Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 23: Kết hôn
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cuối cùng, Lạc Trăn vẫn chọn bộ lễ phục dạ hội của thương hiệu mới nổi kia để tham dự buổi họp thường niên của Hoa Ngu. Ngay cả Vân Phỉ Thời cũng đã chuẩn bị sẵn cho cô, thậm chí còn giúp cô thay đồ trước buổi tiệc tối riêng tư.
Khi đến phòng thay đồ, Tùng Hề kể cho cô một chuyện: "Sandy nghỉ việc rồi."
Trong phòng lúc này, ngoài cô, Tùng Hề và trợ lý Oánh Oánh ra thì không còn ai khác. Họ là nhà thiết kế và trợ lý đang giúp Lạc Trăn chỉnh sửa lễ phục.
Nói không ngạc nhiên thì là nói dối, Lạc Trăn lập tức hỏi lại: "Sao lại thế được?"
Sandy chính là cây đa cây đề của Hoa Ngu, một nửa danh tiếng trụ cột của công ty đến bây giờ đều là nhờ cô ta gây dựng. Hạ Phùng Trạch từ trước đến nay đều hào phóng, chế độ đãi ngộ của công ty với người mới cũng không tệ, càng không nói đến một công thần lão làng như cô ta, sao tự dưng lại nghỉ việc chứ? Trước đó cũng đâu có xích mích gì!
Hơn nữa, việc công ty để Sandy rời đi chẳng khác nào tự đánh mất nhiều tài nguyên quý giá, chẳng lẽ không nghĩ đến con đường phát triển sau này sao?
Tùng Hề chỉ lắc đầu, tỏ vẻ giữ kín, không nói thêm gì nữa. Lạc Trăn hiểu, dù sao vẫn đang có người ngoài ở đây, cô ấy cũng khó mà nói thẳng ra được. Lạc Trăn yên tâm thử lễ phục, trong lòng lại bắt đầu tính toán, suy nghĩ.
Bộ lễ phục chủ đạo là ren đen, cổ tròn, tay dài, tôn lên đường cong nửa trên cơ thể. Lớp lót màu da kéo dài từ ngực xuống đùi, bên ngoài phủ lớp ren đen dài thướt tha. Phần ren được trang trí bằng những họa tiết thêu đính hạt cổ điển, vừa đơn giản, sang trọng, vừa thanh thoát lại gợi cảm.
Lộ nhiều không bằng lộ ít, kiểu thoắt ẩn thoắt hiện như thế này là thích hợp nhất.
Nhà thiết kế nhìn một lượt từ trên xuống dưới, tỏ vẻ khá hài lòng: "Đến lúc đó tôi chỉ cần chỉnh eo gọn lại một chút là được."
Lạc Trăn nhìn xuống eo thấy đúng là hơi rộng liền gật đầu đồng ý với nhà thiết kế.
Sau khi nhà thiết kế và trợ lý rời đi, Lạc Trăn nhận cốc nước được đưa đến, vừa uống vừa hỏi: "Sao lại thế?"
"Tin đồn lan truyền rộng rãi nhất là cô ta từ chức để tìm việc khác, nhưng thật ra, theo thông tin chính xác từ giám đốc, cô ta đã bị đuổi việc." Tùng Hề tấm tắc thở dài nói: "Ngay cả Julie cũng không hiểu sao lại như vậy. Hôm trước Hạ tổng gọi Sandy lên văn phòng, khi cô ta bước ra, sắc mặt vô cùng tệ hại. Theo lời Julie, lúc đó trong phạm vi mười dặm, không ai dám đến gần cô ta, ngày hôm sau cô ta liền nộp đơn xin từ chức."
"Ý Hạ tổng thì sao?"
"Hẳn là do Sandy ở Hoa Ngu một tay che trời, lộng hành. Ngoài Hạ tổng ra, ai có thể khiến cô ta chịu thiệt thòi chứ? Tôi thấy tám phần là cô ta đã làm chuyện gì đó ảnh hưởng đến lợi ích của công ty nên mới bị Hạ tổng "mời lên uống nước"."
Nghĩ kỹ lại, Tùng Hề không khỏi cảm thán mà nói rằng: "Những chuyện xấu sau lưng quả thực có quá nhiều. Cô may mắn có nam thần che chở, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Còn tôi đây, cũng được hưởng ké chút may mắn từ cô, được Hạ tổng chiếu cố. Sandy mới là người chân chính đi lên từ tầng chót. Những chuyện như thế này thấy cũng quá nhiều, thậm chí chính mình cũng sẽ trở thành người khởi xướng. Lâu dần khó tránh để lại dấu vết, có thể là đã đụng chạm đến lợi ích của công ty rồi."
