kéo cậu vào lòng. Một nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống mu bàn tay trắng muốt.
"Phải." Giọng nói trầm thấp nhưng kiên định vang lên. "Em là bảo bối trong tim ta, cũng là mệnh của ta."
-
**Một câu tóm tắt:** Em tốt nhất nên ngoan ngoãn một chút.
Truyện Đề Cử






