Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 192: Nỗi ám ảnh
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 192 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong khoảnh khắc ấy, Tần Vô Vị nghe tiếng xương sống sau gáy mình gãy tan. Toàn thân anh mất kiểm soát, bất lực ngã nhào về phía trước.
“…!”
Mặt tuyết trắng trước mắt phóng đại nhanh chóng. Đầu sắp đâm vào lớp băng lạnh, đột nhiên một bàn tay từ phía sau vọt tới, đỡ anh vừa khéo.
“Đàn anh.”
Giọng nói dịu dàng, mềm mại bên tai khiến Tần Vô Vị run rẩy.
Nhưng anh không hề run.
Vì cơ thể đã hoàn toàn tê liệt, từ đầu đến chân không thể cử động nổi. Ngực phập phồng dữ dội, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.
Chân tay như bị đóng băng.
…Không, không phải đóng băng.
Thật ra cơ thể mềm nhũn của anh đang nằm gọn trong vòng tay kẻ thù.
Từ Vọng véo nhẹ gáy anh như vuốt ve chú mèo ngoan ngoãn.
“Đừng sợ, anh sẽ không chết đâu.”
Từ Vọng dịu dàng nói: “Anh chỉ liệt tứ chi do tổn thương tủy sống thôi.”
“…” Đồng tử Tần Vô Vị co lại.
Quả nhiên là tiếng tủy sống gãy.
Liệt tứ chi… liệt tứ chi!
Ba từ này như tảng đá đè nặng ngực anh, khiến anh gần như nghẹt thở.
Nhưng ngay giây tiếp theo, ý chí chiến đấu vực anh dậy khỏi vực thẳm.
Không chút do dự, Tần Vô Vị cắn mạnh vào lưỡi mình.
— Cắn lưỡi không phải nguyên nhân chính gây chết.
Thứ giết người thật sự là nghẹt thở do máu cục trào từ lưỡi rách.
Cách này vừa tệ vừa ít thành công nhưng giờ Tần Vô Vị không còn lựa chọn.
Anh quyết không để mình bị sỉ nhục!
“…Chậc.”
Cảm giác bị cản lại từ hàm cho biết anh đã cắn trúng thứ gì đó.
Nhưng không phải lưỡi mình.
Mà là ngón tay Từ Vọng.
Ngón trỏ và ngón giữa của hắn luồn vào miệng anh, chặn lưỡi lại.
Răng anh cắm sâu vào da hắn, chỉ cần mạnh hơn chút nữa là chạm xương.
Hiểu ra, Tần Vô Vị cắn mạnh hơn!
Rắc.
Tiếng xương gân đứt gãy.
Anh cảm nhận hai ngón tay đứt lìa rơi xuống lưỡi mình.
Là ngón trỏ và giữa.
Nhưng ngay sau đó, những ngón tay đã đứt bỗng bò dần vào cổ họng anh!
“…!”
Cơn buồn nôn dữ dội ập đến.
“Đừng nôn ra nhé.” Từ Vọng mỉm cười, một tay ôm Tần Vô Vị, tay kia giữ chặt miệng anh.
Đồng tử Tần Vô Vị co rút, hàng mi run rẩy vì giận dữ và ghê tởm tột độ.
Hai ngón tay… ngón tay anh cắn đứt…
Chúng đè ép gốc lưỡi, chặn ngang cổ họng anh.
Anh muốn nôn nhưng không thể.
Mắt đỏ ngầu, cổ họng co bóp nhưng bị chặn nên thở khó, huống chi nôn.
“Anh không thích thế này phải không?” Từ Vọng vuốt lại mái tóc ướt sũng của Tần Vô Vị. Chỗ ngón tay đứt đã mọc lại nguyên vẹn: “Vậy đừng cắn mình nữa nhé.”
Lồng ngực Tần Vô Vị phập phồng, từng hơi thở gấp gáp vì đau đớn và ghê tởm.
Từ Vọng nhanh chóng buông tay.
“Oẹ —!”
Tần Vô Vị nôn hai ngón tay ra, kéo theo dịch dạ dày. Từ Vọng lật người anh nằm sấp trên đầu gối mình.
Tư thế này giúp anh không bị sặc, dễ nôn hơn. Tần Vô Vị gần như nôn cả dạ dày ra ngoài.
Phản ứng sinh lý do ghê tởm khiến người run rẩy, dịch dạ dày hòa lẫn nước mắt.
Thảm hại không chịu được.
“Đừng cắn mình nữa, được không?”
Từ Vọng dùng tay áo lau mặt cho anh.
Những thứ bẩn thỉu dính hết lên áo hắn.
