Chương 131: THÍCH!!!(Kết thúc)

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 131: THÍCH!!!(Kết thúc)

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 131 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Thang Ngũ Viên tỉnh lại, trước mắt cậu là một màu trắng xóa. Vết thương sau lưng đã được băng bó cẩn thận, mũi cậu chỉ ngửi thấy toàn mùi thuốc sát trùng. Khi ngón tay cậu khẽ động, cậu nhận ra tay mình đang được Tống Kiêu Bạch nắm chặt.
Thấy cậu đã tỉnh, Tống Kiêu Bạch ngay lập tức tiến đến, khẽ hỏi: "Ngũ Viên, em tỉnh rồi sao? Có thấy đau ở đâu không?"
Giọng Tống Kiêu Bạch rất nhỏ nhẹ, như sợ làm phiền cậu. Cậu ngẩng đầu nhìn, Tống Kiêu Bạch trông có vẻ chật vật, tóc tai bù xù, máu của cậu vẫn còn dính trên quần áo anh. Lông mày anh nhíu chặt, không còn vẻ cẩn thận, tỉ mỉ thường ngày.
Thang Ngũ Viên nằm yên lặng nhìn anh một lúc, sau đó đột ngột kéo chăn trùm kín đầu. Mặc dù vết thương rất đau, cậu vẫn không dừng lại cho đến khi khuôn mặt hoàn toàn bị che khuất.
"Ngũ Viên, sao vậy?" Tống Kiêu Bạch sửng sốt một lát, sau đó kinh ngạc vươn tay, định kéo chăn trên đầu Thang Ngũ Viên xuống.
Thang Ngũ Viên nắm chặt chăn không chịu buông, cũng không chịu nhìn Tống Kiêu Bạch, bởi vì cậu phát hiện mình hình như đã thích đối thủ của mình, không còn mặt mũi nào để đối diện với anh nữa.
Ngay khoảnh khắc trước khi đỡ đạn cho Tống Kiêu Bạch, cậu còn đang bàn chuyện ly hôn với anh. Vậy mà ngay sau đó lại đỡ đạn cho anh, còn ai mất mặt hơn cậu nữa không? Hơn nữa, trước lúc hôn mê, cậu còn làm nũng với Tống Kiêu Bạch!
Trong cuộc đời này, Thang Ngũ Viên chưa từng nghĩ tới, có một ngày cậu sẽ có liên quan đến hai từ "làm nũng", càng không ngờ rằng có một ngày cậu lại phát hiện mình thích đối thủ.
Cậu nhớ lại khoảnh khắc khi nhìn thấy súng bắn về phía Tống Kiêu Bạch, đầu óc trống rỗng, không hề suy nghĩ gì mà lập tức chắn trước mặt Tống Kiêu Bạch, thật sự cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Nhưng cũng chính vào lúc đó, cậu mới phát hiện, cậu không những không muốn Tống Kiêu Bạch chết, thậm chí còn nguyện ý chắn cho anh, chết thay anh. Vừa rồi khi tỉnh lại, người cậu muốn gặp, muốn nhìn thấy nhất cũng là Tống Kiêu Bạch.
Nếu như bây giờ cậu còn không hiểu được những điều này đại diện cho điều gì, thì cậu đúng là một tên ngu ngốc chính hiệu.
Tống Kiêu Bạch nhẹ nhàng kéo chăn từ trên đầu cậu xuống, vì sợ chạm vào vết thương của cậu nên không dám dùng sức, chỉ có thể nhỏ giọng dỗ dành, để cậu tự mình chui ra khỏi chăn.
Tống Kiêu Bạch dỗ dành một lúc, thấy cậu vẫn không chịu vén chăn ra, không khỏi khẽ nhíu mày, dường như đã đoán được suy nghĩ của cậu, anh dịu dàng nói: "Có lời gì thì nói ra, nếu em khiến vết thương bị chảy máu, coi chừng anh đánh mông em đấy."
"Lão lưu manh..." Thang Ngũ Viên tức giận vén chăn lên, trừng mắt nhìn anh: "Anh dám!"
"Anh dám." Tống Kiêu Bạch mỉm cười, vươn tay sờ lên gò má ửng đỏ vì trốn dưới chăn quá lâu của cậu, dịu dàng nói: "Nhưng anh không nỡ."
