Người Tình Bỉ Ổi - Lục Gia Tiên Tống
Chương 48: Hoang Đường
Người Tình Bỉ Ổi - Lục Gia Tiên Tống thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quá đỗi thấp hèn
*
Bữa sáng hôm đó với Thẩm Úc Đường chẳng khác nào một cơn ác mộng.
Trước là bị hai con ong làm giật mình, sau lại bị Lawrence kẹp viên đá lạnh dọc theo bắp chân mà lướt xuống. Nước đá tan dần, chậm rãi thấm vào da thịt, để lại những vệt lạnh buốt và ướt át. Một cơn gió thoảng qua, hơi lạnh bám chặt vào da, khiến cô không thể không hình dung ra cảnh anh quỳ dưới đất, ngẩng đầu ngậm đá, cố tình hành hạ chính mình.
Quá đỗi thấp hèn. Vừa hoang đường, lại vừa cuồng vọng.
Cô thậm chí chẳng dám ngoái lại phía khu vườn hoa, sợ vô tình bắt gặp ánh mắt tò mò nào đó của người hầu.
Ăn xong, cô lập tức đứng dậy rời bàn.
Lục Yến Hồi lái xe đưa cô đến phòng tranh.
Trên xe, thần sắc hắn vẫn bình thản như thường, chỉ hàn huyên vài chuyện vụn vặt, không lộ chút khác lạ nào, như thể hoàn toàn không hay biết chuyện vừa xảy ra.
Trước khi xuống xe, hắn vẫn theo thói quen hôn nhẹ lên trán cô, dặn dò phải ăn trưa cho tử tế, đừng qua loa đại khái.
Đến phòng tranh, việc đầu tiên Thẩm Úc Đường làm là trả lại khoản tiền Lawrence đã đưa cho mình. Coi như xong một nỗi lo lớn nhất về ngân sách.
Có kinh phí, nhà in lập tức đẩy nhanh tiến độ. Mẫu in quảng bá mới được gửi đến ngay trong ngày, chất liệu giấy, hiệu ứng ép nhũ vàng trên bìa hay độ sắc nét của hình ảnh đều vượt trội hẳn so với trước. Giờ chỉ còn khâu mời truyền thông và chuẩn bị cho buổi trưng bày thử.
Bận rộn bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy chút an tâm và hài lòng. Tối đó, cô hào phóng mời cả nhóm đồng nghiệp đi ăn, tự mình bao trọn.
Không khí náo nhiệt kéo dài đến tận sau bữa tối. Alice đề nghị đi xả stress, bảo có một quán bar biểu diễn dành riêng cho nữ vừa khai trương, dạo gần đây mạng xã hội toàn thấy người ta bàn tán.
"Nghe nói phong cách kiểu Broadway ấy."
"Có show theo chủ đề, toàn vũ công nam nhảy thoát y."
"Hiểu rồi đó, kiểu Magic Mike phiên bản Ý thôi mà."
Cả bàn lập tức hào hứng, ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Thẩm Úc Đường — người duy nhất trong nhóm có bạn trai.
Cô bị nhìn đến bật cười, giơ điện thoại lắc lắc: "Yên tâm, đã báo trước rồi. Đi thôi, tối nay cứ thoải mái ngắm trai đẹp."
Lời vừa dứt, cả nhóm reo hò ào ào kéo nhau ra cửa.
Quán bar nằm ở khu phố cổ phía đông thành phố, được cải tạo từ một nhà hát cũ. Biển hiệu đèn neon treo trên mái vòm, ánh đỏ vàng đan xen, rực rỡ nổi bật giữa đêm.
Mua vé xong, cả nhóm đẩy cửa bước vào.
Không gian bên trong rộng rãi hơn hẳn vẻ ngoài.
Sân khấu nằm chính giữa, rèm vẫn chưa kéo.
Hàng ghế khán giả xếp thành nửa vòng tròn, bàn ghế cách xa nhau. Ánh đèn tuy mờ, nhưng tông màu vàng ấm làm không khí trở nên mơ hồ, đầy gợi cảm. Gần như toàn bộ khách là nữ, phần lớn trẻ trung, cũng có vài quý bà ăn mặc sang trọng.
Bàn của Thẩm Úc Đường nằm ngay lối đi, không phải hàng đầu nhưng tầm nhìn rất tốt — lại còn thuộc khu vực dễ được diễn viên tương tác nhất.
