Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 14: Không muốn xa rời
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi lên máy bay, Lạc Trăn mãi sau mới nhận ra mình hình như đã quên nói điều gì đó với Vân Phỉ Thời.
Hiện tại, cô không còn ý định giấu giếm mọi chuyện buồn bực trong lòng với Vân Phỉ Thời. Khi bị bắt nạt sẽ kể với anh, khi chịu ấm ức sẽ tâm sự với anh, tuyệt đối không giấu một mình nữa.
Trước khi máy bay cất cánh, Lạc Trăn sắp xếp lại lời lẽ, nói với Vân Phỉ Thời những nghi ngờ của mình.
Đó chính là linh cảm của cô, cô cảm thấy sự kiện kia không hề đơn giản như vậy. Đôi khi trực giác của phụ nữ rất chuẩn xác một cách bất ngờ, hơn nữa chuyện này lại còn liên quan đến chính bản thân cô.
Sau khi cô nói xong, Vân Phỉ Thời dùng ánh mắt tán thưởng, pha lẫn sự vui vẻ và hài lòng, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu.
Lạc Trăn có chút không chịu nổi sự hấp dẫn đó, giả vờ như không có chuyện gì mà dời ánh mắt đi, giữ vẻ mặt vô cùng bình tĩnh, "Khụ khụ, anh nhìn em... như vậy là có ý gì ạ?"
Vân Phỉ Thời khẽ cười, lắc đầu, "Không có gì." Sau đó anh hạ ghế tựa xuống, tiện tay giúp cô điều chỉnh ghế thấp ngang bằng với anh, cuối cùng mới nói thêm một câu đầy ẩn ý: "Cảm thấy rất đẹp, nên nhìn nhiều một chút."
"....... Ồ." Anh trêu em như vậy không thích hợp chút nào đâu, thật là ngượng chết mất!
Thật ra Vân Phỉ Thời đang rất vui vẻ, vì hai lý do.
Một là, hóa ra cô gái nhỏ của anh không hề đơn thuần và vô hại như vẻ bề ngoài. Những chuyện đúng sai này em ấy vẫn phân biệt rạch ròi. Ừm... Anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận rằng lúc trước mình đã bị vẻ mặt này lừa dối, cho rằng cô bé tuy thông minh nhưng không đến mức suy đoán về lòng người hiểm ác. Hiện tại xem ra, anh đã nghĩ sai rồi.
Cái khác là, cảm giác được cô gái nhỏ này tin tưởng và dựa dẫm vào anh, thật sự rất tuyệt.
Nhưng mà, trong mắt anh chợt lóe lên một tia nghiêm túc. Sóng gió lần này thật sự không hề đơn giản như vẻ bề ngoài, anh nhất định phải điều tra rõ ràng, để tránh kẻ chuột cống nào đó lại một lần nữa tổn thương đến cô gái bé nhỏ của anh.
Tiếp viên hàng không tóc vàng mắt xanh đưa xong đồ uống thì im lặng rời đi. Nhìn logo của hãng hàng không này, rồi nhìn tiếp viên hàng không, liền biết là người nước ngoài. Vân Phỉ Thời còn đặc biệt hào phóng bao trọn chuyến bay. Tuy biết sẽ ra nước ngoài, nhưng Lạc Trăn vẫn không hề biết điểm đến là nơi nào.
Nhưng mà cô tin tưởng nam thần, dù sắp xếp thế nào cũng sẽ không làm cô thất vọng!
Chuyến bay kéo dài mười mấy giờ, máy bay đáp xuống. Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa khoang, Lạc Trăn vốn tưởng rằng có thể dựa vào biển hiệu sân bay mà đoán ra mình đang ở quốc gia nào. Ai ngờ đâu, ai ngờ đâu, nam thần này cũng giấu kỹ quá, lại là sân bay tư nhân!
Hơn nữa kiến trúc bên ngoài cơ bản đều giống nhau, vừa có phong cách cổ điển châu Âu, lại vừa có kiến trúc hiện đại của thế kỷ mới. Biết là nước ngoài, nhưng vẫn không biết đây là đâu. Ít nhất từ thời gian chuyến bay mà suy đoán, nếu không phải Bắc Mỹ thì phải là châu Âu, chỉ là châu Âu cũng rất lớn, quốc gia nhiều như vậy, còn có vô số nước nhỏ, ma mới biết là ở đâu!
A, có hơi lạnh, thời tiết tháng 10 còn lạnh hơn so với Lan Hải. Có lẽ là do khí hậu, hoặc so với toàn bộ châu Âu ở vĩ độ cao, khí hậu này giống với Bắc Âu!
