69. Chương 69: Tinh Thần Bị Bỏ Rơi (2)

Người Yêu Chết Đi Sống Lại Là Tà Thần

Chương 69: Tinh Thần Bị Bỏ Rơi (2)

Người Yêu Chết Đi Sống Lại Là Tà Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người ta thường nói cái tên do cha mẹ đặt là nơi gửi gắm yêu thương và kỳ vọng. Cậu cũng vậy.
Tần Lãng Tinh – cái tên đẹp như bầu trời đêm lấp lánh sao.
Dù sinh ra trong một gia đình bình thường, cha mẹ cậu luôn yêu thương nhau và đối xử dịu dàng với cậu từ nhỏ đến lớn.
Cậu là một đứa trẻ bình thường, chẳng có gì nổi bật.
Và bình thường – đã là may mắn lắm rồi.
Nhưng hạnh phúc giản dị nào cũng mong manh như bong bóng xà phòng – chỉ cần chạm nhẹ, là vỡ tan.
Vì học lực mãi không tiến bộ, cha mẹ đã tốn rất nhiều tiền để cho cậu học thêm, học kèm.
Những lớp học ấy học phí đắt đỏ, là từng đồng chắt chiu, tiết kiệm từng chút một mới có được.
Cậu cũng đã cố gắng hết sức, nhưng dù học thế nào, điểm số vẫn không lên nổi, mãi mãi đứng cuối lớp.
Chỉ là một con số – thứ vô hình – lại có thể dễ dàng phá vỡ cả một gia đình hạnh phúc.
Vì chuyện học hành, cha mẹ đã nhiều lần la mắng, đánh đập. Đánh thì đã đánh, mắng thì đã mắng, đủ mọi hình thức thưởng phạt cũng đã thử. Nhưng điểm số của cậu vẫn cứ như đóng đinh, chẳng chịu nhích lên.
Không phải cậu chưa từng cố gắng.
Nhưng có lẽ, một số người sinh ra vốn không có năng khiếu học tập, có cố gắng tới đâu cũng vô ích.
Cậu là đứa con duy nhất, là kỳ vọng cả đời của cha mẹ. Là tất cả tâm huyết họ dồn vào.
Nhưng cậu thật sự không thể đáp lại kỳ vọng ấy.
Học không giỏi, không thi được vào trường tốt, không tìm được việc tốt. Tất cả thời gian, công sức và tiền bạc cha mẹ bỏ ra – cuối cùng đều như đá chìm biển.
Cậu không thể giúp gia đình khá hơn, cũng chẳng thể mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cả nhà.
Đó là cái tội cậu mang theo từ lúc sinh ra – tội lỗi của một đứa con.
Có tội thì phải chịu phạt.
Hình phạt bắt đầu khi cha cậu nghe theo lời bạn bè, gia nhập giáo hội Trùng Điệp.
Giáo hội này tuyên truyền rằng nếu trở thành một trong những "hạt giống" của họ, con người sẽ được rèn luyện tâm tính, chữa lành tinh thần, vượt qua mọi ràng buộc, tự do trôi nổi trong biển ý thức vô tận.
Điều quan trọng nhất: Trong biển ý thức ấy có một nơi gọi là "Thánh địa Chí Phúc". Khi linh hồn siêu thoát khỏi xác thịt, đến được Thánh địa, sẽ được ban phước lành, thỏa mãn mọi ham muốn, đạt được mọi ước mơ. Từ đó, linh hồn được thanh thản, không còn phiền muộn.
Cha cậu tin – tin một cách mù quáng – rồi kéo mẹ và cậu vào, bắt cả nhà phải theo.
Mẹ cậu còn chút tỉnh táo, kiên quyết phản đối. Hai người cãi vã liên miên. Từ đập nồi, đập chén đến đánh nhau, căn nhà từng ấm áp giờ tan hoang, hỗn loạn.
Cậu co mình trong góc phòng, đeo tai nghe thật to, lấy tay bịt chặt tai – nhưng vẫn không ngăn được những lời chửi rủa cay nghiệt xé toạc không gian.
Từng câu, từng chữ – như những nhát búa giáng mạnh vào tim.
