29. Chương 29: Chú Mèo Quýt

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Diệu cảm thấy đói bụng.
Có thể vì không được ăn khoai lang nướng ớt như đã hứa, hoặc cũng có thể vì đã gần đến giờ ăn tối, trên đường về còn vương vấn mùi thơm của thức ăn… Dù thế nào, sau khi về đến ký túc xá nhân viên, tiếng bụng của Giang Diệu đã kêu lên òng ọc.
“Tôi có việc phải ra ngoài, cậu ở lại ký túc xá nhé, nhớ đừng đi đâu đấy!” Vẻ mặt của trợ giảng vẫn căng thẳng như thường lệ, anh ta đứng ở cửa, liên tục nhắc nhở.
Giang Diệu gật đầu.
Rầm.
Cánh cửa ký túc xá đóng sầm lại.
Giang Diệu nghe thấy tiếng khóa xoay, trợ giảng đã khóa cửa từ bên ngoài.
[… Tôi biết anh ta không muốn em chạy lung tung, sợ gặp chuyện không hay. Nhưng sao lại khóa cửa như thế, hơi quá đáng rồi.] Suy nghĩ trong lòng cậu thoáng chút bất mãn.
Nhưng ngay sau đó, giọng của anh bỗng trở nên dịu dàng hơn hẳn.
[Em thử tìm xem trong phòng có gì ăn được không?]
Giang Diệu quay người nhìn quanh căn phòng.
Đây là phòng đôi, dù gọi là ký túc xá nhưng điều kiện cũng khá tốt, gần như một căn hộ nhỏ. Phòng có đủ phòng vệ sinh, phòng khách, phòng bếp.
Vì tầng trệt nên bên ngoài còn có một khoảng sân nhỏ.
Giang Diệu lục soát khắp phòng nhưng chẳng tìm thấy thứ gì có thể ăn.
Bụng cậu lại réo lên.
[Gọi đồ ăn ngoài đi.]
Tiếng nói trong lòng cậu vang lên.
Giang Diệu nhìn sang cánh cửa đã khóa chặt. Cậu không thể ra ngoài nhận đồ.
[Em có thể lấy đồ ăn từ phía trên hàng rào ngoài sân mà.]
… Phía trên hàng rào?
Giang Diệu bước ra sân, ngước nhìn hàng rào sắt bên ngoài.
Ký túc xá đã cũ, những khe hở trên hàng rào khá rộng, nhìn chung không cao lắm. Các thanh sắt phía trên đã bị gỉ.
Nếu đứng trên bậc thềm, cậu có thể với lên lấy đồ ăn qua hàng rào.
[Lúc học ở trường, người ta không cho đặt đồ ăn từ bên ngoài. Mọi người đều phải nhờ shipper chuyền đồ ăn qua hàng rào như thế. Đám học sinh trèo lên như đàn khỉ, tranh nhau nhận đồ.]
Tiếng trong lòng cậu hắng giọng, nghe như có chút giễu cợt.
[Miếng ăn đúng là miếng nhục mà.]
Trong đầu Giang Diệu hiện lên hình ảnh đám học sinh trung học ngồi chờ cạnh hàng rào, gõ bát chờ cơm.
Khóe môi cậu khẽ mỉm cười.
Tín hiệu di động ở ký túc xá yếu, app đặt đồ ăn mãi không mở lên được.
Vừa nãy trợ giảng đã dạy cậu cách kết nối wifi, Giang Diệu bấm vào web trường, nhấn đăng nhập.
Sau khi đăng nhập thành công, trang web tự động chuyển hướng, tầm mắt Giang Diệu bị thu hút bởi bài viết đầu tiên.
Web trường sẽ tự động hiển thị những tin tức mới nhất và hot nhất từ các mục: diễn đàn sinh viên, thông báo giáo vụ, tuyển sinh…
Và ngay lúc này, bài viết hot nhất nằm chễm chệ ngay trang đầu diễn đàn:
[SOS! Cứu Quýt Mập!]
… Quýt Mập?
Theo bản năng, Giang Diệu bấm vào bài viết, đọc dòng tiêu đề:
Quýt Mập mất tích mấy hôm nay bị ngược đãi! Tai và đuôi của em ấy đều bị chặt đứt!!!!
