Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 17: Buổi thử vai
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Khi Lạc Trăn đặt chân đến một phim trường ở ngoại ô thành phố Lan Hải, các nhân viên vội vã đi ngang qua cô mà chẳng ai dừng lại ngó nghiêng. Dù sao thì ở đây, việc minh tinh hay ngôi sao lui tới đã là chuyện quá đỗi bình thường.
Nhiều bối cảnh được thiết kế sẵn với đủ các phong cách khác nhau, tất cả đều là địa điểm quay phim trong nhà. Nơi này là khu studio thuộc quyền sở hữu của Hoa Ngu, đây không phải lần đầu tiên cô đến. Sau khi đi dạo qua những khu vực đó, cô tìm đến một căn phòng ít người qua lại ở cuối hành lang.
Lạc Trăn thấy Thẩm Nam Nam cũng đang ngồi ở đó. Ngoài Thẩm Nam Nam, còn có một vài người khác.
Một người vừa ra mắt không lâu, nổi tiếng nhờ một bộ phim thần tượng – Kiều Phỉ Nhạc.
Một người là nữ diễn viên gạo cội của điện ảnh trong nước, được mệnh danh là “nữ hoàng vai phụ” – Vương Du.
Người cuối cùng là Lưu Giai Dĩnh, không mấy nổi tiếng. Lý do Lạc Trăn có thể nhận ra cô ta là vì không lâu trước đây cô đã xem một bộ phim cổ trang dài bảy tám mươi tập, và Lưu Giai Dĩnh xuất hiện trong hơn hai mươi tập trong số đó. Gương mặt ấy hẳn sẽ khiến người ta phải nhớ kỹ.
Mục đích họ có mặt ở đây hôm nay cũng giống như Lạc Trăn, đều là để thử vai nữ phụ thứ hai trong bộ phim được đồn đoán là Hoa Ngu đã đầu tư rất lớn.
Những người đến thử vai hôm nay không được tiết lộ từ trước. Lạc Trăn tự mình đến đây mới biết được danh sách này. Cô đi về phía phòng chờ, đồng thời thầm so sánh trong lòng.
Thẩm Nam Nam và Vương Du thì không cần bàn đến. Người đầu tiên, dù giới trong nghề đều biết cô ta có “cha nuôi”, nhưng diễn xuất cũng tạm được. Người thứ hai mang danh “nữ hoàng vai phụ”, diễn xuất tất nhiên không thành vấn đề.
Ngược lại, Kiều Phỉ Nhạc và Lưu Giai Dĩnh, theo những gì Lạc Trăn biết, dường như chỉ từng đóng qua phim thần tượng. Phim thần tượng thì diễn xuất thường không được đánh giá cao. Cuối cùng, khụ khụ, thành thật mà nói, tên tuổi của hai cô ấy trong số những người có mặt ở đây là thấp nhất. Trình độ của mọi người trong buổi thử vai lần này có thể nói là rất chênh lệch.
Cũng không biết đạo diễn nghĩ thế nào.
Sau khi bước tới, Lạc Trăn lần lượt chào hỏi vài người. Trong số đó, chỉ có Thẩm Nam Nam và cô là xem như “người quen”. Vương Du dù trước đó có từng hợp tác với cô trong một bộ phim điện ảnh, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức gặp mặt chào hỏi xã giao mà thôi. Hai người còn lại thì hoàn toàn không quen biết.
“Chào chị Lạc Trăn! Em là Kiều Phỉ Nhạc!” Lúc Kiều Phỉ Nhạc nhìn thấy cô, đôi mắt sáng lấp lánh như nhìn thấy bảo bối, vẻ mặt ngây thơ hoạt bát: “Em thích chị lắm, em thấy chị rất xinh đẹp!”
Lạc Trăn bình tĩnh đối diện với vẻ mặt “ngây ngất” trước mắt, gật đầu cười nhẹ: “Cảm ơn em.”
Ngược lại với sự nhiệt tình của Kiều Phỉ Nhạc, Lưu Giai Dĩnh lại tỏ ra rất lạnh nhạt với Lạc Trăn. Không phải kiểu lạnh nhạt đến mức người khác không dám lại gần, mà là lạnh nhạt một cách khinh thường, giống như Lạc Trăn trong mắt cô ta còn chẳng bằng một hạt cát.
Lạc Trăn lịch sự nói “Xin chào” thì nhận được một nụ cười xã giao, sau đó bình tĩnh tìm một chỗ ngồi xuống.