Tất cả là do cậu gây ra.
Tất cả là lỗi của cậu.
Dù đã nhận thức sâu sắc tội lỗi của mình, bất hạnh vẫn không buông tha.
Có lần trong buổi họp phụ huynh, chỉ vì cậu không giơ tay phát biểu, mẹ đã mắng cậu ngay giữa đám đông.
Ở cái tuổi ấy, lòng tự trọng mong manh nhất, sĩ diện là điều quan trọng nhất. Cậu cũng vậy.
Mẹ cậu trút hết mọi uất ức tích tụ bấy lâu lên người cậu, mắng nhiếc không thương tiếc, phơi bày mọi chuyện riêng tư giữa chốn công cộng.
Cậu thấy thầy cô vội can ngăn, ra sức khuyên giải.
Cậu thấy bạn bè nhìn mình đủ ánh mắt: thương hại, khinh miệt, chỉ trỏ, xì xào.
Khoảnh khắc ấy, thứ gì đó mong manh trong tim cậu – vỡ tan.
Cậu đứng bên lan can hành lang, bỗng dưng rất muốn nhắm mắt nhảy xuống.
Chỉ cần nhảy thôi.
Không cần nghĩ gì nữa, cứ nhảy xuống đi.
Chết đi. Rời khỏi thế giới này.
Nhưng cậu vốn là người nhút nhát – đến cả dũng khí để chết cũng không có.
Sau chuyện đó, tình cảnh ở trường còn tồi tệ hơn.
Cậu bắt đầu bị một nhóm học sinh hư, do Đào Lâm cầm đầu, bắt nạt.
Đào Lâm là con nhà giàu, có thế lực, từ trước đến nay ngang ngược trong trường, chẳng ai dám động đến.
Trước đây từng có một nam sinh bị Đào Lâm và đám bạn bắt nạt đến mức uống thuốc ngủ tự tử. Gia đình dựng lều tang trước cổng trường đòi công bằng, nhưng cuối cùng cũng chẳng thay đổi được gì.
Cậu rất sợ.
Sợ mình rồi cũng sẽ giống nam sinh ấy.
Nhưng ít ra, nam sinh kia còn có người thân thật sự quan tâm. Còn cậu – cha thì mê muội trong tà giáo, mẹ thì đầy uất hận bỏ về nhà ngoại – chẳng ai bên cạnh bảo vệ.
Cậu, trên đời này, hoàn toàn cô độc. Không ai để nương tựa.
Và rồi, cậu trở thành món đồ chơi mới của Đào Lâm và đồng bọn.
Những đứa trẻ tuổi dậy thì, đầy năng lượng và độc ác, khi tra tấn người khác thì nghĩ ra trăm kiểu khủng khiếp.
Dùng bút bi đâm vào tay.
Rắc cát vào cơm trưa.
Trên bàn học đầy lời lẽ mạt sát.
Đổ rác vào cặp, vào hộc bàn.
Mỗi ngày là một ngày tuyệt vọng.
Mỗi ngày chỉ muốn trốn chạy khỏi nơi này.
Nỗi sợ và oán hận bủa vây, khiến cậu nghẹt thở. Sống mà như đang chịu cực hình.
Cho đến ngày người đó chuyển đến.
Triệu Nghệ Thành.
Một cậu trai bề ngoài bất cần, kiểu người khiến không khí xung quanh luôn rộn ràng. Trong buổi tự giới thiệu, cậu ta nói chuyện hài hước khiến cả lớp cười nghiêng ngả.
Triệu Nghệ Thành được ngồi cạnh cậu.
"Chào cậu."
Nam sinh ấy cười rạng rỡ, khiến cậu liên tưởng đến một chú chó con ngốc nghếch mà đáng yêu.
Cậu chỉ mấp máy môi, không biết đáp lại thế nào.
Đã rất lâu rồi, không ai nhìn cậu với ánh mắt dịu dàng như vậy.
Triệu Nghệ Thành trở thành bạn cậu – người duy nhất ở trường chịu kết bạn với cậu.
Nhưng Triệu Nghệ Thành tính cách cởi mở, học giỏi, luôn được nhiều người vây quanh.