Hai má Thang Ngũ Viên đỏ lên, khuôn mặt cậu trở nên tê dại khi được Tống Kiêu Bạch chạm vào. Cậu lập tức bắt lấy tay Tống Kiêu Bạch, há miệng cắn ngón tay anh, dùng hàm răng nhỏ nhẹ nhàng nghiến, ngẩng đầu nhìn Tống Kiêu Bạch đầy đe dọa, ánh mắt cậu như đang nói: "Còn dám đánh em không?"
Tống Kiêu Bạch không những không rút tay ra, mà khóe miệng còn từ từ cong lên, ánh mắt cũng trở nên dịu dàng vô cùng.
Thang Ngũ Viên giật mình, lúng túng thả lỏng miệng, thè lưỡi liếm cánh môi có chút tái nhợt.
Ánh mắt Tống Kiêu Bạch tối sầm lại, nhìn theo đầu lưỡi của Thang Ngũ Viên, thấp giọng nói: "Trên người em có vết thương, đừng quyến rũ anh."
Gương mặt Thang Ngũ Viên đỏ bừng, xấu hổ trừng mắt nhìn anh: "Ai quyến rũ anh..."
Tống Kiêu Bạch duỗi tay khẽ cọ mũi cậu hai cái, ngồi thẳng dậy, nói: "Anh sợ ba lớn và ba ba sẽ lo lắng, nên tạm thời chưa nói cho bọn họ chuyện em bị thương này."
Thang Ngũ Viên gật đầu, Tống Kiêu Bạch làm vậy là đúng. Chờ cậu bình phục một chút rồi nói với Thang Bá Đặc và Nguyên Thu là tốt nhất, nếu không, hai người nhìn thấy dáng vẻ cả người đầy máu của cậu thì nhất định sẽ bị dọa sợ mất. Cậu đã khiến bọn họ lo lắng đủ nhiều rồi, không muốn tiếp tục để họ lo lắng. Dù sao hiện tại có Tống Kiêu Bạch ở bệnh viện chăm sóc cậu, không cần làm phiền người trong nhà.
Tống Kiêu Bạch rót một chén nước ấm, nhẹ nhàng đỡ cậu dậy, cẩn thận đút cho cậu vài ngụm nước.
Thang Ngũ Viên uống nước xong, mấp máy đôi môi còn vương nước, ngẩng đầu nhìn Tống Kiêu Bạch hỏi: "Là ai muốn giết anh, đã tra ra được chưa?"
Nói đến chuyện này, ánh mắt Tống Kiêu Bạch trầm xuống, giọng nói anh lạnh lẽo như sương giá: "Vẫn chưa điều tra ra, có điều anh nghĩ là vị hoàng đế bệ hạ kia của chúng ta hoặc Thịnh Liên vẫn chưa hết hy vọng, muốn trả thù."
Thang Ngũ Viên nhíu mày: "Không phải Thịnh Sầm đã giải quyết hai người đó rồi sao?"
Tống Kiêu Bạch lại đỡ cậu nằm xuống, lạnh lùng nói: "Chính vì Thịnh Sầm đã giải quyết hai người đó, hiện tại bọn họ không còn quyền lực, nên mới muốn đánh cược lần cuối. Em cứ an tâm dưỡng thương, anh đã phái người đi điều tra, nếu quả thật chính là bọn chúng làm, anh nhất định sẽ không bỏ qua cho chúng."
Trong ánh mắt của anh lóe lên tia u ám, nếu quả thật chính là Hoàng đế hoặc Thịnh Liên làm tổn thương Thang Ngũ Viên, nhất định anh sẽ không để yên cho chúng.
Thang Ngũ Viên gật đầu, không tiếp tục suy nghĩ nhiều về chuyện này. Một năm qua đi, hiện tại toàn bộ quyền lực của đế quốc đều nằm trong tay Thịnh Sầm. Hoàng đế cùng Thịnh Liên giờ như chó nhà có tang (*), không gây ra được bao nhiêu sóng gió. Ngay cả hai sát thủ bọn chúng cử tới hôm nay cũng bất tài, nếu không thì hôm nay cậu đã không chỉ bị thương nhẹ như vậy mà đã bỏ mạng rồi.
