162. Chương 162: Dỗ dành

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Diệu cầm chiếc cành hướng dương trong tay, thẫn thờ đi dọc phố.
Không ai nhìn thấy cậu. Cậu sở hữu quá nhiều thiên phú, có thể làm được chuyện này… Chỉ cần cậu không muốn bị phát hiện, chẳng ai có thể nhìn thấy cậu được.
Cậu chẳng biết mình nên đi đâu.
Bông hoa hướng dương trong tay nhẹ tênh. Giang Diệu vô thức siết chặt ngón tay rồi thả lỏng. Cứ siết chặt rồi lại buông ra.
Không có giọt nước nào chảy ra. Khô khốc.
Cầm trong tay cũng thấy gai gai, khó chịu.
Nhưng kỳ lạ thay, cậu lại chẳng muốn vứt nó đi.
Giống như cậu không hiểu vì sao mình lại nhặt bông hoa này từ bục giảng của lớp mẫu giáo.
Rồi… đi đâu đây?
Giang Diệu ngẩng đầu, cánh mũi khẽ động, ngửi mùi trong không khí.
Hình như… xung quanh chẳng còn thứ gì có thể ăn được nữa.
Đồ ăn thì vẫn còn nhiều — trong thành phố, dọc đường đi, chen chúc khắp nơi, đâu đâu cũng là thức ăn.
Nhưng toàn là thứ không thể ăn.
Còn thứ có thể ăn… đã bị lấy sạch rồi.
Thế thì phải đi xa hơn.
Nhưng đi đâu bây giờ?
Đói quá.
Một chút thế này chẳng đủ no.
Cậu đã đói quá lâu… bụng cứ réo ùng ục không ngừng.
Giang Diệu một mình đi giữa phố. Xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại như dòng nước ngược xuôi.
Xe cộ xuyên qua người cậu, người đi đường bước qua vạch kẻ ngang, lướt qua bên cạnh.
Cả thế giới cứ thế trôi qua bên cạnh cậu như chẳng hề liên quan.
Đột nhiên, Giang Diệu cảm thấy mệt mỏi.
Dù chưa no, cậu vẫn mệt rồi.
Cậu ngồi xuống bên lề đường, ngẩng đầu nhìn lên.
Đôi mắt đen thẫm sâu không đáy, cậu chẳng biết nguồn sáng phía trên kia là gì.
Là ánh nắng? Đèn giao thông? Biển quảng cáo? Hay… thứ gì khác?
Chẳng thể phân biệt được.
Rồi đi đâu? Làm gì bây giờ?
Hoàn toàn không biết.
Không ai chỉ dẫn, chẳng biết phải làm sao.
Giang Diệu đành ngồi nghịch bông hướng dương trong tay.
Đây là hoa hướng dương.
Hạt bên trong gọi là hạt hướng dương. Có thể ép dầu hoặc rang lên với gia vị, trở thành thứ hạt người ta thường ăn.
Bóc hạt hướng dương.
Thử bóc xem sao.
Giang Diệu cúi đầu, dùng ngón tay cạy hạt ra khỏi đài hoa.
Khó cạy quá.
Hình như phải phơi khô rồi mới dễ.
Nhưng bông hoa này chắc đã khô — nhẹ tênh, không còn nước, chẳng phải hoa tươi.
Ừm, phải cạy thế nào nhỉ?
Giang Diệu hơi dùng sức, những mảnh cứng trên đài hoa rơi lả tả xuống đất.
Cậu bỏ mảnh vụn vào miệng, nhét vào khe răng cửa.
Rắc.
Vỡ rồi.
Ừm…
Giang Diệu nhíu mày, dùng tay trái hứng lấy.
Phụt.
Cậu nhổ mảnh vụn trong miệng ra.
Lại cạy thêm một miếng nữa, bỏ vào miệng.
Rắc.
Vỡ rồi.
Khó quá.
Bóc hạt hướng dương.
Phụt.
Giang Diệu dùng tay trái hứng mảnh vỡ, những mảnh ướt đẫm nước bọt.
Lại cạy.
Rắc.
Rắc.
Phụt.
Lại cạy. Lại cạy. Lại cạy.
Phụt.
