Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 164
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 164 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thang Thất Viên nhìn Thịnh Tích đang đắm chìm trong ánh nắng, bỗng nhiên nhớ tới một bức tranh vừa thấy trong đại sảnh Lan cung, nghe quản gia kể bức tranh đó do Thịnh Tích vẽ.
Bức tranh đó sử dụng màu sắc táo bạo, tinh tế, bố cục khéo léo. Tuy Thang Thất Viên không am hiểu hội họa, nhưng có thể nhận thấy tài năng hội họa thiên bẩm của Thịnh Tích qua bức tranh đó. Tiếc là những năm gần đây Bệ hạ không cho huynh ấy lộ diện, nên không nhiều người được chiêm ngưỡng tác phẩm của huynh ấy.
Vốn dĩ cậu định lặng lẽ rời đi, không làm phiền Thịnh Tích, nhưng đúng lúc Thịnh Tích quay đầu lại nhìn thấy cậu. Huynh ấy mỉm cười dịu dàng: "Tiểu Thất, sao em lại dậy sớm vậy?"
"Chào buổi sáng, huynh." Thang Thất Viên mỉm cười bước tới, giúp huynh ấy đắp lại chiếc chăn mỏng. "Em có thói quen dậy vào giờ này."
Thịnh Tích cảm thấy hơi lạ: "Huynh còn nghĩ học sinh tầm tuổi em thường dậy muộn. Sầm Sầm thì lúc nào cũng thích ngủ nướng, thường xuyên đi học muộn."
"Ngủ sớm dậy sớm sẽ tốt cho sức khỏe." Thang Thất Viên cúi đầu nhìn huynh ấy, hỏi: "Huynh ơi, quan hệ giữa huynh và Thịnh Sầm có tốt không?"
"Sao lại hỏi vậy? Sầm Sầm là đệ đệ của huynh, quan hệ của bọn huynh đệ đương nhiên là tốt." Thịnh Tích khẽ cười, nhẹ nhàng đáp.
Thang Thất Viên giả vờ như vô tình, nói: "Em còn tưởng quan hệ của hai người không tốt như những lời đồn đại bên ngoài."
"Lời đồn đại bên ngoài?" Thịnh Tích ngẩng đầu nhìn cậu.
"Đúng vậy, mọi người đều nói Thịnh Sầm không chỉ đá Thịnh Liên xuống cầu thang, mà còn không muốn đứng chung khung hình với huynh vì vết thương ở chân của huynh, nên mọi người đều có chút e ngại đệ ấy."
Thịnh Tích khẽ nhíu mày, giận dữ nói: "Rõ ràng là do huynh sợ khiến Sầm Sầm mất mặt nên mới không muốn ở chung khung hình với đệ ấy, sao mọi người lại nghĩ thế?"
Thang Thất Viên chậm rãi ngồi xuống trước mặt Thịnh Tích, nhỏ giọng hỏi: "Huynh ơi, huynh có nghĩ Thịnh Sầm sẽ ghét huynh vì huynh khiến đệ ấy mất mặt không?"
"Đương nhiên sẽ không." Thịnh Tích lắc đầu, sắc mặt hơi tái nhợt. "Sầm Sầm thường xuyên khuyên huynh ra ngoài đi dạo nhiều hơn. Huynh sợ ảnh hưởng đến hình tượng của phụ thân và Sầm Sầm nên cố gắng không ra ngoài, rõ ràng huynh không muốn họ bị chỉ trích, sao lại thành ra phản tác dụng thế này?"
Thang Thất Viên hiểu ra, những năm gần đây Bệ hạ nhất định cố tình không cho Thịnh Tích ra khỏi cửa, bởi vì nếu mọi người càng nhìn thấy Thịnh Tích, họ sẽ càng tò mò về nguyên nhân vết thương ở chân huynh ấy.
Thang Thất Viên không biết Bệ hạ có biết chuyện xảy ra năm đó hay không, nhưng vụ tai nạn xe cộ năm đó chắc chắn có liên quan đến phu nhân Trăn Vi. Ông ta vì để bảo vệ phu nhân Trăn Vi và Thịnh Liên, tránh cho sự việc bị phơi bày, nhất định sẽ cố gắng giảm thiểu sự hiện diện của Thịnh Tích.
Thang Thất Viên trầm tư, rồi chậm rãi mở miệng: "Bên ngoài không chỉ nói xấu về Thịnh Sầm như vậy, mà còn nói huynh là người u ám, tâm trạng thất thường. Bệ hạ nghe xong có thể sẽ không để tâm, nhưng em nghĩ nếu Thịnh Sầm và dì nghe được chuyện này chắc chắn sẽ rất đau lòng."
