Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 162: Ở lại nhà
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 162 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nỗi chán nản trong lòng Thịnh Sầm ngay lập tức biến thành tức giận. Hắn mím môi, có chút bực bội nói: “Thật ra thành tích của tôi đâu có tệ.”
Thang Thất Viên cảm thấy bạn cùng bàn hình như không được tỉnh táo lắm, bèn nhắc nhở: “Bài kiểm tra của cậu vẫn còn trong cặp mình đấy.”
“...” Thịnh Sầm ngẩng đầu trừng mắt nhìn cậu, lớn tiếng: “Thang Tiểu Thất, cậu muốn ăn đòn hả?”
Thang Thất Viên rụt rè lùi lại phía sau, cảm thấy không thể dập tắt nhiệt huyết học tập của bạn cùng bàn, vì thế cậu đổi chủ đề, tiếp tục khuyên hắn: “Bạn học Thịnh, cậu đừng lo lắng nhiều. Không chỉ có dòng máu của Bệ hạ chảy trong người cậu, còn có dòng máu của mẹ cậu nữa. Cậu và anh trai cậu đều có cùng bộ gen, cậu nghĩ anh trai cậu sẽ trở nên giống Bệ hạ sao?”
“Đương nhiên là không.” Thịnh Sầm không chút do dự đáp lại.
Thang Thất Viên đi tới, trong màn đêm tối, vỗ vai hắn: “Vậy thì đúng rồi. Mình tin cậu cũng sẽ như vậy, giống như cách cậu tin vào anh trai cậu vậy.”
Thịnh Sầm sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn cậu. Trong đầu hắn chợt lóe lên một tia sáng, hai người đối mặt nhau, ánh mắt bất ngờ chạm nhau.
Tay của Thang Thất Viên còn đang đặt trên vai Thịnh Sầm, ánh sáng dịu dàng chiếu lên khuôn mặt nhỏ bằng lòng bàn tay của cậu. Hàng mi dài tạo thành bóng dưới mi mắt, đôi mắt trong suốt và thuần khiết giống như viên ngọc trai đen vừa được gội rửa bởi một cơn mưa. Ánh mắt chân thành nhìn qua có chút ngây ngô không rành chuyện đời, nhưng đồng tử lại lóe lên vẻ ngang bướng.
Lần đầu tiên Thịnh Sầm chú ý cậu mọt sách này lại đẹp trai đến thế, hai má hồng hào mềm mại, khiến người ta chỉ muốn véo một cái.
Hắn nghĩ như vậy, thật sự không nhịn được mà vươn tay khẽ véo má cậu. Véo xong, hắn còn có chút không nỡ buông ra, mềm mại thật, đúng là rất thích tay.
Thang Thất Viên ngơ ngác, ngây thơ chớp mắt nhìn Thịnh Sầm, không hiểu sao bạn cùng bàn lại đột nhiên dùng bạo lực với mình.
Giọng Thịnh Tích vọng ra từ trong nhà: “Ăn cơm thôi!”
Hắn chỉ muốn gọi Thang Thất Viên và Thịnh Sầm vào ăn cơm, nhưng mơ hồ thấy hai người đang đứng bên ngoài nên liền bật đèn sân lên.
“Dạ, anh.” Thịnh Sầm hô một tiếng, buông tay, cuối cùng cũng chịu buông má Thang Thất Viên ra.
Da Thang Thất Viên mềm mại, tuy Thịnh Sầm không dùng nhiều sức nhưng hai má cậu vẫn ửng đỏ.
Thang Thất Viên đưa tay xoa hai bên má, dùng ánh mắt oán trách nhìn Thịnh Sầm.
Thịnh Sầm giả vờ như không để ý, ho khan một tiếng rồi đi vào nhà trước: “Chúng ta vào nhà ăn cơm thôi.”
Thang Thất Viên giảm tốc độ, giữ khoảng cách một mét với người bạn cùng bàn vừa “hành hung” mình, rồi mới bước đi theo sau hắn.
