Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao
Chương 59: Nức Nở
Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa đêm khuya, trước một tiệm bánh ngọt nổi tiếng.
Thông thường vào giờ này, tiệm đã đóng cửa từ lâu. Nhưng hôm nay vì làm ăn quá đắt khách, việc dọn dẹp trong bếp cũng kéo dài hơn mọi khi.
Thợ làm bánh và quản lý đều đã về từ sớm. Những nhân viên lâu năm khác thì cười nói rôm rả, vô tư đùn đẩy công việc dọn dẹp cho một cậu nhân viên trẻ.
Ai biểu cậu là người mới?
Họ bảo cậu đây là quy định cửa tiệm: sau giờ đóng cửa, người mới phải ở lại dọn dẹp bếp. Thế là cậu đành chấp nhận ở lại thêm hai tiếng nữa.
Phải đợi đến khi có người mới khác vào làm, cậu mới được giải thoát.
Khổ sở như một vòng lặp nguyền rủa trong phim kinh dị.
Cậu nhân viên nghiến răng, tay cầm miếng giẻ lau, cọ mạnh lên mặt bàn.
Bếp bánh ngọt bẩn khủng khiếp. Kem và sô-cô-la dính đầy mọi nơi, một khi bám vào dụng cụ thì khó lòng tẩy sạch. Kinh khủng nhất là bơ động vật — dù ngâm nước nóng hay dùng nước rửa chén cũng không thể làm sạch hoàn toàn máy đánh trứng và máy trộn. Cậu phải lau đi rửa lại hàng chục lần, nếu không ngày mai sẽ bị quản lý chửi xối xả.
Bị mắng thì còn chịu được, nhưng nếu mất việc thì lấy đâu ra tiền trả tiền nhà tháng này?
Hơn nữa, ba tháng cực khổ vừa qua sẽ thành công cốc.
Cậu đành cắn răng chịu đựng.
Sắp tới Trung thu, dù biết chắc mình sẽ bị xếp ca ngày lễ, không thể về nhà, nhưng ít nhất cậu vẫn có thể dùng tiền lương mua chút đồ ăn vặt gửi về.
Chắc chắn em gái cậu sẽ mừng lắm. Mẹ cũng vậy — tuy miệng bảo “lãng phí”, nhưng trong lòng bà cũng thích mấy món ngọt này.
Tiệm bánh nơi cậu làm khá nổi tiếng, nguyên liệu tốt, hương vị tuyệt vời.
Duy chỉ có một điều khiến cậu bận tâm: những chiếc bánh còn sót lại trong tủ kính.
Theo quy định, bánh không bán hết trong ngày sẽ được xử lý bằng hai cách: bán lại cho nhân viên với giá giảm 30%, hoặc vứt vào thùng rác.
Tuyệt đối không được tự tiện mang về nhà.
Trong tiệm lắp đầy camera, hướng thẳng vào tủ kính và khu bếp, đảm bảo ngay cả khi đóng cửa cũng không ai dám trộm cắp.
… Nhưng thế thì quá lãng phí.
Cậu nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh ngọt tinh xảo, lòng đầy bất bình. Giá ở đây cao ngất, một miếng bánh nhỏ đã bốn, năm chục tệ, ngay cả sô-cô-la cũng bán lẻ từng viên, mỗi viên mười mấy đến hai chục tệ.
Ăn một miếng thôi đã mất hai mươi tệ!
Không phải con nhà giàu hay tiểu thư sành điệu thì ai dám ngày nào cũng đến đây ăn những món ngọt ngấy, ngán đến phát sợ?
… Nhưng nghĩ lại, mấy món này mới làm buổi sáng, giữ trong tủ lạnh. Dù để qua ngày mai, thậm chí ngày mốt cũng chưa hỏng gì.
Vì sao nhất thiết phải vứt bỏ trong ngày?
Quá phí phạm.
Hình ảnh những người quen mê đồ ngọt hiện lên trong đầu cậu — toàn lao động phổ thông, không dư tiền mua bánh đắt đỏ, cũng chẳng có thời gian chen hàng.