Trong ánh nhìn mờ mịt, Tần Vô Vị thấy rõ đôi tay hắn.
Hoàn toàn nguyên vẹn.
Hai ngón tay đứt trên mặt tuyết như đồ thừa, bị băng giá đông cứng.
Quả nhiên nó có [Tái sinh]…
Nhưng rốt cuộc là “Từ Vọng” có [Tái sinh], hay là “Lục Chấp”…
Tần Vô Vị cảm nhận cơ thể mình bị ôm lên lần nữa.
Một mùi khó chịu bốc lên từ dưới thân.
Nóng hổi, khiến người xấu hổ.
“Đàn anh, anh bị són ra quần rồi kìa.”
Từ Vọng nghiêng đầu, ôm Tần Vô Vị vào lòng, tránh xa chất lỏng nóng dưới lớp tuyết.
Tâm trí Tần Vô Vị chấn động.
Dẫu vậy, anh vẫn không thể phản ứng.
“Hình như không phải do nôn đâu, trước khi nôn anh đã són rồi.”
Từ Vọng nhẹ nhàng xoa đầu anh như vuốt ve chú mèo bị lột da.
Tần Vô Vị cố gắng ngoảnh mặt đi nhưng vô vọng.
… Làm sao đây.
Phải làm sao để… chết…
“Không được đâu.”
Như nghe thấy tiếng lòng anh, Từ Vọng nhẹ nhàng nâng đầu anh lên, nhìn xuống.
“Còn rất nhiều việc đàn anh muốn làm, biết bao người ngoài kia anh muốn cứu.”
“Sứ mệnh của anh chưa hoàn thành, anh không được nghĩ đến cái chết.”
“…” Tần Vô Vị mím chặt môi, khép mắt lại.
Hàng mi trắng như sương tuyết khẽ run.
Đó là nơi duy nhất trên cơ thể lộ sự yếu mềm.
“Lạnh à?” Từ Vọng thở dài, ôm anh chặt hơn.
Rồi hắn đổi giọng, nửa phàn nàn nửa làm nũng.
“Tại đàn anh hết đấy, vừa đến đã xài [Đóng băng]. Mấy cây số quanh khu này bị đóng băng hết rồi, không biết khi nào tan nổi.”
Từ Vọng bế anh lên.
Một người đàn ông 1m85 như thú cưng ngoan ngoãn trong vòng tay hắn. Toàn thân Tần Vô Vị bất lực, ngón tay không nhấc nổi, chỉ dựa vào ngực hắn.
“Chúng ta đến chỗ ấm áp hơn nhé?” Từ Vọng dịu dàng mỉm cười.
Tần Vô Vị nhắm mắt.
Không muốn nghe, không muốn nghĩ.
Anh không dám nghĩ… nếu bị Từ Vọng mang đi, sẽ phải đối mặt với chuyện gì.
Nhưng ngay giây sau, anh thấy cơ thể nhẹ bẫng.
— Đôi tay Từ Vọng ôm anh biến mất, thay vào đó là đôi tay rắn chắc mạnh mẽ.
“…?!” Tần Vô Vị kinh ngạc, muốn ngoảnh lại nhưng góc nhìn hạn chế.
Đồng thời, những tiếng nổ lớn liên tục vang lên từ xa.
Ầm! — Ầm! — Ầm! — Ầm!
Một vật thể lao vút đi với vận tốc kinh hoàng, bay về phía xa, liên tục húc đổ nhiều tòa nhà đang xây.
Tiếng va chạm ầm ầm không dứt.
Thứ khiến người kinh ngạc nhất là độ bền của vật thể ấy. Đâm xuyên qua vài tòa nhà mà vẫn không vỡ.
Cùng lúc mọi người hoảng hốt tự hỏi — sức mạnh nào có thể đánh bay vật thể ấy vài trăm mét, phá nát bao tòa nhà?
Tần Vô Vị mở to mắt.
Anh cố gắng ngoảnh lại, cuối cùng thấy được người đàn ông bất ngờ xuất hiện, cướp anh khỏi tay Từ Vọng.
Người đó vẫn còn rất trẻ. Môi mím, chân mày hơi chau như sinh ra đã thế.
Y không mặc đồng phục chiến đấu, chỉ khoác bộ đồ thường giản dị, trên tai đeo khuyên vàng tinh xảo lấp lánh.
Da trắng nõn, xương quai xanh lộ ra từ cổ áo sơ mi trắng, trông không để tâm đến cái lạnh cuối tháng mười hai.
“Tần Vô Vị?”
Người đàn ông lên tiếng.