Lông mi Thịnh Tích khẽ run, hai tay siết chặt đầu gối: "Huynh không biết, bọn họ không nói cho huynh biết..."
Thang Thất Viên dịu dàng nói: "Bọn họ vì muốn bảo vệ huynh, nên không muốn nói cho huynh những tin đồn này. Huynh vì muốn bảo vệ bọn họ, nên đã nhốt mình trong Lan cung này. Nếu cứ tiếp tục như vậy, mọi người đều không thể thực sự thoát ra khỏi đây."
Thịnh Tích nhìn Thang Thất Viên, hơi giật mình, hai mắt dần dần mở to.
Mặt trời xuyên qua những tầng mây dày, chậm rãi nhô lên. Thịnh Tích im lặng một lúc lâu, rồi quay đầu nhìn Thang Thất Viên, nhẹ giọng nói: "Tiểu Thất, huynh hiểu rồi, cảm ơn em."
"Vâng ạ." Thang Thất Viên đứng lên, giả vờ như vô ý nói: "Huynh ơi, để em đẩy huynh về. Thời tiết buổi sáng hơi lạnh, ở bên ngoài lâu sẽ không tốt cho sức khỏe đâu."
"Được, làm phiền em vậy, Tiểu Thất." Thịnh Tích gật đầu, mỉm cười nhìn Thang Thất Viên.
Khi hai người quay trở lại nhà, Hạ hoàng hậu và Thịnh Sầm đều đã thức dậy.
Thịnh Sầm ngồi trên ghế sô pha, vẫn còn hậm hực vì phải dậy sớm, thấy Thang Thất Viên thì cau mày nói: "Sao sáng nay cậu ra ngoài mà không nói một tiếng nào, cứ thế mà đi?"
"Mình thấy cậu đang ngủ say, không muốn quấy rầy cậu."
"Tôi còn tưởng tối hôm qua cậu bị mộng du, không biết đã đi đâu."
Thang Thất Viên nhìn bạn cùng bàn, cảm thấy bạn cùng bàn như đang cố ý gây sự, ngây thơ như một đứa trẻ vậy.
"Tiểu Thất, không cần để ý đến nó, sáng nào thức dậy nó cũng bộ dạng như vậy, cứ kệ nó đi." Hạ hoàng hậu mỉm cười vẫy Thang Thất Viên: "Lại đây ăn cơm đi."
"Chào buổi sáng, dì." Thang Thất Viên đẩy Thịnh Tích qua, ngoan ngoãn ngồi xuống, không tiếp tục để ý tới người bạn cùng bàn đang vô cớ nóng nảy như trẻ con nữa.
Một lúc sau, Thịnh Sầm chậm rãi đi tới ngồi xuống, cầm một miếng bánh mì cho vào miệng. Hạ hoàng hậu đưa sữa cho đệ ấy, sắc mặt đệ ấy cũng trở nên tốt hơn chút.
Hôm nay là thứ bảy, bọn họ cũng không cần vội vàng đến trường. Sau khi ăn sáng xong, Thang Thất Viên và Hạ hoàng hậu trò chuyện một lúc, rồi mới đứng dậy chào tạm biệt mọi người.
Thịnh Sầm cầm chìa khóa đi đến bãi đậu xe: "Tôi đưa cậu về."
Thang Thất Viên vội vàng đuổi theo đệ ấy, nhìn thấy chìa khóa trong tay đệ ấy thì cảm thấy hơi ngạc nhiên: "Cậu định tự lái xe chở mình về sao?"
"Ừ." Thịnh Sầm thản nhiên gật đầu, cầm lấy chìa khóa xe tùy ý ném lên không trung, chiếc chìa khóa vẽ một vòng cung rồi lại rơi vào tay đệ ấy.
"Cậu vẫn còn là vị thành niên, sao có thể lái xe được?" Thang Thất Viên dừng lại, nhìn đệ ấy hỏi.
"Vị thành niên?" Thịnh Sầm cong môi, dường như cảm thấy lời này rất thú vị, không nhịn được ghé sát tai Thang Thất Viên, cố ý trêu chọc cậu, hạ giọng hỏi: "Này, cậu nói cho tôi biết, tối qua... hai vị thành niên chúng ta có tính là đã ngủ cùng nhau không?"