… Nếu cậu mang về bán lại với giá rẻ hơn một nửa, chắc chắn họ sẽ vui mừng được nếm thử món mới ra lò.
Tay cậu ngừng lau bàn, ánh mắt dán chặt vào tủ kính, lòng đầy do dự.
Không được. Không thể lấy. Nếu bị camera ghi lại cảnh cậu không vứt bánh mà nhét vào balo...
Những camera này có điểm mù nào không nhỉ?
Hay cậu có thể lén điều chỉnh góc quay một chút? Biết đâu sẽ không bị phát hiện…?
Đang miên man suy nghĩ, đột nhiên một giọng nói mơ hồ vang lên bên tai.
“Cho tôi…”
Ai vậy?
Cậu giật mình, nhìn quanh.
Trong tiệm không có ai. Chỉ có những chiếc camera lập lòe ánh đỏ.
“Cho tôi… ăn…”
Âm thanh lạnh lẽo, yếu ớt, đầy vẻ van xin, như tiếng người đang cầu xin sự sống.
… Chẳng lẽ trước khi đi, mấy người kia quên đóng cửa sau?
Cậu bực dọc nghĩ, hùng hổ bước ra cửa sau.
Ai đời ăn mày lại chạy đến tiệm bánh ngọt xin ăn?!
Không có cơm ăn mà đòi ăn bánh ngọt?
Chắc chắn là giả bộ ăn xin! Loại người chuyên nghề ăn vạ!
Hình ảnh những bài báo về ăn xin giả hiện lên trong đầu — thấy cho ít tiền liền chửi bới, đòi hỏi. Cơn giận trong lòng cậu bùng lên. Cậu vớ đại cây gậy, quyết định nếu người kia hỗn láo thì sẽ đuổi đi ngay.
Cậu bước ra cửa với vẻ mặt hung dữ, mạnh tay đẩy cánh cửa — nhưng trước mắt chỉ là một con hẻm nhỏ vắng lặng.
Không có bóng dáng tên ăn mày nào.
… Hả?
Cậu gãi đầu, bối rối ngó nghiêng.
Lúc đó, âm thanh lại vang lên trong đầu.
“Cho tôi… Tôi đói quá… Cho tôi…”
Cạch.
Cây gậy rơi xuống đất.
Khuôn mặt cậu từ bối rối chuyển sang đờ đẫn.
Cậu quay người, bước vào tiệm, tay không bốc thẳng mấy chiếc bánh kem ra khỏi tủ.
Không dùng hộp, không đeo găng tay.
Lớp kem và đường trắng dính đầy lòng bàn tay, ngón tay.
Cậu nhân viên ngơ ngác cầm bánh, ánh mắt trống rỗng, bước thẳng ra con hẻm tối tăm phía sau tiệm.
Trong góc tối, nơi ánh đèn đường không chiếu tới, vang lên tiếng nhai nuốt ừng ực.
Ban đầu là âm thanh mềm mại của kem bánh bị nuốt xuống, “ùng ục, uỳnh ục”, nhưng dần dần, tiếng “rắc rắc” vang lên — như đang nhai nát những mẩu xương nhỏ.
Cậu nhân viên cúi đầu, nhìn đôi tay mình bằng ánh mắt vô hồn.
Mười ngón tay đều đã bị cắn cụt.
Máu tươi nhỏ giọt, để lộ cơ gân trắng bệch và những đầu xương nhô ra.
Tựa như một chiếc bánh fondant dùng để trang trí dịp Halloween.
“Đây là tay tôi.” Cậu lẩm bẩm, sững sờ: “Đâu phải bánh quy ngón tay.”
Tiếng nhai nuốt trong bóng tối bỗng ngừng lại.
Sau đó, một tiếng khóc nức nở vang lên từ góc tối — nghẹn ngào vì miệng đầy thức ăn.
—
Khi Giang Diệu đến tiệm bánh, cậu nhân viên vẫn đứng thẫn thờ trong con hẻm, hai tay giơ ra như học sinh tiểu học chờ giáo viên kiểm tra móng tay.
Chỉ là giờ đây, cậu không còn móng tay.