Giọng trầm khàn, ngắt quãng như thể đã rất lâu không nói chuyện.
“… Phải.” Nghe người đó gọi tên mình, Tần Vô Vị biết đây là người của Cục Quản lý phái đến cứu anh, cảm thấy an tâm.
Dường như người đó nhận ra tư thế ôm từ phía sau không tiện nên lật Tần Vô Vị lại, để anh nằm đối diện mình.
Một kiểu bế công chúa chuẩn mực.
Giống hệt cách Từ Vọng vừa bế anh.
Tần Vô Vị: “…”
Không hiểu sao anh thấy lúng túng.
“Tủy sống của cậu…” Người đàn ông nọ đột nhiên lên tiếng.
“Ừ.” Tần Vô Vị bình tĩnh đáp: “Bị thương rồi.”
Đối phương cau mày, định nói gì đó nhưng đột nhiên nhướng mày.
Bóng hình loé, người đàn ông đang ôm Tần Vô Vị lập tức biến mất. Ngay sau đó, y xuất hiện ở vị trí cách chỗ vừa rồi hàng trăm mét.
Gần như đúng lúc ấy, Từ Vọng xoa xoa cổ tay, xuất hiện tại vị trí ban nãy y đứng.
“…Thần Vi Cương không nhịn nổi nữa à.”
Bác sĩ Từ thở dài, ngước mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt người đàn ông áo trắng ở xa trăm mét.
Dường như người nọ cũng nghiêm túc hơn. Y đứng thẳng, thắc mắc hỏi lại:
“…Từ Vọng?”
“Anh biết tôi?” Từ Vọng nghiêng đầu.
Người đàn ông áo trắng cau mày nhìn Từ Vọng rồi lại nhìn Tần Vô Vị trong lòng mình.
“Cậu đang làm gì…” Người đàn ông lẩm bẩm.
“Tôi đang định đưa đàn anh đến chỗ ấm áp, thay bộ đồ mới.” Ánh mắt Từ Vọng dõi theo Tần Vô Vị như có thực thể, như xúc tu vô hình muốn cướp anh về từ tay đối phương.
Mắt hắn híp lại, giọng điệu lộ rõ vẻ không vui.
“…Ai ngờ anh đến, đánh bay tôi sang chỗ khác.” Rất nhanh, Từ Vọng đã kiềm chế được cảm xúc, nhún vai đáp lại.
Người đàn ông áo trắng: “…”
Hơn chục tòa nhà đang xây dang dở phía sau lưng Từ Vọng bị thủng một lỗ lớn ở chính giữa. Đấy chính là dấu vết từ cú đánh vừa rồi, người nọ đã đánh bay hắn xuyên qua chục công trình.
Nhưng chưa đầy hai giây, hắn đã trở lại.
Khỏi nghĩ cũng biết là nhờ [Không gian].
Sinh vật biến dị cấp thế giới nắm giữ [Không gian] cũng chẳng có gì lạ.
Rất bình thường.
Người đàn ông áo trắng đột nhiên hỏi: “Phần sau áo của cậu rách hết rồi à?”
Từ Vọng: “?”
Đối phương tò mò vươn cổ liếc nhìn: “Quay lại cho tôi xem nào.”
Từ Vọng nhìn y chằm chằm. Một lúc sau, hắn bật cười sảng khoái.
“Anh thú vị thật đấy… Haha.”
Người đàn ông áo trắng không từ chối lời khen này, y gật đầu đồng tình.
Nhưng câu tiếp theo của Từ Vọng khiến sắc mặt y lập tức thay đổi.
“Hóa ra đây là tính cách của anh, Thập Niên.”
Thập Niên.
Từ khóa then chốt.
Nét mặt người đàn ông áo trắng cứng đờ.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như cả không khí cũng ngưng đọng.
“Cậu biết chuyện của tôi.” Người đàn ông áo trắng khẽ nói: “Nhưng cậu không nên biết mới phải.”
“Nhưng tôi biết rồi thì phải làm sao đây?” Từ Vọng mỉm cười, dịu dàng nhìn y: “Chắc đây là lần cuối anh tỉnh lại, đúng không? Không những vậy còn bị đánh thức sớm nữa chứ, cơ thể anh vẫn chưa phục hồi hoàn toàn. Anh không giết được tôi đâu.”
Từ Vọng giơ tay về phía y.
Người đàn ông áo trắng ôm Tần Vô Vị sử dụng [Không gian], lập tức lùi xa sang chỗ khác.
Nhưng giây tiếp theo, vừa đứng vững, y cảm thấy tay mình trống rỗng.