Thang Thất Viên ngước mắt nhìn đệ ấy, trên mặt không hề có vẻ xấu hổ, mà lại như đang giải đề, còn nghiêm túc phân tích: "Còn tùy xem cậu muốn nói từ "ngủ" là chỉ cái gì. Từ "ngủ" bình thường là ám chỉ giấc ngủ. Ngủ là một hiện tượng sinh lý của con người, nếu đúng vậy thì đúng là chúng ta đã ngủ rồi. Nhưng nếu ý cậu là một tầng hàm nghĩa khác..."
Thịnh Sầm tối sầm mặt, nhấc chân bước tiếp về phía trước: "Dừng, dừng, dừng! Cậu cứ coi như vừa rồi tôi chưa hỏi gì cả."
Tuy Thang Thất Viên rất muốn tiếp tục giải thích với bạn cùng bàn, nhưng thấy bạn cùng bàn không còn ham muốn học hỏi kiến thức nữa, cậu nghĩ lại rồi từ bỏ, nhanh chân đuổi kịp bạn cùng bàn.
Hai người đi đến bãi đậu xe, Thang Thất Viên nhìn một chiếc ô tô đỗ cách đó không xa, cau mày nói: "Cậu không được lái xe, theo luật giao thông của Tinh tế, trẻ vị thành niên không được phép lái xe."
"Tôi đã lái nó được hai năm rồi, cậu cứ yên tâm đi." Thịnh Sầm mở cửa xe, làm động tác mời.
"Không được." Thang Thất Viên đưa tay đóng cửa xe lại, làm động tác rút điện thoại di động ra, uy hiếp: "Nếu cậu nhất định muốn lái xe, tôi sẽ gọi cảnh sát."
Thịnh Sầm khẽ cười, không hề sợ hãi nhướng mày: "Cậu cảm thấy ở đế quốc có cảnh sát nào dám bắt tôi sao?"
Thang Thất Viên mím môi, Thịnh Sầm là Nhị hoàng tử, đúng thật là không ai dám bắt đệ ấy. Cậu cau mày, nhìn Thịnh Sầm nghiêm túc nói: "Cậu không thể đem mạng sống của mình ra làm trò đùa!"
"Lên xe, tôi đảm bảo sẽ đưa cậu về nhà an toàn." Thịnh Sầm hơi bất đắc dĩ, kỹ thuật lái xe của đệ ấy là do tài xế giỏi nhất trong quân đội dạy cho đệ ấy, hơn nữa kỹ thuật lái xe của đệ ấy còn tốt hơn những người bình thường.
Thang Thất Viên bất động, vẫn kiên quyết giữ vững lập trường: "Nếu cậu nhất quyết muốn tự lái xe chở mình về, mình sẽ tự đi bộ về, không cần cậu đưa mình về."
Thịnh Sầm tức giận đến bật cười, nói: "Cậu định đi như thế nào? Xung quanh đây đều là cung điện quan trọng, không taxi nào có thể chạy vào, nếu còn cố muốn đi bộ ra ngoài sẽ đi mỏi chân luôn đấy."
Thang Thất Viên không nói thêm gì nữa, quay người rời đi, bóng lưng cậu trông cực kỳ bướng bỉnh với chiếc cặp sách trên lưng.
"Này mọt sách con..." Thịnh Sầm thấp giọng lầm bầm một tiếng, tức giận quay người đi, không thèm để ý đến cậu nữa. Một lúc sau lại không nhịn được mà đuổi theo, một tay nắm lấy tay Thang Thất Viên ngăn cậu bước tiếp, một tay rút điện thoại di động ra gọi cho tài xế.
Đệ ấy bực bội liếc nhìn Thang Thất Viên, trầm giọng nói: "Chú Vương, bây giờ chú đến đón tôi, tôi muốn ra ngoài một chuyến."
Sau khi cúp điện thoại, đệ ấy đưa tay nhéo má Thang Thất Viên, hỏi: "Bây giờ thì được rồi chứ?"
"Được." Thang Thất Viên gật đầu, còn không quên dặn dò: "Thịnh Sầm, sau này cậu cũng không thể tự lái xe ra ngoài, như vậy là không đúng. Tuy rằng kỹ thuật lái xe của cậu có thể tốt, nhưng dù sao tuổi của cậu vẫn còn nhỏ. Cậu có biết rằng căn cứ theo luật giao thông của Tinh tế..."
