Chương 67: Tiếng Kêu Của Con Dê

Người Khác Tu Tiên Ta Tu Mệnh, Mệnh Nữ Chủ Cũng Không Cứng Bằng Ta thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Dù yêu dương kia trước giờ chưa từng làm chuyện trái với thiên lý, nhưng giờ đây chúng ta không thể không cẩn trọng hơn. Tiết sư đệ, chi bằng hai ta lên núi một chuyến, đưa nó về để thẩm vấn cho rõ ràng.” Triệu Anh Huyên chậm rãi nói, “Hồ sư đệ, Sở sư muội, hai người ở lại thôn Quế Hoa, thu hồi toàn bộ số vải bông khả nghi trong các hộ dân, đề phòng lại có người mất tích.”
“Được.”
“Vâng.”
Không ai phản đối. Sau khi Triệu sư huynh và Tiết sư huynh rời đi, Sở Lạc và Hồ Ly lập tức bắt tay vào hành động.
Hai người chia nhau đi từng nhà, hỏi thăm và thu hồi vải bông. Khi mỗi người hoàn tất một nửa thôn – phía đông và phía tây – họ quay lại điểm hẹn để gặp nhau.
Trời dần tối.
“Hôm qua lại có thêm vài người mất tích, ai cũng mặc áo làm từ loại vải này.” Sở Lạc vừa nói vừa rút ra một mảnh vải, lật đi lật lại xem xét. “Nhưng ta không cảm nhận được chút yêu khí hay khí tức kỳ lạ nào từ nó cả.”
“Đưa ta xem thử.”
Hồ Ly nhận lấy mảnh vải, đưa lên mũi ngửi một lúc.
“Trong vải có trộn lẫn lông dê.”
“Cái đó mà huynh cũng ngửi ra được á?!” Sở Lạc trợn tròn mắt ngạc nhiên. “Mũi huynh là mũi chó hả?”
“Mũi muội mới là mũi chó!”
Hồ Ly dúi lại miếng vải vào tay nàng, mũi bỗng nhiên giật giật hai cái.
“Muội có ngửi thấy không? Mùi canh dê kìa!”
Sở Lạc cũng khịt khịt mũi theo: “Không ngửi thấy… nhưng muội đói rồi.”
“Đi,” Hồ Ly nháy mắt với nàng, “đi uống canh dê!”
Nói xong, cậu liền dẫn nàng đi về một hướng.
Đó là quán vằn thắn cũ trong làng. Vào đông, quán mới tung ra món mới: canh dê. Hôm nay là ngày đầu bán thử, không ngờ lại đông khách đến thế.
“Nồi canh hôm nay ninh suốt tám tiếng rồi! Hai người đến ăn đúng là có phúc! Ở đây không chỉ có canh dê nóng hổi, còn có vằn thắn dê, mì dê, thơm lừng cả khu!”
“Lão Vương này, sao hôm nay tự nhiên ông bán thịt dê vậy? Chẳng phải bình thường ông chỉ bán thịt heo thôi à?”
“Ha ha,” trước câu hỏi của khách, lão Vương chỉ cười khà khà, vẫn lớn tiếng rao: “Hôm nay có canh dê ngon đây! Trời lạnh rồi, ai cũng nên ăn một bát cho ấm người!”
Hồ Ly hít sâu một hơi, rồi nhận xét: “Nước dùng thơm thật, nhưng vị thịt dê thì nhạt, chắc ít thịt.”
“Dùng cái mũi của huynh đi tìm đồ ăn thì đúng là dễ như trở bàn tay.” Sở Lạc ôm bụng đói, bước lên trước. “Muội ăn hai tô lớn!”
Hồ Ly định theo sau, nhưng sờ vào túi trữ vật thì bỗng kêu lên: “Chết rồi, vàng bạc lúc nãy dùng hết để thu hồi vải rồi.”
Phía trước, Sở Lạc ngẩng cao đầu, dáng vẻ hào sảng vô cùng.
“Không sao, Tỷ mời. Ty tỷ đây là người có tiền.”
Vàng bạc trần thế chẳng là gì đối với tu sĩ, nên Sở Lạc tiêu xài không chút do dự.
Hồ Ly nhìn bóng dáng nhỏ nhắn trước mặt – thậm chí chưa tới ngực mình – không nhịn được bật cười: “Thật à? Hóa ra Lạc tỷ cũng hào phóng thế!”
“Dĩ nhiên! Chữ ‘lạc lạc đại phương’ là có điển cố hẳn hoi đó.”
Sở Lạc đã ngồi xuống bàn gỗ, ngẩng đầu gọi lớn: “Lão Vương, hai tô canh dê!”