Hạ hoàng hậu đã chuẩn bị một bữa ăn thịnh soạn. Vừa bước vào nhà, Thang Thất Viên đã ngửi thấy mùi đồ ăn thơm lừng. Chỉ cần nhìn màu sắc và hình dáng bên ngoài, cậu đã biết những món này nhất định rất ngon.
Cậu và Thịnh Sầm ngồi cạnh nhau ở bàn ăn. Bàn ăn chỉ có bốn chiếc ghế, hình như mọi người trong Lan cung đều đã quen với việc Hoàng đế sẽ không đến ăn cơm, nên không ai có ý định đợi ngài. Cậu cũng không hỏi nhiều, chỉ giả vờ như không biết.
Hạ hoàng hậu đưa bát đũa cho Thang Thất Viên, nhìn cậu, mỉm cười nói: “Tiểu Thất, dì không biết con thích ăn gì. Con cứ ăn thử xem có hợp khẩu vị không nhé? Nếu không thích, dì sẽ làm món khác cho con.”
“Con cảm ơn dì.” Thang Thất Viên mỉm cười, cầm đũa, gắp một con tôm bỏ vào miệng cẩn thận nếm thử, sau đó cả khuôn mặt đều rạng rỡ: “Ngon lắm ạ, ngon vô cùng.”
Nụ cười trên khuôn mặt Hạ hoàng hậu càng thêm rạng rỡ, liên tục gắp đồ ăn cho Thang Thất Viên: “Con thích là tốt rồi, vậy ăn nhiều chút nhé.”
Thang Thất Viên liên tục gật đầu, ăn không ngừng nghỉ. Tay nghề nấu ăn của Hạ hoàng hậu thật sự rất tốt, đồ ăn rất ngon và hấp dẫn. Từ sau khi rời nhà, cơ hội được ăn đồ ăn mẹ nấu của cậu ít đi rất nhiều.
Hạ hoàng hậu mỉm cười dịu dàng, quay đầu nhìn Thịnh Sầm, mũi giật giật, không khỏi cau mày: “Sầm Sầm, sao trên người con có mùi nồng nặc thế? Con lại lén hút thuốc à? Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, sao con vẫn không nghe lời?”
Thang Thất Viên mím môi cười. Không khí trong Lan cung thực sự rất sống động, ngay cả cách Hạ hoàng hậu mắng Thịnh Sầm cũng giống như ba mẹ trong một gia đình bình thường. Cậu có thể cảm nhận được Hạ hoàng hậu đã rất cố gắng để Thịnh Sầm và Thịnh Tích có cuộc sống giống như những gia đình bình thường khác, không để họ bị trói buộc bởi các quy tắc hoàng gia.
Thịnh Sầm bưng bát cơm, ngẩng đầu trừng mắt với Thang Thất Viên: “Cậu cười cái gì?”
Thang Thất Viên cắn miếng cánh gà mà Hạ hoàng hậu vừa gắp cho cậu, cánh gà vừa giòn vừa thơm. Khuôn mặt cậu rạng rỡ, không để tâm nhìn Thịnh Sầm: “Bạn học Thịnh, cậu không thể vì dì mắng mà quay sang mắng mình, như vậy là không đúng đâu.”
Thịnh Tích ngồi bên cạnh, khúc khích cười: “Tiểu Thất nói đúng đó, em đừng hòng đánh trống lảng.”
Thịnh Sầm chịu thua, buồn bực gắp cho mình một cái cánh gà: “Được rồi, được rồi... Lần sau hút thuốc xong, con sẽ nhớ thay quần áo rồi mới vào ăn cơm.”
“Mẹ nói tới quần áo của con sao? Ý mẹ là việc con hút thuốc đó!” Hạ hoàng hậu trừng mắt nhìn hắn, nhìn sang Thang Thất Viên nói: “Tiểu Thất, sau này con có thể giúp dì trông chừng nó không, đừng để cho nó hút thuốc. Nếu như nó không nghe lời con, con nói cho dì biết.”
