Chương 16: Bài hát về Bikini

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 16: Bài hát về Bikini

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lục Thành đứng sững tại chỗ, lòng đầy bực bội, anh chỉ muốn chiều theo ý Omega của mình, anh đã làm gì sai sao? Anh vò đầu bứt tóc, sau đó gửi một tin nhắn vào nhóm bạn thân.
Lục ưu tú: Nên làm gì nếu vợ các cậu có sở thích đặc biệt nào đó? Ví dụ như muốn các cậu mặc những thứ kỳ quái.
Bạn thân số 1: Chiều theo ý em ấy.
Bạn thân số 2: Chiều theo ý em ấy.
Bạn thân số 3: Chiều theo ý em ấy.
...
Lục Thành tắt điện thoại, cả người tràn trề động lực, xem ra nhóm bạn thân đều tán thành cách làm của anh, anh cũng chẳng làm gì sai.
Lục Thành lấy lại sự tự tin, quyết định đi gặp mọi người để giải thích.
Nguyên Thu và Thang Nhất Viên đứng trong vườn, nhìn nhau không nói gì...
Im lặng một lúc, Thang Nhất Viên mở điện thoại gọi cho bác sĩ riêng của Lục Thành. Sau khi cuộc gọi được nối máy, cậu liên tục hỏi bác sĩ để xác nhận rằng việc mất trí nhớ thực sự sẽ không khiến một người nảy sinh sở thích mới. Cậu cúp máy trong im lặng, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng kéo dài.
Nguyên Thu an ủi: "Con phải thông cảm cho cậu ấy."
Thang Nhất Viên nhíu mày: "Con có thể thông cảm, nhưng cần chút thời gian."
Hai ba con lại im lặng, cả hai đều cần thời gian để bình tĩnh lại.
Lục Thành tìm đến Thang Bá Đặc đầu tiên, anh nhanh chóng giải thích: "Ba, mọi người hiểu lầm rồi, vừa nãy con chỉ mới thử thôi, à không phải, thực ra vừa nãy chỉ là một sự hiểu lầm thôi..."
Thang Bá Đặc lắc đầu và ngăn anh nói tiếp. Ông nhìn sâu vào mắt Lục Thành, xúc động nói: "Con không sai, thứ sai là cái thế giới chật hẹp này."
Lục Thành: ". . ."
Lục Thành lại đi tìm Nguyên Thu. Nguyên Thu đã quay vào trong, đang múc canh ra. Chưa kịp để Lục Thành nói lời nào, Nguyên Thu đã lên tiếng: "Đừng lo lắng, với tư cách là một gia đình, mọi người sẽ ủng hộ con."
Nguyên Thu nói xong, ông đưa canh cho Lục Thành, với ánh mắt vừa thương cảm vừa bao dung, có vẻ như ông đã gần chấp nhận người con rể với sở thích độc đáo này.
Lục Thành: ". . ."
Anh nhìn thấy vẻ mặt yêu thương của Nguyên Thu, đành nuốt ngược những lời định nói. Bưng bát canh lên, nhấp một ngụm, sau đó chép miệng, chợt nhận ra canh anh uống là canh bổ, còn là bổ cho phương diện kia.
Lục Thành ánh mắt tội nghiệp nhìn Nguyên Thu, anh uống canh này nhưng lại chẳng có chỗ để dùng.
Đáng tiếc Nguyên Thu không hiểu được ẩn ý trong ánh mắt anh, còn đầy thâm ý khuyên nhủ anh: "Uống nữa đi, rất tốt cho sức khỏe..."
Lục Thành lòng đầy lời khó nói, không nỡ lãng phí món canh Nguyên Thu mang đến, chẳng còn cách nào khác đành cúi đầu uống cạn bát canh, sau đó đi tìm Thang Nhất Viên.
Thang Nhất Viên vẫn đứng trong vườn, gió lạnh thổi qua khiến cậu rốt cuộc cũng bình tĩnh lại. Đưa mắt nhìn thấy Lục Thành, ánh mắt cậu khẽ giật mình, sau đó liền lao vào lòng Lục Thành.
