Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 175
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm hôm đó, Thịnh Sầm tự tay đốt pháo hoa, từng đóa từng đóa bung nở rực rỡ trên bầu trời Lan cung, lộng lẫy chói mắt, như một trận mưa pháo hoa.
Sức khỏe của Hạ Hoàng hậu không tốt, đã lên lầu nghỉ ngơi, Ngôn Phỉ đẩy Thịnh Tích ngồi dưới mái hiên ngắm pháo hoa, còn Thịnh Sầm và Thang Thất Viên thì chạy ra sân rộng.
Thang Thất Viên nhìn pháo hoa trên bầu trời, cậu cười không ngớt.
“Vui đến vậy sao?” Thịnh Sầm cúi nhìn cậu, ánh mắt bất giác trở nên dịu dàng, hình ảnh của pháo hoa phản chiếu trong đôi mắt trong veo của Thang Thất Viên, phản chiếu những sắc màu rực rỡ.
Thang Thất Viên gật đầu lia lịa, “Cực kỳ vui.”
Thịnh Sầm khẽ mỉm cười, lấy từ trong túi ra một thứ.
Thang Thất Viên đang mải mê ngước nhìn pháo hoa trên bầu trời, bỗng nhiên cảm thấy cổ hơi lạnh, cậu cúi đầu xuống thì thấy Thịnh Sầm đang đeo cho mình một sợi dây chuyền, mặt dây chuyền là một chiếc vương miện nhỏ xinh xắn, trông rất đáng yêu, có lẽ là đồ đặt làm riêng.
Thang Thất Viên ngẩng lên nhìn Thịnh Sầm đầy nghi ngờ.
Thịnh Sầm đưa tay che miệng ho nhẹ, nói thản nhiên: “Quà.”
Thang Thất Viên vui vẻ nghịch chiếc mặt dây chuyền: “Đây mới là quà sao?”
“Ừm.” Thịnh Sầm cúi đầu nhìn cậu, sau đó lại quay đầu giả vờ xem pháo hoa.
“… Cảm ơn cậu Thịnh Sầm, hôm nay mình thật sự rất vui.” Thang Thất Viên cúi đầu nhìn chiếc mặt dây chuyền, mỉm cười một lúc, tay nắm chặt dây chuyền, ngẩng đầu nhìn pháo hoa trên bầu trời, chân thành nói.
Dù năm nào cậu cũng đón sinh nhật cùng gia đình, nhưng khi cùng đón sinh nhật năm nay với Thịnh Sầm lại mang đến một cảm giác thật khác lạ, cậu cũng không biết diễn tả thế nào, chỉ biết trong lòng thấy ấm áp, như có điều gì đó sắp vỡ òa.
Cậu nhìn pháo hoa nở rộ, ngẩn ngơ thầm ước rằng điều ước sinh nhật sẽ thành hiện thực, cậu muốn mãi được nhìn thấy Thịnh Sầm, nhìn thấy người bạn cùng bàn của mình ngày càng tốt đẹp hơn.
… Năm năm sau.
Đại học B – ngôi trường danh tiếng nhất đế quốc, hiện tại đang trong giờ học, trong phòng học ở tầng ba, một giảng viên trẻ đang ngồi trên bục giảng cúi đầu đọc sách.
Gương mặt người đó thanh tú, tinh xảo vô cùng, mái tóc đen mềm mại buông lơi trên gò má trắng nõn, sống mũi cao nhỏ nhắn, đeo cặp kính gọng vàng, tăng thêm vẻ nho nhã, dịu dàng cho gương mặt vốn đã xinh đẹp.
Học sinh bên dưới không nhịn được mà lén nhìn cậu, nghe nói thầy Thang từ khi đi học đã là học bá, sau khi tốt nghiệp liền được giữ lại Đại học B để giảng dạy, trong lĩnh vực học thuật vô cùng xuất sắc, nghe đồn sắp được phong làm giáo sư, mọi người đều nói cậu sẽ trở thành giáo sư trẻ tuổi nhất lịch sử Đại học B.
Khi lên lớp cậu luôn vô cùng nghiêm túc, còn đặc biệt tận tâm với sinh viên, bài giảng của cậu cũng vô cùng dễ hiểu, quan trọng nhất là cậu không chỉ đẹp trai mà tính cách khiêm tốn và tôn trọng người khác, nên mọi người đều thích học lớp cậu, nhưng đồng thời cũng không khỏi e dè trước sự nghiêm khắc của cậu, thầy Thang luôn cẩn thận tỉ mỉ trong học tập, nếu là sinh viên trong lớp cậu, họ phải hoàn thành bài tập tử tế, đừng hòng gian lận để qua mặt cậu.
Tiếng chuông vang lên, thầy Thang ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách, nhìn mọi người khẽ nói: “Được rồi, tan học.”
