Quân An Tây đại thắng trở về, triều đình lệnh tuyển chọn những cô gái dòng dõi lương thiện, đưa tới biên cương làm vợ cho các lão binh trung niên chưa lập gia thất. Ta từng chém giết trăm tên địch, liều mạng đỡ một mũi tên độc cho tướng quân — công lao ấy, được hồi báo bằng một đặc quyền: chọn vợ trước nhất.
Tướng quân khẽ mỉm cười, ngón tay thon dài chầm chậm chỉ về phía cô gái thứ ba tính từ trái sang:
“Con bé kia tên là Nhiễm Bích, xuất thân phủ Quốc Công, từng hầu hạ lão phu nhân.”
Nàng đứng giữa đám nữ nhi thôn dã, yểu điệu như cành liễu mảnh mai trước gió, dung mạo thanh tao, khí chất khác biệt. Nghe tướng quân chỉ mình, mặt nàng lập tức tái nhợt, tay run nhẹ như lá thu rơi.
Ta hiểu — nàng đến đây không phải để làm vợ ta, mà là để theo đuổi bóng hình của chính vị tướng quân kia.
Nhiễm Bích vốn là người mà lão phu nhân cố ý phái tới biên ải, để chăm sóc đứa cháu trai yêu quý — tướng quân trẻ tuổi, thứ tử dòng chính phủ Anh Quốc Công.
Đời trước, ta mù quáng chọn nàng. Kết duyên không tình, sống như oan gia, cả đời đẫm nước mắt và oán hận.
Đời này, ta không còn dại nữa.
Nàng muốn yêu ai, thì cứ đi mà yêu.
Ta cười khẽ, giọng vang đều, tay chỉ thẳng về cô gái nhỏ bé thu mình ở góc cuối hàng — gầy guộc, đầu cúi gằm, lặng im như thể sợ cả ánh nắng:
“Nàng ấy, tướng quân. Ta muốn nàng ấy.”
Truyện Đề Cử






