61. Chương 61: Vạch trần

Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bất cứ ai có chút đầu óc đều hiểu rằng kế hoạch đã bại lộ.
Đương nhiên Dương Tử Duyệt sẽ không ngoan ngoãn đi theo nhóm Oánh Oánh, nhưng cuối cùng, ghế lái vẫn bị một người đàn ông mặc đồ đen chiếm giữ. Tài xế bị ép sang ghế phụ, toàn bộ cửa xe đều bị khóa trái.
Biết mình không còn đường thoát, Dương Tử Duyệt đành phải vờ "nhiệt tình" kéo tay Oánh Oánh đi về phía phòng nghỉ của Lạc Trăn.
Trên đường đến phòng nghỉ, Dương Tử Duyệt liên tục tìm cơ hội cầu cứu, nhưng nào ngờ người ở phim trường đã sớm rời đi hết, không còn một bóng người, đừng nói là người, ngay cả ma cũng chẳng thấy đâu.
Dọc đường đi, cô ta không ngừng tự an ủi trong lòng, rằng Lạc Trăn chắc chắn không dám làm gì mình đâu. Sau lưng cô ta là chủ tịch tập đoàn Hồng Nghiệp cơ mà! Nếu Lạc Trăn thật sự dám bắt nạt cô ta, thì núi lớn Hồng Nghiệp hoàn toàn có thể hủy hoại con đường phát triển của Lạc Trăn trong giới giải trí!
Sau khi tự trấn an, Dương Tử Duyệt cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều. Nhưng vừa bước vào cửa, nhìn thấy mấy người đàn ông cao lớn vạm vỡ, mặc vest đen, đeo kính râm đứng thành hàng trong phòng, thì cái gì mà tập đoàn Hồng Nghiệp, cái gì mà chủ tịch đều sớm bị cô ta ném lên chín tầng mây. Hiện tại, cô ta chỉ thấy chân mình mềm nhũn ra.
Lạc Trăn nói rằng hiệu quả "lên sàn" như thế này rất tuyệt vời, nhưng Lâm Ca lại không hài lòng.
Lúc trước Lạc Trăn chỉ bảo anh ta gọi vài anh em đến hỗ trợ, nhưng giờ đây, ngoài một tên đang chụp lén và hai người canh giữ trong xe của Dương Tử Duyệt, thì tất cả những người còn lại đều đã được anh ta gọi đến đây.
Vì trước đó không nghĩ ông chủ lại cần hỗ trợ, nên anh ta chỉ tùy tiện gọi vài người. Lâm Ca cảm thấy, số người này vẫn chưa đủ!
Lúc này, Lạc Trăn đang lười biếng tựa mình trên ghế sofa, trong tay cầm một chiếc cốc giữ nhiệt vẫn còn thoang thoảng mùi bưởi. Hai bên trái phải cô là hai người đàn ông to lớn, cao ít nhất 1m8, trông chẳng khác nào đại ca xã hội đen.
Thấy Dương Tử Duyệt bước vào, Lạc Trăn liền ném thẳng một chiếc thẻ nhớ xuống chân cô ta, trên mặt vẫn nở nụ cười: "Cô gái nhỏ à, cô xem phim truyền hình nhiều quá rồi phải không? Cốt truyện não tàn như thế mà cô cũng nghĩ ra được à?"
Dương Tử Duyệt nghĩ rằng dù Lạc Trăn có phát hiện chuyện chụp lén này, thì cùng lắm cũng chỉ là tìm cô ta đôi co một trận, hoặc cảnh cáo vài câu vô hại. Nào ngờ lại là tình huống như thế này, cô ta cố gắng ép mình trấn tĩnh, hoàn toàn không dám nhìn chiếc thẻ nhớ dưới chân. Cô ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lạc Trăn, lạnh giọng mở miệng đánh đòn phủ đầu: "Lạc Trăn, sao cô lại tìm tôi? Nếu không có chuyện gì quan trọng, tôi đi trước đây."
Nói xong, không đợi Lạc Trăn trả lời, cô ta đã nhanh chóng xoay người định mở cửa phòng. Ai ngờ, người đàn ông vừa rồi "áp tải" cô ta đến đây lại đứng chắn ngay trước mặt với vẻ mặt vô cảm, một mình anh ta đã che kín cả lối ra. Dương Tử Duyệt sợ đến mức không kìm được mà lùi lại một bước.
