Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy
Chương 63: Chú của cháu
Người Trong Mắt Tinh Quang Lộng Lẫy thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi buổi lễ ra mắt kết thúc, mọi người cùng đến khách sạn dự tiệc.
Sau khi đạo diễn và nhà đầu tư phát biểu xong, mọi người có thể tự do giao lưu.
“Cháu trai.”
Lạc Trăn đang định uống thêm ly rượu trái cây do phục vụ mang đến thì Phó Thừa Y đột ngột xuất hiện. Cô giật mình, theo bản năng quay đầu trừng mắt nhìn đại ảnh đế một cái, nhưng nghĩ đến hoàn cảnh hiện tại, cô nhanh chóng thu lại vẻ bất mãn, thay vào đó là nụ cười khách sáo, lịch sự.
“Phó ảnh đế tìm tôi có việc gì vậy?”
Phó Thừa Y nhìn ly rượu hình nón trong tay cô, lớp hơi lạnh mỏng đã phủ kín thành ly vì nhiệt độ quá thấp. Anh nói: “Con gái con đứa, uống đồ lạnh ít thôi.”
“...Ồ.” Lạc Trăn không hiểu lắm lời này, khó khăn đáp lại, rồi uống một ngụm ngay trước mặt anh ta.
Phó Thừa Y bất đắc dĩ thở dài: “Cháu trai muốn ta trông chừng cháu, nó bảo cháu dâu đừng uống nhiều đồ lạnh.”
Lạc Trăn chớp chớp mắt, bất động thanh sắc lùi về sau nửa bước, tiện tay siết chặt ly rượu. Cô thầm mắng Vân Phỉ Thời sao mà quản nhiều chuyện thế, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ không tin: “Anh ấy nói chuyện này với ngài làm gì chứ?”
Nghe giọng điệu không tin tưởng của cô, Phó Thừa Y lại bất đắc dĩ thở dài: “Ta đây không phải là hết cách rồi sao? Thằng cháu ngoại trời đánh kia làm công ty ta mất gần một nửa tiền đầu tư, một ông chủ như ta làm sao không thể chịu khó chịu khổ cho được?”
Anh ta cũng chẳng muốn kể cho Lạc Trăn biết trước đây mình đã dùng thủ đoạn gì để buộc Vân Phỉ Thời phải nôn ra khoản đầu tư kia. Vì thế, anh ta thậm chí không tiếc đồng ý với đứa cháu trai rằng hôm nay sẽ trông chừng cháu dâu thật cẩn thận, không chỉ không để cô bị người khác bắt nạt mà ngay cả đồ ăn lạnh cũng không được cho cô ăn nhiều!
Vân Phỉ Thời biến thành bà quản gia lải nhải suốt ngày thì thôi đi, đằng này còn muốn biến cả chú ruột mình thành bà quản gia lải nhải! Tôn nghiêm của ảnh đế anh ta để đâu cho được!
Chuyện Vân Phỉ Thời rút vốn đầu tư Lạc Trăn hoàn toàn không hay biết. Nghe xong lời này, cô chợt nảy sinh nghi vấn: “Sao anh ấy lại cắt nguồn đầu tư của ngài?”
Còn có thể vì cái gì nữa! Chẳng phải vì hai người các ngươi công khai ngày cưới đó sao! Người khác muốn ké nhiệt mà nó cũng không đồng ý! Đăng tin về các ngươi miễn phí mà còn không biết đường cảm kích!
Trời mới biết, khi Phó Thừa Y dự hôn lễ ở nước Anh, ôn chuyện cũ với chị gái đã khiến anh rể anh ta ghen lồng lộn. Anh ta vậy mà lại vô cùng vui vẻ dọn hành lý về nước. Nhưng vừa đến công ty, anh ta lại nghe tin khoản đầu tư của Vân tiên sinh bị thiếu mất một phần ba. Khoảnh khắc đó, anh ta như bị sét đánh ngang tai!
Với thân phận và địa vị của Phó Thừa Y, không phải là không tìm được nhà đầu tư khác. Sở dĩ anh ta để ý đến khoản đầu tư của Vân Phỉ Thời như vậy còn không phải vì... nói đến đã thấy mệt!
Nhìn bộ phim do mình đạo diễn được hãng phim dốc toàn lực vào sản xuất, lúc quan trọng này không thể nào để đứt nguồn đầu tư được!
