Chương 124: Đối Đầu Thịnh Thế Bạch Liên

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 124: Đối Đầu Thịnh Thế Bạch Liên

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau, Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch hoàn thành buổi trị liệu hôn nhân trước, sau đó cùng nhau đi mua nhẫn. Thật không ngờ, cả hai lại đồng lòng chọn trúng một chiếc có kiểu dáng đơn giản nhất, vì thế, hiếm khi thấy họ ăn ý đến vậy khi quyết định chọn chiếc nhẫn đó.
Thang Ngũ Viên nhìn chiếc nhẫn, cảm thấy vô cùng hài lòng. Bình thường bọn họ thường xuyên ra vào quân đội, không thích hợp với những chiếc nhẫn hoa lá lòe loẹt, đơn giản như vậy là tốt nhất.
Sau khi mua nhẫn xong, hai người trở về quân đội. Vừa vào quân khu, một lính cần vụ đã vội chạy đến, vẻ mặt đầy tự trách báo cáo: “Thiếu tướng, Chỉ huy, Tam hoàng tử vừa đến lúc nãy. Hắn muốn gặp Chỉ huy và hiện đang đợi ngài trong phòng làm việc. Chúng tôi đã từ chối không cho hắn vào, nhưng hắn nhất quyết xông vào, hắn nói… Hắn nói…”
Người lính cần vụ ngần ngại ngẩng đầu nhìn Thang Ngũ Viên, không dám nói tiếp.
Tống Kiêu Bạch khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Đừng có dông dài, có cái gì thì nói thẳng.”
“Tam hoàng tử nói Chỉ huy sẽ sớm bị cách chức và nhốt lại, văn phòng cũng sẽ không còn thuộc về Chỉ huy nữa, hắn muốn vào thì vào, chúng tôi thật sự không thể ngăn được hắn…”
Thang Ngũ Viên nghe vậy ngược lại cũng không quá tức giận, chỉ gật đầu nói: “Tôi biết, cậu đi làm việc trước đi.”
“Rõ…” Sau khi người lính cần vụ rời đi, Thang Ngũ Viên nhướng mày nhìn Tống Kiêu Bạch, cười nói: “Cậu đoán xem đóa bạch liên hoa Thịnh Liên này lại đến làm gì?”
Tống Kiêu Bạch nhếch khóe miệng: “Nếu đã tới tìm cậu, hẳn là… Muốn tới xem chuyện cười của cậu.”
Thang Ngũ Viên chậc lưỡi một cái, vẻ mặt chán ghét: “Vậy thì đúng là phải làm hắn thất vọng rồi.”
Hai người liếc nhau, đồng thời mỉm cười, Tống Kiêu Bạch nói: “Tôi đi với cậu.”
“Được.” Thang Ngũ Viên dẫn đầu đi về phía trước, cực kỳ chờ mong với màn trình diễn của Thịnh Liên.
Khi hai người đến văn phòng của Thang Ngũ Viên, Thịnh Liên đang khoanh chân ngồi trên ghế của cậu, nhàn nhã xoay đi xoay lại, miệng khẽ ngâm nga một bài hát, trông có vẻ tâm trạng cực kỳ tốt. Phía sau hắn là ba tên tay sai, tất cả đều mang vẻ mặt kiêu ngạo, đứng vươn cằm sau lưng hắn.
Thang Ngũ Viên liếc mắt nhìn chiếc ghế Thịnh Liên đang ngồi, quyết định lát nữa sẽ đi thay chiếc ghế đã bị hắn làm cho hôi hám này.
Cậu và Tống Kiêu Bạch ngồi xuống vị trí đối diện Thịnh Liên, ung dung mỉm cười với hắn: “Tam hoàng tử Thịnh Liên sao lại có thời gian đến đây?”
“Cuối cùng thì mấy người cũng quay lại.” Thịnh Liên cũng nở một nụ cười rạng rỡ, sau đó giả tạo kéo thẳng khóe miệng, lộ ra vẻ ân cần quan tâm: “Khó cho Chỉ huy còn phải gượng cười. Hôm nay tôi mới biết cậu đã từng bị hải tặc bắt giữ, haizz… tôi nghe mà còn thấy đau lòng, cho nên đặc biệt đến đây hỏi thăm Chỉ huy, cậu không sao chứ?”
