Trời đổ lửa, nắng thiêu đốt từng tấc da. Chiếc xe hơi phơi mình giữa trưa, bên trong là thi thể bé nhỏ của con gái tôi – cô bé bốn tuổi, bị bỏ quên, ngạt thở đến chết trong sự vô tình hay cố ý? Mọi người điên cuồng. Bảo mẫu hét lên, thúc giục tôi mở cửa xe, mang con ra hỏa táng ngay lập tức. Chồng tôi quay lại, ánh mắt đầy căm phẫn, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi – một người mẹ bất nhân, không xứng đáng tồn tại. Còn tôi? Tôi đứng đó, giữa vòng vây xôn xao của kẻ hiếu kỳ, tay cầm ly nước mát lạnh, môi nở nụ cười rạng rỡ như thể hoa nở rộ giữa cơn bão. Vì họ không biết… tôi mới là người duy nhất hiểu sự thật. Và trò chơi mới chỉ vừa bắt đầu.