Cậu ta là trung tâm của lớp, là học trò cưng của thầy cô.
Triệu Nghệ Thành có rất nhiều bạn. Còn cậu – chỉ có mình cậu ta là bạn.
Cậu bắt đầu ghét cảm giác ấy, rồi dần ghét luôn cả Triệu Nghệ Thành.
Có lần, toàn khối tổ chức tham quan viện khoa học, yêu cầu tự chia nhóm. Dĩ nhiên, Triệu Nghệ Thành được rất nhiều người mời.
Cậu thấy cậu ta cười nói vui vẻ với người khác, lòng bỗng dưng thấy khó chịu.
Cô giáo vào lớp, gọi tên trưởng nhóm. Khi danh sách xong, cô phát hiện cậu không có nhóm, liền hỏi chuyện gì xảy ra.
Cậu định nói mình không tham gia, ai ngờ Triệu Nghệ Thành giơ tay rất cao, cười tươi: "Cô ơi, em chung nhóm với Tần Lãng Tinh."
Cậu nhìn cậu ta, mím chặt môi, cố giữ vẻ bình tĩnh.
Tự ý quyết định như vậy – thật khiến người ta ghét chết được.
Nhưng suốt ngày tham quan ấy, cậu lại cảm nhận được một niềm vui mà đã lâu rồi chưa từng có.
Hai người cùng xem phim khoa học kỹ thuật.
Đôi mắt vốn đã to của Triệu Nghệ Thành giờ tròn xoe hơn.
"Woa, hay quá!"
Cậu nghe cậu ta lẩm bẩm đầy hào hứng.
Phim có gì hay đến vậy? Cậu thầm nghĩ, tỏ vẻ coi thường.
"Cậu không thấy ngầu sao? Khủng long bạo chúa lao ra như vậy luôn á!"
Ra khỏi rạp, Triệu Nghệ Thành vẫn phấn khích, vừa nói vừa vung tay múa chân.
Trông ngốc thật.
Nhưng… không ghét nổi.
Nên cuối cùng, cậu gật đầu: "Ừ, ngầu thật."
Có lẽ vì nụ cười rạng rỡ với hàm răng trắng đều quá ngây thơ của cậu ta, khiến cậu không nhịn được mà liếc nhìn vài lần.
Rồi vô thức, mỉm cười theo.
Đúng là sự ngốc nghếch có thể lây nhiễm.
Cậu không thể phủ nhận – cậu rất ngưỡng mộ Triệu Nghệ Thành.
Cậu ước mình cũng được như cậu ta – muốn cười là cười, chẳng cần e ngại điều gì.
Nhưng rồi, cha cậu càng lúc càng sa vào tà giáo, khiến cuộc sống càng thêm tăm tối.
Mẹ cậu phải lén đưa cậu về nhà ngoại. Nhưng không lâu sau, cha lại tìm tới. Miệng ông đầy lời điên rồ, khiến bà ngoại suýt phát bệnh tim.
Vì lo bà không chịu nổi, hai mẹ con lại phải quay về căn nhà không còn giống mái ấm.
Cha đã vứt bỏ gần như mọi đồ đạc – cả những món chứa kỷ niệm gia đình – vì cho rằng phải trở thành "linh hồn", không được vướng bận trần tục.
Cậu và mẹ kiên quyết không theo giáo hội. Không thuyết phục được, cha lần đầu ra tay đánh đập.
Dây lưng, nắm đấm giáng xuống rất đau.
Cậu cố bảo vệ mẹ, vai, tay, lưng sưng tấy, rồi bầm tím, chạm vào là đau nhói, vã mồ hôi.
Dù đau đến đâu, cậu cũng chỉ biết cắn răng chịu đựng.
Tới trường, cậu cố che giấu kỹ càng.
Nhưng lạ thay, người vốn vô tâm như Triệu Nghệ Thành lại phát hiện.
Thấy vết bầm trên tay cậu, cậu ta tức giận hỏi có phải Đào Lâm lại gây chuyện.
Cậu lắc đầu.
Từ khi làm bạn với Triệu Nghệ Thành, đám Đào Lâm ít khi dám động đến cậu.
