25. Chương 25: Công khai

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dưới ánh đèn, khung cảnh hiện ra trước mắt cô chỉ còn hai màu đỏ và trắng.
Cả căn phòng, từ hành lang đến phòng khách, thảm trải sàn, cầu thang, tủ sách, kệ trưng bày đồ quý giá và bàn trà, đều được trang hoàng lộng lẫy bằng những đóa hồng đỏ và hồng trắng. Chúng đỏ rực như lửa, trắng muốt như lông vũ, không chỉ kiều diễm đến mê hoặc mà còn toát lên vẻ thanh cao tuyệt đỉnh.
Dưới chân cô, những đóa hồng trắng và đỏ được xếp thành hình trái tim.
Vài cánh hoa mỏng manh, trắng đỏ đan xen, vẫn còn vương vãi dưới chân, vừa rực rỡ vừa tinh khôi.
Không cô gái nào lại không yêu hoa, không cô gái nào lại không mơ ước một biển hoa chỉ dành riêng cho mình, và cũng không cô gái nào lại không mong một người đàn ông, một người đàn ông cô yêu sâu sắc, mang đến cho cô khung cảnh độc đáo có một không hai này.
Anh khẽ tựa đầu vào vai cô, giọng nói trầm ấm dễ nghe vang lên: "Chúc mừng sinh nhật, bà Vân."
Lạc Trăn ngẩn người, phải mất một lúc mới thốt nên lời: "... Tôi cứ tưởng đây là một lời cầu hôn chứ!"
Kết quả là người nào đó chẳng hề quỳ xuống, nhẫn cầu hôn cũng không có, cứ thế cầu hôn mà cô vẫn ngây ngốc đồng ý, rồi bị lừa đi đăng ký kết hôn.
Thế nên, khi vừa nhìn thấy những bông hồng này, cô đã thực sự nghĩ rằng... đây chắc chắn là do lương tâm của ông chồng nào đó trỗi dậy, muốn bù đắp một buổi cầu hôn!
Chà, dù sao thì với ông chồng là nam thần đẹp trai nóng bỏng thế này, muốn gì cũng được thôi mà ~
Khi Lạc Trăn định nói lời cảm ơn và trao cho anh một nụ hôn, bỗng dưng có hai cánh tay vòng qua ôm lấy cô từ phía sau, đồng thời một hộp nhung được mở ra trước mắt.
Một chiếc nhẫn kim cương hồng tinh xảo hiện ra.
Chà, điều ước của cô đã thành hiện thực rồi.
Tuy nhiên, cô không thể không cố tỏ ra vẻ ngạo kiều*: "Hừ, giấy kết hôn cũng đã có rồi, còn bày đặt làm cái trò này!"
(*Ngạo kiều: ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng, ương bướng nhưng bên trong là kiểu người ôn nhu dịu dàng, có phần ngại ngùng, xấu hổ.)
Người phía sau khẽ nhúc nhích, hơi thở ấm nóng phả vào cổ cô, khiến nơi đó vừa ngứa vừa tê dại, cả người cô hơi cứng lại.
Vân Phỉ Thời khẽ liếc mắt, thì thầm: "Lạc Trăn."
"Được!" Sau khi bản năng đáp lời, Lạc Trăn cảm thấy xấu hổ chết đi được, nam thần vậy mà lại hù dọa cô! "E hèm, làm gì vậy?"
"Giấy kết hôn cũng đã có rồi, giờ mà không đồng ý thì có ích gì chứ?"
Hừ hừ! Lại còn dám uy hiếp cô!
Lạc Trăn kiên cường... duỗi ngón tay ra, ngạo kiều ra lệnh cho Vân Phỉ Thời đeo nhẫn cho mình.
Ngay cả phòng ngủ cũng trải đầy hoa hồng trắng và đỏ, trên giường cũng không ngoại lệ. Lạc Trăn không thể tưởng tượng nổi người đàn ông lãnh đạm, bình tĩnh trước mặt mình lại có thể bày trí nơi này thành ra thế này.
Khi anh cho người làm những điều này, không biết biểu cảm của họ sẽ ra sao nhỉ?
Nằm trên chiếc giường rộng lớn, Lạc Trăn tung một ít cánh hoa lên cao, rồi ngắm nhìn từng mảng trắng đỏ đan xen từ từ rơi xuống, rơi trên nụ cười lúm đồng tiền rạng rỡ của cô, rơi đầy trên cổ, trên ngực cô, trông như một trái tim đang nổi lên.
