Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 150: Âm Thanh
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trời đang mưa.
Khi cảnh sát Phương lôi Giang Diệu chạy ra khỏi trụ sở, những hạt mưa lạnh buốt xối xả đập thẳng vào mặt cả hai người.
Nước mưa chảy vào mắt, nhưng cảnh sát Phương chẳng kịp đưa tay lau. Ông chỉ vội vã ép hỏi Giang Diệu: “Cậu ta đâu? Có còn ở đó không?”
Giang Diệu gần như bị cảnh sát Phương kéo lê trên mặt đất.
Hành động này trông có vẻ thô bạo, hoàn toàn trái ngược với vẻ dịu dàng mà ông từng thể hiện lúc nãy. Những tên côn đồ trong sảnh trụ sở trố mắt nhìn theo, tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cảnh sát đứng canh gác bọn chúng lập tức quát lên, ra lệnh chúng đừng ngoảnh ngó, mau khai báo để ghi hồ sơ.
Cảnh sát Phương tiếp tục kéo Giang Diệu ra ngoài.
Trời mưa nên đường phố vắng hoe. Người qua đường ai nấy hoặc xòe ô, hoặc vội vã chạy trốn mưa, có kẻ bực bội đứng lề đường gọi taxi.
Cảnh sát Phương nóng ruột ngó nghiêng khắp nơi. Ông đã điều tra vụ án này suốt hàng tháng trời. Bây giờ bỗng nhận được tin, mắt xích then chốt của cả vụ án đang đứng ngay trước cửa trụ sở — làm sao có thể bình tĩnh được?
“Cậu ta đi xe gì? Cậu còn nhớ không?” – Ông liếc nhìn tứ phía, không thấy bóng dáng cần tìm, liền siết chặt vai Giang Diệu, lắc mạnh – “Giang Diệu, nghĩ kỹ lại đi! Lúc đưa cậu đến, cậu ta đậu xe ở đâu? Hiệu gì? Màu gì? Còn nhớ biển số không?”
“…”
Giang Diệu loạng choạng, tuy ánh mắt vẫn trống rỗng như cũ nhưng dường như có chút tỉnh táo hơn.
Đồng tử cậu khẽ lóe lên một tia sáng – cậu đang cố gắng nhớ lại.
Chưa kịp lên tiếng, một giọng nói quen thuộc bất ngờ vang lên từ phía bên kia đường.
“Giang Diệu?”
Giang Diệu giật mình, cứng nhắc quay đầu.
Đôi mắt trống rỗng phản chiếu hình ảnh một người đàn ông cao ráo, mặc vest đen, đứng đối diện.
Người đó bước ra từ quán cà phê, một tay xách cốc cà phê vừa mua, tay kia vẫy gọi.
“Hai người tìm tôi à? Tôi đây này, Giang Diệu. Để tôi qua.”
Anh mỉm cười với Giang Diệu, bước về phía cậu.
Một giọt mưa bất chợt rơi vào mắt cậu.
Lạnh buốt.
Phía bên phải, tiếng còi xe tải chói tai vang lên.
Âm thanh the thé như lưỡi dao đâm xuyên màng nhĩ.
Đồng tử Giang Diệu co rúm. Gió mưa biến thành những chiếc dùi băng, đâm thẳng vào não.
“Này! Coi chừng xe!”
Cảnh sát Phương cũng biến sắc, vội hét to cảnh báo.
Nhưng đã quá muộn.
Đường trơn do mưa, xe tải không kịp phanh, lao thẳng tới người đàn ông đang cầm cốc cà phê và sữa nóng.
Người đàn ông không kịp quay đầu. Đèn pha xe tải xuyên qua màn mưa xối xả.
Gió mưa như muôn ngàn kim châm, dày đặc không ngớt.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo.
“…!” – Người đàn ông giật mình. Trong tích tắc, nét mặt hắn như vỡ vụn.
“…Giang Diệu?” – Hắn cúi đầu, kinh ngạc nhìn thiếu niên đột ngột lao vào người mình, gần như đâm sầm vào ngực.
“…”
Khuôn mặt cậu tái nhợt, toàn thân run rẩy không ngừng.
Hai tay cậu siết chặt lấy cánh tay người đàn ông đến mức gần như bóp tím da thịt.
Giang Diệu đang run.
Không ai kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Ngay cả tài xế xe tải cũng sững sờ, không hiểu sao chiếc xe bỗng dưng dừng giữa đường, càng không hiểu vì sao cậu bé kia có thể xuất hiện ở đó – rõ ràng giây trước còn đứng bên kia đường.
Bác sĩ Từ cũng ngơ ngác. Hắn không hiểu gì cả.
Hắn chỉ cảm nhận một thứ gì đó lao tới như viên đạn, suýt nữa làm hắn ngã ngửa. Khi hoàn hồn, bác sĩ Từ mới nhận ra mình đã quay lại ngay trước cửa quán cà phê.
Còn “viên đạn” mang tên Giang Diệu thì đang run lẩy bẩy, răng va vào nhau lập cập. Cơ thể căng cứng, hai tay bám chặt lấy tay hắn như bị co giật.
Giang Diệu đã cứu hắn.
Giang Diệu không nhớ mình vừa dùng thiên phú gì. Thậm chí cậu chưa kịp suy nghĩ, cơ thể đã hành động trước cả khi não bộ kịp phản ứng.
Tới tận lúc này, linh hồn cậu dường như vẫn bị bỏ lại phía sau, chưa kịp trở về.