Triệu Nghệ Thành được lòng mọi người, tính cách tốt, gia cảnh ổn. Ông ngoại là cán bộ hưu trí, sống ở viện dưỡng lão, ngày ngày đánh Thái Cực quyền với bạn.
Người như vậy, Đào Lâm cũng không dám động vào.
"Vậy sao lại thành ra thế này?" Triệu Nghệ Thành lo lắng hỏi.
Cậu không muốn trả lời. Nhưng cậu ta cứ hỏi tới cùng, cậu đành nói dối nửa thật nửa giả: bị phạt vì bài kiểm tra kém.
Cậu nghĩ vậy là xong. Nào ngờ Triệu Nghệ Thành như nổi điên, đòi giúp cậu học bù.
"Cậu điên à!" Cậu trợn mắt.
Triệu Nghệ Thành thản nhiên: "Thế cậu uống thuốc chưa?"
"..."
Cậu thật sự không có năng khiếu học, cũng chẳng thích học hành.
Nhưng không hiểu sao, trước sự kiên quyết của Triệu Nghệ Thành, cậu lại đồng ý.
Lạ hơn nữa, thành tích của cậu thật sự tiến bộ.
Thậm chí, nếu cố thêm chút nữa, đậu đại học cũng không phải điều không tưởng.
"Chờ đậu đại học là ổn." Triệu Nghệ Thành nghiêm túc nói: "Lúc đó, cậu sẽ thoát khỏi cái gia đình ngột ngạt kia, được sống cuộc đời mình muốn. Tương lai nhất định sẽ tốt hơn."
Cậu sững người.
Tương lai… cậu còn có tương lai sao?
"Cậu phải tin vào bản thân." Triệu Nghệ Thành nói: "Người khác nói gì cũng kệ, quan trọng là chính mình không được từ bỏ chính mình."
"Còn cậu thì sao?" Cậu buột miệng hỏi.
Triệu Nghệ Thành gãi đầu: "Tớ sao?"
"Ý tớ là… cậu sẽ bỏ rơi tớ chứ?" Cậu bực bội: "Hay… chê tớ học chậm, không muốn dạy nữa?"
Rồi lúng túng thêm: "Không có ý gì đâu."
"Sao có chuyện đó." Triệu Nghệ Thành nói chắc nịch: "Chúng ta là bạn. Cậu là anh em tốt của tớ. Tớ chắc chắn sẽ không bỏ rơi cậu."
Cậu cúi đầu, không nói gì.
Cổ họng nghẹn lại, không thể thốt nên lời.
Trường học là nơi đầy tin đồn.
Không biết từ khi nào, tin đồn về cậu và Triệu Nghệ Thành bắt đầu lan xa – như chất phóng xạ, méo mó, độc địa, đầy ác ý.
Cả hai bị giáo viên gọi lên nói chuyện.
Dù thầy cô vòng vo, khó mở lời, cậu vẫn hiểu họ muốn hỏi gì.
Triệu Nghệ Thành chắc chắn cũng hiểu.
Bằng không, sao cậu ta lại giữ khoảng cách khi đi cạnh cậu, không còn vô tư như trước?
Sau này, người tung tin bị phát hiện là Đào Lâm. Nhưng những lời đồn xấu vẫn không dứt.
Cậu nhớ lời Triệu Nghệ Thành từng nói: "Đừng quan tâm người khác nói gì", nên vẫn ở bên cậu ta như cũ.
Triệu Nghệ Thành dường như không thay đổi nhiều, chỉ là cười ít hơn, đùa giỡn ít hơn.
Cậu không biết phải làm gì, chỉ biết siết chặt quai cặp.
Siết đến mức móng tay trắng bệch.
Cậu không hiểu sao mình lại phải cố giữ chặt như vậy.
Chỉ là có linh cảm – thứ gì đó sắp rời xa. Nên cậu muốn nắm chặt hơn, dù có rách tay, tan tim cũng không sao.
Chỉ cần đừng rời khỏi cậu.
Kỳ thi cuối kỳ, Triệu Nghệ Thành thi không tốt, rớt khỏi top 30 toàn khối – trong khi trước đó luôn nằm top 5.
