36. Chương 36: Bắt chuyện

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Lam Vũ gọi vài cuộc điện thoại trong phòng, trợ lý đã trở lại. Cô ta vừa chọn quần áo từ trong tủ ra vừa ung dung nói, giọng điệu thư thái: "Anh ấy tên gì?"
Trợ lý không được ung dung như cô, ngược lại rầu rĩ đáp: "Chị Lam, tôi đi hỏi bộ phận quản lý thì họ nói vị tiên sinh ở căn phòng suite trên tầng cao nhất kia là khách quý, thông tin về thân phận tuyệt đối không thể tiết lộ. Ngay cả khi tôi dùng danh tiếng của chị cũng không thể hỏi được..."
Lam Vũ cầm quần áo nhìn người trước mặt đang khoa tay múa chân, thấy mình trong gương thì không khỏi siết chặt chiếc móc áo, ngay sau đó lại trở về bình thường, nhàn nhạt nói: "Nếu đã vậy thì bỏ đi."
Thật ra thông tin về thân phận cũng không quá quan trọng. Cô ta đã biết anh ở tầng cao nhất, thời gian còn lại vẫn có rất nhiều cơ hội.
Ngay lúc niềm tin của Lam Vũ được củng cố thì trợ lý lại mang đến cho cô ta một tin tốt: "Nhưng mà giám đốc nói vị tiên sinh vừa đặt phòng nửa tháng, hôm qua vừa mới vào ở!"
"Thật là..." Cô ta đặt thử chiếc váy mình thích lên người, rồi mỉm cười hài lòng.
"Đúng rồi, lát nữa tôi sẽ ra ngoài gặp gỡ bạn bè, cô ở đây chờ, nhà thiết kế sẽ đưa lễ phục dự tiệc tới đây, cô nhớ cất giữ cẩn thận vào."
"Vâng, chị Lam!"
Lần gặp mặt thứ ba đến thật nhanh, ngày hôm sau, Lam Vũ nhìn thấy Vân Phi Thời đang thong thả ngồi trong quán cà phê của khách sạn, có một người đàn ông ngồi đối diện. So với vẻ thư thái, nhàn nhã của anh, vị tiên sinh kia mặc vest chỉnh tề, nghiêm túc và thận trọng hơn, nhìn dáng vẻ thì hẳn là cấp dưới của anh.
Người đàn ông kia đang lẩm bẩm nói chuyện, anh ngồi đó, hai chân khoanh lại. Chiếc quần tây sẫm màu gọn gàng, sáng bóng không có nếp nhăn, phác họa mơ hồ đôi chân với tỷ lệ hoàn hảo. Thỉnh thoảng, anh nâng ly cà phê lên trước mặt, ánh mắt tập trung vào người đối diện, kiên nhẫn lắng nghe.
Trong quán cà phê, tất cả ánh sáng dường như tập trung ở đó. Khi cô ta bước vào đã nghe thấy nhiều giọng nói khác nhau cảm thán về vẻ xuất chúng của người đàn ông, khiến cô ta cảm thấy có chút tự hào.
Lam Vũ ngồi ở chỗ cách anh không xa, có thể nghe thấy một chút giọng nói của người đàn ông mặc vest đối diện, nhưng cũng không rõ ràng, có vẻ liên quan đến công việc.
Cô không khỏi tự hỏi, anh ấy đang làm gì ở đây?
Đi công tác sao? Không giống, anh ấy rất nhàn nhã, như một khách du lịch vậy.
Nhưng nếu như thật sự muốn đi nghỉ, tại sao lại ở trong khách sạn nghe báo cáo của cấp dưới chứ?
Cô ta cúi đầu nhấp một ngụm Latte, tận hưởng cảm giác ở cùng một chỗ với anh. Tùy tiện đến bắt chuyện không phải là một cách hay, cô ta cần kiên nhẫn chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để làm quen.
Cô ta tự nhủ: "Xin chào, tôi là Lam Vũ, rất vui được làm quen với anh!"
Đang cúi đầu thì đột nhiên nghe thấy một âm thanh vọng đến, Lam Vũ đột nhiên ngẩng đầu lên, một người phụ nữ đã đi tới chỗ của anh từ lúc nào.
Từ góc độ của cô ta, dáng người cô gái kia cao gầy, ăn mặc sành điệu, chiếc áo khoác trên người là kiểu mới nhất của một thương hiệu xa xỉ của Italy, giá cả vô cùng đắt đỏ.
Ngay cả giọng nói cũng kiêu ngạo và tự tin.
"Vị tiên sinh này, tôi là Tô Đa Nhi, xin hỏi có thể cho tôi thông tin liên lạc được không? Hy vọng có thể làm bạn với anh!" Tiếng phổ thông không quá chuẩn, xen lẫn giọng Quảng Đông đặc trưng.
Cô ta là Tô Đa Nhi, người nổi tiếng với tài sản ròng hơn trăm triệu.