“Dạ được ạ.” Thang Thất Viên gật đầu, cảm thấy trọng trách trên vai mình lại nặng thêm một chút, đúng là bạn cùng bàn không khiến người ta bớt lo chút nào.
“Cậu bớt xen vào mấy chuyện không liên quan đến mình đi.” Thịnh Sầm nhìn Thang Thất Viên nói một câu.
Hắn không khỏi có chút đau đầu. Giáo viên đã nhờ Thang Thất Viên kèm cặp việc học của hắn, vì vậy mỗi ngày sau khi tan học, Thang Thất Viên đều giữ hắn lại học bù. Chết tiệt, nếu hắn để Thang Thất Viên nhìn thấy mình hút thuốc lần nữa, sau này lúc hút thuốc đừng hòng được yên tĩnh.
Thang Thất Viên ngẩng đầu nhìn Thịnh Sầm, nghiêm mặt nói: “Bạn học Thịnh, mình là bạn cùng bàn của cậu, chuyện của cậu sao mình có thể coi là chuyện không liên quan? Vừa rồi mình thấy tâm trạng cậu không tốt nên mới hoãn lại việc giảng bài cho cậu thôi, lát nữa ăn cơm xong, cậu đi học bài nhé.”
Thịnh Sầm thấy hắn không còn cách nào khác, nhíu mày, đột nhiên lộ ra vẻ mặt hung ác, hỏi: “Cậu biết bình thường tôi thích ăn món gì nhất không?”
Thang Thất Viên lắc đầu, trong lòng cảm thấy có chút áy náy. Cậu thật sự chưa hiểu rõ bạn cùng bàn, thậm chí còn không biết bạn cùng bàn thích ăn gì. Xem ra sau này phải tìm hiểu bạn cùng bàn nhiều hơn mới được.
Thịnh Sầm cười lạnh, chậm rãi mở miệng: “Từ trước đến nay tôi thích ăn bánh trôi nhất.”
Hắn nói xong thì cúi đầu, múc bánh trôi trong bát, với vẻ mặt cực kỳ hung ác tàn nhẫn, ăn một viên bánh trôi tròn trịa đáng yêu.
Thang Thất Viên chớp mắt, vô thức đưa tay sờ cổ, không hiểu sao lại cảm thấy giống như Thịnh Sầm đang ăn thịt mình vậy, không khỏi trợn tròn mắt.
“Không được dọa Tiểu Thất!” Hạ hoàng hậu vỗ nhẹ vào đầu Thịnh Sầm, mỉm cười gắp mấy viên bánh trôi cho Thang Thất Viên: “Cứ ăn đi, đừng để ý đến nó.”
Bữa cơm này Thang Thất Viên ăn rất vui vẻ, ngoại trừ việc Thịnh Sầm luôn thích ngước mắt trừng cậu mỗi khi ăn bánh trôi.
Sau bữa tối, bên ngoài đột nhiên đổ mưa to, kèm theo sấm chớp, mưa như trút nước. Thang Thất Viên đứng bên cửa sổ nhìn bầu trời bên ngoài, trong lòng không khỏi lo lắng không biết chút nữa mình sẽ về nhà bằng cách nào.
Thịnh Sầm hai tay đút túi đi tới, đưa tay xoa đầu cậu, nhìn mưa lớn bên ngoài rồi nói: “Đêm nay đừng về, ở lại đây đi.”
Thang Thất Viên suy nghĩ kỹ, cảm thấy bạn cùng bàn nói đúng. Bên ngoài đang có giông bão, trở về lúc này không chỉ vô trách nhiệm với mạng sống của mình mà còn với mạng sống của người khác, rất không an toàn. Thế là cậu gật đầu, gửi tin nhắn cho anh trai, nói rằng tối nay cậu không về.