Đương nhiên Phó Thừa Y tuyệt đối sẽ không kể cho Lạc Trăn tình hình cụ thể: “Ai mà biết nó phát điên cái gì. Cháu dâu à, cháu về nói chuyện với nó một chút đi. Cháu cũng biết người kinh doanh như chúng ta khó khăn nhường nào mà. Chúng ta muốn kêu gọi đầu tư thật không dễ chút nào. Nó tính kế ai thì tính kế, đám người chúng ta cũng không có ý kiến gì, nhưng không thể ngay cả đến người trong nhà cũng tính kế cho được, đúng chứ?”
Ta thấy chính ông mới là kẻ tính kế cả người nhà đấy! Lạc Trăn không nói lời trong lòng ra mà chỉ giả vờ gật đầu phụ họa.
“Anh Thừa Y.”
Có người gọi Phó Thừa Y một tiếng. Cả hai người theo tiếng gọi cùng nhìn lại thì thấy Trương Lâm chậm rãi đi tới, dừng bên cạnh họ. Cô ta cười nói với Phó Thừa Y: “Đạo diễn gọi anh đến, có phải có chuyện gì rồi không?” Phó Thừa Y nghe vậy thì nhìn sang Hạ đạo diễn. Quả nhiên, đối phương cũng nhìn đáp lại, còn thuận tiện bày ra thế thủ, đúng là có chuyện chẳng lành. Không chần chừ một giây nào, hai người cùng đi qua chào hỏi.
“Vừa rồi thấy cô cùng đại ảnh đế đang bàn chuyện, ta rất muốn biết hai người đang nói gì.” Trương Lâm bỗng nhiên nói.
Lạc Trăn làm sao có thể không nghe ra giọng điệu trào phúng của cô ta? Cô lạnh nhạt nói: “Người khác nói chuyện phiếm là quyền riêng tư cá nhân, Trương Lâm tỷ tốt hơn hết vẫn là đừng nên tò mò.”
Suy cho cùng, tò mò hại thân.
Sắc mặt Trương Lâm thay đổi. Giọng điệu và lời nói của Lạc Trăn như giáng xuống một cái tát vào mặt cô ta, khiến cô ta trong ngoài đều bị đánh. Cô ta không khỏi nói có chút không khách khí: “Xem ra những lời tôi khuyên cô lần trước, cô một câu cũng không nghe vào nhỉ.”
“Hả? Khuyên bảo cái gì cơ, tôi không nhớ rõ.”
“Cá không ăn muối cá ươn.”
“Tôi cảm thấy tôi bây giờ đang rất tốt.” Lạc Trăn định uống tiếp ly rượu trái cây trong tay, rồi chợt nghĩ đến Phó Thừa Y thì thầm: Ai da, bị chồng quản chặt chắc hẳn là rất mệt mỏi nhỉ. Cô nói tiếp: “A đúng rồi, tôi nhớ rồi. Trương Lâm tỷ theo như lời ‘khuyên bảo lần trước’ cũng là ý này. Nghe ngài nói thì có vẻ là đang mong tôi ngã ngựa nhỉ. Thứ cho tôi nói thẳng, đây không phải là thái độ nên có của một vị tiền bối đâu.”
Thật không thể hiểu nổi sao trên thế giới này lại có nhiều người không biết điều như thế. Cô sống tốt hay không thì liên quan cái quái gì đến bọn họ? Chỉ đơn giản vì thấy cô sống quá tốt nên đám người đó mới nhảy ra khoa tay múa chân, mong cô không được yên ổn, đừng hòng!
Trương Lâm bị Lạc Trăn nói đến nghẹn lời, một lúc lâu sau mới ngập ngừng nói: “Theo như cuộc nói chuyện vừa rồi của cô cùng Phó đại ảnh đế đây thì quan hệ của hai người hẳn là không tồi nhỉ. Chồng cô có biết không? Thông thường nữ minh tinh mà gả vào hào môn ấy à, vẫn nên bớt giao du với đám bạn bè bên ngoài lại, không thì sẽ bị nhà chồng nghi ngờ đấy.”
Cạch!