"Thần bí như vậy làm gì chứ? Người ta cũng xuống máy bay rồi còn giấu!" Lạc Trăn vừa bị nam thần nắm tay đi về phía tòa lâu đài cổ hình chữ nhật bốn tầng, vừa nhỏ giọng lẩm bẩm.
Vân Phỉ Thời nghe thấy, trực tiếp ôm cô vào lòng, "Chơi vui vẻ là được rồi, hỏi nhiều thế làm gì?"
Vào lâu đài cổ, ăn một chút gì đó. Vì chênh lệch múi giờ, Vân Phỉ Thời đưa Lạc Trăn về phòng ngủ.
Haizz, vừa rồi những hầu gái trả lời toàn bằng ngôn ngữ địa phương mà cô không hiểu một câu nào. Định dùng tiếng Anh hỏi họ một chút, thì ánh mắt Vân Phỉ Thời nhìn sang, cô liền không dám hé răng nữa.
Lúc lên lầu, Lạc Trăn vẫn chưa từ bỏ ý định, "Vì sao không nói cho em biết đây là đâu, còn giấu để làm gì?"
"Em có từng nghe qua câu nói 'sự tò mò hại chết con mèo' chưa?" Vân Phỉ Thời dứt khoát dừng bước, nhìn cô.
Lạc Trăn yếu ớt cúi đầu, "Được rồi, không hỏi nữa. Đi thôi, đi ngủ thôi."
Vì lệch múi giờ nên Lạc Trăn khi tỉnh dậy vẫn còn mơ mơ màng màng. Cô bị Vân Phỉ Thời kéo dậy, thay áo len giữ nhiệt, rồi khoác thêm áo lông, sau đó lên xe xuất phát.
Tài xế là một người đàn ông châu Âu rất đẹp trai, đặc điểm là mũi cao mắt sâu, mái tóc vàng mỏng được chải chuốt, vuốt sáp thành kiểu tóc của một người đàn ông thành đạt, trông càng đẹp trai hơn. Đôi mắt màu lam tựa như một hồ nước sâu trong veo, sâu thẳm và cuốn hút.
Với tư cách là một kẻ mê trai đẹp, Lạc Trăn làm sao có thể không liếc nhìn nhiều lần, rồi tiện thể bắt chuyện đây?
"Anh tên là gì vậy? Xin hỏi anh bao nhiêu tuổi rồi, đã có bạn gái hay chưa?" Lạc Trăn cứ thế dựa vào lưng ghế trước bắt đầu trò chuyện với tài xế. Kỹ thuật lái xe của tài xế được đánh giá là rất tốt, vẫn luôn vững vàng. Hiện tại đoạn đường xe cộ thưa thớt, đường quốc lộ cũng rất bằng phẳng, ngược lại rất thích hợp để vừa lái xe vừa tán gẫu.
Tài xế bỗng nhiên có chút hồi hộp, có thể nhìn ra từ việc ngón tay anh ta đang nắm chặt vô lăng cùng với vành tai đang dần dần ửng hồng. Dù sao người đẹp phương Đông này đẹp đến mức phi thường, được mỹ nữ hỏi thăm, ai mà không hồi hộp chứ.
Nhưng anh ta cũng đã trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, đương nhiên sẽ không dễ dàng bị ảnh hưởng chỉ vì chuyện đó. Vị khách ngồi ghế sau chính là khách hàng cao quý, không được phép có bất kỳ sơ suất nào.
Cho nên cho dù nội tâm có chút thẹn thùng, anh ta vẫn cố gắng giữ bình tĩnh trả lời một loạt câu hỏi của Lạc Trăn, bằng một tràng tiếng Anh rất lưu loát: "Tôi tên là Corby, Corby-Johnson, năm nay 26 tuổi, tôi không có bạn gái, thưa cô!"
Lạc Trăn lại tiếp tục hỏi: "Nghề nghiệp chính của anh là tài xế sao? Vẻ ngoài của anh cũng thật là đẹp trai, có phải rất được các cô gái chủ động tỏ tình hay không?"
Corby hỏi gì đáp nấy: "Đúng vậy thưa cô, cảm ơn cô đã khen!" Khi trả lời câu hỏi cuối cùng, anh ngừng lại giây lát, tai càng ngày càng đỏ lên, "Đúng vậy, đúng là có một chút...."
