Khi chơi trốn tìm cùng con gái, tôi đã cố tình khóa trái cánh cửa chiếc tủ – nơi bé nhỏ bé trốn vào. Không một tiếng khóc, không một lời van xin. Tôi lặng lẽ dắt tay vợ và con trai rời khỏi căn nhà đó ngay trong đêm. Hai mươi năm trôi qua như một cơn ác mộng dài. Giờ đây, tôi trở về quê cũ, mang theo nỗi ân hận chất đầy, định tìm nơi yên nghỉ để chôn cất thi thể con bé. Nhưng khi vừa bước tới chiếc tủ cũ kỹ, một giọng nói non nớt, quen thuộc đến rợn người bỗng vang lên từ bên trong: "**Bố ơi… cuối cùng bố cũng tìm thấy con rồi à?**"