Oánh Oánh thấy vậy thì cười lạnh: "Nhìn bộ dạng cô bây giờ xem, vẫn còn diễn trò giả vờ đáng thương được à? Sao lúc tìm người chụp lén chị Trăn của chúng tôi lại không hề lúng túng chút nào?"
"Diễn trò? Chụp lén?" Dương Tử Duyệt hung hăng trừng mắt nhìn Oánh Oánh, vịt chết vẫn cứng mỏ cãi lại: "Mấy người bị hoang tưởng à? Mấy người có chứng cứ chứng minh là do tôi chụp lén không?"
"Đương nhiên..." Oánh Oánh đang định nói đương nhiên là có, nhưng chợt phản ứng lại. Kẻ chụp lén kia không đáng tin cậy. Dù hắn ta có nói là do Dương Tử Duyệt ra lệnh, thì chỉ cần một chút xảo biện cũng có thể khiến nhiều người cho rằng hắn bị ép buộc mà nói ra.
Oánh Oánh nghẹn lời, Lạc Trăn tiếp lời cô ấy: "Đương nhiên là không có."
Vẻ mặt Dương Tử Duyệt chợt giãn ra một chút. Chưa kịp hoàn toàn thả lỏng, cô ta đã nghe Lạc Trăn thản nhiên nói: "Nhưng mà chúng tôi có camera, có cả bản gốc cơ mà! Tôi đoán là, chỉ cần phát tán nội dung trong chiếc thẻ nhớ dưới chân cô ra ngoài thì nhất định sẽ gây bùng nổ tin tức đấy, kiểu như 'Tại sao diễn viên mới họ Dương chỉ cần một giây đã thay đổi' hoặc 'Chấn động! Nữ diễn viên họ Dương lại có kiểu diễn xuất như thế này'... Cô xem, tôi còn tận tâm nghĩ tiêu đề giúp cô rồi."
Sắc mặt Dương Tử Duyệt tái xanh, sau đó như nhớ ra điều gì, cô ta nhanh chóng cúi xuống nhặt chiếc thẻ nhớ lên. Chưa đợi cô ta kịp động thủ, Lạc Trăn đã nói: "Cô cứ bẻ đi, cứ thoải mái bẻ gãy, chỗ tôi vẫn còn rất nhiều bản sao."
Dương Tử Duyệt chợt khựng tay lại, sự phẫn nộ và ghen ghét giờ phút này đã tràn ngập trong mắt cô ta. Cô ta nghiến răng nghiến lợi, hận không thể lập tức nghiền nát Lạc Trăn: "Lạc Trăn, rốt cuộc cô muốn cái gì!"
"Tôi muốn cái gì sao?" Lạc Trăn quả thực bị cô ta chọc tức đến bật cười: "Cô hết lần này đến lần khác khiêu khích tôi, tôi cũng mặc kệ. Nhưng cô lại càng được đằng chân lân đằng đầu, diễn trò trước mặt tôi rồi tìm người chụp lén nhằm hắt nước bẩn vào tôi, vậy mà bây giờ còn có mặt mũi đến hỏi tôi muốn cái gì à?"
Nhìn đối phương nắm chặt nắm đấm trừng mắt nhìn mình, dáng vẻ hận không thể giết cô nhưng lại chẳng thể làm gì được, Lạc Trăn cười càng thêm vui vẻ: "Tôi rất thích cái dáng vẻ căm ghét nhưng lại bất lực của cô như thế này."
"Tôi chính là căm ghét cô đấy!" Dương Tử Duyệt đột nhiên hét lớn, rồi sau đó lại sợ hãi nhìn nhóm người đứng bên cạnh Lạc Trăn. Nếu không có những người này đứng đây bảo vệ, Lạc Trăn tin chắc cô ta sẽ còn xông tới cho mình mấy cái tát.