Lạc Trăn càng nhìn thấy vẻ ngoài trấn tĩnh nhưng nội tâm lại đang ngượng ngùng đến muốn chết của anh ta thì càng cảm thấy thú vị. Cô cảm thấy tốc độ xe vẫn rất ổn định, không nhịn được lại muốn trêu chọc vài câu: "Anh thích kiểu con gái như thế nào? Anh có biết không, ở đất nước của tôi, có rất nhiều cô gái yêu thích nhất là kiểu đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai, lại... khụ khụ... nam tính như anh!"
Anh chàng đẹp trai này tuy rằng có chút thắc mắc về việc cô ngừng lời, nhưng không hỏi đến cùng, thật thà đáp lời: "Thật vậy sao? Cảm ơn cô đã khen ngợi!"
Lạc Trăn càng nhìn càng cảm thấy đáng yêu, tay đã bắt đầu muốn tìm điện thoại định chụp lại cảnh này. Không ngờ tay vừa mới đưa vào túi, đã bị ai đó nắm lấy cổ tay.
Cô quay đầu nhìn lại, trên mặt Vân Phỉ Thời hiện lên nụ cười nhàn nhạt, cười một cách ôn hòa, đó là nếu như trong đôi mắt kia không có sự sắc bén và lạnh lẽo...
Cô rất thức thời mà rụt về chỗ ngồi. Lạc Trăn rõ ràng cảm nhận được Corby trên ghế lái thở phào một hơi, rất hài lòng với hành động im lặng của cô, nên thả lỏng.
Nhất quyết không nói cho em biết địa điểm dẫn đến thì thôi đi, còn không cho phép người ta ngắm trai đẹp!
Mọi suy nghĩ trong lòng đều hiện rõ trên mặt cô. Vân Phỉ Thời có chút bất đắc dĩ mà xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày, nhấn một nút bên cạnh, một tấm chắn liền nâng lên giữa ghế lái và ghế sau. Trong khi Lạc Trăn còn thầm trách anh lòng dạ hẹp hòi, anh đã động tác nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, đặt môi mình lên môi cô.
Đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt trên bờ môi xinh đẹp của cô, cuối cùng nhẹ nhàng ngậm lấy, mút nhẹ rồi từ từ hút. Sau đó lướt qua hàm răng, như tuần tra lãnh địa của chính mình, lướt qua hai hàm răng đều tăm tắp của cô, lại cuốn lấy chiếc lưỡi không yên phận kia, chặt chẽ dây dưa, không thuận theo thì không buông tha.
Sau lúc bỡ ngỡ ban đầu, cô rất nhanh nhập tâm vào nụ hôn, có chút phối hợp theo anh, chấp nhận sự xâm chiếm và quấn quýt của anh.
Cô bé ngốc nghếch...
Rõ ràng một khắc trước đó còn ở trước mắt anh trêu chọc người đàn ông khác, làm anh không nhịn được muốn nghiêm khắc trừng phạt bằng cách đánh vào mông cô. Nhưng mà hiện giờ, cô lại nhu thuận, dịu ngoan như vậy, giống như một chú mèo nhỏ mềm mại yếu ớt mà tựa vào lòng anh, xem anh là chỗ dựa duy nhất trên thế giới, toàn tâm toàn ý như thế, lại... lưu luyến không rời.
Cô gái bé nhỏ của anh...
Thật sự không nhịn được muốn ở chỗ này... muốn em...
Nụ hôn tỉ mỉ và kéo dài vẫn được duy trì cho đến trước khoảnh khắc mất kiểm soát, thì Vân Phỉ Thời mới buông ra. Đáy mắt anh cũng không giấu được một tia dục vọng nhàn nhạt lộ ra ngoài. Còn Lạc Trăn thì vẻ mặt đỏ bừng tựa vào ngực anh, đôi tay nắm chặt cổ áo khoác của anh. Cơ thể cô có chút thiếu oxy nên hơi run rẩy, đôi môi sưng đỏ dính ánh nước khẽ mở ra, hít thở lấy lại lượng không khí bị thiếu hụt.
Đẹp trai châu Âu gì chứ, tóc vàng mắt xanh gì chứ! Hiện tại trong đầu cô tất cả đều là nam thần. Anh hôn đến mức cô sắp thiếu dưỡng khí luôn rồi! Làm gì còn sức lực mà nghĩ đến người khác?
Không khí ái muội trong xe dần dần tan đi. Sau khi Lạc Trăn khôi phục lại trạng thái bình thường, cô gục vào lòng Vân Phỉ Thời ngủ thiếp đi. Vân Phỉ Thời đắp lên một tấm thảm lông cho cô, điều chỉnh cho cả hai một tư thế thoải mái, ôm lấy người mềm mại kia. Ánh mắt anh dừng lại trên cửa sổ bị sương mù bên ngoài dần dần làm mờ.