Ánh mắt Lam Vũ khẽ lóe lên, đặt ly cà phê xuống xem diễn biến tiếp theo.
Bởi vì cách bố trí chỗ ngồi, vị trí Vân Phi Thời đang ngồi tương đối yên tĩnh, nhưng giọng nói của Tô Đa Nhi vẫn có thể nghe thấy rõ. Cho dù bây giờ trong quán cà phê không có nhiều người, nhưng những động tĩnh ở đây vẫn thu hút sự chú ý của một vài người.
Người đàn ông nghiêm túc liếc nhìn người phụ nữ nổi tiếng đang tươi cười đầy tự tin, lại nhìn sếp ngồi đối diện, lý trí mách bảo anh ta nên giữ im lặng.
Vân Phi Thời nhấp một ngụm cà phê, anh cũng không thèm liếc mắt nhìn người phụ nữ kiêu ngạo đứng bên cạnh. Chỉ khi đặt ly xuống, anh mới thản nhiên nói: "Xin lỗi, không thể."
Nhưng trong giọng nói lại không nghe thấy chút ý tứ "Xin lỗi" nào, anh hơi giơ tay, ra hiệu cho người đối diện tiếp tục nói.
Trước khi cấp dưới tiếp tục báo cáo, giọng nói chói tai lại vang lên: "Anh không cần phải cho tôi một câu trả lời ngay lập tức."
Người phụ nữ đặt danh thiếp lên bàn, vẫn tự tin tươi cười như cũ, hoàn toàn không hề có vẻ ngượng ngùng hay thất vọng khi bị từ chối: "Đây là danh thiếp của tôi. Tôi là giám đốc của công ty này. Tôi nghĩ rằng anh không chỉ có vẻ ngoài ưu tú, mà nội hàm cũng tài hoa, tôi có thể giới thiệu anh với tổng giám đốc công ty."
Lời này vừa được nói ra, chưa bàn đến thái độ của Vân Phi Thời, cấp dưới nhìn thấy danh thiếp đã có vô số suy nghĩ trong lòng.
Xin lỗi, một công ty như thế này, sếp của tôi có thể mua cả chục cái!
Xin cô nương hãy rút lại ý định đi, sếp đã là người có vợ rồi!
Vợ sếp đẹp hơn cô ta gấp vạn lần!
Sếp là người chung tình, sẽ không bị mê hoặc bởi những thứ tầm thường bên ngoài đâu!
Mùi nước hoa trên người thật nồng quá!
Làm ơn tránh ra được không, tôi còn phải báo cáo công việc để về nhà uống canh vợ nấu nữa chứ...
Lại xem Vân Phi Thời bên này, thật trùng hợp làm sao, đối mặt với mỹ nhân 'từ trên trời rơi xuống' này, còn chưa kịp bày tỏ thái độ thì điện thoại của anh đã thể hiện thái độ trước.
Rũ mắt liền có thể nhìn thấy màn hình hiển thị ghi chú: Lão bà đại nhân.
Trong lòng Tô Đa Nhi dường như sắp sụp đổ!
Tại sao một người đàn ông ưu tú như vậy lại đã kết hôn?!
Sao ghi chú trên điện thoại của anh ấy lại ngây ngô thế này?!
Tại sao ghi chú này lại thể hiện rõ không khí bị vợ quản nghiêm khắc thế?!
Vân Phi Thời đưa điện thoại di động đến bên tai, giọng nói yếu ớt của vợ anh vọng lên từ đầu dây bên kia: "Em muốn ăn cháo thịt nạc trứng vịt Bắc Thảo, còn có thịt lợn hầm, mướp đông, cả cơm rang nữa, anh mau chóng mua về nhé, em đói lắm..."
Trong phút chốc, vẻ lãnh đạm xa cách ngàn dặm đã biến mất, khóe mắt và lông mày người đàn ông hơi cong lên, anh nhẹ giọng nói: "Anh đã đặt đồ ăn rồi, sẽ sớm được đưa đến. Sau khi kết thúc công việc ở đây sẽ lập tức trở về."
Bên kia lại nói thêm mấy câu, anh nhẹ nhàng ừ một tiếng rồi ngắt điện thoại.
Cấp dưới ngồi hóng chuyện một hồi lâu liếc mắt nhìn vẻ mặt lúc xanh lúc trắng của Tô Đa Nhi, trong lòng âm thầm thắp cho cô ta một nén nhang.
Đây cũng chẳng phải chuyện lạ gì. Giám đốc nhóm sau khi nghe tin sếp đã có gia đình cũng đau lòng muốn chết, cô ta không hề đơn độc.
Một hồi lâu sau, Tô Đa Nhi mới hoàn hồn, cô ta ngượng ngùng liếc nhìn Vân Phi Thời một cái, thấp giọng nói: "Xin lỗi, đã làm phiền rồi!" Ngay sau đó nhanh chóng xoay người rời đi, bóng lưng có chút chật vật.