Bàn tay ấm áp với những khớp xương rõ ràng khẽ lướt qua một cánh hoa trên mi mắt cô, anh nở một nụ cười dịu dàng: "Em đang nghĩ gì vậy?"
Cô vòng tay qua cổ anh, để da thịt hai người dán sát vào nhau, thật chặt, thật thân mật, như thể trời sinh họ đã thuộc về nhau.
"Trương Ái Linh nói: có lẽ trong đời mỗi một người đàn ông đều từng có hai người phụ nữ như thế này, ít nhất phải có hai người, một người là hoa hồng đỏ, một người là hoa hồng trắng. Nếu người đàn ông đó kết hôn với hoa hồng đỏ, sau này đóa hồng đỏ ấy sẽ trở thành vết máu muỗi, còn hoa hồng trắng sẽ trở thành ánh trăng sáng đầu giường. Còn nếu người đàn ông đó kết hôn với hoa hồng trắng, sau này đóa hồng trắng ấy sẽ trở thành hạt cơm dính trên áo, còn hoa hồng đỏ sẽ trở thành nốt ruồi son trên ngực."
Lạc Trăn nhìn chằm chằm vào anh, đôi mắt nóng rực: "Em đang nghĩ... rốt cuộc em sẽ trở thành hạt cơm hay là vết máu muỗi đây..."
Vân Phỉ Thời khẽ mỉm cười, dùng đầu ngón tay lướt qua thái dương cô, gạt đi những cánh hoa lộng lẫy trên đó: "Có lẽ, sau này sẽ biết..." Anh cúi người, lấp kín đôi môi đỏ như son của cô.
Thời gian sẽ nói cho em biết, rốt cuộc em sẽ là ... ánh trăng sáng hay nốt ruồi son.
Đêm khuya tĩnh mịch, ánh đèn mờ ảo.
Lạc Trăn nằm trên giường, đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại, cuối cùng khẽ chạm một cái, mãn nguyện đặt điện thoại vào lòng, ánh mắt tràn ngập tình cảm dịu dàng. Một bàn tay ấm áp từ phía sau vươn ra ôm lấy cô, đoạt lấy điện thoại đặt lên đầu giường: "Nếu em không buồn ngủ, vậy chúng ta tiếp tục."
Chiếc chăn bông được vén lên, tình nồng hòa quyện, ngân nga thành một khúc hát.
Ngày hôm sau, Weibo của Lạc Trăn, Weibo chính thức của Hoa Ngu và Weibo của Tùng Hề đều bùng nổ.
Lạc Trăn: Thật là to gan v: Tôi chỉ đăng ảnh, không có gì để nói [thẹn thùng] [thẹn thùng] [thẹn thùng]. Đính kèm.
Khi cư dân mạng nhấp vào bức ảnh trên Weibo mới nhất của Lạc Trăn, tất cả đều vô cùng sửng sốt.
"[cúi chào] [cúi chào] [cúi chào] Ai nói cho tôi biết ba chữ đó nghĩa là gì vậy, tôi thật xin lỗi vì đã thất học."
"Trời ơi! Tôi đã nhìn thấy cái gì thế này!!!"
"Thật trùng hợp, tôi cũng không biết chữ, nên tôi sẽ vờ như chưa từng xem Weibo này [mỉm cười]."
"Ba chữ: giấy kết hôn. Không cần cảm ơn, cứ gọi tôi là bé khăn quàng đỏ nhé ~ [doge]"
"Nữ thần đã kết hôn... Nữ thần đã kết hôn... kết hôn rồi... Trên sân thượng còn chỗ nào không?"
"Tôi chỉ muốn biết người kiếp trước đã cứu cả dải Ngân Hà kia là ai!"
"Mấy người làm sao vậy? Nghệ sĩ dưới trướng mình kết hôn mà không quản luôn sao? Nhiều người thất tình muốn nhảy sân thượng như vậy mà mấy người không tính chịu trách nhiệm luôn hả? Đã gửi lưỡi dao [mỉm cười]. @Giải Trí Hoa Hạ
...
Về cơ bản, Weibo chính thức của Hoa Ngu và Weibo của Tùng Hề đều ngập tràn những bình luận tương tự.