Rất nhanh Thang Lục Viên đã gọi điện cho cậu. Ban đầu còn tưởng chỉ có mỗi hai người là Thang Thất Viên và Thịnh Sầm nên không đồng ý cho cậu ở lại. Cuối cùng, vẫn là Hạ hoàng hậu tự mình nghe điện thoại, giải thích rõ ràng, hắn mới chịu đồng ý.
Sau khi cúp máy, Hạ hoàng hậu nhìn sang Thang Thất Viên, rất vui vẻ nói: “Dì đi chuẩn bị phòng cho con.”
Thịnh Sầm đứng một bên mở miệng nói: “Không phải bận rộn như vậy, mẹ. Mẹ đi nghỉ đi, cậu ấy ở trong phòng con là được.”
Hạ hoàng hậu lập tức liếc Thịnh Sầm: “Tiểu Thất là Omega, sao có thể ở cùng phòng với con?”
“Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy? Con ngủ trên sô pha, cậu ấy ngủ trên giường.”
“Như vậy cũng không được, ai biết con có bắt nạt Tiểu Thất hay không.”
“Phòng con ở bên trái phòng mẹ, bên phải là phòng của anh. Con còn có thể làm cái gì chứ?” Thịnh Sầm bất lực thở dài: “Hôm qua A Lãng uống rượu say, nghỉ ở phòng khách, bây giờ trong phòng khách vẫn còn mùi rượu.”
“Cái tên A Lãng này, có thời gian nhất định phải dạy dỗ lại nó mới được.” Hạ hoàng hậu lẩm bẩm, có chút ngượng ngùng ngước mắt nhìn Thang Thất Viên, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Thất, đêm nay phải phiền con ở lại phòng của Thịnh Sầm rồi, con có thấy ngại không?”
“Dạ được ạ.” Thang Thất Viên gật đầu, cậu vẫn rất tin tưởng bạn cùng bàn của mình.
Hạ hoàng hậu cười nói: “Vậy dì sẽ đi thay ga trải giường mới cho con.”
Sau khi Hạ hoàng hậu lên lầu, Thang Thất Viên và Thịnh Sầm lên tầng. Phòng của Thịnh Sầm không hề lạnh lẽo như cậu tưởng tượng, ngược lại còn có nhiều chi tiết mang vẻ trẻ con. Trên bàn có Lego, trong góc đặt mấy con búp bê, nhìn qua không hề phù hợp với hình tượng của hắn.
“Bình thường đều là mẹ tôi dọn dẹp phòng, bà luôn thích đặt một số thứ kỳ quặc vào đây.” Thịnh Sầm vừa nói vừa úp mấy tấm ảnh đang đặt trên bàn xuống.
Thang Thất Viên nhìn thoáng qua rồi lại thu mắt, cực kỳ hiểu ý người khác nên không vạch trần bạn cùng bàn. Thật ra, ngay từ cái nhìn đầu tiên khi vào phòng, cậu đã thấy bức ảnh đó. Trong ảnh, Thịnh Sầm hẳn chỉ mới ba, bốn tuổi, đang cưỡi một con hổ nhồi bông lớn, mỉm cười vui vẻ, nhìn vừa ngây thơ vừa đáng yêu. Mà con hổ nhồi bông lớn kia, chính là con đang nằm ở góc phòng.
Dù bạn cùng bàn của cậu trông có vẻ hung dữ nhưng hắn vẫn có một tuổi thơ đáng yêu.
Hắn bước tới chiếc đàn dương cầm trong phòng, đưa tay ấn vài phím đàn, tiếng đàn êm tai chợt vang lên.
“Cậu biết chơi đàn dương cầm sao?” Thang Thất Viên có chút kinh ngạc, điều này hoàn toàn không giống với tính cách của Thịnh Sầm.
“Chơi cho vui thôi.” Hiện tại Thịnh Sầm đang thấy có chút hối hận vì quyết định đưa Thang Thất Viên về phòng mình.