Phụt.
Phụt.
Với cậu, những động tác lặp đi lặp lại như cỗ máy đã quá quen thuộc.
Nhưng chẳng mấy chốc, cậu chẳng thể tiếp tục nữa.
Vì chẳng còn gì để bóc.
Bông hướng dương trong tay như bị chặt đầu, đài hoa đã bị cạy nát tan.
Thế mà chẳng lấy được chút nhân nào.
Khó quá.
Có ai dạy mình không?
Giang Diệu ngẩng đầu, hoang mang nhìn quanh.
Cả thế giới, người và xe cứ thế lướt qua trước mặt, xuyên qua người cậu.
Không ai nhìn cậu.
Giang Diệu giơ tay lên, muốn kéo ai đó lại, nhờ họ dạy cách bóc hạt. Nhưng chẳng hiểu sao, nước mắt bỗng trào ra.
… Buồn quá.
Giang Diệu chẳng hiểu nổi cảm xúc này.
Ngực cậu nhói lên, như có thứ gì chen chúc trong lồng ngực. Lồng ngực không đủ chỗ, dâng lên cổ họng, tràn khí quản, len xương sống, dâng lên đầu rồi trào ra từ mắt.
Buồn quá.
Tại sao vậy?
Giang Diệu cúi đầu, nhìn bông hướng dương mất đầu.
Chỉ muốn bóc hạt hướng dương thôi mà.
Nhưng hạt đã hết rồi.
Cậu đã cạy từng mảnh, đến khi đài hoa tan nát vẫn chẳng ăn được chút nhân nào.
Cậu đúng là đồ ngốc, chẳng học nổi cách bóc hạt.
Giang Diệu ngồi bên lề đường, tay phải siết chặt cành hoa hướng dương giả đã gãy nát.
Tay trái nắm đầy mảnh nhựa vụn.
Những mảnh nhựa ướt đẫm nước bọt.
Nước mắt lặng lẽ chảy dài trong đôi mắt đen thẫm.
Giang Diệu cúi đầu, gục mặt vào đầu gối, bật khóc nức nở trong im lặng.
Ngô Phóng cùng vài thuộc hạ đang di chuyển trên không, băng qua thành phố.
Thời gian gấp rút, tất cả đều dùng thuốc tăng tốc cao cấp để tránh kẹt xe.
Những người đi cùng từng được ông huấn luyện khắc nghiệt. Đám lính mới năm nào giờ đã trưởng thành thành chiến binh ưu tú.
Là đồng đội đáng tin cậy.
“Đội trưởng! Tín hiệu mục tiêu vừa xuất hiện ở phía Đông thành phố!” Một thành viên nhận được thông báo, lập tức báo cáo.
Phía Đông? Lại là phía Đông sao?
Ngô Phóng nheo mắt.
Giang Diệu sở hữu thiên phú [Không gian], có thể tự do dịch chuyển khắp nơi.
Chẳng phải ai cũng dùng được năng lực bẻ cong không gian.
Ngay từ khi Giang Diệu tham gia kỳ thi cấp F, Ngô Phóng đã phát hiện điều bất thường bên trong cậu. Dù giải ngũ lâu năm, trực giác vẫn nhạy bén.
Lúc đó, ông định nhốt Giang Diệu để giám sát.
Dù không hiểu trực giác đó là gì, giờ nghĩ lại, có lẽ đó là linh cảm trước hiểm họa.
— Giang Diệu quá mạnh.
Với sức chiến đấu kinh hoàng, nếu cậu đứng về phe nhân loại, sẽ là chỗ dựa vững chắc.
Nhưng nếu cậu dao động…
Liệu hi vọng lớn nhất của nhân loại có trở thành cơn ác mộng khủng khiếp nhất?
Đó là điều đầu tiên Ngô Phóng nghĩ khi biết Giang Diệu là [Biến dị cận biên].
Dù Ngô Phóng có quan hệ đặc biệt với Thần Vi Cương — ông là con trai chiến hữu năm xưa kề vai sát cánh bên cạnh Thần Vi Cương. Lần này ông nhận nhiệm vụ đưa Giang Diệu về, với tư cách huấn luyện viên cũ.