Cậu ta bị mời phụ huynh.
Cậu từ xa thấy giáo viên kính cẩn mời ba mẹ Triệu Nghệ Thành vào văn phòng.
Họ ăn mặc tao nhã, nói năng nhẹ nhàng – rõ ràng là người có học thức, khác xa cha mẹ cậu. Như đến từ hai thế giới khác nhau.
Cậu không biết họ đã nói gì, chỉ biết hôm sau, giáo viên thông báo Triệu Nghệ Thành sẽ chuyển sang lớp khác.
Chiếc ghế bên cạnh cậu, lại một lần nữa trống trơn.
Như thể chưa từng có ai ngồi ở đó.
Triệu Nghệ Thành không tìm cậu. Gặp nhau trên hành lang, cũng chỉ lướt qua như người dưng.
Không đáp lại. Không liếc nhìn. Chỉ quay sang cười nói với bạn khác.
Chẳng lẽ cậu lại làm sai điều gì? Nếu không, tại sao Triệu Nghệ Thành lại làm như không thấy cậu?
Ở trường, cậu lại bị Đào Lâm và đồng bọn bắt nạt.
Không còn ai đứng ra giúp.
Đào Lâm đánh đập còn tàn bạo hơn. Nhiều lần kéo cậu vào phòng học bỏ hoang, đấm đá không thương tiếc.
Hai tay sai của hắn – Lý Duẫn và Thường Triết Thiệu – thậm chí biết nhà cậu, chặn cậu ở tiệm vàng mã, cười cợt nhạo báng.
Ngày nào cũng như địa ngục.
Nơi nào cũng như địa ngục.
Chỉ có giấc mơ là chốn duy nhất cậu được yên ổn.
Đôi khi, cậu mơ thấy cha chưa từng sa vào tà giáo, gia đình vẫn ấm áp như xưa.
Và… Triệu Nghệ Thành.
Cậu hay mơ thấy cậu ta.
Khi thì đi chơi viện khoa học, khi thì được cậu ta giúp học, khi thì chỉ đơn giản là hai người đi bên nhau dưới hoàng hôn đỏ rực – rộng lớn, vô tận.
Nhưng giấc mơ vẫn là mơ.
Mơ luôn ngắn ngủi. Những điều đẹp đẽ thoáng qua như gió, không thể tồn tại mãi.
Phải chăng… cậu thật sự đã sai? Phải chăng nên gia nhập giáo hội Trùng Điệp?
Nếu vậy, có lẽ cậu sẽ đến được "Thánh địa Chí Phúc", thực hiện ước mơ của mình.
Cậu căm ghét bản thân.
Ghét vì sao lại có suy nghĩ đó.
Tà giáo đã hủy hoại gia đình cậu như thế, mà cậu vẫn mơ tưởng phục tùng nó để được cứu rỗi.
Cậu thực sự hoang mang, tuyệt vọng.
Cậu như rơi vào đầm lầy đen vô đáy. Dù kêu cứu, dù vùng vẫy – cũng vô ích. Chỉ khiến bản thân chìm sâu hơn.
Cậu nhớ Triệu Nghệ Thành.
Nhớ đến quặn lòng.
Cậu ấy là ánh sáng duy nhất từng chiếu rọi vào đời cậu.
Cậu hy vọng cậu ta sẽ nói chuyện với mình, dù chỉ một câu an ủi vụn vặt.
Chỉ cần một câu thôi. Chỉ cần cậu ta chịu làm bạn với mình thêm một lần.
Thậm chí không cần thân thiết, chỉ cần đừng xem cậu như không tồn tại.
Cậu lấy hết can đảm, nhắn tin hẹn Triệu Nghệ Thành sau giờ học, gặp nhau ở hành lang tầng cao nhất, góc phòng học bỏ hoang – nơi ít ai lui tới vì có tin đồn quái vật nuốt người.
Triệu Nghệ Thành không trả lời tin nhắn.
Nhưng cậu vẫn quyết định đến đó chờ – dù cậu ta có đến hay không.
Khi ánh nắng cuối cùng biến mất, cậu nhận được hồi âm.
Một tin nhắn rất dài.