Mình vừa về từ trạm gửi đồ trong trường. Lúc đứng ở đó, mình suýt khóc!!!! Lúc đó không chỉ mình mà còn nhiều người khác chứng kiến! Có ảnh làm bằng chứng đây!!!! [Hình ảnh] [Hình ảnh] [Hình ảnh]
Không biết kẻ nào tàn ác đã nhét bé Quýt Mập vào hộp chuyển phát nhanh! May mà có người kịp thời cứu được, nhưng hình như Quýt Mập đã bị sốc nặng, bỏ chạy mất rồi, đến giờ vẫn chưa tìm được. Không biết mấy ngày nay nó không ăn không uống, ngoài tai và đuôi bị chặt ra, còn bị thương chỗ nào khác không… SOS! Mọi người hãy chia sẻ bài viết này đi!
Bài đăng vừa được đăng, phía dưới đã có rất nhiều bình luận.
[ĐM! Ngược đãi mèo?! Thằng nào vậy! Điên rồi à!]
[Quýt Mập làm gì sai mà phải chịu tội như vậy… Huhu, tai và đuôi đều bị đứt lìa! Nhìn thôi tôi đã thấy đau rồi… Có ai băng bó cho nó chưa??]
[Vụ này báo cảnh sát được không? Hành hạ động vật có phạm luật không?]
[!!! Mọi người ơi, dạo này tui cũng không thấy Tam Hoa và Meo Meo đâu, chắc chúng cũng gặp chuyện như Quýt Mập? Đừng vậy! Tui quen chúng từ năm nhất, còn định chụp hình tốt nghiệp với chúng nữa kìa!!! Thằng nào vô nhân tính quá vậy hả!! Mèo trường mà cũng bị ngược đãi được nữa?!]
[Huhuhu mau ưu tiên tìm Quýt Mập đi! Bị thương nặng như vậy chắc nó đau lắm! Mọi người cùng đi tìm rồi băng bó cho nó đi!!]
Sinh viên trong trường phẫn nộ tột độ, cảm xúc như muốn bùng nổ qua màn hình.
[Con mèo đó giờ biến thành xác sống rồi.]
Tiếng trong lòng cậu khẽ “chậc”.
[Giờ đi tìm có khi nó tấn công người ta đấy…]
Giang Diệu đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó đang đến gần, cậu quay đầu nhìn về phía cửa sổ.
Ngay lúc đó, một con mèo cam nhảy lên bệ cửa sổ, ánh mắt hai bên chạm nhau.
[…?]
Tiếng trong lòng cũng có chút ngạc nhiên.
Giang Diệu chằm chằm nhìn con mèo.
Bụng cậu lại réo lên “ùng ục”.
Con mèo cam đứng trên bệ cửa sổ. Thân hình vốn mập ú giờ đã gầy guộc, biến dạng. Bộ lông vàng xơ xác, nhăn nhúm, dính sát vào xương, bụng phình to một cách kỳ lạ, những sợi rơm lòi ra từ đường chỉ khâu thô bạo trên bụng. Nó nhe răng gầm gừ nhưng không xù lông đe dọa như mèo bình thường, bởi lông đã khô cứng, rối bời. Cái đuôi đã mất, bị người ta vứt bỏ ở trạm gửi đồ.
Dù vậy, ý định của nó vẫn rõ ràng. Nó gầm gừ kêu lên, như thể sẵn sàng lao vào xé xác đối phương bất cứ lúc nào.
Giang Diệu mở to mắt nhìn đôi mắt đen nhánh của con mèo, không hiểu sao cậu lại thấy buồn nôn.
[…]
Tiếng trong lòng trầm mặc một lúc.
[Ăn nó đi.]
[Ăn nó đi, đối với nó, đó cũng là sự giải thoát.]
Giang Diệu nuốt nước miếng vài lần, yết hầu nhấp nhô.
“…”
Cậu đói quá.
Đói lắm. Cậu muốn ăn… khoai lang nướng.
Con mèo cam vốn đã chết giờ hóa thành xác sống, giương nanh múa vuốt lao về phía Giang Diệu. Theo bản năng, cậu nghiêng đầu né cú vồ vào mắt, nhanh tay chộp lấy gáy con mèo.