Tần Vô Vị đã biến mất!
Người nọ quay lại, kinh ngạc phát hiện Từ Vọng đã đứng sau lưng mình.
Và Tần Vô Vị đã quay về vòng tay hắn.
“Đừng lo cho tôi, mau đi đi!” Tần Vô Vị hét lớn.
Bị liệt tứ chi nên anh không thể giãy giụa, chỉ có thể hét lên yêu cầu đồng đội bỏ rơi mình.
“Đàn anh nói gì thế.” Từ Vọng ôm anh, dịu dàng thở dài: “Anh làm bẩn áo người ta rồi, để em ôm anh nhé.”
Làm bẩn… áo…
Cảm giác nhục nhã khiến Tần Vô Vị cứng đờ trong giây lát.
Nhưng cơ thể anh vẫn mềm nhũn như khối bột trong vòng tay Từ Vọng.
Bị đùa giỡn, bị nhào nặn thành bất kỳ hình dạng nào.
Dù vậy, Tần Vô Vị vẫn hét về phía người kia: “Mau đi đi!”
“…” Người đàn ông áo trắng cau mày.
Rắc.
Thoáng chốc, cả không gian vỡ vụn.
— Không gian giữa Từ Vọng và Tần Vô Vị vốn không có thực thể song ngay giây phút ấy, nó đột nhiên vỡ tan như thủy tinh.
Trên tay áo Từ Vọng vẫn dính chút chất lỏng còn ấm, gương mặt thoáng hiện vẻ tiếc nuối.
Hắn ngẩng đầu, nhìn về phía xa.
Trốn rồi.
Lần này trốn xa thật đấy, mang cả đàn anh lẫn không gian đi mất.
Chắc là nhận ra nguy hiểm, không thể ở lại thêm một giây nào nữa.
Không đáng để mạo hiểm thu thập thông tin.
Ừ, khả năng phán đoán và hành động vượt xa giới hạn con người.
Quả quyết, chính xác.
Thập Niên.
Vũ khí tối thượng của Cục Quản lý — Thập Niên.
“Tháp Bánh Răng Cơ Giới…”
Bác sĩ Từ lẩm bẩm, thấp giọng thì thào.
Như nghĩ đến điều gì thú vị, bỗng dưng hắn cong môi mỉm cười.
“Thưa ngài!”
Một bóng người trắng bệch bỗng xuất hiện sau lưng hắn.
Người cũng như tên.
Bạch.
“Ngài có bị thương không?!”
Biểu cảm Bạch vô cùng căng thẳng, cậu ta rất cẩn thận, không dám nhìn thẳng vào mặt đối phương.
“Dù gì đó cũng là Tháp Bánh Răng Cơ Giới.” Từ Vọng mỉm cười, xoa xoa cổ tay: “Thú vị thật.”
Tiếng xương vỡ rắc rắc vang lên.
Không riêng gì cổ tay mà toàn bộ cơ thể hắn đều đang chậm rãi tái sinh. Cú đánh khi nãy đã đập nát nội tạng và xương cốt Từ Vọng.
— Đó không chỉ là đòn tấn công vật lý đơn thuần.
Đó là [Danh sách thiên phú 004 – Huỷ diệt].
Là phiên bản nâng cấp của [Thiên phú 190 – Tan rã], định nghĩa của [Hủy diệt] không chỉ đơn giản là tăng cường sức mạnh.
Nó gần như phá hủy tương tác giữa các vật chất ở cấp độ vi mô.
Ngay cả [Lực tương tác] vô hình cũng bị nó nghiền nát, huống chi là chất ô nhiễm.
Vì vậy sau khi trúng [Hủy diệt], trong thời gian ngắn, Từ Vọng không thể sử dụng [Tái sinh].
Hàng triệu đơn vị ô nhiễm trong cơ thể hắn bị cú đánh ấy phá nát tạm thời.
Dĩ nhiên, thân là lõi của lốc xoáy đen, Từ Vọng có thể nhanh chóng khôi phục sức mạnh. Nếu ban nãy Thập Niên không vội cứu Tần Vô Vị mà thừa thắng xông lên, có lẽ giờ này cơ thể Từ Vọng vẫn đang trong trạng thái chia năm xẻ bảy.
Không, không chỉ là chia năm xẻ bảy mà là vỡ tan thành hàng tỷ mảnh vi mô mắt thường không thể thấy.
Cái đó gọi là gì nhỉ?
Áp đảo tuyệt đối?
Quả không hổ danh là thiên phú 004.
Trong mười thiên phú đứng đầu, nó là thiên phú duy nhất thiên về tấn công thuần tuý.
