Chương 105: Thịt Chiên Giòn

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 105: Thịt Chiên Giòn

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 105 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh mắt Thịnh Liên nhìn hai người họ cứ như thể đang nhìn một cặp gian phu dâm phụ thông đồng làm chuyện mờ ám vậy. Cuối cùng, hắn tức đến mức không nói nên lời, đành giận dữ bỏ đi.
Thang Ngũ Viên nhìn bóng lưng hắn khuất dần, khẽ nhếch môi. Cậu mỉm cười nhìn Tống Kiêu Bạch. Hai người im lặng một lát, rồi đồng thời thu lại nụ cười trên mặt, khó chịu dời mắt đi.
Không có Thịnh Liên, đối thủ vẫn là đối thủ.
Đến bữa trưa, Chu Cường được thả ra. Toàn thân hắn bầm tím, đã được bôi thuốc. Hắn bị giam đến tận trưa, ăn cơm xong lại tiếp tục bị giam, nên trông vẻ mặt có chút tiều tụy.
Thang Ngũ Viên không thèm đếm xỉa đến ánh mắt tức giận của hắn, vô cảm lấy cơm rồi tìm một góc ngồi xuống. Các binh sĩ trong quân đoàn Kim Ưng đều là tinh anh, năng lực chuyên môn của mỗi người đều cực kỳ mạnh, nên không cần quản lý chặt chẽ như các quân đoàn khác. Lúc ăn cơm, họ không có quá nhiều quy củ, không cần giữ vẻ nghiêm trang hay giữ im lặng, thỉnh thoảng có thể trò chuyện phiếm. Đây là khoảng thời gian hiếm hoi để thư giãn.
Hôm nay Thang Ngũ Viên đang đói, chỉ muốn tìm một chỗ yên tĩnh ăn cơm. Vừa đặt đĩa đồ ăn xuống, cầm đũa lên, Chu Cường đã ngồi vào đối diện cậu, thân hình to lớn che khuất như một bức tường thành.
Thang Ngũ Viên khẽ ngẩng đầu, thả đũa trong tay xuống, nhíu mày hỏi: "Còn muốn đánh nhau nữa?"
Lần này Thang Ngũ Viên hơi mất hứng, thật sự không muốn ra tay. Chu Cường cũng không mạnh như cậu tưởng, đánh tiếp chẳng có ý nghĩa gì. Tuy nhiên, nếu Chu Cường tiếp tục khiêu khích, cậu cũng chẳng ngại đánh hắn thêm một trận nữa.
Chu Cường nghe lời cậu nói, theo bản năng rụt cổ lại, một lúc lâu sau mới đáp: "Không đánh..."
"Vậy cậu tới đây làm gì?"
Chu Cường nhìn những món ăn trên đĩa của cậu, cầm đũa, nhanh nhẹn dùng đũa gắp ngay một miếng thịt chiên giòn lớn bỏ vào miệng nhai, rồi nói như thể đó là lẽ dĩ nhiên: "Ăn thịt."
Món Thang Ngũ Viên thích ăn nhất trong nhà ăn là thịt chiên giòn, cậu không khỏi bực mình nhìn hắn: "Trong đĩa của cậu không phải có thịt sao? Sao phải ăn của tôi!"
Thức ăn của quân đoàn Kim Ưng luôn như nhau, cho dù Thang Ngũ Viên là chỉ huy, đồ ăn của cậu cũng không khác gì những người lính bình thường. Bởi vậy, thức ăn trên đĩa của Thang Ngũ Viên và Chu Cường đều giống nhau.
Chu Cường đẩy đĩa đồ ăn của mình sang một bên: "Tôi vạm vỡ thế này là vì bình thường tôi ăn rất nhiều, mà lại rất thích ăn thịt. Trước kia, ngoài bữa ăn ở nhà ăn ra, tôi còn giấu một cái bếp nhỏ, thỉnh thoảng tự làm thêm thịt để ăn. Bây giờ vì ngài mà tôi bị trừ một tháng tiền lương, không có tiền mua thịt, tôi chỉ có thể đến ăn chực thịt của ngài thôi."
