61. Chương 61: Sự giải thoát

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thấy Giang Diệu xin nghỉ việc, Tần Vô Vị chẳng mấy bận tâm, cảm thấy chuyện này quá đỗi bình thường. Thậm chí, em trai Tần Vô Cấu của anh lại tức giận đến mức nhảy dựng lên.
“Thật là phí hoài! Sao lại để một tài năng như cậu ấy ngày ngày lẩn quẩn trong thành phố chứ?”
Dạo này Tần Vô Cấu bận rộn lắm, mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ xong, y lại than thở với mọi người xung quanh.
“Làm sao có thể hiểu nổi anh tôi chứ! Dù sao anh ấy cũng là người giám hộ của Giang Diệu mà! Có trách nhiệm với người ta chút đi!”
Đáng lẽ Tần Vô Vị phải ngồi nghe y than vãn, nhưng trên thực tế, anh chẳng nghe thấy gì.
Bởi vì anh đã rời đi làm nhiệm vụ khác.
Không còn cách nào, Tần Vô Cấu đành lặn lội đến Bộ Điều tra thăm Giang Diệu, sợ cậu buồn phiền, khóc lóc rồi bỏ chạy khỏi Cục Quản lý.
“Nếu cậu không chịu nổi anh tôi thì cứ nói thẳng với anh ấy đi!”
Tần Vô Cấu nắm lấy vai Giang Diệu, nhìn cậu từ đầu đến chân, như một bà mẹ lo lắng khi thấy đứa con sinh viên năm nhất phải đứng nắng trong buổi huấn luyện quân sự.
Thế nhưng, người mẹ này lại chẳng có quyền lực gì, còn kẻ nắm quyền lại là một gã đàn ông lạnh lùng, vô tâm, khiến bà chỉ biết sốt ruột lo lắng.
Giang Diệu ngơ ngác gật đầu.
Tần Vô Cấu quan sát cậu một lúc, thấy không có gì nghiêm trọng mới thở phào nhẹ nhõm.
Đang định quay về, bỗng nhiên y nhớ ra điều gì, quay lại hỏi: “Cậu đang uống thuốc gì thế?”
Giang Diệu: “?”
Mũi Tần Vô Cấu hơi động đậy. “Trên người cậu có mùi thuốc… Bác sĩ bảo chỉ cần nghỉ ngơi là sẽ khỏe, sao lại phải uống thuốc?”
Giang Diệu ngẩn ra.
[Cậu ấy ngửi được.]
Giọng nói trong lòng nhận xét.
[Danh sách thiên phú 235 – Chó săn].
Đó không phải thiên phú vốn có của Tần Vô Cấu, mà là tác dụng phụ của loại thuốc y vừa uống. Tần Vô Cấu vừa hoàn thành nhiệm vụ, thời gian tác dụng của thuốc vẫn còn.
Mùi thuốc trên người Giang Diệu không thể che giấu khỏi cái mũi của [Chó săn].
Đối diện ánh mắt tò mò và quan tâm của Tần Vô Cấu, Giang Diệu cúi xuống, lặng lẽ lấy ra một hộp thuốc.
[Thuốc ổn định đường].
Đây là loại thuốc hạ đường huyết.
Với khả năng duy trì lượng đường trong máu ổn định, dù dùng liều lượng thế nào hay kết hợp với các thuốc hạ đường khác, thuốc vẫn ngăn chặn tình trạng hạ đường huyết.
Phải biết rằng tác dụng phụ phổ biến nhất của thuốc hạ đường huyết là tụt huyết áp, thậm chí gây tử vong nếu quá nghiêm trọng.
Chính vì thế, [Ổn định đường] vượt trội hơn hẳn các loại thuốc cùng loại về độ an toàn.
Dù đã được lưu hành rộng rãi, nhưng thực chất, đây là sản phẩm của Bộ Nghiên cứu Khoa học thuộc Cục Quản lý, sinh ra từ quá trình nghiên cứu thuốc mã hóa gene.
Sau khi kiểm nghiệm, thuốc được công nhận an toàn và đưa ra thị trường.
Thậm chí, nhiều kênh truyền thông gọi đây là “Thành tựu y học lớn nhất thế kỷ 21” hay “Vị cứu tinh cuối cùng của bệnh nhân tiểu đường”.
Chẳng trách giới nghiên cứu khoa học chỉ toàn người giàu có hoặc nghèo đói. Chỉ với sản phẩm phụ, Bộ Nghiên cứu Khoa học thu về khoản tiền khổng lồ từ tiền bản quyền nước ngoài. Sản phẩm tốt nào lại để riêng mình hưởng.