Thần Vi Cương đã nói rõ thân phận thật sự của Giang Diệu.
[Biến dị cận biên].
Định nghĩa sinh vật có thể cắn nuốt biến dị để kế thừa thiên phú của chúng hoặc đột biến ra thiên phú mới từ ô nhiễm.
Con người ư?
Thần Vi Cương giải thích mơ hồ.
Là dạng tồn tại giữa ranh giới con người và biến dị. Nó dao động, bất ổn, bất cứ lúc nào có thể nghiêng hẳn về một phía.
Đây không phải cán cân thăng bằng. Phần con người của Giang Diệu có thể biến thành biến dị, nhưng phần biến dị chẳng thể quay lại làm người.
Giống chiếc đồng hồ cát hơn là cán cân.
Rồi sẽ đến ngày Giang Diệu sa ngã, hoàn toàn biến thành quái vật — quá trình không thể đảo ngược.
Nhiệm vụ của Ngô Phóng bây giờ là đặt chiếc đồng hồ cát nằm ngang.
Hoặc ít nhất khiến dòng cát chảy chậm lại.
Thực ra, việc này nên để người thân cận với Giang Diệu làm thì tốt hơn.
Tiếc rằng hiện giờ bạn bè cậu đều bận.
Hai anh em Tần Vô Cấu và Tần Vô Vị đang bị tạm giam nghiêm ngặt, ngay cả họ chẳng thể tự cứu mình.
Ivan thì đại diện quốc gia đưa mảnh áo dính máu Andrei về cố hương, chưa thể quay về.
Còn Vương Tuệ và Giang Trầm Nguyệt… ở xa hơn nữa.
Cả hai đang ở Khu Hành chính Số Bảy, vùng núi hẻo lánh, ít dấu chân người. Chưa biết chừng nơi đó chẳng có sóng, nói gì đến quay về.
Thế là nhiệm vụ rơi vào tay ông… người gần như chẳng có liên hệ với Giang Diệu. Cục Quản lý yêu cầu ông phải đến an ủi Giang Diệu.
Đúng vậy, nhiệm vụ chính là an ủi.
Chiến đấu? Đánh đấm kiểu gì chứ.
Chỉ cần Giang Diệu dùng [Không gian] là có thể nghiền nát ông thành bột, đánh đấm làm sao nổi?
Muốn giao chiến phải điều động hai người thi hành cấp S hỗ trợ.
Nhiệm vụ lần này chỉ là an ủi Giang Diệu, thử thu phục cậu mà thôi.
Hơn hết là tranh thủ thời gian cho cấp trên.
Thần Vi Cương đang muốn khởi động biện pháp an ninh tối cao nào đó, cần thêm chút thời gian.
Chẳng ai đoán được hành động tiếp theo của Giang Diệu. Thần Vi Cương không muốn mất [Biến dị cận biên] mạnh mẽ này nhưng cũng không thể để Giang Diệu bùng phát, phá hủy thành phố Nghi Giang, gây họa cho hàng chục triệu người vô tội.
Tóm lại, nhiệm vụ quá nặng nề.
Thôi, dù gì mình cũng từng là huấn luyện viên của cậu hai ba tháng…
Ngô Phóng cố nhớ lại kỷ niệm xưa trên sân huấn luyện, chợt phát hiện…
Hình như giữa ông và Giang Diệu chẳng có kỷ niệm đẹp nào cả?
Ừm, lần đầu gặp là trong lớp học thiên phú.
Lúc đó ông đưa bảng thiên phú cho Giang Diệu, cậu nhận lấy, mặt toàn dấu chấm hỏi kiểu: “Chú đưa tôi cái này làm gì, tôi có thấy gì đâu.”
Rồi đến sân huấn luyện. Kỳ thi cấp F, Giang Diệu không tốn sức đã tiêu diệt sinh vật biến dị cấp F [Tái tổ hợp] trong thời gian ngắn nhất, cách tối ưu nhất. Bài thi đó khiến Ngô Phóng cảnh giác, suýt nữa nhốt cậu lại, cách ly chuyển cấp trên xử lý.
Tiếp theo là… thi lại.
Do Giang Diệu trượt mấy lần nên Ngô Phóng điều cậu sang Bộ Điều tra.