Lạc Trăn đặt ly rượu sang một bên bàn, lúm đồng tiền tươi như hoa nhìn về phía Trương Lâm: “Được rồi, tôi cũng hiểu ý cô rồi. Không phải chỉ là hâm mộ, ghen ghét thôi sao? Loại người này ấy à, mấy ngày trước tôi vừa gặp xong. Nếu như cô thấy hâm mộ, ghen ghét như thế thì cố gắng tìm cho mình một hào môn để gả đi, không thì... Nhìn cô chắc cũng đã ba mươi tuổi rồi nhỉ? Tuổi này vẫn tính là trẻ, nhưng cô cũng đừng ỷ mình còn trẻ mà biến bản thân thành một oán phụ, trách người này địa vị cao hơn mình, trách người kia sống tốt hơn mình.”
Đang nói thì Phó Thừa Y đi tới. Đại ảnh đế quả là người hiểu chuyện, liếc mắt một cái liền nhìn ra hai người tuy nét mặt hiền hòa nhưng khí thế lại đối chọi gay gắt. Anh nhíu mày nhìn về phía Lạc Trăn: “Làm sao vậy?”
Ý cười trên mặt Lạc Trăn còn chưa tan: “Không nhận ra sao, chúng tôi đang nói chuyện đấy thôi!” Nàng nghiêng đầu nhìn sắc mặt xanh trắng lẫn lộn của Trương Lâm: “Trương Lâm tỷ có ý tốt đến nhắc nhở tôi, nhắc tôi đừng quá gần gũi với đại ảnh đế là ngài, tránh việc bị nhà chồng đại phú đại quý đuổi ra khỏi nhà. Quả là chữ nào chữ nấy đều rất hay, tôi đây thấy vô cùng cảm kích!”
Nhìn khuôn mặt tươi cười của Lạc Trăn, phản ứng đầu tiên của Phó Thừa Y chính là: “Cháu dâu và cháu trai quả là càng ngày càng có tướng phu thê, ngay cả đến khuôn mặt tươi cười giả dối kia cũng giống nhau đến vậy.”
“Lạc Trăn!” Trương Lâm ôm một cục tức không thể nuốt xuống cũng chẳng thể nhả ra. Cô ta không ngờ đối phương sẽ ở trước mặt Phó Thừa Y nói ra trắng trợn như vậy. Bây giờ cô ta căn bản không dám quay đầu lại nhìn sắc mặt Phó Thừa Y, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà hạ giọng: “Cô đừng có mà ép người quá đáng!”
Lạc Trăn cười càng tươi hơn. Người không hiểu rõ ngọn ngành có khi còn tưởng rằng các cô đang nói chuyện gì đó rất vui đấy chứ.
“Trương Lâm tỷ, đúng ra mà nói thì tôi và cô không thân đến vậy đâu. Ít nhất thì cũng không đủ thân để cô chạy đến đây dạy tôi cách làm người, dạy tôi cách kết giao bạn bè. Tôi cũng không cần phải so đo câu cao câu thấp với cô để tìm cách rắp tâm hại người. Tôi cảm ơn ‘ý tốt’ này của cô, chỉ là sau này ‘ý tốt’ như vậy thì xin miễn cho kẻ bất tài là tôi đây không nhận.” Nói xong, cô nghiêng nhìn Phó Thừa Y một cái: “Ngài nói xem có đúng không, chú của cháu?”
Phó Thừa Y hơi nhướng mày, ăn ý hợp tác: “Không sao, vừa rồi ta với đạo diễn nói chuyện xong rồi, chúng ta có thể đi trước. Vừa hay, ta đưa cháu về nhà tìm chồng cháu nói chút chuyện.”
“Ummmmm... Tôi đi cùng ngài thì gần gũi quá, có lẽ không tốt cho lắm đâu nhỉ?”
“Làm sao lại thế chứ? Vừa rồi không phải cháu gọi ta là chú đó sao?”
“Ồ phải ha! Cháu vừa gọi ngài là chú đấy!”
Hai người cứ như vậy, kẻ xướng người họa mà rời khỏi yến tiệc, chỉ để lại một mình Trương Lâm đứng lẻ loi bên bàn dài, suýt nữa thì để lộ ra vẻ khiếp sợ khó coi của mình. Cuộc trò chuyện vừa rồi đã làm rõ quan hệ giữa hai người rốt cuộc là gì, như vậy càng giống như chính cô ta mới là người xấu xa.
Làm sao có thể không sợ cho được?
Lại nói, Dương Tử Duyệt rất giống Trương Lâm, chẳng qua tâm tư của người trước so với người sau càng nham hiểm hơn cả. Không có của mà lại đòi hít đồ ngon, nói như rồng bay làm như mèo mửa, ghen ghét dữ dội, quan trọng nhất chính là vì mục đích của mình mà vô cùng nhẫn tâm.