Cô nhận thấy Lưu Giai Dĩnh không chỉ lạnh nhạt với mình, mà còn với cả vài người khác, ngoại trừ Thẩm Nam Nam. Có vẻ như trong số rất ít người ở đây, cô ta chỉ muốn nói chuyện với Thẩm Nam Nam.
Lạc Trăn vừa mới ngồi xuống không được vài phút, đang chuẩn bị cầm điện thoại lên xem mấy đoạn kịch sẽ thử vai lát nữa thì một nhân viên công tác bước ra từ trong phòng, gọi Kiều Phỉ Nhạc vào đầu tiên.
Lạc Trăn hiểu, buổi thử vai đã bắt đầu.
Trình tự thử vai được sắp xếp theo thứ tự họ đến đây, sau khi bốc thăm sẽ thực hiện một đoạn kịch ngắn.
Không nghi ngờ gì nữa, Lạc Trăn là người cuối cùng bước vào.
Hiệu quả cách âm của văn phòng tốt đến mức đáng kinh ngạc, căn bản không thể nghe được động tĩnh bên trong. Mấy người ngồi ở ngoài đều lật xem đoạn kịch ngắn đó để học thuộc, ngoại trừ Lưu Giai Dĩnh.
Cô ta là người duy nhất trong phòng đang nghịch điện thoại. Khi khát thì sai bảo trợ lý bên cạnh đưa nước, nóng thì kêu trợ lý mang một chiếc quạt nhỏ đến, bộ dạng giống hệt một tiểu thư cành vàng lá ngọc.
Những người khác đương nhiên cũng chẳng buồn để ý.
Khoảng mười phút sau, Kiều Phỉ Nhạc bước ra với nụ cười dạt dào sức sống. Những người có mặt ở đây đều không hỏi cô ta thử vai thế nào. Trường hợp này có hỏi cũng vô ích, cuối cùng vẫn phải dựa vào thực lực của chính mình để được ban giám khảo ưu ái.
“Em còn có việc nên phải đi trước. Chị Nam Nam, chị Vương Du, chị Lạc Trăn, còn Giai Dĩnh nữa, tạm biệt ~” Kiều Phỉ Nhạc cười hi hi ha ha rời đi cùng người đại diện, quả thực rất giống một cô nàng ngốc bạch ngọt.
Người thứ hai là Thẩm Nam Nam, người thứ ba là Vương Du, người thứ tư là Lưu Giai Dĩnh.
Thời điểm Thẩm Nam Nam đi vào mang theo nụ cười dịu dàng của nữ thần, lúc đi ra vẫn mỉm cười nhưng có vẻ gượng gạo hơn một chút.
Vương Du đi vào và bước ra đều giữ vẻ mặt bình tĩnh khó đoán, không thể biết được kết quả thế nào. Thời điểm Lưu Giai Dĩnh đi vào thì không có biểu hiện gì, lúc bước ra mặt đầy đắc ý. Cô ta đi ngang qua Lạc Trăn cũng không thèm chào hỏi, trực tiếp gọi trợ lý rời đi.
Lúc này, những người thử vai trước đó đều đã rời đi, chỉ còn Lạc Trăn vẫn đang đợi ở ngoài.
Sau khi điều chỉnh lại cảm xúc của mình, Lạc Trăn hít một hơi thật sâu rồi bước vào cửa.
Ánh mắt cô chú ý thấy trong phòng không bài trí gì, rất rộng rãi và trống trải.
Trong phòng lúc này có năm người, tất cả đều là đàn ông. Một người cầm camera ghi hình, ba người ngồi giữa là ban giám khảo và một người đứng nhìn trông giống trợ lý.
Thấy đội hình này, trong lòng Lạc Trăn hơi kinh ngạc.
Người đàn ông ngồi giữa có mái tóc hoa râm, thoạt nhìn hơn năm mươi tuổi là Trương Quân, nhân vật hàng đầu của ngành điện ảnh trong nước và là một đạo diễn lớn đã giành được tất cả giải thưởng điện ảnh quốc gia, thậm chí cả đạo diễn nổi tiếng Lưu Tuyền cũng phải tôn xưng một tiếng tiền bối.
Ông ấy chính là đạo diễn của bộ phim này.
Lạc Trăn không biết người đàn ông trung niên mập mạp bên trái Trương Quân, nhưng nhìn khí chất ổn định kia, có thể ở bên cạnh Trương Quân, chắc chắn cũng không phải nhân vật đơn giản gì.
