301. Chương 301: Dẫn Đường Địa Ngục

Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 301 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ngươi biết ta đến để tìm người, hẳn cũng hiểu rõ ta muốn tìm ai. Là hóa thân của dục niệm nơi đây, lẽ ra ngươi phải nhanh hơn ta nhiều chứ.” Sở Lạc thản nhiên nói.
Tội Chướng Liên nghiến răng: “Dù sao ta cũng từng là tồn tại từ Thiên giới giáng trần, sao có thể để ngươi muốn gì được nấy? Nhưng ngươi cũng nên nhớ kỹ, đây là Địa Ngục giới, chẳng phải nơi ngươi muốn làm gì thì làm!”
“Chỉ nhờ ngươi giúp một tay, sao lại thành làm càn? Nếu không thương lượng được, vậy thì động thủ thôi!”
Lời vừa dứt, bóng dáng Sở Lạc như tia chớp lao thẳng về phía nàng. Biến cố bất ngờ khiến Tội Chướng Liên giật mình, vội nhảy vụt khỏi miệng nồi, né tránh mũi thương sắc lạnh kia.
Ngay sau đó, một loạt tiếng nổ hỗn loạn vang lên tại chỗ nàng vừa đứng. Chiếc đại nồi lập tức bị phá tan, nước súp tanh tưởi trào ra cùng những mảnh xác thịt đứt gãy, khắp nơi đều là cảnh tượng kinh hoàng, khiến người ta buồn nôn.
Sắc mặt Tội Chướng Liên trầm xuống.
Trường thương trong tay Sở Lạc lại tiếp tục đ.â.m tới. Tội Chướng Liên vung roi lên, quấn chặt lấy mũi thương, hai bên giằng co quyết liệt.
“Ngươi định làm náo loạn cả Địa Ngục giới sao?”
“Đừng đánh tráo khái niệm,” Sở Lạc khẽ cười: “Ta chẳng nhằm vào Địa Ngục giới, ta chỉ nhằm vào ngươi mà thôi.”
“Ngươi!” Tội Chướng Liên trợn mắt, không ngờ lần này nàng hiện thân chỉ định trêu chọc vị thần nữ trong truyền thuyết này một chút, lại bị ép vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Hai người giao thủ, nơi nào đi qua đều tan hoang hỗn loạn. Khi trận chiến sắp lan tới Vô Gián địa ngục, Tội Chướng Liên cuối cùng cũng mở miệng: “Ta có thể dẫn ngươi đi tìm người, nhưng tìm được rồi thì phải lập tức rời khỏi đây!”
Nghe vậy, Sở Lạc mới thu chiêu: “Dẫn đường.”
Tội Chướng Liên tức giận liếc nàng vài lần, sau đó quay người dẫn lối.
Trước mắt là một vùng băng tuyết trắng xoá, những thân thể trần truồng nằm la liệt khắp nơi. Dưới sự tra tấn của cực hàn, thân xác họ nứt toác, nổi đầy mụn mủ, đau đớn tận xương tủy, ngày qua ngày chịu đựng thống khổ không dứt.
Tội Chướng Liên dẫn Sở Lạc xuyên qua cánh đồng băng giá ấy. Cuối cùng, giữa một đám người thân thể thối rữa, nứt nẻ như những đóa sen héo úa, nàng nhìn thấy gương mặt quen thuộc kia.
Phong Dự Mạc — tình cảnh của hắn khác biệt đôi chút so với Tằng Mục.
Nỗi thống khổ nơi đây đã khiến hắn dần khôi phục ký ức. Dù dùng linh lực chống đỡ khí tức hàn băng tàn bạo, nhưng vì đang giam thân trong Địa Ngục đạo, nên dù có muốn, hắn cũng chẳng thể thoát thân.
Khi Tội Chướng Liên và Sở Lạc tiến đến gần, Phong Dự Mạc đã sớm cảm nhận được. Hắn từ từ mở mắt, ban đầu là kinh ngạc, nhưng nhanh chóng nhận ra trong ánh mắt Sở Lạc không hề có vẻ mờ mịt của kẻ mất trí.
“Sở Cô nương?” Phong Dự Mạc thăm dò hỏi.
“Phong đạo hữu, tiểu thúc của ngươi đã đến tìm ngươi rồi.” Sở Lạc nói.
Phong Dự Mạc sững người.
Sở Lạc quay sang nhìn Tội Chướng Liên: “Thả hắn ra, ngươi hẳn có cách chứ?”
Tội Chướng Liên trừng mắt, ánh nhìn đầy oán hận. Nhưng biết làm sao? Người này xưa nay không cần nói lý, ra tay là không do dự, khiến nàng cũng đành bó tay.
Nàng vung trường tiên, không báo trước quất mạnh vào người Phong Dự Mạc. Trên roi mang theo khí tức thống khổ và tuyệt vọng, khiến dù hắn đã phản ứng, vẫn không thể khống chế thân thể, bị quất một nhát sâu hoắm. Máu tươi phun ra như suối, để lại một vết thương rợn người.
Chính vệt máu ấy đã cắt đứt liên kết giữa hắn và Địa Ngục giới. Thứ từng không ngừng khơi dậy tội nghiệt trong lòng hắn bỗng chốc biến mất. Hắn từ từ đứng dậy.