Chu Cường vừa nói vừa gắp một miếng thịt trong đĩa Thang Ngũ Viên bỏ vào cái miệng rộng của hắn, còn thoải mái nhai. Hắn hào phóng nói với Thang Ngũ Viên: "Con người tôi rất thích ăn thịt, chỉ huy, ngài yên tâm, tôi sẽ không động vào một miếng rau nào trong đĩa cơm của ngài đâu."
Thang Ngũ Viên: "..." Tôi cảm ơn anh quá!
Thang Ngũ Viên nhìn cái miệng đầy dầu mỡ của Chu Cường, hoàn toàn mất hết khẩu vị với những món ăn còn lại trên đĩa. Cậu cố nén cơn tức giận nhìn Chu Cường, thật sự muốn ném lại cái câu "mặt dày vô sỉ" vào mặt hắn. Đáng tiếc, Thang Ngũ Viên không thể chỉ vì hai miếng thịt mà đánh hắn một trận, thật sự bực mình.
Chu Cường vừa ăn thịt vừa mặt dày nói: "Một tháng tiếp theo nhờ cậy ngài vậy, chỉ huy."
Chẳng những ăn hai miếng thịt của cậu, còn muốn ăn một tháng thịt của cậu!
Thang Ngũ Viên khoanh tay nhìn chằm chằm Chu Cường, nhưng Chu Cường chẳng hề có động thái gì, cứ như không nhìn thấy ánh mắt như muốn thiêu cháy của cậu, vẫn ung dung ăn từng miếng thịt một ngon lành.
Thang Ngũ Viên không thể nhịn thêm được nữa, bất chấp tất cả, chỉ muốn tiếp tục kéo Chu Cường dậy đánh thêm một trận nữa.
Ngay lúc cậu đang suy nghĩ nên dùng tư thế nào để bắt đầu đánh Chu Cường, Tống Kiêu Bạch cầm đĩa ăn trên tay, ngồi xuống bàn bên cạnh họ. Anh có tư thế nghiêm trang, động tác cẩn thận, tỉ mỉ, ngay cả lúc đặt đĩa xuống cũng rất chuẩn mực.
Thang Ngũ Viên nhìn thấy anh thì sắc mặt khẽ biến đổi. Cậu quay đầu lại cong môi nhìn Chu Cường, nở một nụ cười lạnh lùng. Chu Cường bị nụ cười của cậu làm cho sống lưng lạnh toát, động tác nhai nuốt không kìm được mà chậm lại, nhìn cậu với ánh mắt sợ hãi.
Ngay lúc Chu Cường nghĩ Thang Ngũ Viên lại muốn ra tay đánh hắn, chỉ thấy Thang Ngũ Viên đột nhiên cầm đũa lên, động tác nhanh nhẹn đi đến bàn ăn bên cạnh, ngồi đối diện Tống Kiêu Bạch, rồi vươn đũa về phía đĩa ăn của Tống Kiêu Bạch. Chỉ trong nháy mắt, hai mắt Chu Cường mở to.
Tống Kiêu Bạch đang định cúi đầu ăn cơm thì một bóng người đột nhiên lướt qua. Anh dừng một chút, ngẩng đầu nhìn thấy Thang Ngũ Viên ngồi đối diện. Cậu gắp một miếng thịt chiên giòn trong đĩa anh bỏ vào miệng mình.
Môi Thang Ngũ Viên khẽ mấp máy. Một miếng thịt chiên giòn rụm không có gì đặc biệt, nhưng trông cậu ăn ngon lành, tròn vị đến mức khiến người ta cũng muốn thử một miếng.
Tống Kiêu Bạch khẽ nhíu mày, trầm giọng hỏi: "Cậu đang làm cái gì vậy?"
Đám binh sĩ trong phòng ăn không khỏi ngoái đầu nhìn lại. Thiếu tướng cùng chỉ huy ngồi ăn cơm cùng một bàn, cảnh tượng như thế này đúng là trăm năm có một, ít nhất là từ khi họ gia nhập quân đoàn Kim Ưng đến giờ chưa từng thấy.
Các thân tín của Tống Kiêu Bạch ngồi xung quanh lén lút dựng thẳng tai lên, chỉ sợ hai người lời qua tiếng lại mà đánh nhau, lúc đó họ sẽ lập tức xông lên can ngăn.