"Cô thì có cái gì chứ! Cũng chẳng phải chỉ có mỗi một khuôn mặt thôi sao! Không biết đã 'qua tay' bao nhiêu đàn ông rồi, vậy mà còn thích tỏ vẻ trong sáng làm gì? Cô cho rằng cô gả được chồng tốt thì ghê gớm lắm à? Nói không chừng bây giờ chồng cô còn đang ôm ấp người phụ nữ khác 'anh anh em em' ở đâu đó kìa, cô còn ở đó mà đắc ý cái gì!"
Nhìn quanh một lượt, Dương Tử Duyệt dường như đã quyết định bất chấp tất cả, lời nói càng thêm sỗ sàng: "Tôi thật sự rất ghê tởm cái dáng vẻ bây giờ của cô! Nói cho cùng thì cô có khác gì tôi đâu chứ? Đều là dựa vào đàn ông cả, nhưng tại sao lại có nhiều người thích cô như vậy! Dựa vào cái gì mà cô có thể vênh mặt lên, hất hàm sai khiến còn tỏ vẻ cao cao tại thượng trước mặt tôi! Lạc Trăn cô là cái thá gì chứ!"
Lạc Trăn lạnh lùng liếc nhìn cô ta, không nói một lời.
Dương Tử Duyệt càng nói càng kích động: "Tôi kém cô ở điểm nào chứ! Vì sao tôi đã dùng hết toàn lực mà vẫn không thể đuổi kịp cô! Tôi phải tiếp rượu rồi lên giường với những con lợn tai to mặt lớn kia cũng không đổi được một cơ hội tốt, mà cô không cần làm bất cứ thứ gì cũng có thể đạt được những thứ tôi tha thiết ước mơ! Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì hả?"
"Có nhiều người thích cô như vậy, cho dù cô chỉ có mỗi một khuôn mặt, bọn họ cũng sẽ chỉ ca ngợi cô, còn tôi thì chẳng có được gì!"
"Ông trời vì sao lại bất công như thế hả!"
Nói xong lời cuối cùng, cô ta nằm liệt dưới đất rồi khóc rống lên.
Lạc Trăn nhìn cô ta một cái, trong mắt không hề có nửa tia đồng cảm.
Đối với loại người bản thân không như ý thì nhất định phải khiến người khác cũng gặp xui xẻo như thế này, cô không thể nào nảy sinh chút thương cảm nào.
"Ghi lại hết rồi chứ?" Lạc Trăn quay đầu nhìn Lâm Ca. Anh ta móc từ trong ngực ra một chiếc bút ghi âm, thoáng nhìn qua rồi gật đầu.
Dương Tử Duyệt bỗng nhiên ngẩng đầu lên: "Cô đang làm cái gì thế!"
Lạc Trăn cười tủm tỉm trả lời: "Đương nhiên là học tập cô đấy! Nhưng mà tôi không lợi hại được như cô đâu, chỉ ghi âm chứ không ghi hình."
Sau khi ra hiệu cho Lâm Ca tắt bút ghi âm, Lạc Trăn tiếp tục cười nói: "Nhìn cô khóc lóc thảm thiết như vậy, tôi sẽ "đại ân đại đức" trả lời mấy câu hỏi của cô một chút. Thực ra thì cũng chẳng có lý do rõ ràng nào cả, tôi chính là lớn lên rất xinh đẹp. Tôi không cần động tay động chân gì, vì chồng yêu của tôi sẽ chủ động giúp tôi xử lý tốt mọi chuyện. Ví dụ như cô có tin hay không, chỉ cần tôi gọi điện thoại, thì bất kể hiện tại anh ấy đang ôm mỹ nhân nào, anh ấy cũng có thể khiến cô vĩnh viễn không thể bước chân vào giới giải trí này nữa."
"Ai da chị Trăn à, chị đừng nói nữa, còn khoe chồng nữa là người ta muốn giết người luôn đấy!" Oánh Oánh cũng phối hợp diễn trò với cô.
"À à!" Lạc Trăn vờ như bất chợt nhớ ra, cũng tỏ vẻ có lỗi: "Vậy không khoe ông xã nữa, hay là khoe khoang bản thân đi. Đúng rồi, cô có biết ba của tôi là ai không? Cô có biết mẹ của tôi là ai không? Cô có biết anh trai của tôi là ai không?"
