39. Chương 39: Quỷ Đói Tái Sinh (1)

Người Yêu Chết Đi Sống Lại Là Tà Thần

Chương 39: Quỷ Đói Tái Sinh (1)

Người Yêu Chết Đi Sống Lại Là Tà Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

A Lộc Sư lê lết thanh Trảm Yêu Kiếm, từng bước tiến về phía cuối trấn.
Máu từ lưỡi kiếm nhỏ xuống mặt đất, thấm thành vệt đỏ dài như dải lụa nhuộm thắm.
Người dân trong trấn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tưởng ông ta đang thực hiện một nghi lễ kỳ bí nên háo hức xúm lại xem.
Một người đàn ông chen lên trước, định nhờ A Lộc Sư giúp việc riêng.
"Đại sư, vợ tôi tháng trước sảy thai, tôi cảm thấy trong nhà có điều gì không lành. Xin ngài đến xem thử, có phải có tà khí quấy nhiễu không..."
Chưa dứt lời, A Lộc Sư đã vung kiếm, đâm thẳng vào ngực người đó.
"Phụt!"
Máu văng tứ phía, nhuộm đỏ cả con đường hai bên kiệu thần.
"A a a a — cứu mạng!"
Đám đông hoảng loạn, hét vang như đàn chim bị kền kền vồ, chen nhau chạy tán loạn, kêu khóc thê thiết.
Chú Văn co rúm người, lẫn vào dòng người, cắn chặt tay để không kêu thành tiếng. Lúc này, ông thà mình biến thành con bọ hung đang lăn phân, chứ không dám để A Lộc Sư phát hiện.
Trước đó, A Lộc Sư như ác quỷ bám đuổi không dứt, chậm rãi nhưng kiên quyết truy sát ông. Dù chạy thế nào cũng không thể thoát.
Trên đời này, điều kinh khủng nhất là khi người mà ta từng tin tưởng, nương tựa, bỗng chốc trở thành kẻ có thể giết cả nhà ta, thậm chí g**t ch*t ta. Cú sốc ấy lớn đến mức không ai chịu nổi.
Chú Văn há hốc miệng, vừa gào thét vừa chạy, bụi tro và gió thốc vào tận cổ họng. Ông đã kiệt sức, nhưng vẫn phải tiếp tục chạy.
Qua đôi mắt ngấn lệ vì đau đớn, ông thấy phía trước là một đoàn rước kiệu thần.
Hóa ra là Long Vương từ biển Đông Hải đang tuần du.
Long Vương là một vị thần được dân vùng Đông Nam tôn thờ.
Tương truyền, ngài từng hy sinh con gái mình – công chúa Long Nữ – mổ lấy long châu dâng lên hoàng đế, để trấn áp sóng gió, giúp thuyền buôn, thuyền chài qua lại an toàn. Hành động hy sinh cao cả ấy khiến người đời mãi kính ngưỡng.
Người đi cùng kiệu thần, gọi là Long gia, cũng là một đạo sĩ có pháp lực cao cường, sánh ngang A Lộc Sư.
Vừa thấy Long gia, Chú Văn như thấy cứu tinh, lao tới ngay.
Nước mắt, nước mũi chảy ròng, ông kể hết mọi chuyện. Long gia vung gậy pháp khí xuống đất, dõng dạc trấn an: "Đừng sợ, ta sẽ bảo vệ tính mạng cho ông."
Chú Văn khóc nghẹn, liên tục bái lạy Long gia.
"Theo ta, ta sẽ đưa ông đến nơi an toàn," Long gia nói.
"Vâng, vâng... tôi nghe theo ngài!"
Chú Văn nhắm nghiền mắt, bám sát đoàn kiệu Long Vương, không dám rời nửa bước.
Dọc đường, tiếng nhạc rước thần vang lên. Ban đầu nghe trang nghiêm, nhưng càng về sau, ông càng thấy ngực nặng trịch, lòng đầy lo lắng.
Ông tưởng mình hoảng loạn nên sinh ảo giác, nhưng giai điệu dần trở nên méo mó kỳ dị — lúc thì chói tai vang dội, lúc lại trầm thấp như tiếng ma quỷ than khóc.
Một dàn nhạc nhân gian sao có thể phát ra âm thanh tà ác đến vậy?
Chú Văn lau mồ hôi lạnh. Ông chợt nhận ra tấm rèm che kiệu thần của Long Vương buộc kín mít, gió thổi cũng không lay động.
Từ trước đến nay, lễ Du Thần không bao giờ che kín kiệu như thế. Một đạo sĩ dày dạn như Long gia không thể phạm sai lầm cơ bản này.
