Tuổi 26, Chúc Tri Hi đã sống một đời cuồng nhiệt, lăn xả khắp chốn từ châu Phi nắng cháy đến Nam Cực băng giá. Thế nhưng, cuộc phiêu lưu lớn nhất đời cậu lại ập đến khi cậu tỉnh giấc một ngày nọ, phát hiện một chiếc đồng hồ đếm ngược sinh mệnh lạnh lùng hiện hữu giữa lòng bàn tay: 60 ngày 0 giờ 0 phút 0 giây. "Mình chỉ còn sống được 60 ngày thôi sao???" Giữa lúc sinh tử treo sợi tóc, cậu lại bị đẩy vào một cuộc xem mắt oái oăm. Đối tượng: Phó Nhượng Di, một giáo sư khảo cổ học khô khan, Alpha đẹp mã nhưng lạnh lùng như tượng băng. "Tôi là Beta, cưới tôi chẳng khác nào tự triệt sản!" Chúc Tri Hi gào thét trong lòng. Ai mà thèm kết hôn với một Alpha lúc nào cũng sặc mùi pheromone, lại còn phải chịu cảnh làm góa phụ sớm vì cái đồng hồ chết tiệt này chứ? Thế nhưng, một điều kỳ diệu đã xảy ra: khi Chúc Tri Hi vô tình chạm vào Phó Nhượng Di, chiếc đồng hồ chết chóc bỗng ngừng lại! "Khoan đã, triệt sản cũng có cái hay của nó!" Cậu vội vàng nắm chặt tay "người tuyết" kia, và đồng hồ vẫn đứng yên. "Tuyệt vời! Đây là cọng rơm cứu mạng mình rồi!" Thế là, để níu giữ sự sống, Chúc Tri Hi không chút do dự biến mình thành "phụ kiện" bất ly thân của Phó Nhượng Di. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, dần dà, những cái nắm tay, ôm ấp đơn thuần không còn đủ sức giữ đồng hồ đứng yên nữa. "Xong đời! Chồng tôi mất tác dụng rồi!" Chúc Tri Hi hoảng hốt. Bất ngờ thay, Phó Nhượng Di, người tưởng chừng thờ ơ với số phận cậu, lại lên tiếng: "Có lẽ vấn đề nằm ở phương pháp, không phải ở người. Thử một cách khác xem?" "Đổi... đổi kiểu nào?" Chúc Tri Hi lắp bắp. Sáng hôm sau, dù lưng đau như búa bổ, cậu vẫn vội vàng nhìn xuống lòng bàn tay. "Hiệu quả không?" Giọng Phó Nhượng Di trầm ấm vang lên. "Dừng rồi! Có tác dụng! Cảm ơn chồng nha! Anh giỏi quá! À không, ý em là... cái đó ấy... (càng nói càng rối)" Thấy vẻ lúng túng đáng yêu của cậu, Phó Nhượng Di chỉ khẽ chạm vào vết cắn mờ ám sau gáy Chúc Tri Hi: "Không có gì. Nếu có hiệu quả, cứ dùng thêm... vợ yêu." Ban đầu, Phó Nhượng Di nghĩ: "Tốt. Cậu ta là Beta, không phiền toái pheromone, muốn ly hôn cũng dễ." Nhưng rồi, anh lại tự hỏi: "Sao lại là Beta chứ...? Sao không thể đánh dấu cậu ấy?" Đến mức anh không thể tin nổi mình của mấy tháng trước đã từng nghĩ gì.