Nhớ lại dáng vẻ của Sandy lúc trước, Lạc Trăn vẫn có chút không thể ngờ được.
Người phụ nữ đó đã từng lạnh nhạt và kiêu ngạo nói với cô: "Đã làm việc ở đây rồi thì đừng có suy nghĩ ngây thơ." Một nữ nhân mạnh mẽ, cao ngạo như vậy, thế mà lại rời Hoa Ngu trước cả cô một bước.
Cô còn nhớ rất rõ Sandy đã chế giễu cô thế nào khi cô bị điều từ chỗ Sandy sang làm việc dưới trướng Tùng Hề.
"Lạc Trăn, cô có thể đi bao xa nào?"
Khi trở về, Lạc Trăn kể chuyện này với Vân Phỉ Thời. Lần này, anh không tỏ vẻ không thèm quan tâm như mọi lần nữa mà ngồi xuống tâm sự cùng cô.
Lạc Trăn không hiểu vì sao lại có chút sợ.
Aaa... Nam thần dạo gần đây như càng ngày càng khiến cô sợ hãi hơn. Buổi tối vận động nhiều hơn thì đã đành, lại còn thường xuyên nhìn cô chằm chằm, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cô vậy.
"Sao nào, sợ anh ăn em à?" Vân Phỉ Thời nhướng mày mỉm cười, nét mặt trông thật hiền hòa, dễ gần biết bao.
Yết hầu Lạc Trăn hơi động, thành thật gật đầu, "Ừm!"
Như muốn trêu đùa thêm chút nữa, người đàn ông vẫn giữ nguyên vẻ mặt hiền dịu nhưng đáy mắt đã thoáng hiện lên tia nguy hiểm. Anh kéo Lạc Trăn ôm vào lòng, để hơi thở phả lên da thịt cô, khiến cô cảm giác như lông tơ cũng đều dựng hết cả lên: "Hay là chúng ta bàn chính sự trước đã?"
Lạc Trăn vùi mặt vào ngực anh, oan ức nói: "Phóng túng quá mức không tốt đâu..."
Anh ôm chặt cô vào lòng, hơi ấm như một sợi dây len lỏi vào tim. Sự dịu dàng ấy, dù là báu vật giá trị liên thành cũng không thể đổi lấy được.
Thế nên, nếu như có kẻ ngu xuẩn nào dám tới quấy rầy, anh tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn.
"Chuyện người đại diện trước kia của em là do anh tính kế."
Giọng nói lạnh lùng phát ra từ đôi môi mà cô đã chạm qua vô số lần khiến Lạc Trăn chợt ngẩng đầu. Vẻ mặt của anh vẫn dịu dàng như cũ, hệt như ánh dương của những ngày tháng Năm, ấm áp sáng ngời, xua tan đi hết thảy những tiêu cực trong lòng cô.
Cô dồn cả ánh mắt nhìn anh, lẳng lặng chờ anh nói tiếp.
Vân Phỉ Thời như có như không vuốt ve tóc cô, động tác nhẹ nhàng âu yếm. Trước ánh mắt dò hỏi của cô, anh chậm rãi cúi người, hai trán chạm nhau, hơi thở giao hòa.
"Cho dù là ai cũng không làm hại đến em được."
Trong nháy mắt, vô số suy nghĩ bùng nổ trong đầu Lạc Trăn. Đến cuối cùng, mọi thứ dường như đều dừng lại trong khoảnh khắc này, những lời thì thầm dịu dàng, những lưu luyến không buông, và cả câu nói kia: "Cho dù là ai cũng không làm hại đến em được."
Vậy là đủ rồi, như vậy là đủ rồi.
Có lẽ vì nửa đời trước tình thân cô nhận được quá ít ỏi, nên ông trời mới mang người đàn ông ấm áp kia đến bên cô. Trong dòng chảy thời gian, từng chút từng chút thấu hiểu cô, bảo vệ cô hết mực.
Mặc anh hô phong hoán vũ, mặc anh ăn nói hàm hồ, mặc anh khẩu tru bút phạt, chỉ cần giờ phút này là thật lòng, vậy cũng đã đủ rồi.
Mũi cô chợt thấy cay cay, trong lồng ngực là một cảm giác khó tả...
"Vân Phỉ Thời, chúng ta kết hôn đi!"