Vậy... lý do là gì?
Người trong kiệu thực sự là Long Vương?
Chú Văn nghẹn thở, run rẩy đưa tay định vén rèm lên.
"Ông đang làm gì vậy?"
Bàn tay ông bị Long gia chụp lấy.
Chú Văn giật mình, vội đáp: "Không, không có gì cả..."
Long gia mỉm cười: "Đừng làm chuyện thừa, nếu chọc giận vị đại nhân kia, cả ta lẫn ông đều chết không toàn thây."
Chú Văn gật đầu lia lịa: "Vâng, vâng..."
Lạch cạch.
Một chất lỏng trong suốt nhỏ từ tay ông xuống đất.
Mùi tanh nồng, hệt như nước mũi, khiến ông buồn nôn.
Chú Văn ghê tởm, vội lau bằng tay áo.
Khoan đã... thứ này dính từ tay Long gia sang sao?
Như để khẳng định nghi ngờ, một vệt chất nhầy trong suốt bắt đầu rỉ ra từ vạt áo Long gia, thấm ướt cả bộ đạo bào thêu rồng lộng lẫy.
Ông cúi nhìn kỹ, lập tức bị mùi tanh hôi nồng nặc xộc thẳng lên mũi.
Giống hệt mùi tôm cá thối rữa ở các chợ.
Long gia dừng bước, quay lại hỏi: "Ông làm sao vậy?"
Chú Văn run cầm cập, từ chân đến răng.
Sao đến giờ ông mới nhận ra... đôi mắt Long gia chẳng hề giống mắt người sống. Chúng như hai con cá chết nằm trên thớt!
Tròng trắng đục mờ, con ngươi nhỏ xíu như hạt đậu, lơ lửng giữa hốc mắt xám ngoét.
Long gia từng bước tiến lại: "Rốt cuộc ông thấy gì? Sợ cái gì? Hay đã phát hiện ra điều gì?"
"Không... không có gì! Tôi chẳng thấy gì cả!"
Chú Văn lắp bắp, quay đầu bỏ chạy, lao điên cuồng không màng đường xá, chỉ mong tìm được lối thoát.
Dưới chân là lớp xác pháo đỏ rực như máu, rải kín mặt đường.
Dòng máu loang lổ như suối tràn, những chiếc kiệu thần dường như đang trôi nổi trên đó.
Màu sắc chói mắt, đường cong vặn vẹo, hình dáng biến dị... Những thứ trước mắt còn là kiệu thần thiêng liêng nữa không?
Những sinh vật khổng lồ, dữ tợn kia... thật sự là thần linh mà người ta từng thờ phụng?
Chú Văn thở hổn hển, miệng há rộng như thể đang cười, nhưng nước mắt không ngừng tuôn rơi.
Lúc này, linh hồn yếu ớt của ông đang run rẩy, như bị ngàn nhát dao lóc từng mảnh thịt.
Toàn bộ trấn Phúc Lâm giờ đây chìm trong một áp lực tâm linh tà ác, kinh hoàng.
Một thế lực khủng khiếp, dị hợm, không ai có thể chống cự.
Từ khi các miếu tà bị phá hủy, chẳng còn thứ gì có thể đối đầu với chủ nhân của thế lực này.
Thực ra, không chỉ riêng Chú Văn. Gần như mọi cư dân trong trấn đều đang bị đè nén tâm lý đến cực hạn.
Như con cá bị vớt khỏi ao nhỏ, ném vào biển sâu — áp lực nước sẽ nghiền nát nó. Chẳng bao lâu, từ trấn Phúc Lâm làm trung tâm, toàn vùng đông nam sẽ rơi vào trạng thái hoảng loạn tinh thần.
Mảnh đất này rồi sẽ trở thành một bệnh viện tâm thần khổng lồ.
Chú Văn loạng choạng lao vào một ngôi miếu.
Cửa gỗ vướng chân, ông ngã sấp xuống nền đá xanh, phun ra một ngụm máu tươi.
Áp lực tinh thần như đang cắn xé linh hồn, lan dần vào ngũ tạng lục phủ.
Dù đau đớn tột cùng, ông vẫn cố bò đến đệm cỏ hương bồ, quỳ gối trước bàn thờ.
Tới lúc này, ông vẫn cầu xin, hy vọng có vị thần nào cứu mình.
Ông không muốn chết... Không thể chết! Bởi để sống sót, ông từng hy sinh cả vợ mình — thì làm sao có thể chết dễ dàng như vậy?
Cộp! Cộp! Cộp!
Ông lấy trán đập mạnh xuống nền đá, da đầu rách toạc, máu nhuộm đỏ mặt đất.