Vào lúc 11:46 khuya ngày 12 tháng 12, khi ngày sinh nhật của Lạc Trăn vẫn chưa kết thúc. Lúc các fan còn đang vui vẻ gửi hoa và quà cho cô, vậy mà cô lại ném cho họ một quả bom tấn.
Ngày hôm sau, từ khóa "Lạc Trăn kết hôn" đứng đầu hotsearch Weibo, hơn nữa sức nóng vẫn duy trì ở mức cao suốt mấy ngày liên tục.
Không lâu sau đó, Weibo chính thức của Hoa Ngu, những người bạn của Lạc Trăn, cũng như các nhân vật nổi tiếng có mối quan hệ tốt đều lần lượt đăng Weibo chúc mừng.
Cùng lúc đó, tin nhắn trên di động của Lạc Trăn chưa bao giờ sôi động đến thế, tất cả đều là lời chúc mừng hoặc là bày tỏ sự ngạc nhiên.
Lạc Trăn không hề thấy phiền mà trả lời từng người một. Khi cô vào lại Weibo lần nữa, cô phát hiện cả giới truyền thông và cư dân mạng đều đang suy đoán khi nào cô sẽ tổ chức đám cưới.
Chuyện này cũng thật là... nhiệt tình quá mức rồi đó!
Mấy ngày gần đây, đề tài "đệ nhất mỹ nhân giới giải trí" Lạc Trăn kết hôn vẫn luôn là chủ đề nổi bật trên các phương tiện truyền thông lớn, nhưng Lạc Trăn và đội ngũ quản lý của cô vẫn không đưa ra bất cứ phản hồi nào. Cuối cùng giới truyền thông cũng chuyển mục tiêu sang hướng khác, chẳng hạn như Phó thiên vương sắp tái xuất trên màn ảnh rộng sau một vài năm vắng bóng.
Nói tóm lại, giới giải trí là nơi tin tức thay đổi thường xuyên, ngày nào cũng có scandal về thiên hậu này, ảnh đế kia. So ra thì một người không có tác phẩm tiêu biểu gì, chỉ dựa vào những lời gièm pha, phỉ báng của người khác để nổi tiếng như Lạc Trăn, thực sự không thể khai thác được tin tức nóng hổi gì đáng chú ý.
Nhưng cũng có sự khác biệt, chỉ là sự khác biệt này, do gần đây Lạc Trăn vẫn luôn ở trong nhà nên vẫn chưa thể cảm nhận được.
Trên thảm đỏ của Hội nghị thường niên Giải trí Hoa Ngu vào đêm 30, cô mới tận mắt cảm nhận được bản thân mình đã thực sự "nổi tiếng" hơn trước rất nhiều.
Trước đây, cô chỉ có thể dựa vào vẻ ngoài xinh đẹp để thu hút ánh đèn flash. Dù cô chỉ là một ngôi sao không mấy nổi bật nhưng vẫn có thể nhận được không ít ánh đèn flash. Nhưng bây giờ cô không chỉ có nhiều ánh đèn flash hơn trước, mà còn có rất nhiều phóng viên đổ xô đến muốn phỏng vấn cô.
"Lạc Trăn, xin hỏi khi nào cô tổ chức đám cưới?"
"Cô có tiện tiết lộ thông tin về người chồng mới cưới không?"
"Lạc Trăn! Có tin đồn rằng cô gả vào hào môn*, chuyện này có thật không?"
(*hào môn: gia đình giàu có)
"Lạc Trăn! Chồng cô có phải chính là người mà dân mạng đồn là đã bao dưỡng cô không? Lạc Trăn?"
.....
Lạc Trăn trước sau vẫn luôn duy trì nụ cười e ấp tao nhã, chậm rãi kéo tay bạn diễn nam bước qua thảm đỏ. Đối với những câu hỏi của phóng viên, cô đều mỉm cười bỏ qua.
"Lạc Trăn! Hàn Chiết bên cạnh có phải là người chồng mới cưới của cô không? Nghe nói hai người là chị em chung công ty lâu ngày sinh tình?"
Lạc Trăn vẫn giữ nguyên vẻ nữ thần, nhưng thật ra trong lòng cô muốn mổ đầu đám phóng viên này ra xem họ lớn lên như thế nào lắm rồi. Cô và ca sĩ tân binh Hàn Chiết của Tùng Hề chỉ cùng nhau đi thảm đỏ thôi mà họ cũng có thể tự suy diễn ra đủ thứ chuyện, trí tưởng tượng cũng thật phong phú!