(*) Chủ nhân chết, chó không còn chủ, không nhà để về, ý chỉ mất đi chỗ dựa.
Tống Kiêu Bạch ngồi xuống bên giường bệnh, kiểm tra vết thương của cậu. Thấy vết thương không còn rỉ máu, anh mới yên lòng, điều chỉnh lại gối cho cậu, nhẹ nhàng nói: "Hôm nay cảm ơn em."
Thang Ngũ Viên mất tự nhiên xua tay, đỏ mặt nói: "Tiện tay mà thôi."
Tống Kiêu Bạch nhìn cậu, trịnh trọng nói: "Đó không phải là tiện tay, mà là chuyện liên quan đến tính mạng của em. Nếu có lần sau, cho dù là anh hay bất cứ ai khác, em cũng đừng cứu. Trên thế giới này, tính mạng của em còn trân quý hơn tất cả những người khác, không đáng một chút nào."
"Có đáng giá hay không thì là do chính em quyết định." Thang Ngũ Viên nhỏ giọng thầm thì một câu. Do dự một lát, cậu ngẩng đầu nhìn Tống Kiêu Bạch, khẽ hỏi: "Nếu vừa rồi anh thấy có người muốn bắn em, anh sẽ cứu em chứ?"
Tống Kiêu Bạch cụp mắt xuống, không chút do dự trả lời: "Anh sẽ."
Điều anh hối hận nhất chính là đã không nhìn thấy tay súng trước Thang Ngũ Viên. Nếu không, anh nhất định sẽ không để Thang Ngũ Viên có cơ hội chắn trước người anh. Anh sẽ bảo vệ Thang Ngũ Viên thật tốt, không để cậu chịu bất cứ thương tổn nào.
Thang Ngũ Viên không phục: "Nếu anh cũng sẽ làm như thế, vậy anh dựa vào cái gì mà nói em."
Tống Kiêu Bạch nhìn cậu, trầm giọng nói: "Em không giống anh, sinh mệnh của em còn trân quý hơn anh."
"Thế nhưng em cũng nghĩ như vậy." Thang Ngũ Viên thấp giọng nói, gương mặt cậu vì mất máu quá nhiều nên trắng bệch như tuyết, nhưng sau khi nói xong câu đó, dần dần lộ ra tia ửng đỏ.
Tống Kiêu Bạch hắng giọng một cái, nói: "Trước khi xảy ra tai nạn, em đã nhắc đến chuyện ly hôn..."
"Không ly!" Thang Ngũ Viên bất giác kêu to một tiếng. Đợi cậu phản ứng lại, mặt cậu nóng bừng: "Em... Em không phải..."
Tống Kiêu Bạch bật cười, không nhịn được cúi đầu hôn lên trán cậu, khẽ cọ một lúc, dịu dàng nói: "Đương nhiên không ly."
Đôi mắt Thang Ngũ Viên lóe lên, miệng hơi há ra: "Anh..."
Anh thích em sao?
Cậu đấu tranh một lúc, cũng ngượng ngùng không dám hỏi. Dù sao cậu và Tống Kiêu Bạch đã là đối thủ không đội trời chung lâu như vậy, đột nhiên hỏi về mối quan hệ của hai người khiến cậu có chút không thoải mái. Cậu chán nản mấp máy môi, khẽ cắn môi dưới.
"Anh thích em." Tống Kiêu Bạch nhìn cậu, đột nhiên trầm giọng nói.
Thang Ngũ Viên run rẩy, lòng vui như hoa nở.
"Thật, thật sao?" Cậu ngẩng đầu nhìn Tống Kiêu Bạch, rồi lại nhanh chóng cúi đầu xuống, lúng túng hỏi: "Vì sao vậy?"
Trước khi kết hôn, cậu luôn luôn đối đầu với Tống Kiêu Bạch, khiến Tống Kiêu Bạch tức giận. Sau khi kết hôn, cậu vẫn luôn giày vò Tống Kiêu Bạch, ngay cả bữa sáng cậu làm cũng không ngon, tại sao Tống Kiêu Bạch lại thích cậu chứ?
Tống Kiêu Bạch duỗi ngón tay chạm vào chóp mũi nhỏ của cậu, cong môi cười nói: "Bởi vì ngoài em ra, sẽ không có ai mà dù có chọc giận anh, anh vẫn cảm thấy người đó thật đáng yêu."