“Meo, meo!!!”
Con mèo cam gầm gừ giận dữ, thân thể khô quắt giãy giụa điên cuồng, trong bụng vang lên tiếng sột soạt của rơm cọ vào nhau. Đôi mắt đen sâu hun hút nhìn chằm chằm Giang Diệu. Nó nhe răng nanh ra, Giang Diệu để ý thấy bên trong miệng nó có vài chiếc răng đã bị nhổ mất, để lại hốc máu chưa lành, lấm lem sắc đỏ, hình như có người đã đè con mèo xuống, mạnh tay nhổ răng.
Con mèo gầm gừ vài tiếng, đôi mắt đen như mực nhìn chằm chằm Giang Diệu. Giang Diệu chầm chậm chớp mắt, cảm thấy những đốm đen kia lại xuất hiện trong tầm nhìn, nhưng lần này chúng chỉ xuất hiện trong nửa giây rồi biến mất, chưa kịp tụ thành hình cụ thể.
“Quýt Mập.” Giang Diệu cúi người, đặt con mèo xuống đất. Cậu nhẹ nhàng gọi nó, như thể đang nói chuyện với một con người: “Quýt Mập?”
Ngay khi vừa chạm đất, con mèo lập tức trốn khỏi tay cậu, quay người lại cắn phập vào tay Giang Diệu.
“…”
Giang Diệu cúi đầu nhìn dấu răng trên hổ khẩu. Do hầu hết răng nó đã bị nhổ, cú cắn này không làm cậu bị thương.
Cậu nhẹ nhàng rút tay khỏi miệng nó, rồi từ từ đưa tay lên, vuốt nhẹ dọc sống lưng con mèo.
“Meo grừ——” Cổ họng chú mèo phát ra vài tiếng gầm gừ, toàn thân căng cứng, liên tục quay đầu cắn vào tay Giang Diệu. Dù cố gắng đến đâu, nó cũng không thể làm cậu bị thương.
Loài mèo vốn yếu đuối như thế. Dù trông hung dữ, nhưng trên thực tế, chúng không thể làm tổn thương con người, chỉ là những vết thương ngoài da.
Nhưng ngược lại, con người có thể dễ dàng đè chúng xuống, giật đứt đuôi, cắt đứt tai, nhét rơm rạ vào bụng khi chúng vẫn còn sống.
Con người có thể dễ dàng tổn thương chúng.
Nhưng con người cũng có thể cho chúng ăn, ngày ngày mang đồ ăn đi tìm, yêu chiều gọi chúng là Quýt Mập.
Giang Diệu lại cảm thấy buồn nôn, dịch axit trào lên cổ họng khiến họng chua xót. Bụng cậu liên tục kêu lên vì đói, Giang Diệu có thể tưởng tượng cảnh ruột gan mình quằn quại vì đói khát, như những khúc ruột treo trong quán lẩu cay Hồng Du.
Cậu đói lắm rồi.
Một thứ gì đó đen như mực, không có hình hài đang hấp dẫn cậu. Giang Diệu từng nhìn thấy thứ màu đen này dưới tầng hầm quán lẩu cay, cũng từng thấy trong gói hàng chuyển phát nhanh ở trạm gửi đồ. Giờ đây, cậu lại nhìn thấy nó trên người con mèo này.
— Đó là thức ăn.
Không ngon lắm nhưng có thể lấp đầy bụng… Có thể khiến bụng cậu không còn cồn cào như thế nữa.
Nếu xét về độ hấp dẫn, đôi mắt mèo chính là thứ cuốn hút nhất. Đôi mắt đen nhánh ấy tựa như cái hố sâu, khi nhìn chằm chằm vào nó, những chấm đen kia lại xuất hiện, tỏa ra hương thơm của thứ [có thể ăn].
Nếu cậu moi đôi mắt đó ra và nuốt nó xuống, chắc chắn cậu sẽ không còn đói nữa, cũng không còn khó chịu như bây giờ.
Giang Diệu mở to mắt, nhìn chằm chằm vào con mèo. Con mèo cam vẫn giãy giụa dưới tay cậu, cố quay đầu cắn cậu.