"Cứu tôi... cứu tôi... Xin hãy cứu tôi..."
Những pho tượng thần nghiêm nghị nhìn xuống ông từ trên cao.
"Xin các ngài... cứu tôi... Bao nhiêu năm nay tôi chẳng thiếu ngày nào thắp hương, tiền cúng cũng không tiếc... Các ngài phải cứu tôi... Xin hãy cứu tôi..."
Bỗng, ông nghe thấy một âm thanh kỳ lạ bên tai.
Chú Văn ngẩng mặt đẫm máu, nhìn lên tượng thần trong hoang mang.
Tất cả các pho tượng đồng loạt quay lưng lại.
Ông đã bị ruồng bỏ.
Hoặc có lẽ, các vị thần đã rời bỏ mảnh đất này, cũng ruồng bỏ luôn những tín đồ nơi đây.
Chú Văn mềm nhũn ngã xuống, miệng phát ra tiếng cười như khóc, cơ thể co giật rồi nằm im bất động.
Ngay cả thần linh cũng bỏ rơi, ông còn gì để vùng vẫy nữa?
Không lâu sau, Long gia dẫn người đến, cười lớn ra lệnh cho đệ tử trói ông lại.
Cơ thể Long gia giờ càng biến dạng rõ rệt, chất nhầy tanh hôi liên tục rỉ ra từ dưới lớp áo.
Làn da tay đã trong suốt, nhớp nháp, lạnh lẽo như da cá sống dưới đáy biển.
Nhưng lúc này, Chú Văn không còn biết sợ là gì.
Ông đã hoàn toàn mất đi ý thức con người, trở thành sinh vật cấp thấp.
Ông bị trói vào sau một chiếc kiệu thần, bị kéo lê đến vách đá.
Sóng biển gầm thét như sấm rền từ địa ngục.
Gió lạnh rít từng hồi, bầu trời xám xịt, không một tia sáng.
Chính nơi đây, từng là nơi tổ chức lễ tế bánh chưng thịt cuối cùng. Cũng tại đây, Chú Văn từng độc ác nguyền rủa Từ Tiểu Vũ, mong cô hồn bay phách tán, đời đời không siêu thoát.
"Nhìn kìa, lại thêm một đoàn kiệu thần nữa," Ôn Diễn và Giang Mộ Li nắm tay nhau, đứng từ xa quan sát tất cả.
Gió biển thổi mạnh khắp vách đá, nhưng họ đứng như không có gió, không một sợi tóc lay động.
Không rõ là do địa thế, hay vì chẳng ai dám đến gần họ.
"Chắc là đã đủ người rồi chứ?" Giang Mộ Li hỏi.
Tới đây, tất cả những người từng liên quan đến vụ việc năm xưa ở trấn Phúc Lâm đã tụ họp đầy đủ.
Họ dựng một giàn thiêu cao, Long gia kéo Chú Văn — người đã bị trói chặt — ném mạnh lên trên.
A Lộc Sư châm lửa. Tia lửa bắn tung, giàn thiêu bùng cháy dữ dội.
Giang Mộ Li thấy sắc mặt Ôn Diễn có chút ngẩn ngơ, liền hỏi: "Em định cứu ông ta sao?"
Ôn Diễn lắc đầu.
Nếu kẻ như ông ta còn được cứu rỗi, thì Từ Tiểu Vũ, Hoàng Tú Cô... những người ấy dựa vào đâu mà sống trọn đời không một chút ấm áp?
Nếu kẻ như ông ta còn đáng thương, thì những người kia thì sao?
Trên đời này không có đạo lý như vậy.
"Chúng ta chỉ là người thường," Ôn Diễn nói, ánh mắt dán chặt vào ngọn lửa đang nuốt trọn giàn thiêu.
Ánh lửa đỏ rực soi lên gương mặt tái nhợt như sứ của cậu, nhuộm thành sắc men lạnh lẽo mà dịu dàng. Trên người cậu toát lên một vẻ thánh khiết xa cách, lạnh lùng đến tận cùng.
"Ngay cả thần linh còn bất lực, thì chúng ta có thể làm được gì?"
Giang Mộ Li mỉm cười gật đầu.
"Phàm là người thường, ai cũng phải gánh hậu quả. Gieo nhân nào gặt quả ấy. Hôm nay, quả báo đã đến."
Mười ba đội ở đông nam nổi trống chiêng vang trời, nhạc vui rộn rã, tạo nên không khí như lễ hội.
Lửa thiêu thân thể Chú Văn. Dù đã mất tri giác, cảm giác đau vẫn còn. Ông gào thét như dã thú, vùng vẫy tuyệt vọng, rồi tiếng kêu dần im bặt.