Trí óc trống rỗng. Không nghĩ được gì.
Không thể suy nghĩ. Không thể nói.
Không thể ngừng run.
Không thể ngừng… sợ hãi.
Suýt chút nữa.
Chỉ một chút nữa thôi.
Chỉ một chút nữa là anh ấy chết rồi. Bị xe đâm chết. Anh ấy chết rồi. Anh ấy chết rồi.
Giống như cha mẹ. Giống như bác sĩ Ôn. Suýt nữa lại phải chứng kiến người thân thiết chết ngay trước mắt.
Bất lực.
Tại sao?
Tại sao chuyện này luôn xảy ra?
Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao?
Chỉ một chút nữa thôi. Một chút nữa là —
[Giang Diệu… Giang Diệu!]
Từ một nơi rất xa, thấp thoáng vang lên một giọng nói mơ hồ.
Lồng ngực Giang Diệu phập phồng. Cơ bắp co cứng đến mức giật thắt, răng lập cập va vào nhau, cậu không thể thở.
[Bình tĩnh lại nào, Giang Diệu… nghe thấy tôi nói không? Giang Diệu!]
Một giọng nói vang lên từ nơi xa xăm.
Rất xa. Rất xa.
Đó là ở đâu?
Giang Diệu siết chặt cánh tay người trước mặt.
Nỗi sợ như ngọn núi đen đè lên lưng, siết chặt cổ họng, đè lên ngực khiến cậu nghẹt thở.
Cậu bám lấy cánh tay đó như bám lấy cọng rơm cứu mạng.
[Giang Diệu… bình tĩnh nào… Giang Diệu!]
Giọng nói ấy dần trở nên rõ ràng.
Đồng tử mờ ảo từ từ lấy lại sự tỉnh táo.
Dường như thời gian bắt đầu trôi trở lại.
Không khí tràn vào phổi. Lạnh lẽo. Thấm đẫm hơi mưa.
Giang Diệu như kẻ chết đuối ngoi lên mặt nước, đồng tử co lại, há hốc thở gấp như cá nằm trên thớt.
[Đúng rồi, thở chậm lại… đừng căng thẳng… em thở nhanh quá rồi, chậm thôi…]
Thở nhanh quá.
Cụm từ mới học hiện lên trong đầu.
Giang Diệu từ từ nhớ lại lời dạy: thở chậm, thở bằng mũi, không phải bằng miệng. Chậm lại. Thở đi.
Hơi thở dần ổn định.
Những ngón tay quắp chặt cũng từ từ buông lỏng, không còn siết mạnh đến mức có thể bóp nát đá.
Thời gian như trở lại trôi. Mọi giác quan ùa về.
Cách đó mười mấy mét, cảnh sát Phương đang hét lớn, chạy về phía họ.
Phía sau, tài xế xe tải bối rối gãi đầu, không hiểu vì sao xe mình đột nhiên dừng giữa đường.
Người đi đường, khách trong quán cà phê đều ngơ ngác sau tiếng hét kinh hoàng, chẳng hiểu bóng ma vừa lướt qua là gì.
Xác nhận Giang Diệu đã ổn định, giọng nói trong lòng lên tiếng, bình tĩnh nhắc nhở:
[Khi nãy, lúc em dùng thiên phú, người dân đã nhìn thấy. Trước tiên hãy liên hệ Bộ Thanh lọc, nếu không…]
Gần như cùng lúc, một giọng nói khác vang lên từ phía trên đầu.
Đối phương cũng vừa phản ứng lại sau biến cố, hắn nhanh chóng nhắc nhở, giọng điệu bình tĩnh:
“Trước tiên liên hệ với Bộ Thanh lọc đi, nếu không…”
Đồng tử Giang Diệu co rúm.
— Giống hệt nhau.
Tới tận lúc này, Giang Diệu mới chợt nhận ra điều kỳ quái khiến cậu sợ hãi tột độ, thứ khiến cậu rùng mình ớn lạnh.
Là giọng nói.
Là giọng của bác sĩ Từ.
Giọng của hắn hoàn toàn trùng khớp với giọng nói trong lòng cậu.
Hoàn toàn trùng lặp. Giống nhau từng chữ.
Đó là giọng của cùng một người.
Giang Diệu ngẩng phắt đầu lên, đối diện với ánh mắt bình thản của người kia.
Bác sĩ Từ nắm chặt tay cậu, kéo cậu từ cửa quán cà phê vào góc tường.
“Gặp chuyện như vậy, chúng ta nên liên hệ Bộ Thanh lọc trước, phải không?”
Giang Diệu cứng đờ như tượng đá, để mặc người đó dẫn mình đi.
Bác sĩ Từ vừa quan sát xung quanh, vừa nhẹ nhàng nói: “Lúc nãy, vài người đã nhìn thấy cậu dùng thiên phú. Chúng ta phải gọi Bộ Thanh lọc đến xóa ký ức của những nhân chứng, phải không?”
Giang Diệu ngơ ngác ngước nhìn hắn.
Một giọt mưa lạnh buốt rơi thẳng vào đôi mắt – như ngàn năm băng giá bỗng chốc vỡ tan.
“Sao vậy? Giang Diệu.”
Bác sĩ Từ nhận ra cậu không ổn, vẻ lo lắng hiện lên trên gương mặt.
Hắn đưa tay vẫy nhẹ trước mặt cậu, nhẹ nhàng hỏi:
“Cậu nghe thấy tôi nói không?”
“Giang Diệu.”