Ánh mắt anh trầm xuống một thoáng rồi đáp: "Được."
*****
Vì không khí lạnh năm nay đến sớm hơn mọi năm, nên ở Lan Hải mới tháng Mười Hai mà đã đón trận tuyết đầu mùa đông. Cả thành phố phồn hoa chỉ sau một đêm đã bị tuyết trắng phủ đầy. Khi tuyết ngừng rơi, cảnh vật đã phủ đầy tuyết trắng. Mặt trời cũng bắt đầu ló dạng, mọi người ai nấy đều mặc quần áo dày cộm ra ngoài chơi tuyết.
Bệnh nhân "ung thư lười" giai đoạn cuối như Lạc Trăn tiếp tục cố thủ trong nhà, ăn no chờ chết.
Tiên sinh Vân Phỉ Thời, người "vợ ngoan mẹ hiền", bưng một chiếc ly màu nâu thẫm đến, trong tay còn cầm theo mấy viên thuốc.
Lạc Trăn ngoan ngoãn uống thuốc cùng thứ nước màu nâu sẫm kia vào bụng, cau mày, uống cạn trong một ngụm: "Thuốc cảm cúm này khó uống quá đi! Thật sự là quá khó uống!"
Vân Phỉ Thời nhẫn nại mỉm cười: "Ngoan, thuốc đắng dã tật."
Nhìn thấy dáng vẻ muốn cười mà không dám cười của anh, Lạc Trăn liền giận sôi lên, tiện tay ném gối ôm về phía anh, thở phì phì nói: "Đều tại anh!"
Vân Phỉ Thời đưa tay lên đỡ, thành thật nhận sai: "Đều do anh."
Dáng vẻ thành thật nhận sai của anh làm cơn giận của Lạc Trăn tan đi không ít. Nhưng anh thật sự đáng trách sao, dù gì cũng đâu phải một mình anh phải chịu trách nhiệm...
Có thể là do thời tiết gần đây quá lạnh, hai người lại quá nhàn rỗi, nhàn rỗi đến mức mỗi ngày đều không biết xấu hổ mà tình chàng ý thiếp mặn nồng. Hơn nữa, khoảng thời gian nam thần có nhu cầu (khụ khụ khụ...) quá mãnh liệt, những cuộc tình ái trong phòng tắm hết sức nồng nhiệt, không kiểm soát được, cô liền bị cảm lạnh...
Vậy mà người nào đó lại bình yên vô sự.
Sao giữa nam nữ với nhau mà lại có sự khác biệt lớn đến thế chứ!
Nhưng thân hình nam thần cũng không tệ chút nào, dáng người kia quả là trăm nghe không bằng một thấy... Cơ bụng... Cơ bụng thật đẹp...
Lạc Trăn vốn còn đang nghĩ về nguyên nhân lần cảm cúm này nhưng lại vô duyên vô cớ nghĩ tới những chuyện không nên nghĩ. Vậy nên khi Vân Phỉ Thời cầm chiếc ly trở về phòng khách, vừa đúng lúc nhìn thấy hai gò má đỏ ửng cùng đôi mắt đầy xuân sắc của cô.
Cặp má đỏ ửng kia là do đang ốm, có thể tạm chấp nhận được, nhưng đôi mắt đầy xuân sắc kia, thì lại không có lý do nào phù hợp cả...
Vẫn may rằng lần này không đợi Vân Phỉ Thời kịp xem trò vui, Lạc Trăn đã lấy lại tinh thần, đánh đòn phủ đầu, mở miệng nói: "Hề Hề đã chuẩn bị tiệc sinh nhật cho em, em không thể vác bệnh đi sinh nhật được, như vậy sẽ không tốt chút nào!" Dáng vẻ như trẻ con được nuông chiều này không những không khiến người ta chán ghét mà ngược lại còn khiến người ta rất thích.
Vân Phỉ Thời ngồi trên sô pha, ngồi gần cô hơn, ôm lấy cô thật chặt. Lạc Trăn tuy rằng ngoài miệng nói chán ghét nhưng cơ thể lại rất thành thật mà ngoan ngoãn để anh ôm.
"Muốn phạt anh như nào thì tùy em."
Lạc Trăn chợt thở dài: "Ai! Em sao dám phạt anh chứ!"
Vân Phỉ Thời mỉm cười: "Em muốn cãi nhau với anh?"