Tội Chướng Liên bắt gặp ánh mắt Sở Lạc, lạnh lùng nói: “Người ta đã thả rồi, còn nhìn ta làm gì?”
“Chỉ một người thôi sao?”
“Người còn lại thì ngươi tự đi Quỷ Đạo mà tìm.” Tội Chướng Liên chỉ tay về một hướng, rồi quay người bỏ đi. Chuyện hôm nay khiến nàng vô cùng khó chịu.
Sở Lạc dẫn Phong Dự Mạc quay lại đón Tằng Mục, sau đó cả ba cùng hướng về Quỷ Đạo.
Sau khi nghe Sở Lạc kể rõ tình hình, Phong Dự Mạc nói: “Hóa ra Sở đạo hữu tình nguyện bước vào không gian trong chiếc hộp kia là để tiến vào Hách Thú thành, đợi lúc tiệc thọ của lão phu nhân nhà họ Điền bắt đầu, rồi vạch mặt Hàn Trần.”
“Ta còn muốn g.i.ế.c hắn nữa,” Sở Lạc nói: “Đó là điều kiện để ta vào đây tìm các ngươi. Tiểu thúc của ngươi đã đồng ý sẽ giúp ta trong buổi tiệc.”
“Đó là điều nên làm, nhưng liệu thời gian có kịp không?” Phong Dự Mạc lại nói: “Giờ ta đã thoát khỏi xiềng xích Địa Ngục Đạo. Nếu Sở đạo hữu cần gấp, ta sẽ đi tìm người của Phong gia. Còn ngươi, chi bằng rời khỏi đây trước?”
Sở Lạc quay sang nhìn hắn: “Nhưng… ngươi biết đường ra sao?”
Câu hỏi khiến Phong Dự Mạc nhất thời im lặng.
Sở Lạc tiếp lời: “Nếu ta đoán không sai, từ Quỷ Đạo có thể vào Nhân Gian Đạo, từ Nhân Gian Đạo lại có thể đến Thiên Thần Đạo. Muốn rời khỏi đây, ta phải quay về Thiên Giới. Có lẽ Thanh Tịnh Liên sẽ thật lòng giúp ta. Nếu không, trong Thiên Giới nhất định vẫn còn một người sẵn sàng ra tay tương trợ.”
Hôm nay, Hách Thú thành náo nhiệt chưa từng có.
“Oa… Hôm nay là lễ gì mà đông vui thế nhỉ?” Sáng sớm, A Liên bước ra từ khách điếm, thấy cảnh tượng tấp nập ngoài phố không khỏi thán phục.
Một người bên cạnh nhiệt tình giải thích:
“Hôm nay là tiệc thọ của lão phu nhân nhà họ Điền. Các đại thế gia đều phái người đến chúc mừng, thậm chí cả sứ thần các nước cũng tới. Nhưng dạo này là thời điểm nhạy cảm, các thế lực chủ chốt của tám đại tiên môn đều vắng mặt, chỉ gửi lễ vật đến thôi.”
“Vậy hôm nay mua đồ ở tiệm Điền Viên có được giảm giá không?” A Liên nghiêm túc hỏi, rồi ánh mắt khẽ chuyển, nhìn về phía một "người" khoác áo choàng như bao tải, đi xiêu vẹo lảo đảo.
Ba chiếc bóng da chồng lên nhau, miễn cưỡng tạo hình dáng con người, nhưng cử động như vậy khiến chúng vô cùng mệt mỏi. Đi được một đoạn, chúng liền chui vào con hẻm vắng nghỉ ngơi.
Chiếc áo choàng tuột xuống, ba bóng da lần lượt bò ra.
“Ai da~ sao lại dừng lại rồi?”
“Mệt c.h.ế.t ta rồi~ mệt c.h.ế.t ta rồi~” Tiểu sinh bóng da lăn ra đất, thở dốc không ngừng.
Lão đán bóng da liếc nhìn: “Ngươi thật là vô dụng!”
“Ai da~” Hoa đán bật cười: “Ngươi muốn lấy làn da của vị tỷ tỷ kia, nhưng chúng ta đâu đánh lại nàng, chứ đừng nói đến việc bị bắt nữa~”
“Chính vì vậy mới phải ra ngoài trước, cầu xin Vương thượng giúp đỡ!” Lão đán nói.
“Xong đời rồi!” Tiểu sinh ôm đầu khóc thét: “Nếu Vương thượng biết ta ném cái hộp của người đi như rác, liệu người có ăn thịt ta không!”
“Nhưng cái hộp ấy đã nhiễm khí tức đáng sợ, ngay cả Vương thượng cũng không ưa đâu.” Hoa đán cũng nói.
Lão đán chẳng còn tâm trí tranh cãi, chỉ lặng lẽ áp sát tường, len lén quan sát dòng người bên ngoài.
“Tìm bao lâu rồi mà vẫn không thấy bóng dáng Vương thượng. Chẳng lẽ người không ở đây? Mà vị tỷ tỷ kia sắp tới dự tiệc thọ rồi… Thôi kệ, cứ đến đó trước đã!”