Không, phải nói là mười ngón tay đã bị nhai nát hơn phân nửa.
Có ngón đứt tận gốc, có ngón mới cắn dở đến đốt đầu.
Tiểu động mạch không còn phun máu, chỉ thỉnh thoảng những giọt huyết tương đen sẫm, nhầy nhụa, nhỏ xuống theo nhịp mạch đập.
Kem trắng hòa với siro đỏ, trông y hệt một chiếc bánh fondant Halloween.
Giang Diệu nhìn những ngón tay, cảm giác đầu ngón tay mình cũng ngứa râm ran như thể chính mình bị cắn.
Cậu vô thức nắm chặt tay.
[Gọi cứu thương trước đi.]
Người trong lòng thở dài.
— Tôn Giai Ngọc đã rời đi rồi.
Xét theo vết thương, hẳn mười phút trước cô vẫn còn ở đây. Nhưng vì lý do nào đó, cô đã vội rời đi, chưa kịp ăn hết chỗ bánh.
Ánh mắt Giang Diệu dừng lại ở phần bánh kem còn trong tay cậu nhân viên.
Điều gì đã làm gián đoạn bữa ăn của cô? Hay Tôn Giai Ngọc đột nhiên động lòng trắc ẩn?
[Khả năng thứ hai khó xảy ra.]
Sau khi gọi cấp cứu, Giang Diệu lặng lẽ rời khỏi hẻm. Cậu không thể để ai thấy mình — lẽ ra giờ này cậu phải đang ở nhà ngủ, chứ không phải lén ra điều tra.
Trong bóng đêm, Giang Diệu thoắt ẩn thoắt hiện, nhẹ nhàng như một con mèo, im lặng nhảy lên nóc nhà.
Nếu có ai chứng kiến, hẳn sẽ kinh ngạc thấy một thanh niên giữa đêm lại chạy nhảy trên mái nhà như đang chơi parkour — và còn không mang đèn pin.
Khả năng nhìn trong bóng tối của Giang Diệu đã phát triển đến mức dù không có trăng, cậu vẫn thấy rõ từng viên ngói. Cậu điêu luyện né tránh những bóng người lang thang, chọn đường ngắn nhất trở về nhà.
Người trong lòng thì thầm:
[Lần trước cũng là mười phút.]
Dựa vào thông tin từ cảnh sát Phương, họ đã nhanh chóng khoanh vùng những nơi Tôn Giai Ngọc có thể xuất hiện. Người trong lòng Giang Diệu có khả năng phân tích tình báo xuất sắc. Chỉ trong đêm đầu tiên, họ đã tìm ra mục tiêu.
Một cửa hàng bánh ngọt thuộc chuỗi lớn. Khi sự việc xảy ra, tiệm đã đóng cửa, bên trong trống vắng.
Giang Diệu cảm nhận được ô nhiễm từ xa. Khi đến gần, thiết bị trên cổ tay phát hiện mức độ ô nhiễm còn sót lại.
Phân tích cho thấy, mười phút trước, Tôn Giai Ngọc vẫn còn ở đây.
Kho lạnh hỗn loạn của tiệm cũng xác nhận điều đó.
Nhưng bản thân cô thì biệt tăm.
Giang Diệu dùng [Hồi tưởng], chỉ thấy cảnh Tôn Giai Ngọc đang ăn cuồng loạn.
Như thể cô đã lường trước cậu sẽ dùng [Hồi tưởng], nên khi rời đi, cô không chạm vào bất kỳ vật gì — không để lại manh mối nào về hướng đi.
Lần này cũng vậy. Khi Giang Diệu đến hẻm sau, Tôn Giai Ngọc đã biến mất từ lâu.
[Lần nào cũng chậm mười phút… Đúng mười phút.]
Người trong lòng trầm ngâm.
“Dự báo.”
Giang Diệu nói.
[Danh sách thiên phú 056 – Dự báo.]
Khả năng nhìn trước một khoảng thời gian ngắn. Thiên phú này không thể chiết xuất thành thuốc, chỉ tồn tại dưới dạng nguyên sinh ở các cá thể biến dị.