Thang Ngũ Viên ăn thịt chiên giòn, mắt cong cong, cười nói: "Cấp dưới của cậu cướp thịt chiên giòn của tôi, tôi cũng đành phải đến ăn của cậu. Thiếu tướng đây chắc sẽ không ngại chứ?"
Tống Kiêu Bạch nhíu mày nhìn sang Chu Cường ở bàn bên cạnh. Chu Cường đang chìm trong sự khiếp sợ, chưa kịp phản ứng, ngu ngốc há hốc miệng. Hai tay hắn vẫn giữ nguyên động tác giơ đũa về phía đĩa thức ăn của Thang Ngũ Viên, lập tức cứng đờ.
"Này! Chỉ huy, cậu trả lại thịt cho thiếu tướng của chúng tôi đi!" Chu Cường nhìn thấy ánh mắt mang theo vài phần trách cứ của Tống Kiêu Bạch, cuối cùng cũng kịp phản ứng. Hắn nhìn Thang Ngũ Viên ăn thịt chiên giòn trong đĩa của Tống Kiêu Bạch, lập tức vội vàng xông tới, hận không thể giật lại đôi đũa của Thang Ngũ Viên.
Hắn vội vàng nói với Thang Ngũ Viên: "Cậu dựa vào cái gì cướp thịt chiên giòn của thiếu tướng!"
Thang Ngũ Viên ngẩng đầu nhìn Chu Cường, vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt: "Dựa vào việc cậu ta chiều tôi."
"..." Khóe miệng Tống Kiêu Bạch khẽ giật giật.
Miệng của nhóm thân tín Tống Kiêu Bạch cũng đồng loạt há hốc mồm một cách có quy luật, đều nhìn Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch với ánh mắt đầy ẩn ý.
Trong nháy mắt, Chu Cường sững sờ tại chỗ, mắt trợn trừng, hoảng sợ liếc nhìn Tống Kiêu Bạch.
Thang Ngũ Viên cười với Tống Kiêu Bạch, chỉ vào đĩa ăn của anh: "Đĩa đồ ăn này tôi đã ăn rồi, cậu sẽ không ăn nữa chứ? Vậy tôi mang đi nha."
Tống Kiêu Bạch là một người mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, cậu tin rằng anh sẽ không bao giờ ăn thức ăn mà cậu đã chạm vào.
Thang Ngũ Viên vừa định lấy đĩa thức ăn thì Tống Kiêu Bạch đột nhiên đưa tay ra đè lại tay cậu.
"Hả?" Thang Ngũ Viên hơi sửng sốt, ngẩng đầu nhìn anh.
Tống Kiêu Bạch mỉm cười kéo đĩa cơm về phía mình. Trước ánh mắt chăm chú của cậu, anh dùng đũa gắp một miếng thịt chiên giòn trong đĩa, cho vào miệng, chậm rãi nhai. Sau khi nuốt xuống, anh còn bình thản nhận xét một câu: "Vị không tệ."
Thang Ngũ Viên buồn bực cau mày chặt lại: "Không phải cậu mắc chứng sạch sẽ sao?"
Tống Kiêu Bạch khẽ cong khóe miệng, bình tĩnh nói: "Bởi vì tôi đã chiều cậu quen thói rồi, cho nên miễn cưỡng có thể chấp nhận được."
Thang Ngũ Viên: "..." Chỉ vì để tôi không ăn được thịt chiên giòn mà làm đến mức này, đúng là khiến cậu phải chịu uất ức rồi.
Tất cả những tên thân tín đều mang vẻ mặt hoài nghi nhân sinh, dời ánh mắt đi, cúi gằm mặt giả vờ như không thấy gì, cũng không nghe thấy gì. Họ dùng đũa vội vàng ăn cơm, chỉ coi mình là cái thùng cơm đang chuyên tâm ăn uống.
Chu Cường đứng ở bên cạnh cảm thấy mình như người thừa vậy, động tác của hắn cứng nhắc. Hắn đi qua đưa đĩa cơm cho Thang Ngũ Viên, thái độ nhận lỗi thật sự quá hòa nhã: "Chỉ huy, là tôi sai, về sau sẽ không cướp thịt của ngài nữa."
Cầu xin ngài tha cho thiếu tướng của tôi đi!