Còn người bên phải Trương Quân thì… Lạc Trăn cảm thấy nếu nơi này không phải phim trường thử vai thì có lẽ vẻ mặt của cô đã giống với Kiều Phỉ Nhạc rồi, nở nụ cười mê muội của một cô gái si mê muốn xin chữ ký!
Phó Thừa Y!
Siêu sao!
Nam thần!
Không được, cô chỉ có thể có một nam thần, không thể nào thay đổi! Hừ, vị trước mặt này không phải nam thần của cô!
Nhưng anh ấy là nam thần của các cô gái trong cả nước!
Hai mươi tuổi ra mắt, hoàn thành “đại mãn quán” của điện ảnh trong nước ở tuổi 35, thần tượng của một thế hệ, người anh cả của nền điện ảnh trong nước, truyền kỳ bất lão, huyền thoại tái thế gì đó, những danh hiệu này tùy tiện lấy ra một cái cũng đủ để khiến người ta phải kinh ngạc!
Những năm gần đây tác phẩm của Phó ảnh đế không nhiều lắm, dần dần chuyển hướng sang hậu trường. Anh ấy cũng tham gia một số bộ phim hay với tư cách là nhà đầu tư sản xuất, nghe nói còn hợp tác với đạo diễn Hollywood. Giờ phút này lại xuất hiện ở phim trường thì chỉ có hai khả năng, tham gia đầu tư sản xuất phim hoặc tham gia đóng phim.
“Cô lấy số bốn, thử vai cảnh thứ tư, ba phút chuẩn bị.” Trợ lý thẳng thừng nhắc nhở Lạc Trăn. Lạc Trăn gật đầu, đứng ở bên cạnh nhớ lại những hồi ức không được đầy đủ trong kịch bản của cảnh thứ tư.
Ba người ngồi giữa sân nhỏ giọng nói chuyện với nhau, trợ lý đứng phía sau Trương Quân khom lưng nghe ông ấy dặn dò, người ghi hình điều chỉnh máy móc. Nhất thời không ai quan tâm đến đại mỹ nhân đang tỏa sáng trong căn phòng.
Ba phút rất nhanh đã đến, trợ lý nghiêm túc gọi Lạc Trăn: “Bắt đầu rồi.”
Lạc Trăn đã sớm nuôi dưỡng cảm xúc, đi đến giữa sân, nhắm mắt, từ từ đưa hai tay lên đặt ở trước bụng, ánh mắt kiên quyết nhìn thẳng vào vị trợ lý đạo diễn đang đứng trước mặt. Trợ lý cầm kịch bản, không chút cảm xúc đọc ra lời thoại: “Làm ra chuyện sai trái như vậy, nàng còn không biết hối cải sao?”
“Hối cải?” Cô hơi hơi mỉm cười, vừa mỉa mai vừa chua chát, lưng thẳng tắp, kiêu ngạo lại quật cường: “Tại sao phải hối cải? Tại sao phải thay đổi? Mối hận cướp phu quân đau thấu da thịt, ta muốn mang phu quân về, có gì sai!”
Giọng điệu dần cao vút, cô vẫn ngạo nghễ đứng tại chỗ mà ngẩng cao đầu, để lộ đường cong thanh tú, duyên dáng của chiếc cổ. Dường như cho dù mưa gió có lớn đến đâu cũng sẽ không thể phá hủy, giống như một con công kiêu ngạo đến cực điểm rồi lại lạnh lùng như khổng tước, mang theo khí thế thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành.
Phó Thừa Y và Trương Quân liếc nhìn nhau, ánh mắt nhìn về phía cô gái nhiều thêm vài phần thưởng thức.
Cứ tưởng người được nhà đầu tư tiến cử chỉ là một bình hoa di động, không ngờ lại có chút tài năng đáng kinh ngạc.
“Làm càn! Nàng kiêu ngạo ương ngạnh, coi thường lễ pháp, bất kính với hoàng thượng, bất hòa với cung tần. Cho dù trẫm lập tức phế nàng, cũng…”
Cô bỗng nhiên cười nhạo: “Chàng dựa vào đâu mà phế ta! Chàng có thể đăng cơ, có thể trị vì thiên hạ, có thể nhất thống vạn dân! Chàng…” Nụ cười mở rộng, kiêu ngạo mà trào phúng: “Không phế ta được!”