Lòng Lục Thành xao động, theo bản năng ôm chặt Thang Nhất Viên.
Giọng Thang Nhất Viên hơi nghẹn ngào: "Em đã suy nghĩ kỹ rồi, chắc là trước kia anh đã có sở thích này rồi, chỉ là vất vả che giấu. Sau khi mất trí nhớ thì không còn ngần ngại thể hiện sở thích này. Trước kia là do em chưa quan tâm anh đúng mức... về sau sẽ không như vậy nữa, em... sẽ ủng hộ anh!"
Lục Thành ngước nhìn trời, thầm nghĩ, tại sao anh không hề có sở thích độc đáo này, vậy mà lại được cả thế giới bao dung đến thế.
...
Anh mím môi, nhìn Thang Nhất Viên, trong đầu chợt nảy sinh chút nghi ngờ: "Sở thích này... không phải là vì em thích sao?"
Chẳng phải là vì em thích sao! Anh đây là vì em mà!
Ngay cả bản thân anh cũng suýt quên mất ý định ban đầu của mình, suýt nữa cũng tin rằng mình rất thích bikini!
Thang Nhất Viên khẽ ngẩng đầu: "Em... sao cơ?"
Lục Thành hỏi một cách khéo léo nhất có thể: "Em... có thích không?"
Thang Nhất Viên cau mày, như đang đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn: "Em sẽ cố gắng thích."
Lục Thành cảm nhận được sự khó xử trong giọng cậu, cuối cùng nhận ra rằng hình như anh đã hiểu lầm điều gì đó.
"Ngày đó Nhị Viên gửi cho em một tấm hình bikini, bảo là sẽ cho Lê Xán mặc.."
"Em ấy cá với Lê Xán, Lê Xán đã thua, nên phải mặc bikini." Thang Nhất Viên hơi bực bội giải thích, nếu không phải là do ảnh chụp ngày đó, có lẽ sẽ không khơi gợi niềm yêu thích bikini của Lục Thành.
Lục Thành nhận ra mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, không khỏi ôm trán, ảo não vô cùng.
Anh chính là Alpha thảm nhất đế quốc!
Thang Nhất Viên thấy Lục Thành im lặng, cho rằng Lục Thành đang tự ti vì sở thích mặc bikini của mình, không khỏi thấy xót xa, nhanh chóng thuyết phục: "Trong đế quốc chắc hẳn có nhiều người có cùng sở thích với anh. Anh đừng cảm thấy quá áp lực, sở thích này chẳng có gì to tát, rất bình thường thôi."
Lục Thành vẫn còn đang chìm trong phiền muộn, vừa ngước mắt lên thì thấy vẻ mặt đau lòng của Thang Nhất Viên, ánh mắt anh khẽ lay động, thực sự rất đáng yêu.
Trong lòng anh chợt giật mình, đột nhiên muốn nhìn Thang Nhất Viên mặc bikini. Một Omega mảnh khảnh trắng nõn mặc bikini... Lục Thành cảm thấy bát canh bổ vừa uống đã phát huy tác dụng mạnh mẽ.
Anh khụt khịt mũi, nhìn lên trời, giọng đáng thương nói: "Anh rất cô đơn, thật sự không biết làm sao. Nhất Viên, nếu em cũng thích mặc thì tốt biết mấy, như vậy anh sẽ không phải là người cô độc duy nhất."
Thang Nhất Viên nhíu mày, cậu mặc bikini? Cả người cậu như viết lên hai chữ 'cự tuyệt'. Lục Thành quan sát sắc mặt của cậu, thở dài: "Xem ra em cũng không muốn mặc. Con đường này đã định là anh phải bước đi một mình."
Thang Nhất Viên nhìn vẻ mặt thất vọng của chồng mình, không khỏi mềm lòng: "Thực ra cũng không phải không được..."
Hai mắt Lục Thành như muốn phát sáng, tiếp tục giả vờ thất vọng: "Vậy thì... em sẽ mặc nó cho anh xem chứ?"