Tần Vô Cấu biết đến loại thuốc này, thấy tên thuốc trên hộp, y càng kinh ngạc hơn.
“Sao cậu lại uống thứ này?”
“Đâu phải tôi,” Giang Diệu lắc đầu, “Là dì Vương Tuệ.”
Thật ra, ý tưởng dùng [Ổn định đường] cũng đến từ bà ấy.
Hôm đó, Giang Diệu bị Giang Trầm Nguyệt lôi đi huấn luyện suốt ngày. Lúc nghỉ ở phòng bệnh, cậu gặp Vương Tuệ.
Lúc ấy, Vương Tuệ đang trò chuyện với người khác, nói rằng mình mắc tiểu đường phải dùng [Ổn định đường], hiệu quả cực kỳ tốt. Không ngờ đây lại do Cục Quản lý phát minh.
Bác sĩ nghe xong liền kê cho bà cả trăm hộp, bảo đó là đặc sản nhà làm.
Vương Tuệ ngạc nhiên đến sững người.
Tần Vô Cấu vẫn không hiểu tại sao thuốc của Vương Tuệ lại trong tay Giang Diệu. Thấy thế, Giang Diệu bèn nói thêm: “Đặc sản địa phương.”
Lúc này, Tần Vô Cấu mới vỡ lẽ.
Trời ơi, hóa ra Giang Diệu tưởng “đặc sản địa phương” là đặc sản theo nghĩa đen, định mang về dùng thử!
Tần Vô Cấu hoảng hốt giật lấy hộp thuốc, dặn dò Giang Diệu không được uống bừa.
Sau đó, y ôm mối lo âu rời đi.
Giang Diệu: “…”
[Cậu ấy là người tốt.]
Giọng nói trong lòng nhận xét.
Giang Diệu nhìn theo bóng lưng Tần Vô Cấu, gật đầu vài cái.
[Được rồi, đi báo cáo với Giang Trầm Nguyệt đi.]
Giọng nói trong lòng cười khẽ.
[Hy vọng hôm nay có thể xong sớm một chút.]
Bóng đêm buông xuống.
Tôn Giai Ngọc lờ đờ bước đến bếp của một tiệm bánh, kiên nhẫn chờ nhân viên tan ca mang đồ ăn ra ngoài.
Hôm nay cô đến sớm, sớm đến mức tiệm vẫn chưa đóng cửa, khách trong quán vẫn còn xếp hàng.
Nhưng chuyện đó không quan trọng.
Càng ngày cô càng mạnh bạo hơn. Cô phát hiện giọng nói trong đầu mình có thể truyền thẳng vào tâm trí người khác bằng một cách kỳ diệu nào đó.
Khi xâm nhập vào não người, âm thanh đó được khuếch đại, truyền tải mong muốn của cô, buộc cơ thể họ hành động theo chỉ dẫn.
[Danh sách thiên phú 188 – Phát thanh não bộ].
Nếu gặp người của Cục Quản lý, chắc chắn họ sẽ mô tả cô như thế.
Nhưng cô chưa bao giờ gặp họ.
Thiên phú [Dự báo] của cô rất hữu dụng, từ trước đến nay, cô chưa từng chạm mặt bất kỳ ai trong Cục Quản lý.
Thực tế, Tôn Giai Ngọc không biết Cục Quản lý tồn tại.
Với cô, họ chỉ là khái niệm mơ hồ mang tên [Nguy hiểm].
Và trước khi nguy hiểm đến, cô đã rời đi.
Ngay cả khi bị dồn vào đường cùng, không lối thoát, cô cũng chẳng sợ hãi.
Bởi [Phát thanh não bộ] sẽ khiến đối phương không chút do dự quay đầu bỏ đi.
Nó thật sự hữu dụng.
… Có lẽ vì bản thân cô vốn nhút nhát, yếu đuối, chỉ biết trốn chạy. Vậy nên, những bộ não không ngừng phát triển của cô mới sinh ra loại thiên phú này.
Dưới tác động của [Phát thanh não bộ], Tôn Giai Ngọc đuổi hết khách trong tiệm bánh.
Tối về nhà, chắc chắn những vị khách ấy sẽ nhận ra mình xếp hàng suốt lâu nhưng chẳng mua được gì. Tuy nhiên, họ chẳng cảm thấy gì kỳ lạ.
Bộ não sẽ tự điều chỉnh, tìm ra lý do hợp lý biện minh cho hành động của cơ thể.