Thang Ngũ Viên liếc nhìn đĩa cơm với vẻ chán ghét. Thức ăn trên đĩa vừa rồi bị Chu Cường biến thành một mớ hỗn độn, ngay cả cậu không mắc chứng sạch sẽ cũng không thể ăn nổi.
Cậu ngẩng đầu liếc nhìn nơi lấy cơm, đúng như dự đoán, nơi đó trống rỗng, chỉ còn sót lại một ít cơm. Binh lính trong quân đoàn phần lớn đều là thanh niên khỏe mạnh, cường tráng, tiêu hao rất nhiều năng lượng trong huấn luyện hằng ngày, cho nên tất cả đều ăn rất khỏe. Mỗi lần ăn, họ đều có thể quét sạch đồ ăn trong nhà ăn, bởi vậy bây giờ căn bản không còn đồ ăn nào. Thang Ngũ Viên giờ có đi lấy đồ ăn cũng chẳng còn gì, càng đừng nói đến món thịt chiên giòn mà cậu thích kia.
Cậu buồn bực trừng mắt nhìn Chu Cường và Tống Kiêu Bạch, rồi nghiêng đầu sang chỗ khác, nổi giận đùng đùng rời khỏi nhà ăn. Đối thủ cùng thân tín của anh ta đều là cái dạng khiến người khác chán ghét.
Cuộc sống quân đội tốt đẹp, nhưng vì đối thủ và đám thân tín của anh ta, mỗi ngày đều tràn ngập khó khăn, trắc trở.
Thang Ngũ Viên trở lại văn phòng, xoa xoa cái bụng đói đang kêu vang, gác tay lên mặt bàn, bất lực thở dài. Buổi trưa chỉ ăn một miếng thịt chiên giòn, thật quá thiệt thòi.
Đúng lúc cậu đang không ngừng hối hận thì có tiếng gõ cửa phòng làm việc: "Báo cáo!"
Cậu miễn cưỡng ngồi ngay ngắn, vẻ mặt ủ rũ nói: "Vào đi."
Một người lính tùy tùng đi đến, cầm trên tay một cái hộp giữ nhiệt, chào theo kiểu nhà binh với động tác tiêu chuẩn.
"Ở đâu ra vậy?" Thang Ngũ Viên nghi ngờ cầm hộp mở ra nhìn. Trong hộp giữ nhiệt có ba món ăn và một món canh, thịt chiên giòn chiếm trọn một hộp, mùi thơm nức mũi, vàng óng ánh, cực kỳ hấp dẫn.
Đôi mắt Thang Ngũ Viên sáng lên, cảm thấy những miếng thịt chiên giòn này đều thật đáng yêu. Cậu không thể chờ đợi thêm, cầm đũa lên.
"Thưa chỉ huy, là thiếu tướng sai tôi mang tới cho ngài."
Thang Ngũ Viên gắp một miếng thịt chiên giòn lên, nhìn kỹ dưới ánh mặt trời: "...Không có độc chứ?"
Trong chốc lát, tiểu binh không thể kiểm soát tốt biểu cảm của mình, kinh ngạc nói: "Đương nhiên không có, đây là thiếu tướng sai đầu bếp làm riêng cho ngài, làm sao có ai dám đầu độc ngài trong quân đoàn chứ?"
Thang Ngũ Viên khẽ nhếch miệng, bỏ thịt chiên giòn vào miệng: "Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo." (*)
(*) Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo: Khi không mà tỏ ra ân cần, không phải chuyện gian trá thì cũng là chuyện trộm cắp.
Thịt chiên giòn mới được làm xong, ngon hơn thịt nhà ăn làm lúc nãy, cực kỳ thơm ngon. Cậu không khỏi vui vẻ híp cả mắt lại.
"Chỉ huy, thiếu tướng nói, hôm nay Chu Cường cướp đồ ăn của ngài là do ngài ấy không dạy dỗ cấp dưới tốt, cho nên bữa cơm này xem như ngài ấy bồi thường cho ngài."
Thang Ngũ Viên lại gắp một miếng thịt chiên giòn bỏ vào miệng: "Ồ... lời anh ta nói cũng có lý, đúng là anh ta không dạy dỗ cấp dưới tốt."
Tiểu binh: "........."