Cậu có thể moi mắt nó ra để ăn.
Hoặc cậu cũng có thể tiếp tục vuốt ve nó như thế này.
Cảm giác dưới lòng bàn tay càng lúc càng trở nên mềm mại, con mèo cam dần thả lỏng. Tiếng “ngao ngao” đe dọa từ cổ họng nó chuyển sang tiếng “grừ grừ” nhẹ nhàng.
Giang Diệu tiếp tục vuốt ve lưng mèo, từng chút một. Quýt Mập từ từ cúi đầu xuống, không quay lại cắn cậu nữa mà chầm chậm liếm láp móng vuốt.
Tứ chi của Quýt Mập rất dơ bẩn, móng vuốt trong bàn tay cũng đã bị người ta bẻ nát.
Thấy nó không còn chống cự, Giang Diệu mạnh dạn hơn. Cậu dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm lên đôi mắt con mèo.
“Meo u.”
Con mèo cam nằm hẳn xuống, để lộ cái bụng bị nhồi đầy rơm và khâu lại thô bạo. Nó nhắm mắt, hưởng thụ cảm giác được vuốt ve.
Qua lớp mí mỏng, Giang Diệu nhẹ nhàng chạm vào cặp mắt ấy. Dưới sự tiếp xúc của cậu, đôi mắt đó dần xẹp lại, tối hẳn đi. Tiếng “grừ grừ” trong cổ họng Quýt Mập ngày càng nhỏ dần, cho đến khi nó hoàn toàn thả lỏng, nằm im không động đậy.
Giang Diệu rút tay về, màu đen thăm thẳm như vực sâu trong mắt mèo đã tan biến.
[Thì ra là màu hổ phách.]
Tiếng trong lòng thở dài.
Giang Diệu liếm môi. Dù quá trình hơi gian nan, sau khi vuốt ve xong, cảm giác đói khát cồn cào trong cổ họng cậu đã giảm đi ít nhiều.
Con mèo cam trở lại thành xác mèo bình thường, nằm xụi lơ trên sàn. Những sợi chỉ trên bụng lỏng ra, vài cọng rơm rơi ra ngoài. Miệng hé mở, lộ ra lợi trống với vài chiếc răng bị mất, như những con chim non há mỏ đợi ăn.
Giang Diệu duỗi tay, bế con mèo ra sân để chôn cất.
[Nhớ rửa tay nhé.]
Tiếng trong lòng nhẹ nhàng nhắc nhở.
Giang Diệu quay về phòng, vừa rửa tay xong thì nghe tiếng cửa mở, Giang Nhất Hoán đã về.
“Hồi nãy con có thấy con mèo đó không?” Dường như Giang Nhất Hoán đã nghe về chuyện xảy ra buổi chiều, gương mặt ông hiện lên vẻ lo lắng.
“Có.” Giang Diệu gật đầu.
Sợ Giang Diệu bị kích động, Giang Nhất Hoán kéo cậu ngồi xuống sofa, cẩn thận trò chuyện một lúc. Sau khi xác nhận ngoài đói bụng ra thì con trai không có gì khác thường, ông mới an tâm hơn.
“Cậu Tiểu Lư đó vô trách nhiệm quá…” Giang Nhất Hoán nhíu mày.
Tiểu Lư chính là vị trợ giảng kia.
Sau khi trở về từ trạm gửi đồ trong trường, anh ta thất hồn lạc phách, khóa cửa nhốt Giang Diệu trong ký túc xá rồi chạy đi mất tăm. Chẳng biết anh ta đi đâu.
“Cái gì vậy trời…” Giang Nhất Hoán nhíu mày, sự bất mãn hiện rõ trên khuôn mặt.
Giang Diệu đột nhiên quay đầu nhìn ra ngoài sân.
[Sao thế?] Tiếng trong lòng dò hỏi.
Giang Diệu chậm rãi chớp mắt, tỏ vẻ nghi hoặc.
“Mèo” Giang Diệu thì thầm trong lòng mình.
[Ừm?] Người kia luôn phản ứng lại ngay lập tức.
“Mèo.” Giang Diệu thắc mắc: “Tại sao mèo lại đến tìm tôi?”