Nội dung nói rằng Triệu Nghệ Thành biết cậu đang khổ sở, biết mình đã thất hứa, cảm thấy vô cùng xin lỗi vì bỏ rơi bạn, nhưng thật sự bất lực.
Ba mẹ cậu ta vì tin đồn và thành tích tụt dốc mà tức giận, không cho phép cậu ta qua lại với cậu nữa. Mỗi ngày còn gọi điện cho giáo viên để kiểm tra tình hình.
"Thật sự xin lỗi."
"Coi như chưa từng quen biết người bạn như tớ đi."
Đó là hai câu cuối cùng.
Cậu tắt điện thoại, ngẩng đầu. Trời đã tối đen.
Một màu đen đáng sợ.
Về đến nhà, mẹ cậu đã chết.
Tự sát.
Không tang lễ.
Không nước mắt.
Vì cha cậu nói đây là chuyện đáng mừng – mẹ đã đến "Thánh địa Chí Phúc" trước ông và cậu.
Phải vui lên.
Phải cười thật to.
Cậu nhìn khuôn mặt cha cười rạng rỡ, rồi từ từ… cũng nở nụ cười.
Cậu cũng muốn rời đi.
Nếu thế giới đã bỏ rơi cậu.
Nếu mọi người đều bỏ rơi cậu.
Nhưng… kể cả chết, cậu cũng không được giải thoát.
Vì chấp niệm trong lòng quá sâu, không ai gỡ được. Linh hồn cậu mãi không siêu thoát, lang thang cõi trần như ma quỷ.
Cậu gặp một người đàn ông.
Người đó ăn nói nhã nhặn, giống một người thầy, dường như thật lòng muốn giúp.
Ông ta chúc mừng – vì cậu đã trở thành "linh hồn", kết nối với "biển ý thức". Sau này, cậu có thể đến "Thánh địa Chí Phúc". Ông dạy cậu nhiều thứ, kể cả cách tạo thân thể từ chất liệu để hành động giữa nhân gian.
Cậu bắt đầu làm người giấy.
Nhà cậu bán vàng mã, cha từng dạy làm người giấy từ nhỏ – cậu học rất nhanh, làm rất đẹp.
Khi đã có chỗ đứng, việc đầu tiên cậu làm là… giết cha mình.
Chém ngang, chém dọc, chém tới tấp cho đến khi chỉ còn đống thịt vụn.
Vẫn chưa đủ… Như thế là chưa đủ…
Cậu ở trong nhà cũ, dùng ý thức của cha tạo ra một thế giới giả lập, nhốt linh hồn trung gian của ông vào đó mãi mãi. Trong đó, cha sẽ phải chứng kiến vợ con chết trước mắt, rồi trải qua cái chết lặp đi lặp lại.
Xong tất cả, cậu vẫn không thấy nhẹ nhõm.
Thân thể bằng giấy trống rỗng. Linh hồn cũng trống rỗng.
Cậu đi tìm Triệu Nghệ Thành.
Cậu đã chết rồi. Người chết không cần sợ điều tiếng, cũng không cần nghĩ đến tương lai. Người chết tự do hơn người sống rất nhiều.
Nhưng tại sao Triệu Nghệ Thành vẫn không muốn làm bạn với cậu? Tại sao nhìn thấy cậu lại hét toáng lên? Tại sao ném đồ vào cậu, đuổi cậu đi? Tại sao không thể cười vô tư như trước?
Cậu không hiểu. Không thể hiểu.
Cậu cứ hỏi đi hỏi lại, cho đến khi nhận ra… Triệu Nghệ Thành đã chết.
Cậu đã giết cậu ta.
Người từng mang lại ấm áp và hy vọng… đã chết rồi.
Người bạn duy nhất của cậu… cũng đã chết.
Nhưng không sao. Cậu sẽ trở thành cậu ta. Để hai người mãi mãi không rời xa.
Có lẽ vì mong muốn trở thành Triệu Nghệ Thành đã gieo mầm từ lâu. Hoặc vì cậu luôn âm thầm ghi nhớ mọi thứ về cậu ta. Nên việc Tần Lãng Tinh hóa thành Triệu Nghệ Thành không hề khó.