Thang Ngũ Viên cong môi, cười như không cười, nói: “Tôi rất ổn, làm phiền Tam hoàng tử phải hao tâm tổn sức rồi.”
“Cậu vì đế quốc mà phải trả giá nhiều như vậy, tôi quan tâm cậu cũng là lẽ đương nhiên, ngược lại cậu cũng phải nghĩ thoáng ra.” Thịnh Liên nhìn Thang Ngũ Viên, một tay sờ cằm xoa xoa vài lần, khuôn mặt tươi cười: “Chỉ huy Thang lớn lên quả thật xinh đẹp, trước kia là tôi mắt kém, vậy mà lại không phát hiện được cậu là một Omega. Đúng là bọn hải tặc mắt tinh đời, liếc mắt đã phát hiện ra thân phận của cậu, chỉ có điều thật là đáng tiếc… lại hời cho bọn chúng quá. Nhưng dù không xảy ra chuyện này, với sắc đẹp của Chỉ huy Thang, đương nhiên sẽ được các quan chức cấp cao và nhà giàu săn lùng, tất cả đều muốn tranh giành cưới cậu về nhà thôi.
Hắn nói đến phần sau thì không khỏi nở nụ cười, ẩn trong tiếng cười là sự ác độc không thể che giấu. Hắn vốn coi Omega như một loại đồ chơi yếu đuối, hiện tại biết Thang Ngũ Viên là Omega thì càng khinh thường cậu hơn.
Thang Ngũ Viên nhìn hắn, ánh mắt chán ghét. Nghe thấy tiếng cười của hắn, trong lòng cậu lại khẽ động đậy. Cậu bình tĩnh ngẩng đầu dò xét Thịnh Liên vài lần, sau đó hơi cụp mắt xuống để che đi cảm xúc trong lòng, lông mày hơi ngạc nhiên nhíu lại.
Thịnh Liên nhìn đôi mắt rũ xuống của Thang Ngũ Viên, tưởng rằng mình đã chạm đúng vào nỗi đau của cậu, nụ cười trên mặt không khỏi càng rộng hơn, khóe miệng cong lên trở nên hung tợn: “Chỉ huy Thang, tôi chỉ cảm thấy có chút đáng tiếc cho cậu. Cậu cố gắng lâu như vậy, hiện tại chẳng những thất bại cận kề, tiền đồ tan nát, còn bị giam giữ hai năm, xóa sạch ký ức, thực sự là đáng thương.”
Hắn kiêu ngạo hất cằm nhìn Thang Ngũ Viên: “Nếu không thì cậu cầu xin tôi đi. Nếu như cậu cầu xin tôi, có lẽ tôi có thể giúp cậu nói tốt vài câu trước mặt Bệ hạ, nói không chừng còn có thể để cậu tiếp tục ở lại trong quân đội. Mặc dù không được làm Chỉ huy, nhưng làm một tên lính cần vụ vẫn được. Nếu quả thật không được, tôi bảo Bệ hạ đặc biệt phái cậu tới hầu hạ tôi cũng được, đúng lúc tôi thiếu một tên lính quèn pha trà rót nước, đấm bóp cho tôi.”
Khuôn mặt Tống Kiêu Bạch trầm xuống, nhíu chặt mày, anh muốn mở miệng nói cái gì, Thang Ngũ Viên lại kịp thời nắm lấy tay anh dưới bàn, nhẹ nhàng lắc lắc, anh ngẩng đầu nhìn Thang Ngũ Viên.
Thang Ngũ Viên khẽ lắc đầu một cái thật nhỏ, ngược lại cậu còn muốn nghe kỹ xem vị Tam hoàng tử này còn có thể nói cái gì.
Thang Ngũ Viên thu lại ánh mắt, mỉm cười nhìn Thịnh Liên nói: “Trong cả cuộc đời tôi chưa từng biết cầu xin ai bao giờ, hay là Tam hoàng tử dạy tôi đi, trước tiên làm mẫu cho tôi xem một chút?”