Trên bàn đặt menu đồ uống, ngọn nến nhỏ cháy trong chiếc chụp thủy tinh, ánh lửa lay động. Khi mọi người vừa gọi xong, buổi biểu diễn chính thức bắt đầu.
Đèn dần tối, rèm sân khấu từ từ vén lên.
Nhạc jazz chậm rãi vang lên, giai điệu trầm mê như quấn lấy từng hơi thở.
Ánh đèn lia qua, ba vũ công nam mặc vest đen, thắt cà vạt chỉnh tề, bước xuống từ cầu thang xoắn.
Dáng người thẳng tắp, bước đi theo nhịp, động tác gợi tình và lả lướt.
"Trời ơi, anh kia đeo kính đẹp trai quá!"
"Aaaa! Ảnh nhìn thẳng vào tôi, tôi muốn xỉu mất!"
Trong lúc ồn ào ấy, Thẩm Úc Đường bỗng nghe thấy... tiếng Trung, từ hàng ghế phía sau!
Ngay sau đó, vũ công thứ tư từ trên cao đáp xuống — dây bạc quấn ngang hông, cả người xoay một vòng rưỡi trên không rồi đáp đất gọn gàng.
Khóe môi nở nụ cười quyến rũ, ánh mắt phóng túng lướt qua hàng ghế đầu. Tiếng thét chói tai vang lên từng đợt, suýt nữa lấn át cả bản nhạc.
Cả dàn vũ công lần lượt xuất hiện, bộ vest tối màu và áo sơ mi căng chặt lấy cơ ngực.
Trông như một băng nhóm côn đồ mặc vest.
Khán giả bên dưới nổ tung.
Tiếng hét xung quanh khiến tai Thẩm Úc Đường gần như ù đặc.
Trên sân khấu, dàn mỹ nam cơ bắp lần lượt nhảy múa, lắc hông, phô diễn những động tác gợi tình, sôi động đến mức khó tin.
Chẳng bao lâu đã đến phần tương tác.
Quả nhiên, một trong số họ tiến thẳng về phía bàn của Thẩm Úc Đường.
Người đàn ông tóc xoăn, da rám nắng, khóe môi ngậm một đóa hồng, hệt như bước ra từ bìa tạp chí.
Cô ngồi ngay mép bàn, chỗ dễ thấy nhất. Anh ta cúi xuống, một tay giấu sau lưng, tay kia rút bông hồng đưa đến trước mặt cô.
Thẩm Úc Đường không làm bộ, bật cười tươi rồi nhận lấy.
Không ngờ anh ta lại dắt tay cô đặt lên cơ ngực mình, rồi bắt đầu đưa qua đưa lại theo điệu nhạc.
Cứng rắn, săn chắc — cảm giác thật sự không tệ.
Nhưng so với cơ thể Lục Yến Hồi mà cô ôm ngủ mỗi đêm, thì đã… miễn nhiễm. Thành ra chẳng mấy hào hứng, chỉ thuận tình phối hợp, khen anh ta nóng bỏng gợi cảm.
Nam vũ công nháy mắt với cô, rút ra cây roi da nhỏ từ thắt lưng đặt vào tay cô, ra hiệu cô có thể tùy ý sử dụng.
Alice cùng mấy cô bạn gái bên cạnh hét ầm lên.
Phải nói, tiết mục này táo bạo đến mức khiến cô bất ngờ. Nhưng vốn chưa từng chơi mấy trò kiểu này, lại không phóng khoáng bằng mấy cô gái châu Âu, dưới ánh nhìn chòng chọc của bao người, cô không thể thật sự ra tay.
Cô đành giả vờ bình tĩnh, lấy roi nâng nhẹ cằm anh ta, khẽ vỗ vào má vài cái.
Tương tác kết thúc, nam vũ công lui về sân khấu, lại bị ánh đèn và tiếng hét nhấn chìm.
Không khí càng lúc càng sục sôi.
Thế nhưng, bàng quang của Thẩm Úc Đường lại không chịu hợp tác. Uống hai cốc bia, giờ bắt đầu khó nhịn.
Cô ghé sát tai Alice hét: "Tớ đi vệ sinh cái nhé!"
Chưa đợi câu trả lời, cô đã cầm điện thoại chen ra khỏi dãy ghế.