Ước mơ, sở thích, nét mặt, thói quen – tất cả đều được cậu tiếp nhận.
Cậu cuối cùng cũng sống được một cuộc sống mà người khác hằng mơ ước.
Nhưng không hiểu vì sao, cậu vẫn cảm thấy trống rỗng.
Vẫn không thể yên lòng.
Lúc đó, người đàn ông kia lại xuất hiện.
Ông ta cho cậu xem một thứ.
Là ý thức của Đào Lâm.
Năm đó, ở trường, nhóm Đào Lâm muốn tìm "món đồ chơi mới" để trút giận. Ban đầu, họ định chọn một nam sinh tên Ôn Diễn.
Nam sinh đó rất giống cậu – ngoài học lực tốt, thì ít nói, lặng lẽ, yếu đuối, lập dị.
Có tin đồn gia cảnh Ôn Diễn rất tệ: ba mất sớm, mẹ tái giá, sống với ba dượng, không được ai yêu thương. Không ai quan tâm.
Hơn nữa, cậu chưa từng có bạn. Cậu từng có Triệu Nghệ Thành. Còn Ôn Diễn – mãi mãi chỉ có một mình.
Xét cho cùng, Ôn Diễn đáng bị bắt nạt hơn cậu chứ?
Cậu đáng thương, bất hạnh hơn cậu nhiều mà?
Lẽ ra, người nên trở thành "con dê đen" phải là Ôn Diễn mới đúng?
Nhưng Đào Lâm lại không chọn Ôn Diễn. Lý do kỳ lạ đến mức vô lý.
Vì hắn mơ một cơn ác mộng.
Trong mơ, quanh Ôn Diễn là một con quái vật không thể hình dung, lượn lờ quanh quẩn.
Con quái vật đó ghê tởm, khủng khiếp, tà ác đến mức không thể diễn tả.
Giấc mơ quá đáng sợ, suýt khiến Đào Lâm phát điên, sinh ra nỗi sợ thật sự. Không chỉ không dám bắt nạt, mà đến gần hay nhìn thêm một cái cũng nổi da gà.
Thế là Đào Lâm chuyển mục tiêu sang cậu.
Dù sao thì họ cũng chỉ cần một "món đồ chơi" để hành hạ – chọn ai cũng vậy.
Cậu chết lặng.
Lẽ ra người phải chịu khổ đâu phải là cậu, mà là Ôn Diễn mới đúng!
Cậu hỏi người đàn ông kia: Con quái vật quanh Ôn Diễn là gì? Có phải đến từ "ý thức của thần" như những thứ khác không?
Người đàn ông cười khinh bỉ, nói rằng con quái vật đó dù đến từ một chiều không gian kinh hoàng khác, nhưng so với con người thì lại ngu ngốc, bất lực. Những sinh vật từ "ý thức của thần" thường vĩ đại, sâu thẳm như biển cả, chứa đầy tri thức và bí ẩn mà con người không thể chạm tới.
Nhưng trong ý thức của sinh vật kia – chỉ có một thứ duy nhất: tầm thường, ngu xuẩn, vô giá trị.
Tình yêu.
Là tình yêu dành cho Ôn Diễn.
Có thể nói, toàn bộ ý thức của sinh vật đó được tạo nên từ tình yêu.
Thậm chí còn thấp kém hơn cả vi khuẩn đơn bào.
Nhưng cậu chẳng còn tâm trí để nghe người đàn ông chê bai.
Vì trong đầu cậu lúc đó đã bị ngọn lửa ghen tuông và oán hận thiêu rực.
Ghen tị và bất công như rắn độc cắn xé tâm can.
Ôn Diễn và cậu chẳng phải giống nhau sao?
Vậy tại sao Ôn Diễn lại được một tình yêu kiên định bảo vệ?
Còn cậu thì mãi mãi bị bỏ rơi, bị tổn thương, bị chà đạp?
Không công bằng.
Không công bằng chút nào!
Sau này, tại Đại học Hồng Thành, cậu gặp lại Ôn Diễn.
Lúc này, Ôn Diễn không còn là cái bóng lẻ loi. Bên cậu là một chàng trai trẻ đẹp đến chói mắt.
