Kịch bản này có vẻ “cũ kỹ” không phải vì lời viết lạc hậu, mà bởi ngay từ khoảnh khắc đầu tiên tôi chào đời, tiếng thở dốc của mẹ đã vang lên trong tai tôi: “Bảo bảo, nương thực xin lỗi con.” Trước khi tôi kịp nắm bắt lời cuối cùng, một bóng người lướt qua trên lưng ngựa như cơn gió, quyết liệt kéo tôi ra khỏi vòng tay ấm áp. Tôi chỉ kịp quay đầu, mắt dõi theo chiếc xe ngựa của mẹ dần xa dần, lặng lẽ biến mất ở cuối con đường.