"Trước tiên xem xem cái khế ước tình yêu này dáng dấp ra làm sao đã!" Lạc Trăn làm bộ vô cùng chân thật giải thích, cứ như thể đó là sự thật vậy: "Chúng ta có nên định ra ước pháp tam chương* gì đó không? Chẳng hạn như không được lừa em, mắng mỏ em, phải quan tâm đến em; lúc em vui anh phải chia sẻ cùng em, lúc em buồn thì anh phải dỗ dành em vui; mãi mãi đều phải thấy em là đẹp nhất, đến cả nằm mơ cũng phải mơ về em..."
Không hổ là diễn viên, kịch bản quả thật không tồi!
Vân Phỉ Thời trầm tư một lát rồi nghiêm túc nói: "Những điều phía trước em không cần lo lắng, điều thứ hai từ cuối em cũng không cần hoài nghi, điều cuối cùng..." Giọng nói có chút ngượng ngùng: "Anh sẽ cố hết sức."
Lạc Trăn rất hài lòng về đáp án kia, có qua cũng phải có lại. Vì thế, nàng nhìn người đàn ông của mình, trịnh trọng hứa hẹn: "Em cũng sẽ không lừa anh, không giận dỗi anh, sẽ quan tâm anh; khi anh vui em sẽ là người chia sẻ cùng anh, khi anh buồn em sẽ ở bên giúp anh vui lên; trong lòng em anh vĩnh viễn đều đẹp nhất, mỗi ngày nằm mơ em đều sẽ mơ thấy anh, rồi cười tỉnh giấc!"
Hai mắt cô sáng lấp lánh, như chứa đựng cả trời sao, mời gọi anh mau đến hôn, sau đó nhẹ nhàng bật cười thành tiếng.
"Được."
Người con gái của anh luôn là người khiến anh chìm đắm không dứt, một khi đã lỡ sa chân thì không thể thoát ra được nữa.
Ngày 12 tháng 12 - sinh nhật Lạc Trăn.
Đêm ngày 11 tháng 12, Lan Hải đổ một trận tuyết lớn. Lạc Trăn đứng trước cửa sổ sát đất, trầm tư một lát, rồi cầm điện thoại, bấm một dãy số.
Điện thoại đổ chuông thật lâu mới có người bắt máy, là một giọng nữ xa lạ.
"Chào ngài, tôi là Duy Cơ. Mễ Lợi hiện đang ở công ty, tôi có thể giúp gì cho ngài không?"
Lạc Trăn sửng sốt, đầu dây bên kia lại lặp lại một lần nữa, nàng lúc này mới cất lời: "Cháu là Edith."
Người phụ nữ kia vài giây sau mới đáp lời: "Edith? Xin lỗi, ta không biết đó là cháu. Cháu đợi chút, ta đưa máy cho Mễ Lợi ngay đây!"
Bên kia truyền đến tiếng bước chân dồn dập, Lạc Trăn nghe thấy âm thanh kia thì lòng như trống đánh.
Cô gần như muốn tắt máy ngay lập tức, thậm chí còn thầm hy vọng rằng bên kia sẽ nói Mễ Lợi không có thời gian nghe điện thoại.
Cô không biết nên nói với bà như thế nào...
Trời không chiều lòng người, cuối cùng điện thoại vẫn đến tay chủ nhân của nó. Giọng nữ nhẹ nhàng, thanh thoát từ bên kia truyền đến: "Lạc Trăn?"
"Mẹ."
"Làm sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Lòng bàn tay bất giác đã đổ đầy mồ hôi. Ngoài cửa, tuyết bay lả tả. Trong khu dân cư, có mấy chiếc xe thưa thớt chạy qua. Từ trên cao nhìn xuống, ánh đèn đường mờ nhạt chiếu sáng cả mặt đường phủ đầy tuyết.
Vạn nhà đèn vẫn sáng như cũ, bên trong mỗi ánh đèn đều là những bộn bề lo toan của cuộc sống cơm áo gạo tiền, buồn vui ly hợp, không muốn để người khác biết.
Hai người không quen biết nhau, từ xa lạ rồi gặp gỡ, không biết trên con đường đời kia phải gặp qua nhau bao nhiêu lần mới có thể trùng phùng; không biết phải trải qua bao nhiêu đắng cay chua ngọt mới có thể tay nắm tay nâng đỡ nhau trong hoạn nạn; không biết phải vượt qua bao nhiêu ngày đêm cô độc mới có thể hợp thành một tổ ấm hoàn chỉnh, để ngọn đèn dầu ấm áp kia sáng lên.