Hai người đàn ông tiếp tục công việc của mình, không hề quan tâm tới chuyện cô ta đã đến hay rời đi.
Lam Vũ không biết chuyện gì đã xảy ra, từ khi tiếng chuông điện thoại của anh vang lên, những lời nói sau đó đều bị tiếng nhạc trong quán cà phê lấn át. Cô ta không nghe được bọn họ nói gì, đương nhiên cũng không biết tại sao Tô Đa Nhi xấu hổ bỏ đi.
Đây là lẽ thường tình, người đàn ông cô ta thích, không phải ai cũng tiếp cận được.
Đột nhiên cô ta bắt đầu cảm thấy may mắn vì mình không mạo hiểm chủ động, nếu không thì Tô Đa Nhi vừa rồi chính là cô ta.
Vì tối hôm qua có chút làm càn nên hôm nay Lạc Trăn ngủ nướng đến giữa trưa mới dậy. Vân Phi Thời nghe xong báo cáo của cấp dưới thì định trở về phòng cho vợ ăn.
Nhớ đến chiếc điện thoại vừa rồi vô tình để lộ trước mặt người phụ nữ tự cao tự đại kia, cái ghi chú đó...
Trước khi kết hôn, cô mèo nhỏ tinh nghịch được anh lưu là "Nữ thần", sau khi kết hôn lại trở thành "Lão bà đại nhân", nhưng anh không hề có bất kỳ ý kiến gì, chỉ là... Ghi chú của cô mèo nhỏ hình như chưa được sửa thì phải? Có vẻ như sau khi về phòng phải thực hiện một vài 'thủ thuật' rồi.
Vân Phi Thời không ngờ rằng khi vào phòng sẽ thấy cảnh tượng cô mèo nhỏ quần áo xộc xệch.
Đặc biệt không phù hợp với trẻ em, khiến huyết mạch sôi trào!
Trên người cô còn mặc váy ngủ tơ tằm tối hôm qua trong lúc mơ màng anh đã mặc cho cô. Đây là kiểu ôm sát và mỏng, phác họa ra những đường cong tuyệt mỹ, ôm vào trong ngực thì rất... Khụ khụ!
Chiếc váy ngủ lúc này đang vắt trên khuỷu tay mỹ nhân, để lộ một phần cảnh xuân trước ngực, không ngoài dự đoán, hẳn là ngủ đến mức thành ra bộ dạng này.
Quần áo xộc xệch, vẻ mặt lại uể oải, sao lại giống như vừa xảy ra chuyện gì đó vậy...
Anh bước đến mép giường nhanh hơn, cố tình làm lơ làn da trắng nõn mịn màng và những dấu vết mờ ám trên đó, cầm lấy tấm lụa trên đầu giường khoác lên người cô: "Có chuyện gì vậy?"
Sau vài giây, Lạc Trăn mới bị Vân Phi Thời đánh thức. Cô nhìn anh một cái, trong mắt long lanh như có nước, khiến anh xiêu lòng.
Sau đó cô bỗng nhiên cắn đầu ngón tay, đây là hành động cô thường làm khi sợ hãi và ấm ức, và cũng dùng khi làm nũng với anh. Nhưng không khí bây giờ lại không giống lắm, mục đích của động tác cũng không giống nhau.
Vẻ mặt cô vừa căng thẳng vừa lo lắng: "Vừa rồi trợ lý của mẹ gọi điện cho em, nói hai ngày nữa bà ấy sẽ về nước... Nhưng bây giờ em đang ở Hồng Kông!"
Anh đưa tay vuốt tóc cô: "Đặt vé máy bay chưa?"
"Không... Trợ lý của mẹ cố ý nói với em từ trước, hẳn là để em có chuẩn bị, nhưng... Nếu mẹ biết em ở Hồng Kông, còn có khả năng gặp lại cha mình, bà ấy có tức giận hay không?"
Không khí ngưng trệ vài giây, Lạc Trăn thấy ánh mắt Vân Phi Thời không được đúng lắm, đang muốn hỏi tại sao thì anh đột nhiên dùng ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô: "Lạc Trăn, em đã kết hôn rồi."
Lại là vài giây im lặng.
Năm giây...
Mười giây...
Mười lăm giây...
Lạc Trăn rưng rưng nước mắt: "Xin lỗi, em sợ mẹ theo thói quen..." Sau đó dang hai tay: "Nam thần ôm em, cho em dũng khí để chống lại bóng tối đi!"
Vân Phi Thời bình tĩnh đón lấy cái ôm của vợ, sau đó...
Bị đẩy ra...
"Không mặc nội y, không được ôm!" Lạc Trăn mãi sau mới nhận ra dùng hai tay ôm lấy ngực, nhảy xuống giường tìm nội y, cuối cùng còn không quên nháy mắt với anh.
Vân Phi Thời buồn cười xoa xoa sống mũi. Cũng tốt, cô chạy nhanh quá khiến anh không kịp 'dừng xe' lại.