Vừa đẩy cửa, tiếng nhạc và tiếng hét lập tức bị chặn lại, hai tai như được giải thoát.
Hành lang ngoài vắng hơn nhiều, ánh đèn ấm hắt lên sàn, kéo dài thành bóng.
Cô băng qua hành lang, rẽ vào nhà vệ sinh.
Giải quyết xong, cô đứng trước gương, lấy son trong túi dặm lại một chút, rồi chỉnh lại mấy lọn tóc rối.
Men say dìu dặt trong người, nhưng lớp nền vẫn nguyên vẹn, không lem không mốc.
Cô hài lòng gật đầu, xoay người, đẩy cửa bước ra.
Vừa đi vừa nhắn tin WeChat cho Lâm Thư Di khoe vừa được xem màn "Magic Mike" nóng bỏng nghẹt thở ngay tại Rome.
Đang mải gõ chữ, cô chẳng buồn ngẩng đầu. Chưa kịp rẽ qua khúc quanh, "bụp" một tiếng, cô đâm sầm vào một người.
Cả hai va chạm mạnh, Thẩm Úc Đường loạng choạng lùi về sau, suýt ngã. Cô theo phản xạ vịn vào tường, ngẩng đầu lên.
"Ngại—"
Lời còn chưa kịp nói, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt đối diện, như thể đầu lưỡi bị kẹp chặt, cả người sững lại.
Người đàn ông đứng thẳng, mặc nguyên bộ vest đen tinh tươm, cúc áo cài kín đến tận cổ, lạnh lùng nghiêm nghị, toát lên sự kiềm chế tuyệt đối.
Ánh sáng hắt từ phía sau, như thể anh vừa bước ra từ bóng tối. Gương mặt lạnh, đôi mắt khép hờ, ánh nhìn đổ xuống cô. Trong đôi mắt xám xanh phủ một lớp sương mờ, che lấp cảm xúc khó đoán.
"Lawrence?" Thẩm Úc Đường lùi nửa bước, "Anh... sao lại ở đây?"
Lời vừa thốt ra, trong đầu lập tức lóe lên một ý nghĩ vừa hoang đường vừa nằm trong dự liệu — lại đang giám sát cô?
Lawrence không trả lời.
Anh chỉ đứng im. Trong ánh sáng này, sắc mặt anh hiện ra một cách dị thường, tái nhợt gần như trong suốt.
Đôi mắt cũng tối hơn, màu xám ẩm, nặng nề như mây dông ép sát mặt biển, khiến người ta nghẹt thở.
Khí tức trên người anh trầm uất, như khu rừng ẩm ướt trong mùa mưa, khắp nơi phủ hơi sương dính nhớp. Lạnh lẽo, u ám, xa cách đến mức chẳng thể lại gần.
Anh đứng yên, lặng lẽ nhìn cô, như con dã thú rình mồi, chỉ chờ khoảnh khắc cô lơ là sẽ vồ lấy.
Sao anh ta luôn có thể xuất hiện đúng nơi cô không ngờ tới?
"Vui không?" Anh đột nhiên mở miệng.
Giọng nói trầm, pha theo hơi lạnh.
"Anh lại phái người theo dõi tôi sao?" Thẩm Úc Đường lùi thêm nửa bước, mày nhíu chặt, trừng mắt, "Hay chính anh vẫn luôn giám sát tôi?"
Lawrence vẫn không đáp, chỉ tiến lại gần nửa bước.
"Vui không, Ivy." Anh hỏi lại.
Giọng trầm hơn, như lăn từ tận đáy cổ họng.
Thẩm Úc Đường toan nghiêng người tránh, chẳng buồn đáp câu hỏi "vui không" kỳ quặc ấy. Nhưng cô vừa nhích, bóng người trước mặt đã lập tức chắn kín lối đi.
Anh bước tới, chân dán sát, khí thế nặng nề như núi đè xuống, nhốt cô trong góc hẹp.
Cô bị ép phải ngẩng mặt nhìn anh, cười nhạt: "Vui chứ, tất nhiên vui. Không thấy sao? Cả phòng toàn trai đẹp cơ bắp nhảy thoát y, sao tôi lại không vui?"
Lời nói sắc bén, nụ cười rực rỡ, cố ý chọc tức anh.
Ánh mắt Lawrence càng tối, đường viền hàm căng cứng. Anh im lặng, như một bức tượng băng.