Qua làn không khí bị lửa nung nóng vặn vẹo, ông thấy A Lộc Sư và Long gia quỳ xuống, hướng biển lớn hành lễ đầy thành kính.
Đó là khoảnh khắc cuối cùng ông còn ý thức.
Giàn thiêu dần tắt, tàn lửa lóe lên rồi sập đổ. Thi thể cháy đen, máu thịt nham nhở của Chú Văn rơi xuống đất, tứ chi văng tứ phía.
Kẻ già nua, hèn hạ, suốt đời cúi đầu nịnh bợ, lúc chết cũng bi thảm đến đáng thương.
Do nhiệt độ cao, cơ bắp co rút. Khi bị đốt thành than, thi thể cứng đờ, tứ chi cong quẹo dị dạng — như con khỉ đang đánh nhau, giữa chừng bị đóng băng.
Giang Mộ Li bật cười: "Buồn cười thật, anh nhớ đến cái meme con khỉ đang hot trên mạng, kiểu như 'mạng khỉ cũng là mạng' ấy."
Giữa cảnh địa ngục, Ôn Diễn cũng không nhịn được cười.
Thi thể Chú Văn được mang lên, ném xuống vực biển.
Trong chớp mắt, Ôn Diễn dường như thấy xác đó động đậy. Bụng phình to, cổ teo như que tăm, đầu bị đốt teo lại nhưng lại phồng lên như quả bóng.
Nó... đã trở thành thứ gì?
Chưa kịp nhìn rõ, thi thể dị dạng ấy đã rơi tõm xuống biển, nơi sóng dữ không ngừng gào thét.
Trời bắt đầu ngả sang màu đỏ.
Nhưng không phải đỏ ấm áp, mà là đỏ lạnh lẽo như máu khô quét lên mặt người chết.
Một mặt trời khổng lồ, nhợt nhạt, đẫm tử khí, từ từ hạ xuống — nhìn như chậm, thực ra cực nhanh — lấp đầy bầu trời.
Sau đó, mặt trời ấy — như trái táo thối từ bên trong — không chịu nổi nữa, rơi thẳng xuống chân trời, rồi bị cuốn vào biển sâu bởi thủy triều dữ dội.
Mặt trời đã tắt.
Vạn vật chìm vào bóng tối gần như cái chết.
Những người gọi là "hầu đồng" đang quỳ thành hàng, bỗng dưng như phát điên, toàn thân run rẩy, miệng sùi bọt, lảm nhảm những lời điên dại.
Đúng khoảnh khắc đó, họ dùng linh hồn dơ bẩn đến cùng cực để hiến tế cho chủ nhân mới.
Chủ nhân mới vô cùng hài lòng, bèn ban thưởng cho những kẻ mù quáng này: tạm thời cho họ nhìn thấu bản chất thật sự của thế giới.
Tất cả các kiệu thờ vén rèm lên, từng pho tượng thần bước ra, đồng loạt cúi đầu quỳ lạy biển cả tà ác.
Những tượng thần kia vốn chỉ là hình nhân bằng đất, bằng gỗ, hình thành từ niềm tin chân thành của con người.
Nhưng giờ đây, dưới áp lực linh hồn tà ác đang hoành hành, họ mất đi vẻ thiêng liêng.
Họ bị ô nhiễm, bị vặn vẹo, bị biến dạng, bị xúc phạm.
Những vị thần từng uy nghiêm, từng ngẩng đầu khinh miệt nỗi khổ của phụ nữ, từng hưởng khói hương và sự tôn thờ, giờ đây đều đã thay đổi.
Họ trở nên xấu xí đến mức không thể tả.
Họ trở nên hèn hạ, yếu đuối, cúi đầu quỳ gối.
Trước sức mạnh tuyệt đối, áp đảo, họ không còn là thần — mà chỉ là côn trùng, là rác rưởi, là những hạt bụi nhỏ nhoi, bị xúc phạm, bị đạp nát, bị vứt bỏ bất cứ lúc nào.
Sóng ngày càng lớn, sóng thần cuồn cuộn, gào thét như hàng vạn oan hồn tru tréo.
Từng đợt sóng trắng cao vút nối tiếp nhau, cuộn trào về phía vực biển, rút cạn đại dương, rung chuyển đất trời.
Ở nơi sâu nhất của vực biển — nơi quái vật ngủ say — cuối cùng, cũng sắp thức tỉnh.
Bữa tiệc máu của nó... sắp bắt đầu.
Tác giả có lời: Kết quả là vừa mới bắt đầu đã bị nướng thành hải sản omakase rồi...