Thịnh Tích đẩy xe lăn đi vào, đặt hai ly sữa trên đùi, bưng vào. Nghe được cuộc trò chuyện của họ, không khỏi mỉm cười nói: “Lúc nhỏ, Sầm Sầm luôn muốn trở thành nghệ sĩ dương cầm. Ông ngoại không cho chơi, nó còn cáu kỉnh không chịu ăn cơm. Tiếc là sau khi lớn lên lại biết ngượng rồi, không còn dễ dàng biểu diễn trước mặt mọi người nữa.”
Thịnh Tích vừa nói vừa tiếc nuối thở dài, sau đó đưa hai ly sữa trong tay cho họ.
“Anh!” Hai má Thịnh Sầm đỏ bừng, ngượng ngùng hiếm thấy. Hắn không muốn Thịnh Tích nói tiếp nên cầm lấy cốc sữa ngẩng đầu uống cạn.
“Cảm ơn anh.” Thang Thất Viên mỉm cười, cũng nhận sữa và uống từng ngụm sữa nhỏ. Sữa vẫn còn hơi nóng, cậu tự hỏi Thịnh Sầm đã uống hết nó bằng cách nào.
Thịnh Tích ngáp một cái, cơ thể hắn yếu, hiện tại cũng đã hơi mệt.
Hắn xua tay, không nhắc đến nỗi xấu hổ thời thơ ấu của em trai nữa mà cười nói: “Anh đi ngủ trước đây.”
“Anh, em đưa anh về.” Thịnh Sầm đặt cốc xuống, giúp đẩy xe lăn của Thịnh Tích ra ngoài.
Thang Thất Viên ngồi trên sô pha thành thật uống sữa, sau đó đặt cốc xuống, lau tay. Đúng lúc này, cậu nhận được cuộc gọi từ Thang Bá Đặc.
Người cha già Thang Bá Đặc nhìn thấy giông bão bên ngoài, lo rằng mấy đứa con mình sẽ thấy sợ hãi nên lần lượt gọi điện cho từng đứa một. Đương nhiên, ông sẽ không thừa nhận rằng cuối cùng mình cũng tìm được lý do để gọi điện hỏi thăm cuộc sống của mấy đứa con.
Ông vui vẻ gọi điện cho từng đứa một, đảm bảo không có đứa con trai nào của mình cảm thấy sợ hãi, sau đó ông mới yên lòng. Tuy các con giờ đã lớn, nhưng lúc nào ông cũng cảm thấy chúng còn nhỏ, cần được chăm sóc.
Nguyên Thu ngồi bên cạnh Thang Bá Đặc, bật đèn đọc sách, nghe tiếng cười vui vẻ hớn hở của ông khi nói chuyện điện thoại, cũng không khỏi mỉm cười theo.
Khi đến lượt Thang Thất Viên, ban đầu Nguyên Thu còn nghe thấy giọng nói rất phấn khởi của Thang Bá Đặc, nhưng sau đó lại dần trở nên chán nản, giống như bị đả kích. Ông không khỏi cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không nghĩ nhiều mà tiếp tục đọc sách.
Sau khi Thang Bá Đặc cúp điện thoại, hồi lâu không nói chuyện. Nguyên Thu mới nhận ra có gì đó không đúng, ánh mắt rời khỏi cuốn sách, ngẩng đầu lên hỏi: “Sao vậy?”
“Em có cảm thấy thế không?” Thang Bá Đặc đáng thương nói.
“Cảm thấy cái gì?”
Trong giọng nói của Thang Bá Đặc mang theo chút nghẹn ngào: “Cải trắng sắp bị trộm mất rồi.”
“...” Nguyên Thu im lặng bỏ sách xuống, vỗ về cái đầu to của ông an ủi: “Nghĩ thoáng một chút đi.”
Thang Bá Đặc: “Không muốn nghĩ thoáng, muốn tự kỷ.”