Giang Mộ Li.
Cậu biết Giang Mộ Li chính là con quái vật đó – sinh vật còn thấp kém hơn vi khuẩn đơn bào.
Dù khoác vẻ ngoài con người, dù xé toang lớp da thần thánh kia, bên trong vẫn chỉ còn lại một thứ – tình yêu.
Chỉ một con quái vật duy nhất thật sự yêu Ôn Diễn. Nhưng với cậu, điều đó đã là xa xỉ tột cùng.
Vì tình yêu mà con quái vật ấy dành cho Ôn Diễn là vô tận.
Cậu hận Ôn Diễn.
Ôn Diễn lẽ ra phải có số phận giống cậu.
Cậu muốn hủy diệt Ôn Diễn, muốn cậu cũng phải nếm trải cuộc đời không lối thoát như chính cậu.
Chỉ có như thế, cậu mới nguôi ngoai phần nào.
Vì vậy, cậu xuất hiện bên cạnh Ôn Diễn, mang thân phận và dáng vẻ của Triệu Nghệ Thành.
Cậu chiếm lấy phần "con người" của Triệu Nghệ Thành, không còn dấu hiệu nào không thuộc về cõi đời – giống hệt người sống.
Huống hồ, cậu còn giống Triệu Nghệ Thành hơn cả cậu ta thật.
Cậu chính là Triệu Nghệ Thành.
Lần thử đầu, là khi họ vô tình đi ngang khu chợ đen buôn bán thú cưng.
Cậu lợi dụng ký ức còn sót lại trong ý thức Ôn Diễn về cái chết của bác Thái để tạo nên cảnh tượng kinh hoàng.
Nếu Ôn Diễn không nhận ra, sẽ mãi bị mắc kẹt trong con đường tăm tối, rùng rợn đó.
Đáng tiếc, kế hoạch thất bại.
Cậu lại dùng chính ý thức và ký ức của mình tạo ra thế giới tuyệt vọng thời cấp ba – nơi đen tối, nghẹt thở, đầy ác mộng.
Cậu kéo cả những ý thức từng bị cậu hành hạ đến chết – Đào Lâm, Lý Duẫn, Thường Triết Thiệu – vào đó, để Ôn Diễn "nếm thử" cảm giác bị bắt nạt như cậu từng trải.
Nhưng lại bị con quái vật đơn bào đó phá tan!
Điều khiến cậu nghiến răng căm giận hơn cả là – trong thế giới ấy, Ôn Diễn lại một lần nữa nhận được tình yêu và sự cứu rỗi. Trở về hiện thực, cậu còn gỡ bỏ được mọi gánh nặng.
Cậu hận cha mẹ mình – tại sao lại sinh ra cậu trong thế giới đầy thống khổ này?
Cậu hận những giáo viên, bạn học đã im lặng, xa lánh, kỳ thị cậu – thứ đau đớn hơn ngàn nhát dao.
Cậu hận Triệu Nghệ Thành – hận đến tận xương tủy. Hận vì sao cậu ta lại trao cho cậu hy vọng, rồi tàn nhẫn rút lại, đẩy cậu vào bóng tối hoàn toàn.
Cậu hận tất cả. Nhưng người cậu hận nhất – vẫn là Ôn Diễn.
Từng phút, từng giây nhìn thấy Ôn Diễn hạnh phúc bên Giang Mộ Li, cậu như đang ở địa ngục Vô Gián, chịu cực hình vạn lần, bị đày đọa không lối thoát.
Tại sao không có ai, dù chỉ một người, chịu cho cậu một chút tình thương?
Cậu không còn theo đuổi điều gì xa vời nữa.
Cậu cũng không muốn làm Triệu Nghệ Thành nữa.
Loại người thích xen vào chuyện người khác, luôn tỏ vẻ chính nghĩa và vui vẻ – vốn không dành cho cậu.
Bây giờ, cậu chỉ cầu một điều – giải thoát.
Ngay lúc này đây, ngay khoảnh khắc này – cùng Ôn Diễn kết thúc tất cả, cùng nhau tan biến trong ngọn lửa của cả đời cậu: ngọn lửa hận thù và u uất.