Thời gian nhìn trước phụ thuộc vào mức độ ô nhiễm — càng cao, thời gian càng dài, chi tiết càng rõ.
[Ừ, khả năng cao là [Dự báo].]
Người trong lòng cười khẽ.
[Vậy thì chúng ta phải tốn công sắp đặt rồi.]
Tôn Giai Ngọc biến dị chưa lâu, mức độ ô nhiễm không thể quá cao. Dựa trên dữ liệu môi trường, cô chỉ ở cấp F.
[Dự báo] của biến dị cấp F chỉ nhìn trước được khoảng mười phút.
Nhưng mười phút đó đã đủ để cô trốn thoát.
[Về trước đã.]
Người trong lòng nói.
[Ngày mai còn phải tuần tra.]
“Ừm.”
Giang Diệu gật đầu.
Dưới màn đêm, bóng dáng thanh mảnh như một con thú nhỏ, khéo léo vượt nóc, băng tường, tránh mọi camera theo dõi.
—
Ngày hôm sau.
Bộ Điều tra có truyền thống họp giao ban sáng. Khi Giang Diệu đến, buổi họp chưa bắt đầu. Mọi người đang tụ tập ở khu nghỉ, nói chuyện rôm rả.
“Nghe chưa? Hôm qua lại có tiệm bánh ngọt gặp sự cố.”
“[Cuồng đồ ngọt] à? Lạ thật, rõ ràng chỉ là cấp F, sao điều tra mãi không ra? Bộ Thi hành làm ăn kiểu gì, đám điều tra viên cấp D này có biết làm việc không trời.”
“Ngược lại, bên cảnh sát lại thu được nhiều manh mối hơn… Haiz, cứ thế này thì việc càng khó giải quyết.”
“Hả? Sao lại thế? [Cuồng đồ ngọt] đã được duyệt từ lâu rồi mà? Bộ Thanh lọc phải kiểm soát dư luận chứ, sao để cảnh sát can thiệp được…”
“Ha, thế mới nói. Hôm qua sự việc bị người dân bắt gặp, họ gọi cấp cứu ngay. Bác sĩ đến sợ xanh mặt — mười ngón tay nhân viên tiệm bị cắn đứt sạch, mà vẫn đứng ngây ra như không biết chuyện gì xảy ra…”
“Chậc, lại cấp cứu à. Chắc chắn họ sẽ báo cảnh sát… Chậc chậc, chuyện lớn vậy, tôi tưởng tượng được Bộ Thanh lọc bên kia đang đau đầu cỡ nào.”
Giang Diệu: “…”
“Này, sao đứng ngơ ra thế?” Giang Trầm Nguyệt đi tới, vui vẻ vỗ vai cậu.
Giang Diệu quay lại, thấy các điều tra viên chính thức đều đã đến, nhưng hai thực tập sinh Ivanović và Vương Tuệ thì không thấy đâu.
“À, họ xin nghỉ ốm rồi.”
Giang Trầm Nguyệt cười lớn: “Một người căng cơ, một người tiêu cơ vân, đang nằm ở bộ phận y tế.”
Giang Diệu: “…”
Cười xong, cô chuyển sang nghiêm túc: “Tôi còn định hỏi cậu đây, đồng chí Giang Diệu. Tất cả người mới khi vào Bộ Điều tra đều xin nghỉ ốm trong tuần đầu để nằm viện. Cậu đã theo tôi huấn luyện cường độ cao suốt một tuần rồi, sao vẫn bình yên vô sự?”
“Có phải tôi huấn luyện chưa đủ nghiêm khắc không?”
Giang Diệu: “…”
Đúng vậy.
Với cậu, cường độ huấn luyện đó chỉ như khởi động làm nóng người.
[… Đời đúng là đầy rẫy bẫy rập.]
Người trong lòng than thở.
Muốn giả làm người bình thường, cũng khó quá đi mất.
—
Lời tác giả:
Thật ra thì không phải ai cũng chết đâu.
Người duy nhất chắc chắn sẽ chết chỉ có boss cuối mà thôi!
Còn về các nhân vật phụ khác, mọi người đoán thử xem sao nhé ×