Con người quả là sinh vật kỳ diệu.
Tôn Giai Ngọc như nữ hoàng, còn bếp chính là cung điện của mình. Cô ngồi trên tủ đông, nhận cống phẩm từ thợ làm bánh với đôi mắt vô hồn.
Dù ăn bao nhiêu lần, cô vẫn thấy những món tráng miệng này ngon không thể tả. Đó chính là sức hấp dẫn của đồ ngọt.
Đường cung cấp năng lượng nhanh chóng, là nguồn dự trữ năng lượng quan trọng của con người từ thuở sơ khai.
Ngay cả khi biến dị thành thứ không còn là con người, cô vẫn giữ bản năng ấy.
Các thợ làm bánh và nhân viên đứng thành hàng, lần lượt dâng những chiếc bánh ngọt khổng lồ lên cô.
Trong tâm trí mơ hồ, Tôn Giai Ngọc chợt nhớ đến bộ phim [Vùng đất linh hồn], cảnh nhân viên nhà tắm thi nhau mang thức ăn đến cho Vô Diện.
Cô thật sự thích bộ phim ấy, nhẹ nhàng mà sâu sắc, lay động lòng người. Từ nhỏ đến giờ, cô xem đi xem lại hơn chục lần. Mỗi lần xem lại có cảm nhận khác biệt, nhưng lần nào trái tim cô cũng rung động.
… Muốn xem lại quá.
Tôn Giai Ngọc ngấu nghiến từng miếng bánh, nhưng góc nhỏ trong tâm trí cô tách biệt hoàn toàn khỏi mệnh lệnh từ não.
Hai phần ấy chẳng hề giao nhau.
“Ăn đi. Ăn đi. Ngon lắm. Ăn thêm chút đi.”
“Tiến hóa. Tiến hóa. Tiến hóa. Tiến hóa…”
Tôn Giai Ngọc chết lặng nuốt xuống, bụng phình to như ếch.
Bỗng nhiên, răng cô cắn phải thứ gì đó cứng.
… Là kẹo?
Thỉnh thoảng bánh kem được trang trí bằng đủ loại kẹo nhỏ đầy màu sắc. So với lớp kem mềm, kẹo cứng hơn nhưng vẫn ăn được.
Tôn Giai Ngọc không nghĩ nhiều, “ực” một tiếng, nuốt trọn thứ trong miệng.
Sau đó, cô lại cắn phải vài viên kẹo tương tự.
… Sao mấy ngày nay tiệm bánh lại trộn kẹo vào phần cốt vậy? Dạo này có xu hướng ăn như thế à?
Nhưng bộ não ngập đường của cô không đủ tỉnh táo để tự hỏi câu phức tạp như thế.
Cô chỉ biết tiếp tục nhai rôm rốp những viên kẹo, mải mê càn quét bàn tiệc ngọt ngào trước mặt.
Dù sao, [Dự báo] cũng báo cho cô biết những viên kẹo này rất an toàn.
Mười phút sau, cô vẫn vui vẻ tận hưởng, uống từng ngụm nước lớn để nhai nuốt dễ dàng hơn.
Tôn Giai Ngọc ăn uống thỏa thích, gần như sạch trơn mọi thứ trong kho tiệm.
Không hiểu sao, cô lại thấy hơi khát.
Tôn Giai Ngọc vô thức gãi nhẹ cơ thể.
Khát, ngứa.
Nhưng cảm giác ấy không đến từ cổ họng hay dạ dày.
Nó xuất phát từ… bên trong não bộ.
… Khát quá.
Tôn Giai Ngọc uống nước ừng ực nhưng cơn khát chẳng thuyên giảm.
Sao lại thế? Trước đây dù chỉ ăn kem không uống nước, cô cũng chẳng thấy khát đến vậy.
Chỉ cần có đường là đủ, nước không quan trọng.
Nhưng tại sao hôm nay lại khát đến thế?
Cốc đong dung tích một lít trong bếp cũng không thể thỏa cơn khát.
Cảm giác khô cổ dần rõ rệt, buộc cô phải cúi đầu xuống phía dưới vòi nước, há to miệng uống từng ngụm thật lớn.
Đầu Tôn Giai Ngọc đã phình to đến mức đáng sợ, rất khó làm ra động tác ấy. Cô phải gắng sức lắm mới ép được đầu vào bồn rửa.
Dù uống bao nhiêu nước đi nữa, cảm giác nóng rát và khô khốc vẫn không thuyên giảm.