Hết.
Giao tình giữa ông và Giang Diệu chỉ có vậy… chẳng có kỷ niệm tử tế nào.
Ngô Phóng bất giác đưa tay lên trán nhưng chân vẫn di chuyển trên nóc tòa nhà.
Dù oai phong lẫm liệt trong trang phục chiến đấu, dù hùng hồn tuyên bố “Tôi sẽ đưa Giang Diệu về” nhưng rốt cuộc… phải làm thế nào?
Hay dùng lời lẽ cảm hóa như trong anime?
Thế hệ Ngô Phóng lớn lên trong những bữa cơm tràn sắc màu anime Nhật Bản. Trong máu ông vẫn còn chút nhiệt huyết thiếu niên.
Dù bốn mươi tuổi, ông vẫn… trẻ trâu một chút.
Khụ.
Cứ thử trước đi rồi tính tiếp.
Hành động của Giang Diệu vẫn trong phạm vi chấp nhận được. Dù có xu hướng bùng phát, đối tượng cậu nhắm đến đều là biến dị ẩn nấp trong thành phố Nghi Giang.
Có thể nói lần bùng phát này không những không hại dân mà còn giúp Cục Quản lý dọn dẹp nhiều rắc rối không tưởng.
Giống như… “Vợ chồng cãi nhau, vợ tức giận bỏ đi nhưng trước khi đi còn thuận tay đổ rác, trên đường về còn mua đồ ăn”… một kiểu đảm đang khó hiểu.
Tính đến nay, nạn nhân duy nhất của Giang Diệu là cảnh sát Phương.
Do tiếp xúc quá gần với ô nhiễm cực cao, da cảnh sát Phương nổi đầy bọt nước.
May mắn cảnh sát Phương ý chí kiên định, giá trị SAN không bị ảnh hưởng nhiều. Sau cứu chữa kịp thời, tình trạng ổn định, hiện đang điều trị tại Bộ Y tế.
… Đến khi Giang Diệu tỉnh táo, biết mình hại cảnh sát Phương, chắc cậu sẽ rất ân hận.
Dù Ngô Phóng không thân với Giang Diệu nhưng qua vài lần tiếp xúc ngắn ngủi, ông cảm thấy nếu cậu biết chuyện, chắc chắn sẽ rất đau lòng và tự trách bản thân.
Thực ra, bản tính của đứa bé đó không xấu.
Chỉ là…
Suy nghĩ đột nhiên bị cắt ngang.
Trong đầu hiện lên câu nói.
— Không phải cậu ta còn có một vị bác sĩ tâm thần sao?
Ngô Phóng đang di chuyển giữa không trung bỗng khựng lại, dừng hẳn trên rìa tòa nhà cao tầng.
“Đội trưởng Ngô, có chuyện gì vậy?”
Cấp dưới phát hiện ông tụt lại vội quay về tập trung bên cạnh.
Đầu óc trống rỗng, câu nói vang lên trong đầu.
— Không phải cậu ta còn có một vị bác sĩ tâm thần sao?
“Đội trưởng Ngô?” Mọi người nhìn nhau, lòng hơi bất an.
“Không phải cậu ta còn có một vị bác sĩ tâm thần sao?” Ngô Phóng đột nhiên nói.
“Hả?” Mọi người ngơ ngác.
“Bác sĩ Từ.” Ngô Phóng giơ tay chỉ về phía trụ sở cảnh sát hình sự thành phố Nghi Giang.
“Đúng rồi!” Nghe ông nhắc, mọi người chợt nhớ.
Nếu nhiệm vụ là an ủi thì phải mang vị bác sĩ đó theo chứ!
Dù gì vị bác sĩ đó cũng thân với Giang Diệu hơn họ mà!
Thế là theo lệnh đội trưởng Ngô Phóng, mọi người tiếp tục lên đường, truy tìm Giang Diệu.
Còn Ngô Phóng thì tiến vào trụ sở cảnh sát, đón bác sĩ Từ ra.
Đón bác sĩ Từ đi gặp Giang Diệu, nhờ ông ấy an ủi cậu.
Kéo cậu từ bờ vực biến dị về phe nhân loại.