"Em..." Thang Nhất Viên khó xử mím chặt môi, vẻ mặt đầy mong chờ của chồng khiến cậu khó có thể từ chối.
Lục Thành tiếp tục dụ dỗ từng bước: "Trong đêm khuya khoắt, một mình em mặc cho anh xem thôi là được. Không ai biết đâu. Đây là bí mật chung của chúng ta."
Một bí mật chung có thể khiến mối quan hệ giữa hai người trở nên gắn bó hơn. Thang Nhất Viên có chút xiêu lòng. Khi còn đang do dự thì Nguyên Thu gọi Lục Thành vào.
Lục Thành đành tạm gác lại việc thuyết phục, nhanh chóng chạy vào.
Thang Nhất Viên đứng tại chỗ, điện thoại reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu. Cậu mở điện thoại ra, là bạn thân Omega của Lục Thành, tên là Vương Ninh. Ngày thường Vương Ninh cũng có quan hệ rất tốt với cậu, hai người thường xuyên trò chuyện nên trở thành bạn thân.
Vương Ninh: Nhất Viên, cậu có sở thích đặc biệt gì sao?
Tính cách Vương Ninh đơn thuần, từ trước đến nay có chuyện gì cũng nói thẳng.
Thang Nhất Viên nhíu mày khó hiểu đáp: "Không có mà, sao đột nhiên lại hỏi vậy?"
Vương Ninh im lặng một lúc, sau đó gửi ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện của nhóm bạn thân Lục Thành.
Thang Nhất Viên cúi đầu suy nghĩ về câu hỏi kỳ lạ của Lục Thành lúc nãy, cậu lập tức hiểu ra. Lục Thành không chỉ hiểu lầm, mà còn muốn lợi dụng sự đồng cảm của cậu để lừa cậu mặc bikini. Suýt chút nữa thì cậu đã đồng ý! Đúng là đáng ghét!
Thang Nhất Viên nhắm mắt hít sâu để bình tĩnh lại, trả lời: "Cảm ơn."
Vương Ninh: "Cảm ơn chuyện gì?"
Thang Nhất Viên không trả lời nữa, mà cúi đầu suy nghĩ về cách trừng phạt "anh chồng ngốc nghếch".
Lúc Lục Thành quay lại, Thang Nhất Viên nhìn thấy anh thì cười tươi như hoa, Lục Thành cũng nở một nụ cười ngốc nghếch.
Chẳng lẽ Nhất Viên đã đồng ý rồi sao? Lục Thành cố nén sự kích động.
Giọng nói của Thang Nhất Viên nhẹ nhàng: "Em đã suy nghĩ kỹ rồi, em sẵn sàng đồng hành cùng anh, nhưng em lại thiếu chút dũng khí..."
Nghe thấy vậy thì tâm trạng Lục Thành lập tức thay đổi, anh vội hỏi: "Làm sao để em có dũng khí?"
Thang Nhất Viên cúi đầu cười khúc khích: "Anh hát cho em nghe một bài, khích lệ em, có lẽ sau đó em sẽ có đủ dũng khí để mặc."
"Hát bài gì?"
Thang Nhất Viên suy nghĩ một chút: "Bài hát về bikini."
Trong đầu Lục Thành lúc này chỉ toàn là hình ảnh Thang Nhất Viên mặc bikini, anh cũng không suy nghĩ nhiều, chỉ thấy mình chưa từng nghe qua bài hát này. Anh gãi gãi đầu, hỏi: "Bài hát về bikini? Hát như nào vậy?"
"Em dạy anh." Thang Nhất Viên không hề chột dạ nói dối anh: "Em là bộ bikini của anh, giống như mây đẹp nhất trên bầu trời, mùa xuân lại đến sườn đồi hoa nở..."
Lục Thành ngây người lắng nghe một hồi. Anh bị mất trí nhớ nên không biết rằng đã có một bài hát nổi tiếng mang tên "Quả táo nhỏ" suốt bốn năm qua.
Thang Nhất Viên chớp chớp đôi mắt ngây thơ hỏi: "Em hát hay không?"