Da đầu càng ngày càng ngứa, Tôn Giai Ngọc gãi đầu thật mạnh.
Cùng lúc đó, tai cô vang lên tiếng sột soạt. Cảnh tượng từ [Dự báo] hiện lên trong tâm trí, như đoạn video giám sát được tua trước mười phút.
Tôn Giai Ngọc nhìn thấy mình trong [Dự báo], khác với cơ thể hiện tại, những khối thịt hồng nổi đầy trên người cô đã bắt đầu co rút lại.
Chúng như những cây nấm phát triển mạnh sau cơn mưa, nhưng chỉ cần bị ánh nắng gay gắt chiếu vào, chẳng mấy chốc sẽ mất nước và khô quắt đi.
Tôn Giai Ngọc nhìn thấy những bộ não trên cơ thể mình co lại, nhăn nheo như khuôn mặt ông lão.
So với nấm đầu khỉ tươi ngon, những bộ não trong [Dự báo] trông giống nấm tuyết phơi khô hơn.
Lạ thật.
Tôn Giai Ngọc hơi nghiêng đầu.
Đến lúc này, cô mới chợt nhận ra âm thanh “soạt soạt” kia phát ra từ đầu ngón tay mình.
Khi cô gãi ngứa, những bộ não đang co rút trên cơ thể bắt đầu bong ra như lớp da chết.
Hả?
Tôn Giai Ngọc đã mất khả năng tư duy từ lâu, mọi hành động của cô bây giờ đều dựa vào bản năng.
Đói thì ăn, khát thì uống, ngứa thì gãi.
Thắc mắc thì nghiêng đầu nhìn.
Tất nhiên, hành động đó chẳng thể ngăn chặn quá trình biến đổi đang diễn ra trong cơ thể. Tôn Giai Ngọc chỉ biết bỏ chạy.
Điều duy nhất cô có thể làm là trốn chạy.
Tôn Giai Ngọc lao ra khỏi tiệm bánh.
Cô không biết mình định đi đâu, cũng chẳng biết cơ thể mình sẽ biến thành thứ gì.
Cô chỉ có thể nhìn thấy cảnh tượng sẽ diễn ra sau mười phút nữa mà thôi.
Hình ảnh trong [Dự báo] không ngừng thay đổi theo thời gian trôi qua.
Cô thấy não trên người mình bắt đầu rụng từng mảng, để lộ lớp da loang lổ như vảy nến, vừa thảm hại lại vừa xấu xí.
Thế nhưng, đó lại chính là làn da con người mà cô đã không nhìn thấy từ lâu.
Kỳ lạ thật.
Tại sao khóe môi mình lại không kìm được mà nhếch lên?
Cảnh tượng trong [Dự báo] đột nhiên bị nhiễu, chập chờn liên tục.
Thậm chí có vài giây, cô chẳng thấy gì cả.
Tôn Giai Ngọc lại nghiêng đầu.
Trong cảnh tượng mơ hồ, cô lờ mờ nhìn thấy một chàng trai. Mười phút nữa, sẽ có một thiếu niên da trắng nõn, dung mạo tinh xảo xuất hiện trước mặt cô.
Cậu ấy trông dễ thương quá. Nếu cô còn có thể thiết kế game, nhất định cô sẽ coi cậu bé này là hình mẫu lý tưởng cho nhân vật của mình.
Khi gặp cậu ấy, toàn bộ não trên cơ thể cô đã rụng.
Dù vẫn còn rất xấu.
Ít nhất, cô đã trở lại dáng vẻ thon thả trước đây.
Có thể dùng hình dạng đó để gặp người khác.
Tôn Giai Ngọc cảm nhận niềm vui chưa từng có. Đó không phải sự thỏa mãn nhờ ăn uống, mà là hạnh phúc từ sâu trong tâm hồn.
Thế là, cô loạng choạng bước đi trong con hẻm nhỏ với tâm trạng phấn khích, mong chờ khoảnh khắc được gặp thiếu niên ấy sau mười phút nữa.
Song, chỉ mới được hai phút, cô đã bị một bóng đen chắn ngang đường.
… Hả?
Cô chưa từng nhìn thấy người này trong [Dự báo].
Tôn Giai Ngọc nghiêng đầu, nghi hoặc nhìn người đàn ông đứng trước mặt.
Người đó mặc vest tối màu, trên cổ tay áo đính chiếc khuy măng sét tinh xảo. Ngoại hình lịch lãm, ưu nhã như thể anh sắp tham dự một buổi tiệc sang trọng của giới thượng lưu.