Anh cố kìm nén cơn ghen đang bùng cháy, nén biểu cảm không quá đáng sợ, không khiến cô sợ hãi.
Nhưng chẳng ai như Thẩm Úc Đường — chỉ vài câu thản nhiên cũng có thể khiến anh tức đến đau đầu.
Lâu sau, anh mới khàn giọng: "Vậy... chỉ cần là đàn ông có cơ bắp, đều có thể làm em vui sao?"
Âm điệu run rẩy, như bị chà xát đến vỡ vụn.
"Chẳng phải chuyện thường à? Ai mà không thích cái đẹp? Anh thấy mỹ nữ, anh không vui sao?"
"Không." Lawrence cắt ngang không do dự.
"Được thôi. Nhưng tôi thì có. Tôi vốn tầm thường, nông cạn, háo sắc. Tôi thích nhìn đàn ông đẹp, phụ nữ đẹp."
"Không chỉ thích nhìn, tôi còn thích chạm. Tất cả bạn trai cũ của tôi đều cao ráo, đẹp trai, dáng vóc tốt. Tôi chỉ thích kiểu đó."
Từng câu từng chữ như đạn bắn thẳng vào tim Lawrence, khiến ngón tay anh buông thõng cũng run rẩy.
"Không được!" Anh trầm giọng quát, "Tôi không cho phép em nhìn đàn ông khác."
Câu nói khiến Thẩm Úc Đường bật cười.
"Anh không cho phép? Anh lấy tư cách gì mà cấm tôi? Lục Yến Hồi còn chẳng quản tôi, anh lấy quyền gì? Tôi là bạn gái hắn, hay là của anh?"
Câu cuối rơi xuống như gáo nước lạnh tạt thẳng gáy, khiến Lawrence choáng váng, tỉnh ngộ.
Đúng vậy.
Anh là gì?
Cô chưa bao giờ cho anh một danh phận.
Vậy sao anh lại đường hoàng cấm cô nhìn người khác, chạm vào người khác, cười nói "vui"?
Nhưng anh không khống chế được.
Anh từng nghĩ, ít nhất trong mắt cô, anh vẫn là người đặc biệt — dù chỉ một chút. Dù chỉ là thân thể, gương mặt, hay bất kỳ thứ gì hấp dẫn cô.
Hóa ra không phải.
Chưa từng.
Điều cô thích chỉ là một kiểu tiêu chuẩn, còn anh, chỉ tình cờ trùng hợp.
Trong khoảnh khắc này, chút tự tôn đáng thương còn sót lại bị cô giẫm nát.
Lawrence khẽ bật cười.
Anh chẳng thể giận, chẳng có tư cách chất vấn, càng không thể hôn cô để bịt miệng.
Cái khoảng trống trong ngực anh, lần nữa bị cô lấp đầy, rồi lại từng chút bị cô moi ra.
Anh chưa từng gặp người phụ nữ nào như thế.
Dục vọng và tham vọng viết rõ trên mặt.
Như ngọn lửa hoang thiêu đốt, ai vướng vào cũng chỉ có kết cục bị đốt sạch.
Anh biết rõ, nhưng vẫn liều lĩnh lao vào.
Anh thật sự… bỉ ổi đến cực điểm.
Thấy Lawrence im lặng, Thẩm Úc Đường định nhấc chân vòng qua. Ai ngờ anh bất ngờ cúi xuống, một tay vòng lấy chân cô, gọn gàng vác lên vai.
Tay kia siết chặt eo cô, dứt khoát ôm đi.
Cô tức điên, túm tóc anh kéo mạnh, vừa giãy vừa kêu: "Anh điên rồi hả Bùi Hành! Đây là bắt cóc! Cưỡng ép phụ nữ là phạm pháp!"
Lawrence không nao núng, bả vai vác cô nhẹ như cọng bông, từng bước vững vàng tiến về phòng khách VIP trên tầng hai.
Ngoài cửa đã có hai vệ sĩ đứng sẵn, thấy anh lập tức mở cửa.
Anh bước vào, cúi người đặt cô xuống sofa.
Cánh cửa lập tức khép lại sau lưng.
Với tính khí của Lawrence, nếu anh không ra lệnh, cô không thể thoát khỏi nơi này.
"Anh đưa tôi đến đây làm gì?" Thẩm Úc Đường ngẩng đầu nhìn quanh.