Mũi giáo sắc bén nhất thế gian.
“Thập Niên rất mạnh.”
Từ Vọng xoay người, ánh mắt dịu dàng rơi trên người Bạch.
Hắn nhẹ nhàng vỗ vai Bạch vài cái. Khi tay hắn chạm vào, Bạch như bị điện giật, cơ thể khẽ run lên.
“Sau này có làm việc thì cẩn thận một chút.” Từ Vọng dịu dàng nói.
“Vâng.” Bạch cúi thấp đầu, cơ thể run rẩy mất kiểm soát như chú chuột bạch bị lột da.
Từ Vọng nhìn cậu ta, ánh mắt hắn dần trở nên xa xăm như xuyên qua đối phương, xuyên qua cơ thể, xuyên qua linh hồn… xuyên qua làn da trắng bệch, nhìn đến một người khác.
Cảm nhận được ánh mắt ấy, cơ thể Bạch càng run rẩy dữ dội hơn.
“Thưa ngài, em có thể xin phép hỏi ngài…”
Bạch cố kìm cho giọng mình ngừng run rẩy, muốn tìm được câu trả lời bằng mọi giá.
“Rốt cuộc, rốt cuộc người đó là… là…”
Dồn hết can đảm tích lũy bao lâu, cuối cùng cậu ta cũng thốt ra được câu hỏi đó ra khỏi miệng. Nỗi sợ trong lòng cũng dâng lên đến đỉnh điểm, cả người Bạch run run, co rúm cúi đầu xuống, chờ đợi câu trả lời như đang chờ cái chết.
Nhưng người đàn ông trước mặt chỉ mỉm cười đáp lại. Hắn giơ một ngón tay ra, nhẹ nhàng đặt lên môi.
“Không được đâu.”
Từ Vọng cười.
Khuôn mặt tuấn tú, dịu dàng, chưa từng toát ra sát khí.
Nhưng lại như nghiền nát từng cơ quan, từng tế bào của đối phương.
“Không được hỏi câu này.”
Từ Vọng nhẹ nhàng xoa đầu cậu ta như xoa đầu một chú chó hoang ướt sũng.
Cơ thể Bạch cứng đờ.
Hệ thần kinh đối giao cảm chiếm quyền kiểm soát cơ thể, khiến mọi dây thần kinh bên trong các cơ quan bị đóng băng ngay tức khắc.
Như gà mái, linh dương hay bất kỳ con vật nào tê liệt vì sợ hãi, chỉ có thể nằm bất động như cục thịt.
Dù rằng đối phương chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu ta.
Vô số ký ức kinh hoàng ùa đến như thủy triều, tràn ngập cả não bộ.
Bạch thở gấp, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đau đớn và tuyệt vọng trong ký ức xen lẫn kh*** c*m ngọt ngào lập tức chiếm lấy cả linh hồn cậu ta.
Rồi, hung bạo đập mạnh xuống đất.
Bạch nghe thấy tiếng linh hồn mình vỡ vụn.
“… Vâng…”
Dù sợ hãi tột độ, dù không thể bình phục từ ký ức tổn thương, Bạch vẫn thành kính đáp lại ngay lập tức.
Đó là bản năng khắc sâu vào xương tủy.
Là bản năng được rèn giũa từ vô số lần bị tổn thương nghiêm trọng, từ những bài học khắc nghiệt nhất in sâu vào linh hồn.
Phục tùng.
Phục tùng vô nghĩa.
“…” Từ Vọng nhìn cái đầu luôn cúi thấp trước mặt, ánh mắt vẫn dịu dàng mỉm cười.
Nhưng hắn lại thở dài một tiếng khe khẽ.
Thật nhàm chán.
Hắn thở dài, cúi đầu xuống nhìn bàn tay phải của mình.
Đây là bàn tay từng bị đối phương cắn mất ngón trỏ và ngón giữa rồi lập tức tái sinh.
Từ Vọng nhớ lại khoảnh khắc người nọ thẳng thừng cắn xuống, răng cửa sắc nhọn nghiền nát khớp tay của hắn.
Cảm giác đau. Cảm giác bị xé rách.
Cảm giác sắc nhọn, đau đớn xé lòng.
Hắn nhấm nháp khoảnh khắc ấy hết lần này tới lần khác.
Cuối cùng, khé môi Từ Vọng lại cong lên thành một nụ cười
—
Lời tác giả:
Nhân vật chính của [Kỳ hạn mười năm] tên là Thập Niên thật đó.
Y chính là người nằm trong bình thủy tinh khổng lồ (cuối chương 82).