Rõ ràng nhận thấy biểu cảm của Dương Tử Duyệt liên tục thay đổi, Lạc Trăn tiếp tục tung đòn: "Cô đã theo ông chủ tập đoàn Hồng Nghiệp cũng lâu rồi, vậy chắc trong tay cũng có không ít tài nguyên nhỉ? Sao không đi điều tra kỹ gia thế bối cảnh của tôi mà lại dám đến trêu chọc tôi?"
Vừa dứt lời, Lạc Trăn lại làm ra vẻ rất ngạc nhiên, che miệng kinh hô một tiếng: "Nhưng mà chỉ bằng bản lĩnh nhỏ nhoi của tập đoàn Hồng Nghiệp thì chuyện không tra ra cũng chẳng có gì lạ cả!"
Ngay sau đó, cô liền đổi sang giọng điệu khuyên răn: "Dương tiểu thư à, có thời gian thì đọc sách nhiều vào, đừng học kiểu ếch ngồi đáy giếng chỉ biết đến cái miệng giếng thôi. Đọc sách nhiều mới có thể mở rộng kiến thức, hiểu chưa?"
*****
Buổi tối, khi trở lại khách sạn, Lạc Trăn tắm rửa xong liền gọi điện thoại cho Vân Phỉ Thời.
"Ai nha~ nam thần thân yêu của em, anh đang làm gì vậy?"
Người bên kia không lập tức trả lời cô mà trước tiên nghiêm túc sửa lại cách xưng hô: "Gọi là ông xã."
Nghe thấy cách xưng hô này, Lạc Trăn liền nghĩ đến những lời Dương Tử Duyệt nói ban sáng, cái gì mà "Nói không chừng bây giờ chồng cô còn đang ôm ấp người phụ nữ khác 'anh anh em em' ở đâu đó kìa". Tuy rằng loại tình huống này căn bản không tồn tại, nhưng chỉ nghe thôi cũng thấy chối tai!
Đã nửa tháng chưa được gặp nam thần, Lạc Trăn không kìm được bắt đầu bật chế độ diễn xuất: "A a a, nam thần anh không còn yêu em nữa! Vừa kết hôn xong là anh liền không chiều chuộng em nữa! Em còn là tiểu bảo bối của anh sao!"
Vân Phỉ Thời trầm mặc trong giây lát rồi lại mở miệng, giọng nói như mùa xuân ấm áp: "Tiểu bảo bối, có phải hôm nay em chưa uống thuốc phải không?"
Lạc Trăn: "..." Nam thần thật sự không yêu cô mà, còn dám cười nhạo cô!!!
"Đúng vậy, đúng vậy, em chưa uống. Anh có thể đến đây đưa thuốc cho em được không?"
Vân Phỉ Thời ở bên kia không biết đang làm gì, âm thanh nghe giống như tiếng bước chân đi lại. Ngay cả vấn đề cô hỏi anh cũng không kịp thời trả lời, phải đến một lát sau mới nghe được anh thấp giọng đáp: "Đến rồi."
Lạc Trăn đã quên mất câu hỏi trước đó của mình nên ngốc nghếch hỏi lại anh: "Đến rồi cái gì vậy?"
Ting –
Âm thanh cửa mở và tiếng chuông điện thoại trong phòng ngủ đồng thời vang lên. Lạc Trăn dường như ý thức được điều gì, ôm lấy điện thoại, đến giày cũng không kịp mang liền chạy vội ra ngoài.
Một người đàn ông vô cùng đẹp trai, mặc sơ mi trắng và quần dài đen, trên cánh tay còn vắt một chiếc áo khoác. Anh đang cầm vali đặt xuống huyền quan, cười dịu dàng nhìn Lạc Trăn đang chạy như bay đến: "Bà Vân, anh tới đưa thuốc cho em đây."
Nói xong, anh chủ động tự giác mở rộng hai tay.
Lạc Trăn bất chấp mọi thứ, lập tức nhào vào vòng ôm của người mà mình ngày đêm nhớ mong.
Tiểu biệt thắng tân hôn, hai phu thê tự nhiên là phải cùng nhau làm một số chuyện không tiện miêu tả. Nhưng khi Vân Phỉ Thời đẩy cô lên giường, chuẩn bị "vận động", thì bỗng nhiên cô gái nhỏ của anh lại vươn một ngón tay đè lên môi anh, đè luôn cả dục vọng đang sắp bùng nổ.