Trương Lâm không tàn nhẫn như Dương Tử Duyệt. Bản thân cô ta thật ra là người có thực lực, chỉ là lúc trước gặp phải điều không may nên khó tránh khỏi nảy sinh ghen ghét với Lạc Trăn, người từ nhỏ đến lớn không phải chịu qua khổ cực gì, một đường thuận buồm xuôi gió. Nói là ghen ghét nhưng lại yêu quý thanh danh, sẽ không dùng mưu hèn kế bẩn đi chọc phá việc tốt của người khác. Thay vào đó, cô ta chọn cách đề cao chính mình, dùng dáng vẻ ấy đi khoa tay múa chân với người khác, đứng ở vị trí cao cao tại thượng tự cho mình là đúng mà tùy tiện đánh giá người khác.
Loại người này chỉ có một cách gọi duy nhất: Anh hùng bàn phím.
Cách đối phó tốt nhất với vị anh hùng bàn phím này chính là làm lơ cô ta đi, coi cô ta như không khí. Đồng thời, hãy chăm lo cho cuộc sống của mình ngày càng tốt, tự mình trải qua những ngày tháng vui vẻ, tốt lành, để đối phương hâm mộ đến ghen tị thì thôi!
Cuối cùng Lạc Trăn vẫn không ngồi xe của Phó Thừa Y về biệt thự ở kinh thành của Vân Phỉ Thời. Chỉ có tên ngốc mới chạy đến ngồi cùng với anh ta! Người này vừa rồi còn ở trong buổi lễ ra mắt nói mình muốn kết hôn với cô dâu. Đám phóng viên paparazzi nhất định đã dốc toàn bộ lực lượng, hận không thể làm vật trang sức trên người anh ta để phát sóng trực tiếp toàn bộ quá trình thiên vương ảnh đế tìm kiếm tình yêu.
Lạc Trăn không muốn cùng ngồi trên hot search với ảnh đế đâu.
Phó Thừa Y bị phóng viên theo dõi. Lạc Trăn, trước khi ngồi xe về nhà, đã tắm rửa sạch sẽ, thơm tho. Anh ta ném đám phóng viên lại đó, vừa vào cửa đã lôi kéo Vân Phỉ Thời đến thư phòng.
Không biết bọn họ nói chuyện ra sao, chỉ thấy lúc Phó Thừa Y rời đi thì rất vui vẻ.
Lạc Trăn tự đắc.
Hừ! Nếu không phải ta đánh tiếng trước với chồng ta, trong dạ hội vừa rồi, khi ta suýt bị bắt nạt, ngươi đã giúp ta giải vây, thì ngươi cho rằng ngươi có thể vui vẻ mà bước ra khỏi cửa lớn nhà chúng ta hay sao?
Buổi tối trước khi ngủ, Lạc Trăn như đứa trẻ nũng nịu chui vào lòng Vân Phỉ Thời: “Chồng ơi, anh thật sự sẽ rót vốn cho chú ấy một lần nữa à?”
“Gọi thuận miệng như thế à?” Anh cúi đầu xoa nhẹ mặt cô: “Xem ra tình hữu nghị giữa hai người không tồi nhỉ.”
“Đây còn không phải là muốn cảm ơn anh hay sao! Ai bảo anh quản em chặt như thế, ở bên ngoài mà cũng khiến em cái này không được làm, cái kia cũng không được làm!”
“Sức khỏe em không tốt, không thể ăn đồ quá lạnh, Vân phu nhân em còn không nghe lời.” Nói rồi, anh còn kề sát vào môi cô.
Hừ! Lại dùng mỹ nam kế!
Vân phu nhân, đương nhiên là... Trúng kế rất nhiều lần...
“Tốt thôi, tốt thôi, anh là nam thần anh có quyền quyết định!” Cô nói rất nhẹ nhàng, cuối cùng còn ngẩng đầu lên: “Em còn muốn hôn hôn...”
Vân tiên sinh cười, ôm chặt tiểu cô nương vào rồi hôn sâu.
Chỉ là, làm sao chỉ hôn hôn thôi đây? Đương nhiên là phải cho càng nhiều hơn nữa...
Lời tác giả: Ha ha ha ha ha ha, vị tác giả độc ác này rất thích tự vả.