Hiện tại xe đang đi về phía khu vực có vĩ độ rất cao, nhiệt độ càng ngày càng giảm. Phong cảnh ngoài cửa sổ đã chuyển từ thành thị sang vùng quê dân cư thưa thớt dần.
Vân Phỉ Thời thu hồi ánh mắt, không nhìn quang cảnh hoang vu ngoài cửa sổ nữa. Anh ôm Lạc Trăn, dần dần khép mắt lại.
Khi Lạc Trăn tỉnh lại, cô vẫn còn trong lồng ngực ấm áp của Vân Phỉ Thời. Cô dụi dụi đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, bị Vân Phỉ Thời ngăn lại, "Đừng dụi mắt." Giọng nói trầm thấp và ấm áp ấy có sức hấp dẫn đặc biệt. Lạc Trăn nghe lời mà thả tay, không nhịn được tựa vào gần cổ anh, hít thật sâu hương vị mát lạnh đặc trưng của anh, sau đó tặng anh một nụ hôn khi vừa tỉnh giấc.
"Em đã ngủ bao lâu rồi?"
"Gần một giờ."
"A..." Lạc Trăn bỏ xuống tấm thảm lông trên người, gấp thật gọn gàng, ngăn nắp rồi đặt sang một bên, "Lâu như vậy mà vẫn chưa tới sao?" Cô định nhìn ra ngoài cửa sổ một chút, thì phát hiện trên cửa sổ xe đã bị che kín bởi sương mù lạnh giá dày đặc, chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ một vài màu sắc.
"Sao mà lạnh vậy?" Hơi lạnh trên cửa sổ lại dày đặc đến thế.
Vân Phỉ Thời giúp cô chỉnh lại quần áo và tóc, thản nhiên nói: "Năm nay Thụy Điển đúng là lạnh hơn một chút."
"Thụy Điển?" Lạc Trăn kinh ngạc nhìn sang, "Thì ra là ở Thụy Điển! Ôi trời, thật tuyệt quá, em còn chưa từng đến đây!"
Lau sạch lớp sương lạnh đọng trên cửa sổ, cô mới thấy rõ quang cảnh bên ngoài cửa sổ. Thật là một thôn quê rộng lớn hoang vắng, xa xa còn có lá cây màu vàng của rừng cây thông và liễu, hoang vu nhưng lại mang một vẻ đẹp lạnh lẽo, rộng lớn.
"Hiện tại chúng ta đi đâu vậy? Còn bao lâu nữa sẽ đến?"
Vân Phỉ Thời kéo cô vào lòng, "Nhanh thôi, nói không chừng..." Anh khẽ cong khóe môi, có chút vui vẻ nhàn nhạt, "Còn có thể nhìn tuyết rơi đấy..."
Nhưng mà tiếc nuối chính là, tuy rằng năm nay đã đến đợt lạnh đầu tiên ở Thụy Điển, nhưng mà còn chưa đến thời điểm đông lạnh khiến tuyết rơi trên diện rộng. Hơn nữa sau đó anh còn có công việc cần giải quyết, nếu không, anh đã có thể đưa cô đến khách sạn Băng Tuyết đứng đầu thế giới để trải nghiệm một chút.
Xe lại chạy hơn nửa giờ, cuối cùng cũng tới địa điểm cần đến.
Lạc Trăn vừa xuống xe, một luồng gió lạnh liền ùa tới mặt. Không kịp đề phòng, cô rùng mình một cái, siết chặt áo khoác của mình. Ôi, nam thần chuẩn bị vẫn vô cùng chu đáo.
Cô hướng mắt nhìn lại, nơi này là một trấn nhỏ có diện tích rất rộng, xung quanh là những ngọn núi cao bao phủ. Trên núi là những cánh rừng thông dài bị tuyết bao phủ, chắc chắn khi tuyết rơi sẽ rất đẹp.
Vân Phỉ Thời đưa cô đi về phía trung tâm trấn nhỏ, nơi có một tòa kiến trúc hình chữ nhật kiểu châu Âu. Kiến trúc này cùng với những ngôi nhà gỗ nhỏ lác đác bên sườn núi xung quanh không giống nhau, có vẻ hiện đại và cao lớn hơn một chút.
Khi đi tới cửa, Vân Phỉ Thời bỗng nhiên dừng lại, xoay người đối diện với cô, trịnh trọng nói: "Chào mừng em tới Jukkasjarvi*"