Lục Thành gật đầu, anh luôn cảm thấy có điều gì đó không ổn...
Thang Nhất Viên lén bật chế độ ghi âm trên điện thoại, ánh mắt khuyến khích nhìn Lục Thành, nở nụ cười ngọt ngào: "Được rồi, hát đi."
Lục Thành bị vẻ đẹp ấy mê hoặc, ngay lập tức quên bẵng chút nghi ngờ vừa rồi, liền cất tiếng hát theo: "Em là bộ bikini của anh, anh yêu em cũng không ngại nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hồng sưởi ấm trái tim anh, thắp sáng ngọn lửa cuộc đời anh, ngọn lửa, ngọn lửa, ngọn lửa, ngọn lửa..."
Lục Thành hát xong, vui mừng nhìn Thang Nhất Viên, chờ đợi được tán thưởng, chờ Thang Nhất Viên đồng ý.
Thang Nhất Viên mỉm cười, tắt chế độ ghi âm, rồi nhấn nút trên điện thoại. Giọng hát oang oang của Lục Thành vang vọng từ điện thoại.
Lục Thành sững sờ, anh ngước lên thì phát hiện ra nụ cười quen thuộc trên khuôn mặt của Thang Nhất Viên. Nụ cười đó, Lục Thành quen thuộc nhất từ thời đi học, bởi Thang Nhất Viên luôn cười như vậy mỗi khi thấy anh xấu hổ.
Cảm giác căng thẳng đã mất từ lâu trỗi dậy trong lòng Lục Thành, anh khó nhọc hỏi: "Em ghi âm lại làm gì đó?"
Thang Nhất Viên lôi ra ảnh chụp màn hình đoạn trò chuyện trước đó của Lục Thành, giọng lạnh lùng nói: "Lừa em?"
Lục Thành nhìn thấy rõ ảnh chụp màn hình, hiện rõ vẻ kinh hãi, không ngờ suốt bốn năm qua, 'đối thủ' đã thâm nhập vào tận nhóm bạn bè của anh, thật khó lòng đề phòng!
Tim anh như vỡ vụn, gương mặt gần như không thể giữ được sự bình tĩnh: "Em muốn gì?"
Thang Nhất Viên khẽ hừ một tiếng: "Nếu anh nói dối em một lần, em sẽ phát bài hát anh vừa hát trên radio của Lục Thị một lần."
Đây quả là một hình phạt công khai dành cho anh! Hình ảnh khôn ngoan, quyết đoán mà anh đã xây dựng trong nhiều năm ở công ty sẽ bị phá hủy. Lục Thành không khỏi rùng mình khi tưởng tượng cảnh tượng đó.
Thủ đoạn của đối thủ... thật sự rất tàn nhẫn!
Alpha không thể chịu đựng nổi nữa.
Thang Nhất Viên đe dọa Lục Thành xong, cảm thấy vui vẻ hơn hẳn, cất điện thoại đi, vỗ nhẹ vào vai Lục Thành rồi bỏ đi.
Lục Thành ôm lấy bả vai của mình, một mình đứng nguyên tại chỗ, giống như một kẻ đáng thương đã chịu quá nhiều tổn thương, cô độc gặm nhấm những giọt nước mắt hối hận.
Khi Thang Bá Đặc bước tới, nhìn thấy sắc mặt Lục Thành xanh xao, không khỏi quan tâm hỏi: "Làm sao vậy?"
Lục Thành lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, giọng nói nghẹn ngào: "Ba, con chợt nhận ra, con đường dài nhất mà con đi qua là chiêu trò của Nhất Viên"(*)
Thang Bá Đặc vỗ vai Lục Thành, giả vờ lau giọt nước mắt không tồn tại nơi khóe mắt: "Không sao đâu, cha đã đi trên con đường chiêu trò này của baba con cả đời rồi, quen rồi sẽ ổn thôi."
Hai Alpha đáng thương nhìn nhau, trao cho đối phương một ánh nhìn cảm thông.
Ôi! Thế giới này đối với Alpha quá tàn nhẫn!