"Ông xã à, em phải báo cáo với anh một chuyện nha ~"
Vân tiên sinh bày tỏ hiện tại mình không muốn nghe bất kỳ "bài báo cáo" nào, anh chỉ muốn "dốc sức làm việc" thôi.
Anh nhẹ nhàng gạt ngón tay đang cản trở kia đi, đang chuẩn bị động tác tiếp theo thì đột nhiên Lạc Trăn chau mày bĩu môi: "Anh đúng là không yêu em mà, anh chỉ nghĩ đến chuyện ngủ với em thôi! Em bị anh bắt nạt rồi, mặc kệ anh đấy!"
Đối mặt với bà xã đột nhiên nổi giận, Vân Phỉ Thời có chút bất đắc dĩ: "Nếu không thì em cho rằng vì sao lần này anh lại tự dưng quay về?"
Hóa ra là đã có người báo cáo trước rồi sao?
Trong lúc Lạc Trăn còn đang kinh ngạc, trong lòng mờ mịt đoán xem ai là người đã "cướp" mất cơ hội mách lẻo của mình, thì Vân Phỉ Thời đã hôn cô đến nghẹt thở.
Lạc Trăn cũng dần dần chìm đắm vào những nhu tình lưu luyến của anh, dùng hành động trực tiếp để bày tỏ hết nỗi nhớ nhung dành cho đối phương.
Cuối cùng, khi kết thúc, Vân Phỉ Thời cũng không rời khỏi cơ thể cô mà tiếp tục ôm chặt lấy, ôm đến mức khiến cô không thở nổi.
Cô nghe thấy giọng anh nhẹ nhàng nói bên tai: "Trăn Trăn, trước khi quay xong, anh sẽ ở bên cạnh em không rời đi."
Chiều nay, khi anh đang nói chuyện với mấy giám đốc điều hành của công ty trong phòng họp, thì bỗng nhiên nhận được cuộc gọi của vệ sĩ Lâm. Cuộc điện thoại vỏn vẹn năm phút, đối phương dùng lời ít ý nhiều kể lại hết cho anh những chuyện xảy ra với Lạc Trăn mấy hôm nay.
Lúc ấy cũng là lần đầu tiên trong đời mấy vị giám đốc điều hành cấp cao của tập đoàn Thịnh Thế nhìn thấy vị lãnh đạo trẻ tuổi tài năng, từ trước đến nay vẫn luôn vân đạm phong khinh, trước mọi khó khăn luôn thong dong bình tĩnh, vậy mà ánh mắt lúc này lại cực kỳ lạnh lùng, thậm chí còn lộ vẻ tàn nhẫn.
Vân Phỉ Thời cúp điện thoại rồi giải thích vài câu cho mọi người, sau đó lập tức bảo trợ lý đặt vé máy bay. Trên đường đến sân bay, anh vừa xem vừa nghe video cùng bản ghi âm mà vệ sĩ Lâm vừa gửi tới. Trước khi máy bay cất cánh, anh cũng gọi thêm hai cuộc điện thoại ra ngoài.
Mọi chuyện cần thiết đều đã được giải quyết ổn thỏa, bây giờ anh chỉ cần chuyên tâm chăm sóc cô gái nhỏ của mình. Ngắm nhìn cô, che chở cho cô, bảo vệ cô tránh khỏi mưa gió xâm hại.
Những lời bên trong bản ghi âm cũng không sai. Cô gái nhỏ của anh, bà xã của anh, Lạc Trăn của anh, chính là người có thể dễ như trở bàn tay đạt được những thứ tốt đẹp nhất trên thế gian này.
Chỉ cần cô nói một câu, một ánh mắt, một nụ hôn, anh sẽ lập tức cam tâm tình nguyện dâng lên tất thảy.
Tuy thế giới có ngàn vạn người nhưng anh vẫn luôn chỉ hướng về cô.
Tác giả có lời muốn nói: Vân tiên sinh không có ở chương 4... Vân tiên sinh đã trở về rồi! Tung hoa nào (^o^)/