Cô phát hiện phòng VIP tầng hai có thể nhìn rõ sân khấu và khán đài bên dưới qua cửa kính, nhưng từ dưới lên thì không thấy bên trong... Cô tức sôi máu: "Cả ngày anh rảnh quá sao? Không có việc gì khác để làm à? Suốt ngày theo dõi tôi?"
Lawrence mặt không đổi sắc, cúi xuống nhìn cô: "Vậy ra em rất thích xem những màn kiểu này à?"
Thẩm Úc Đường hất cằm, thách thức: "Đương nhiên rồi, chẳng phải đây là show dành riêng cho phụ nữ sao? Tôi lại không phải người lãnh cảm, tôi tất nhiên—"
Chưa kịp nói hết, Lawrence đã cởi áo khoác, ném bộ vest sang một bên, rồi bắt đầu mở từng cúc áo sơ mi.
Suốt quá trình, ánh mắt anh vẫn dán chặt vào cô, khiến cô cảm giác như chính tay mình đang cởi đồ cho anh.
Thẩm Úc Đường há hốc miệng, kinh ngạc: "Anh đang làm gì vậy?" Lại phát điên gì nữa đây?
Lawrence vừa mở cúc, vừa chậm rãi tiến lại, ánh mắt rực lửa đầy nguy hiểm, giọng trầm: "Không phải em thích xem sao? Để tôi biểu diễn trực tiếp cho em xem được không?"
Thẩm Úc Đường vội lùi sau, lưng áp vào sofa, không còn đường lui: "Tôi đùa thôi mà! Anh... anh... mau mặc lại đi!"
Lawrence chỉ cười khẽ, không có ý định dừng, hơi nghiêng đầu: "Nhưng tôi không đùa đâu."
Nói xong, anh nhấc một chân, đặt gối lên sofa, tách đôi chân cô ra. Cúc áo đã mở hết, cà vạt nới lỏng rủ xuống ngực, che hờ vừa đủ. Lawrence bỗng chỉ xuống sân khấu, nơi các diễn viên đang biểu diễn hăng say, hỏi: "Cái nào đẹp hơn, của tôi hay của họ?"
Thẩm Úc Đường gần như không hiểu nổi: "Họ kiếm sống bằng nghề này. Anh so sánh làm gì?"
Một người thừa kế De Ville lại trẻ con đến mức so sánh mình với diễn viên nam, chuyện này mà lộ ra, đối thủ còn không... bày trò chơi chết cho anh sao?
"Vậy là của họ đẹp hơn, đúng không?"
Vừa dứt lời, Lawrence túm lấy tay cô, định bắt chước diễn viên trên sân khấu, dẫn tay cô lên người mình.
Thẩm Úc Đường hoảng hốt rụt tay: "Anh... anh... của anh đẹp!"
Nhưng Lawrence không buông. Anh hơi ngả người, vô tình mở ngăn kéo phía sau, bên trong đầy đủ các dụng cụ tình dục. Thẩm Úc Đường kinh ngạc, rồi chợt hiểu — phòng VIP này còn cung cấp dịch vụ biểu diễn riêng.
Có nghĩa là, Lawrence cũng... định biến thành một nam diễn viên? Cô không bao giờ tưởng tượng nổi, người đàn ông lạnh lùng, vô tình, từng chỉ trích báo cáo của cô ngày đầu tiên, lại có ngày xuất hiện trước mặt cô theo cách trơ trẽn như thế này.
Lawrence lạnh lùng nhìn cô: "Vậy ngoài cây roi da nhỏ đó, em còn thích dùng gì nữa?"
Anh lần lượt lấy ra các dụng cụ trong ngăn, tùy ý vứt lên sofa, rồi chậm rãi nhấc từng món, khẽ cúi mắt, dùng ngón tay dài nghịch ngợm, giọng trầm ấm pha kiềm chế: "Thích cái này, hay... cái này?"
Đôi môi mỏng khẽ mím, dưới hàng mi run rẩy ẩn chứa quyết tâm liều lĩnh, như thể giây phút sau sẽ hiến dâng thể diện, trở thành vật tế dưới chân cô.
Thẩm Úc Đường nhíu mày, chọn trong đống một cặp kẹp bạc kêu leng keng.
Cô nở nụ cười nhẹ, hơi nghiêng người: "Sao nào? Tôi thích gì cũng có thể dùng lên người anh đúng không?"