Khi anh huấn luyện, đã bất giác chú ý đến Thang Ngũ Viên. Thang Ngũ Viên khác biệt so với những người khác, trên người cậu toát lên sự quật cường không phục, chói mắt đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Đặc biệt là mỗi lần chọc cậu tức giận, dáng vẻ hung hăng ấy quả thực đáng yêu lạ thường.
Thang Ngũ Viên ngẩng đầu nhìn Tống Kiêu Bạch, người này khi nói lời ngọt ngào, sao có thể mặt không đỏ tim không đập như vậy chứ?
Cậu cố nhịn, nhưng vẫn không khỏi nở nụ cười, khẽ hỏi: "Anh không định hỏi xem em có thích anh hay không sao?"
Tống Kiêu Bạch nhìn thấy vẻ háo hức trong mắt cậu, thấp giọng cười hỏi: "Em thật sự muốn anh hỏi sao?"
Thang Ngũ Viên gật đầu, hai mắt sáng rỡ: "Anh nhanh hỏi đi, để em còn nhanh trả lời."
"Thế nhưng anh đã biết thì phải làm sao bây giờ?" Tống Kiêu Bạch sờ lên đôi môi trắng bệch của cậu, trong mắt đều là sự đau lòng nồng đậm: "Em giúp anh đỡ đạn, sao anh lại không rõ chứ."
Tống Kiêu Bạch không hỏi, Thang Ngũ Viên cũng không có cách nào nói lời "thích" ra khỏi miệng. Cậu không khỏi buồn bực nhíu mày, cậu muốn chính miệng nói với Tống Kiêu Bạch từ "thích".
Ngay khi cậu cho rằng Tống Kiêu Bạch sẽ không hỏi, Tống Kiêu Bạch thấp giọng nói: "Ngũ Viên, anh thích em, em có thích anh không?"
Ánh mắt dịu dàng mà kiên định của anh rơi trên gương mặt Thang Ngũ Viên, trong giọng nói lộ ra vẻ nghiêm túc chưa từng có.
Thang Ngũ Viên ngạc nhiên ngước mắt lên, lập tức vui vẻ nói: "Thích! Em thích anh!"
Yết hầu Tống Kiêu Bạch khẽ giật, không nhịn được cúi đầu hôn lên môi Thang Ngũ Viên một cái, như chuồn chuồn lướt nước, khẽ chạm vào rồi rời đi ngay.
Anh lo lắng sẽ chạm vào vết thương của Thang Ngũ Viên, không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Thang Ngũ Viên bất mãn mấp máy môi, lúc này chẳng lẽ không phải nên có một nụ hôn sâu kiểu Pháp sao?
Ánh mắt của cậu đảo qua đảo lại, đỏ mặt nói: "Trong phòng bệnh đều là mùi thuốc sát trùng, không dễ chịu chút nào. Nếu có mùi hương khác có thể át đi mùi thuốc sát trùng thì tốt biết mấy."
Tống Kiêu Bạch hỏi: "Anh ra ngoài mua cho em mấy bó hoa, để trong phòng bệnh, được không?"
Thang Ngũ Viên lắc đầu: "Chậm quá, em muốn ngay lúc này."
Cậu thấy Tống Kiêu Bạch vẫn không hiểu, không nhịn được nói: "Em cho anh ngửi tin tức tố lâu như vậy, anh có phải cũng nên cho em ngửi một chút không?"
Tống Kiêu Bạch hiểu được, khóe miệng không khỏi nhếch lên, hạ giọng nói: "Em biết không, tin tức tố cần một chút kích thích mới có thể tiết ra. Nếu em muốn ngửi thấy tin tức tố của anh, thì tự mình nghĩ biện pháp đi."
Thang Ngũ Viên chớp mắt, giọng nói vui vẻ vang lên: "Hôn một cái thì sao?"
Tống Kiêu Bạch mỉm cười cúi đầu xuống, đôi môi hơi lạnh rơi trên môi Thang Ngũ Viên, nhẹ nhàng phác họa dáng môi cậu.
Hai người hòa hợp với nhau, đón nhận một nụ hôn triền miên và ngọt ngào, cho đến khi căn phòng được bao phủ bởi hương vị thơm ngọt, cũng không tách rời.