“Có ngay!” Lão Vương liếc nhìn sang, thoáng ngạc nhiên như thể nghĩ có người quen gọi mình.
Hồ Ly ngồi xuống đối diện Sở Lạc.
Quán vằn thắn nhỏ ngày hôm nay đông nghịt khách, hai người may mắn mới tìm được chỗ ngồi.
Con trai lão Vương đang bận rộn đến mức gần như kiệt sức.
Bỗng cậu ta dùng tạp dề lau tay rồi bước đến bên lão Vương, nói: “Cha, thịt dê bán hết rồi, không nấu thêm canh dê được nữa.”
“Vậy thì dắt thêm con dê ra, mổ tại chỗ đi. Hiếm khi nào đông khách như hôm nay.” Lão Vương hí hửng, quay đầu rao lớn với khách: “Thịt dê mới mổ, tươi ngon đây!”
“Ôi chà, hôm nay chúng ta có lộc rồi, được ăn thịt dê tươi!”
“Này lão Vương, lát nữa mổ xong, xẻ cho tôi hai cân mang về nhé!”
“Lão Vương vừa dựng sạp đã đông khách thế này, lát nữa chỉ bán canh dê còn chưa chắc đủ, còn đòi xẻ hai cân á?”
“Thì sao? Bán canh dê cũng kiếm tiền, bán thịt cho tôi cũng kiếm mà…”
Bên kia bắt đầu tranh luận ồn ào. Lão Vương vội nói: “Thôi nào, có gì to tát đâu! Chẳng qua là mấy con dê béo, nhà tôi còn đầy. Lát nữa mổ xong con này, ai muốn mua tôi xẻ ngay, nếu không đủ nấu canh thì dắt thêm con nữa ra! Toàn thịt dê mới mổ, tươi ròng ròng luôn!”
“Này, thật chứ? Lão Vương ông có nuôi nhiều dê vậy không? Dạo này tôi có thấy ông đi mua dê đâu?”
Lão Vương cười hềnh hệch, vốn định né tránh, nhưng thấy khách tò mò quá nên đành nói thẳng: “Cái này thì các ông đừng hỏi nữa, bí quyết làm ăn mà lộ ra hết thì còn mở sạp được không?”
Không khí quán vằn thắn vẫn rôm rả. Không lâu sau, con trai lão Vương dắt dê tới.
“Cha, dắt dê tới rồi!”
“Be-e—”
“Be-e—”
Một loạt tiếng kêu thê lương của bầy dê vang lên.
“Đói quá, lại còn phải chờ mổ dê, không biết đến bao giờ mới được ăn.”
Sở Lạc lẩm bẩm, nghe tiếng dê kêu liền vô thức quay sang nhìn.
Trên đường, con trai lão Vương gần như dùng hết sức để kéo con dê, nhưng con vật dường như biết trước số phận, không ngừng kêu gào, vùng vẫy dữ dội.
“Ồ, con dê này khỏe ghê!”
“Ha ha, dê khỏe thế chắc thịt dai lắm!”
“Tôi thích ăn thịt hầm nhừ, lão Vương, phần tôi nhớ hầm kỹ nhé!”
“Được chứ!” Lão Vương cười đáp, rồi chạy đến giúp con trai dắt dê. “Nào nào, kéo ra sau quán mổ thôi.”
Một vài phụ nữ và trẻ con trong quán không muốn nhìn cảnh mổ, nên lão Vương quyết định dắt dê ra phía sau, nơi có vật chắn che khuất.
“Ê, hai người kéo không nổi con dê này à? Nào nào, ai giúp một tay đi!”
Vài khách nam đứng dậy, xắn tay áo chuẩn bị hỗ trợ.
“Be-e—”
“Be-e—”
Tiếng kêu của con dê đầy phẫn nộ và sợ hãi.
Sở Lạc và Hồ Ly đứng nhìn, bất giác ngẩn người.
Càng lúc càng nhiều đàn ông tham gia. Qua khe hở đám đông, Sở Lạc thấy con dê từng vùng vẫy dữ dội giờ đã bị ghì chặt xuống đất, không thể động đậy.
“Be-e—”
Bụng nó phập phồng theo từng hơi thở gấp gáp.
Trong đôi mắt dê, nước mắt tuyệt vọng lăn dài.
Đêm buông xuống, khắp nơi bàn tán xôn xao.
“Trời ơi, con dê này khóc thật rồi!”
“Thật sự chảy nước mắt! Con dê này có linh tính, biết mình sắp chết.”
“Không ổn rồi, tôi nghe người xưa nói, dê mà khóc thì không được phép mổ nữa.”
“Thôi đi, không mổ dê thì lấy gì mà cho bao nhiêu người ăn đây?”