Thừa lúc đối phương nghẹn lời, ý cười trên mặt cô trở nên tự mãn, nhưng sâu trong đáy mắt lại hàm chứa sự đau thương: “Tình cảm giữa chàng và ta vẫn còn đó, ta cho chàng một cơ hội quay đầu lại, chỉ cần…”
Lời chưa hết đã bị đối phương cắt ngang: “Nàng vẫn nên thu liễm bộ dáng không ai bì nổi này mà chờ trẫm rủ lòng thương đi!” Dứt lời, nam nhân xoay người rời đi, bước được vài bước thì hơi quay đầu lại: “Nàng sớm đã không còn ngây thơ hồn nhiên như ngày xưa nữa.”
Nói rồi, hắn quay lưng bước đi không chút luyến tiếc.
Cô nhìn bóng lưng ngày càng mờ mịt của người đàn ông, dáng vẻ cao ngạo cuối cùng cũng sụp đổ. Lưng vẫn đứng thẳng, nhưng trên mặt không còn nụ cười kiêu ngạo nữa, chỉ còn lại vẻ buồn bã nhàn nhạt.
Những giọt nước mắt day dứt bấy lâu nay cuối cùng cũng ứa ra, chẳng còn thấy bóng dáng nàng hằng mơ ước đâu nữa. Cô gào lên theo hướng người đàn ông rời đi: “Chàng đã nói cùng nắm tay nhau đến đầu bạc! Chàng đã nói ân ái không rời! Chàng đã nói tuyệt không cô phụ! Tuyệt không cô phụ!”
“Rầm” một tiếng, nữ nhân cuối cùng cũng cúi đầu xuống, đường cong duyên dáng đã biến mất, chỉ còn lại dáng vẻ tàn tạ. Đầu gối đập mạnh xuống đất nhưng nàng lại chẳng hề cảm thấy đau, bởi vì nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp trăm lần so với vết đau thể xác lúc này.
“Chàng đã nói…” Nước mắt không thể nào kìm được, trong giọng nói thổn thức là lời thề non hẹn biển chỉ có chính mình nghe thấy: “Chàng đã nói… Tuyệt không cô phụ…”
Hậu quả của việc quá sức chính là, đầu gối đau.
Thời điểm ngồi trên xe riêng, Lạc Trăn mới nhận ra. May mà hôm nay cô còn mặc quần jean bình thường, nếu như mặc váy thì sẽ quỳ xuống mà không có bất kỳ đồ bảo hộ nào, hậu quả càng nghiêm trọng hơn.
Doanh Doanh đau lòng chạm nhẹ vào đầu gối Lạc Trăn. Quần jean đã được cởi ra, bởi vì ban nãy va chạm mạnh ở đầu gối nên có thể nhìn thấy dấu vết bầm tím rõ rệt. Cô trợ lý nhỏ hít hà một hơi: “Chị Trăn, thế này liều mạng quá rồi! Vẫn nên dựa vào nhan sắc mà kiếm cơm thì hơn!”
Lạc Trăn lặng lẽ rơi lệ trong lòng, thở dài nói: “Không nhịn được mà bộc lộ tài năng, ai ngờ hậu quả lại thê thảm đến vậy.”
Nhưng kết quả có vẻ không tồi?
Tuy rằng không biết tình huống của những người trước đó, nhưng sau khi kết thúc biểu diễn, trên mặt đạo diễn lộ ra vẻ vừa lòng, còn hỏi thêm Phó ảnh đế một câu “Lạc Trăn phải không?”, khiến cô không nhịn được mà mừng thầm.
Nhưng cũng chẳng làm được gì!
Thời điểm trở về chung cư, Lạc Trăn cẩn thận tránh khỏi phòng làm việc của Vân Phỉ Thời, tiến vào phòng khách trên lầu hai và bắt đầu bôi thuốc. Mùi thuốc cao hơi nồng, trừ khi nam thần có khứu giác không được nhạy mới không ngửi thấy được, nhưng cứ chờ mọi chuyện lắng xuống rồi tính!
Cảm giác của Lạc Trăn là đúng, bôi thuốc mỡ xong ra ngoài vừa vặn thấy nam thần bước lên bậc thang cuối cùng để lên lầu hai.
Khi bước lên lầu hai, Vân Phỉ Thời đã ngửi thấy mùi thuốc mỡ nồng nặc, vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy Lạc Trăn đã thay một chiếc quần đùi rộng thùng thình mặc ở nhà bước ra từ nhà vệ sinh, đầu gối đã bầm tím rõ rệt.
Ánh mắt nam thần sắc lạnh.
Lạc Trăn giật mình trong giây lát.