Thịnh Liên cười nhẹ: “Thang Ngũ Viên, hiện tại cậu vẫn còn cứng miệng được. Chờ sau này lúc cậu hối hận, coi như cậu có khóc đến cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không giúp cậu.”
Thang Ngũ Viên nhún vai: “Ồ.”
Thịnh Liên hừ lạnh một tiếng, dường như bị thái độ thờ ơ của Thang Ngũ Viên làm tức giận. Nhưng rất nhanh, hắn lại bật cười, giọng điệu không nhanh không chậm nói: “Cậu có thời gian ở đây bắt bẻ lời nói của tôi, không bằng nhìn thật kỹ ba vị đằng sau tôi. Bọn họ đều trẻ tuổi tài năng, cậu có thể giúp tôi tham khảo, vị nào phù hợp hơn để tiếp nhận vị trí của cậu?”
Ba tên tay sai phía sau hắn cũng là binh sĩ của quân đoàn Kim ưng, vẫn luôn nghe cậu ra lệnh mọi mệnh lệnh. Nay lại to gan quan sát đồ vật xung quanh văn phòng của Thang Ngũ Viên, ánh mắt bọn chúng giống như đang quan sát đồ vật của mình vậy, thỉnh thoảng còn động tay, hoàn toàn bỏ qua Thang Ngũ Viên, cứ như thể chức Chỉ huy này của Thang Ngũ Viên đã bị cắt, không hề sợ hãi.
Tống Kiêu Bạch lạnh lùng nhìn bọn họ, trầm giọng mở miệng: “Chuyện đảm nhiệm chức vụ Chỉ huy, chỉ sợ không phải do Tam hoàng tử cậu ra quyết định.”
Thịnh Liên rõ ràng có chút không vui, ánh mắt chuyển qua Tống Kiêu Bạch, trở nên lạnh lùng: “Thiếu tướng Tống lần này đúng là gặp may mắn, chỉ có một mình Chỉ huy bị hải tặc bắt. Chỉ có điều làm việc với nhau nhiều năm như vậy, thậm chí ngay cả việc thủ hạ của mình là Omega cậu cũng không phát hiện, có thể thấy cậu nhìn người không tinh. Chỉ huy kế nhiệm lại càng không nên do cậu quyết định.”
Ánh mắt hai người hòa vào nhau, đều lạnh lẽo như nhau, Thang Ngũ Viên ở bên cạnh bật cười một tiếng: “Nói giống như là do cậu phát hiện vậy.”
“Mày…” Thịnh Liên trừng cậu: “Nhìn dáng vẻ của cậu, cậu còn cảm thấy rất vinh quang sao?”
Thang Ngũ Viên khẽ mỉm cười, nói: “Nhắc tới chuyện đó, những năm này, sở dĩ tôi có thể giấu diếm được mọi người cũng phải nhờ Tam hoàng tử.”
Thịnh Liên tỏ ra vẻ chán ghét: “Liên quan gì tới tôi?”
“Đương nhiên là có liên quan. Nếu như không phải lúc trước thành tích của tôi hơi cao hơn Tam hoàng tử cậu một chút, mọi người mới không nghi ngờ tôi là Omega. Dù sao thì, khả năng là Thiếu tướng Tống và những người khác cũng không nghĩ tới, Tam hoàng tử sẽ thua bởi một Omega đi.”
Thang Ngũ Viên vừa vặn chạm đúng tim đen của Thịnh Liên nhiều năm qua. Năm đó Thịnh Liên vẫn luôn thua Thang Ngũ Viên, vốn đã mất hết mặt mũi. Hiện tại mọi người biết Thang Ngũ Viên là Omega thì càng khinh thường hắn hơn, bây giờ có khi vẫn cười trộm sau lưng hắn. Hắn nhớ tới chuyện này là tức giận, Thang Ngũ Viên còn cứ nhắc đi nhắc lại mãi, hắn lập tức tức giận đến đỏ hết cả mặt.