“… Thật đáng kinh ngạc, thiên phú của cô toàn là những thiên phú đứng đầu,” anh cười nhạt, nụ cười dịu dàng, ấm áp như gió xuân.
“Nếu cho cô thêm thời gian, có lẽ cô sẽ đạt đến cấp S.” Người đàn ông đưa tay về phía cô.
Tôn Giai Ngọc ngước mắt lên nhìn, vô thức dõi theo ngón tay anh.
Ngón tay đó nhẹ nhàng gõ lên trán cô một cái.
Cốc.
Cô nghe thấy âm thanh như khi người ta gõ vào quả dưa hấu.
Hộp sọ Tôn Giai Ngọc nứt ra, như quả dưa hấu bị chẻ, để lộ phần thịt quả màu hồng phấn bên trong.
Người đàn ông kia thong thả đưa tay vào khe nứt trên hộp sọ, tùy tiện luồn vào rồi móc toàn bộ não của cô ra ngoài.
Tôn Giai Ngọc run rẩy.
Dù bị móc mất một bộ não, song trên cơ thể cô vẫn còn rất nhiều bộ não khác, có thể tạm thời dùng được một lúc.
Người kia nghiêng người, nhường đường cho cô đi tiếp.
Mất đi bộ não của con người, giờ đây cơ thể của Tôn Giai Ngọc bị điều khiển bởi những mô thịt màu hồng, hai mắt trống rỗng, loạng choạng bước đi.
Không còn mục tiêu, cũng chẳng còn mong đợi gì nữa.
Hệt như những bệnh nhân tâm thần bị dùi đục đá phá hủy vỏ não trước trán trong thời kỳ tăm tối của y học.
An toàn, vô hại.
“Tiếc thật đấy, tôi đã có [Dự báo] rồi, không cần phải ăn thêm một cái nữa.” Giọng điệu của người đàn ông nghe có chút nuối tiếc nhưng bàn tay lại không hề ngập ngừng.
Phụt.
Anh bóp nát bộ não trong tay.
Tôn Giai Ngọc run rẩy nhưng vẫn ngơ ngác tiếp tục bước đi.
“Còn về [Phát thanh não bộ]…” Người đàn ông mỉm cười, dõi theo bóng lưng cô.
“Phiền cô mang đến cho em ấy nhé.”
Lời tác giả:
Tôi tạo ra loại thuốc “Ổn định đường” chỉ để phục vụ cho cốt truyện, xin đừng quá quan tâm đến nó.
Chú thích:
(*) “Hệt như những bệnh nhân tâm thần bị dùi đục đá phá hủy vỏ não trước trán trong thời kỳ tăm tối của y học”:
Tác giả không giải thích gì về đoạn này nhưng theo tôi đoán, có lẽ tác giả đang nhắc đến phương pháp phẫu thuật cắt bỏ não (Lobotomy), đặc biệt là Transorbital Lobotomy (Lobotomy qua mắt) vào khoảng những năm 1940 – 1950.
Transorbital Lobotomy là phương pháp điều trị được bác sĩ Walter Freeman phát triển. Trong phương pháp này, bác sĩ sẽ sử dụng dùi đục đá (ice-pick) làm dụng cụ xâm nhập vào não bệnh nhân. Họ đưa ice-pick vào qua ổ mắt (vùng xương mỏng của mắt), sau đó đẩy vào trong não, nhằm cắt hoặc phá hủy các sợi thần kinh kết nối giữa vỏ não trước với các khu vực khác của não.
Vỏ não trước là phần não liên quan đến các chức năng cao cấp như quyết định, lập kế hoạch, kiểm soát cảm xúc, hành vi xã hội và suy nghĩ trừu tượng. Mục đích của Lobotomy là làm gián đoạn các mối liên kết thần kinh, từ đó giảm bớt triệu chứng của bệnh tâm thần như tâm thần phân liệt, trầm cảm nặng và lo âu.
Phần não chịu trách nhiệm khả năng ra quyết định, kiểm soát hành vi và tư duy hợp lý. Khi vỏ não trước bị phá hủy hoặc cắt đứt kết nối, nó gây ra thay đổi đáng kể trong cách người bệnh cảm nhận và phản ứng với thế giới xung quanh.
Tuy nhiên, không lâu sau, phương pháp này bị lên án và chỉ trích mạnh mẽ vì sự man rợ và tác dụng phụ khủng khiếp nó gây ra cho bệnh nhân.
Tôi sẽ không để hình minh họa cho chú thích này nhé!