Thịnh Sầm mất kiên nhẫn gãi tai, cảm thấy vừa rồi đáng lẽ nên để tên mọt sách con bảo thủ này tự đi, cậu ta đáng lẽ nên mệt chết, tránh cho mình phải ở đây tự chuốc khổ vào thân.
Thang Thất Viên nói được một nửa, có tiếng bước chân vang lên cách đó không xa. Cậu dừng lại, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Một người phụ nữ mặc trang phục sáng màu bước tới, theo sau là hai nhân viên bảo vệ cúi thấp đầu đi theo bà ta. Tuy bà ta đã bước vào tuổi trung niên nhưng phong thái tao nhã của bà vẫn không giảm sút, dáng lông mày và đuôi mắt mang vẻ lẳng lơ, khuôn mặt bà xinh đẹp đầy quyến rũ, kiêu ngạo vô cùng.
Thang Thất Viên nhận ra bà ta, bà ta là phu nhân Trăn Vi thường xuyên xuất hiện trên tin tức.
Bà ta nhìn thấy Thịnh Sầm thì dừng lại, ung dung mỉm cười, dương dương tự đắc vuốt tóc, rồi ngồi vào chiếc ô tô xa hoa, nghênh ngang rời đi.
Sắc mặt Thịnh Sầm đột nhiên tối sầm, hai mắt híp lại đầy nguy hiểm, sắc mặt đệ ấy trở nên u ám như có thể vắt ra nước.
Thang Thất Viên nhìn phương hướng phu nhân Trăn Vi đi, trong lòng thầm kinh ngạc. Bên ngoài chỉ nghe nói Bệ hạ ngày càng sủng ái phu nhân Trăn Vi, lại không ngờ bà ta đã có thể quang minh chính đại ngủ lại trong hoàng cung rồi. Xem ra bà ta và hoàng đế đã không thèm để Hạ hoàng hậu vào mắt.
Trên đường đưa Thang Thất Viên về nhà, cả quãng đường Thịnh Sầm không nói một lời nào. Đệ ấy nhìn ra ngoài cửa sổ, trong ánh mắt là những cơn sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt, không biết đệ ấy đang nghĩ gì.
Thang Thất Viên há miệng, vài lần muốn mở lời khuyên nhủ đệ ấy, nhưng cậu cảm thấy những chuyện như vậy thì không thể nào khuyên nhủ được. Cuối cùng cũng không nói thêm gì nữa, không nói một lời nào mà xuống xe.
Cậu quay lại định chào tạm biệt Thịnh Sầm, nhưng Thịnh Sầm đã đóng sập cửa xe lại. Đệ ấy yêu cầu tài xế nhanh chóng lái xe đi với vẻ mặt khó coi, từ hôm qua trong lòng đệ ấy đã nổi cơn tức giận, nóng lòng muốn đi trút giận.
Thang Thất Viên nhìn chiếc xe phóng đi xa dần, hơi cụp mắt xuống. Vết thương ở chân của Thịnh Tích không thể chữa khỏi, chỉ có Thịnh Sầm mới có thể kế thừa ngôi vị Hoàng đế. Nếu đệ ấy bị Thịnh Liên cướp đi, phu nhân Trăn Vi sẽ càng trở nên kiêu ngạo hơn, ba mẹ con họ và Hạ gia cuối cùng sẽ không có kết cục tốt đẹp. Thang Thất Viên có thể tưởng tượng ra áp lực đè nặng lên Thịnh Sầm lớn đến mức nào, cũng có thể cảm thấy thái độ chán ghét tột cùng của đệ ấy đối với hoàng đế và phu nhân Trăn Vi.
Thang Thất Viên xoay người đi lên lầu, nhưng trong lòng không khỏi cảm thấy lo lắng. Bộ dạng vừa rồi của Thịnh Sầm thực sự rất đáng sợ, cậu lo lắng Thịnh Sầm sẽ gây ra chuyện gì đó.
Cậu suy nghĩ một lúc rồi gọi điện cho Thịnh Sầm, điện thoại đổ chuông hồi lâu nhưng Thịnh Sầm không bắt máy.
Cậu do dự một chút, bấm số điện thoại của Hạ hoàng hậu vừa lưu sáng nay. Cậu hỏi xin Hạ hoàng hậu số điện thoại của tài xế, để tránh cho bà lo lắng, cậu chỉ nói mình để quên một thứ trong xe.
Sau khi cúp điện thoại, cậu lại nhanh chóng gọi điện cho tài xế. Sau khi nắm rõ Thịnh Sầm đang ở đâu, cậu lập tức chặn một chiếc taxi rồi rời đi.