Không khí chững lại trong chốc lát, ba người không nói tiếng nào, đối đầu lẫn nhau. Một tên tay sai sau lưng Thịnh Liên không biết có phải muốn thay hắn xả giận hay không, đưa tay muốn cầm ảnh chụp trên bàn Thang Ngũ Viên lên. Bức ảnh này chụp vào lần đầu Thang Ngũ Viên đến quân đoàn Kim ưng, lúc ấy Thang Ngũ Viên mặc một thân quân trang thẳng thớm, trên gương mặt nhỏ nhắn là nụ cười rạng rỡ, còn mang theo chút ngây thơ.
Ánh mắt Tống Kiêu Bạch híp lại, đưa tay nắm lấy cổ tay của tên kia, dùng sức vặn một chút.
Tay của tên kia còn chưa chạm được vào ảnh chụp của Thang Ngũ Viên đã đau đến thét lên. Tống Kiêu Bạch dùng hết sức, hắn lập tức đổ mồ hôi lạnh, khuôn mặt trắng bệch hướng về phía Thịnh Liên kêu cứu: “Tam hoàng tử, đau quá! Ngài mau bảo Thiếu tướng buông tay.”
Thịnh Liên thay đổi sắc mặt, lập tức đứng lên, lạnh giọng nói: “Tống Kiêu Bạch, đánh chó còn phải nhìn mặt chủ, cậu đây là có ý gì?”
Tống Kiêu Bạch đạp một cước, người anh nắm chặt tay lập tức quỳ rạp trên mặt đất đau đớn quằn quại, ôm cổ tay và bắp chân của hắn kêu gào liên tục.
Thịnh Liên lập tức nổi giận, hai mắt bốc hỏa nhìn về phía Tống Kiêu Bạch.
Tống Kiêu Bạch ngẩng đầu nhìn hắn, giọng điệu lạnh lẽo: “Tam hoàng tử đã không biết dạy dỗ con chó của mình, vậy thì tôi phải làm thay thôi.”
Thịnh Liên không kiềm được cơn giận: “Đây là chuyện giữa tao và Chỉ huy Thang, có liên quan gì tới mày?”
Tống Kiêu Bạch chỉnh lại ống tay áo, đưa tay ôm lấy bả vai Thang Ngũ Viên. Hai người liếc nhau, hiểu ý nở nụ cười.
Ánh mắt Thịnh Liên khựng lại, nghi ngờ nhìn hai người bọn họ.
Tống Kiêu Bạch quay đầu thản nhiên nói với Thịnh Liên: “Ở trước mặt tôi bắt nạt bạn đời của tôi, cậu nói xem có liên quan gì tới tôi?”
“Bạn đời của mày?” Thịnh Liên sững sờ, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Thang Ngũ Viên, trừng lớn mắt nói: “Chúng mày…”
Trong lòng hắn hoảng hốt. Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên là đối thủ của nhau, trong bộ đội có ai là không biết? Lần trước hắn bị bộ dáng thông đồng làm chuyện xấu của Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên làm cho tức giận, nhưng căn bản không tin là thật. Hắn nhìn Tống Kiêu Bạch và Thang Ngũ Viên đối đầu nhau từ lúc huấn luyện cho tới bây giờ, căn bản không hề tin việc bọn họ sẽ có quan hệ khác, nhưng hiện tại là chuyện gì đây?
Hắn cũng không còn phô trương thanh thế như vừa rồi, vẻ mặt có chút hoảng hốt. Hắn đầy khó hiểu nghiến răng nghiến lợi nói với Tống Kiêu Bạch: “Cậu điên rồi phải không? Thang Ngũ Viên đã bị hải tặc đánh dấu, mà cậu ta còn bị tiêm thuốc kích dục, còn không biết đã làm cùng bao nhiêu người rồi, cậu sợ đầu mình chưa đủ sừng, muốn tìm thêm vài cái nữa à?”
Ánh mắt Thang Ngũ Viên chùng xuống, sau đó bình tĩnh mỉm cười, đưa tay gảy lọn tóc rối trên trán, nhướng mày: “Không thể nói lung tung được, Tam hoàng tử, tôi bị hải tặc đánh dấu lúc nào vậy?”