Hoa Ngu là một trong những công ty giải trí hàng đầu trong nước, lễ kỷ niệm 10 năm thành lập không chỉ có nghệ sĩ của công ty tham gia mà còn mời rất nhiều nhân vật nổi tiếng khác.
Điểm nhấn của buổi gặp mặt thường niên là lễ trao giải, nhằm tuyên dương những nghệ sĩ có thành tích xuất sắc trong thời gian qua. Ngoài giấy khen thưởng, các giải thưởng khác nhau cũng sẽ kèm theo các mức thưởng vật chất tương ứng. Đồng thời, lễ trao giải cũng sẽ được phát sóng trực tiếp trên Internet, còn có chương trình rút thăm trúng thưởng. Giải thưởng bao gồm chuyến du lịch nước ngoài sang trọng, biệt thự siêu xe, bao lì xì tiền mặt... Dù sao thì cứ đến đó là sẽ biết.
Nếu không phải có mặt ở hiện trường, Lạc Trăn rất muốn lên mạng tham gia bốc thăm trúng thưởng.
Cuối cùng, Lạc Trăn đoạt giải "Nghệ sĩ có tiềm năng nhất năm". Giải thưởng này nhìn chung đã được định sẵn trong nội bộ từ lâu rồi, không có gì phải kích động cả, nhưng nghe nói mức tiền thưởng cũng khá ổn.
Sau lễ trao giải là bữa tiệc khai mạc.
Vốn dĩ địa điểm tổ chức ban đầu là ở sảnh tiệc của khách sạn lớn nhất Lan Hải, khán phòng được bố trí theo hình thức bàn tiệc dài, cuối buổi lễ là thời gian dùng bữa và giao lưu.
Sảnh tiệc cấp cao nhất của khách sạn tuy không lớn bằng sảnh bên dưới, nhưng thiết kế trang trí sang trọng hơn nhiều.
Đó là một bữa tiệc tối riêng tư, không phải ai cũng có đủ tư cách để tham gia.
Sau buổi lễ, Lạc Trăn cùng với trợ lý của mình rời khỏi sảnh tiệc. Vốn dĩ ở một nơi nhiều người ra vào như thế này, không ai nên chú ý đến một người rời đi, nhưng người đó lại là Lạc Trăn, dù cô không phải là ngôi sao hạng nhất thì cũng là một mỹ nhân có nhan sắc đỉnh cao.
Trong một góc nào đó, có người thì thầm bàn tán: "Nhìn kìa, mau đuổi theo xem tiếp theo có chuyện gì."
"Tiếp theo chuyện gì? Không phải là ở... trên lầu sao?"
"Nhất định là vậy. Tôi không tin cô ấy và Tổng giám đốc Hạ không có gì mờ ám. Nhiều năm như vậy, Tổng giám đốc Hạ có bao giờ nghiêm khắc với cô ấy đâu? Ngay cả Sandy cũng bị cô ấy 'phóng sát' cách đây không lâu!"
"Không thể nào? Sandy bị cô ấy 'phóng sát' ư?"
"Tôi cũng không rõ, nhưng trong Văn phòng Chủ tịch đã có tin đồn rồi. Dù sao bây giờ người ta cũng có thể vào sảnh tiệc cấp cao nhất, còn chúng ta chỉ có thể ở chỗ này ngước nhìn. Người ta có thể 'phóng sát' cả một trụ cột, còn chúng ta chỉ có thể làm nền mà thôi..."
"Này, người với người thật khiến người ta tức chết đi được..."
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý. Những lời thì thầm ở đó lọt vào tai Dương Tử Duyệt đang đứng cách đó không xa. Cô ta cầm ly sâm panh, giọng nói của hai người kia không ngừng văng vẳng bên tai. Ánh mắt cô ta nhìn về phía xa, ở cổng sảnh tiệc, bóng dáng Lạc Trăn đã biến mất từ lâu. Cô ta không khỏi nhớ tới mọi hành động của Lạc Trăn ở Hội sở Trí Duyệt tại Nam Thành vào thời điểm đó.
Thẻ siêu VIP của Hội sở Trí Duyệt, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, phong thái 'gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn'...
Cô ta nhìn về phía cánh cổng nơi người qua kẻ lại, ánh mắt dần trở nên phức tạp.