Thịnh Liên cười nhạo, một mặt khinh bỉ: “Hiện tại trong quân đội ai mà không biết, lúc cậu ra khỏi ổ của bọn hải tặc đã bị đánh dấu. Nghe nói Alpha đánh dấu cậu có tính chiếm hữu cực cao, vết cắn sâu hoắm, mọi người muốn giả vờ như không thấy cũng khó. Hiện tại vậy mà cậu lại nói cậu không bị hải tặc đánh dấu, cậu nghĩ tôi sẽ tin sao? Cậu không bị hải tặc đánh dấu, còn có thể là bị ai đánh dấu?”
Tống Kiêu Bạch hờ hững liếc hắn một cái, trầm giọng nói: “Tôi.”
“…Cái gì?” Giọng nói của Thịnh Liên dừng lại, có chút không kịp phản ứng, kinh ngạc nhìn về phía Tống Kiêu Bạch.
Tống Kiêu Bạch nói từng chữ một: “Tôi nói người đánh dấu Ngũ Viên là tôi.”
“…” Lúc này Thịnh Liên lộ ra những biểu cảm khó tả, cái miệng há ra một lúc lâu cũng không nói ra lời nào. Một lúc sau mới khàn giọng mở miệng: “Sao lại có thể?”
Bởi vì hắn kinh ngạc quá mức nên giọng nói khựng lại.
“Không có gì là không thể.” Thang Ngũ Viên nhìn hắn cười: “Khi chúng tôi kết hôn, mời cậu qua uống rượu mừng.
Đương nhiên, nếu cậu không đến, chúng tôi sẽ càng vui vẻ hơn.”
Ánh mắt Thịnh Liên tối sầm lại. Hắn biết chuyện đánh dấu thì không thể nói dối, Thang Ngũ Viên và Tống Kiêu Bạch đã nói như vậy thì hẳn là thật. Khuôn mặt hắn âm trầm im lặng một lúc, bỗng nhiên cười một tiếng, nhưng trong mắt hắn lại không hề có ý cười một chút nào, đường cong khóe miệng cũng đầy lạnh lẽo, trong lời nói của hắn tràn ngập ác ý: “Thang Ngũ Viên, coi như cậu không bị hải tặc đánh dấu, cũng là bị đối thủ của cậu đánh dấu, cậu có cái gì đáng để thấy vui?”
“Ai nói chúng tôi là đối thủ?” Thang Ngũ Viên hỏi lại. Trước mặt Thịnh Liên, cậu và Tống Kiêu Bạch luôn đồng lòng chống lại hắn. Về phần bị đối thủ đánh dấu, mặc dù cậu cũng không biết vì sao, nhưng trong lòng cậu đúng là cũng không quá khó chịu. Ngược lại cậu còn cảm thấy có chút may mắn, may mắn không phải là một tên Alpha kém cỏi hơn cậu đánh dấu cậu.
“Ồ…” Thịnh Liên cười lạnh, vẻ mặt không tin: “Cậu cho rằng cậu nói như vậy, tôi sẽ lập tức tin sao? Hai người các cậu nếu không phải đối thủ, thì vì sao lại đối đầu nhau bao năm như vậy? Cậu giải thích thế nào đây?”
Tống Kiêu Bạch đứng một bên, trầm giọng nói: “Đánh yêu mắng yêu, cậu chưa nghe nói qua sao?”
Thang Ngũ Viên nhún vai ngửa hai tay với Thịnh Liên, vẻ mặt vô tội: “Đấy là trò tình ái của hai chúng tôi mà thôi, tại sao phải giải thích với cậu? Cậu tin hay không thì liên quan gì tới chúng tôi?”
Thang Ngũ Viên chỉ thiếu chút nữa là viết lên mặt năm chữ “liên quan gì đến mày”.
“Trò tình ái…” Thiếu chút nữa Thịnh Liên đã nôn ra máu. Nhiều năm như vậy chẳng lẽ mấy người chỉ là đùa giỡn thôi sao?