Mọi người đều thở phào, điểm đáng quý của thầy Thang là thầy tuyệt đối không bao giờ kéo dài giờ học, thầy luôn tuân thủ quy tắc một cách nghiêm ngặt, không lãng phí thời gian trên lớp, cũng không lấn chiếm thời gian tan học của sinh viên. Tuy nhiên, sau khi tan học, nếu sinh viên có chỗ nào chưa hiểu và muốn hỏi thầy, thầy sẽ trả lời cặn kẽ từng câu một mà không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
Hôm nay cũng như mọi khi, sau giờ học, nhiều sinh viên vây quanh bục giảng, tranh nhau hỏi bài cậu, tất nhiên cũng có một số người vì thích cậu nên muốn nhân cơ hội để tiếp xúc nhiều hơn.
Hôm nay thầy Thang thấy mọi người vây lại, vẻ mặt hơi do dự, cậu cúi đầu nhìn đồng hồ đeo tay rồi ngượng ngùng nói: “Hôm nay thầy có việc phải đi trước, nếu có gì không hiểu mọi người để buổi sau hỏi nhé, lúc đó thầy sẽ giải đáp cặn kẽ cho các em.”
Mọi người đều ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên thầy Thang từ chối họ như vậy, dù họ cảm thấy hơi tiếc nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, thầy Thang chưa bao giờ nói dối, có lẽ thầy thực sự có việc bận nên mới nói như vậy.
Thầy Thang mỉm cười, gương mặt xinh đẹp thoáng hiện vẻ dịu dàng, cậu đưa tay tháo kính để lộ đôi mắt đẹp, cúi đầu cất kính vào hộp kính rồi đứng dậy vội vàng thu dọn giáo án trên bàn, nhanh chóng rời khỏi phòng học.
Vài sinh viên tò mò nhìn nhau, lén đi theo thầy Thang ra ngoài.
Từ khi thầy Thang làm giảng viên đến nay, chưa hề có tin đồn về bạn gái hay bạn trai của thầy, đây là lần đầu tiên họ thấy thầy Thang vội vã rời đi như vậy, trực giác mách bảo họ rằng chuyện này không bình thường.
Bọn họ cẩn thận theo sau thầy Thang, đứng từ xa nhìn thấy thầy bước ra khỏi tòa giảng đường rồi bước chân thầy càng lúc càng nhanh, họ phải chạy bước nhỏ mới theo kịp, khi đến chân cầu thang, họ thấy một chiếc xe đỗ bên đường.
Một người đàn ông đứng cạnh xe, hai tay đút túi quần, tựa người vào cửa xe, họ nhìn lên thấy hình như trong miệng anh ta ngậm một điếu thuốc, đến gần hơn mới phát hiện trong miệng anh ta không phải thuốc mà là kẹo mút.
Một người đàn ông trưởng thành ngậm kẹo mút vốn dĩ trông sẽ rất buồn cười, nhưng với người đàn ông này, họ lại không dám có chút ý nghĩ bất kính nào, ngược lại còn bất giác nảy sinh lòng kính sợ, trên người anh ta toát ra một khí chất mạnh mẽ bẩm sinh khiến người ta phải phục tùng, khí chất quý phái này càng trở nên rõ nét hơn nhờ phong thái điềm tĩnh của anh ta.
Người đàn ông không chỉ có phong thái, khuôn mặt còn vô cùng điển trai, dù đang đeo kính râm che gần hết mặt nhưng họ vẫn có thể nhận ra những đường nét khuôn mặt như được điêu khắc, thân hình cao ráo, thẳng tắp và khỏe khoắn, cử chỉ toát lên khí chất điềm đạm, thanh nhã.
Thầy Thang đi tới nói vài câu, người đàn ông đưa tay mở cửa xe, thầy Thang bước thẳng lên xe ngồi, sau đó người đàn ông vứt chiếc kẹo mút đã ăn xong, cũng ngồi vào xe, thắt dây an toàn cho thầy Thang rồi phóng xe đi.
Phía trước và phía sau chiếc xe của họ có hai chiếc xe màu đen hộ tống có rèm che cửa, qua cửa sổ, họ loáng thoáng nhìn thấy bên trong là những người đàn ông mặc vest đen, trông giống như vệ sĩ.
Thân phận người đàn ông kia nhìn là biết không hề đơn giản, vài sinh viên đi theo đều cảm thấy hơi kinh ngạc, thầy Thang trong trường luôn giản dị, cho dù có tin đồn rằng cha của thầy là một quan chức cao cấp của đế quốc, nhưng vì thầy không bao giờ nhắc đến nên họ vẫn giữ thái độ nghi ngờ với lời đồn này. Giờ đây họ không khỏi giật mình, không ngờ thầy Thang lại quen biết một nhân vật như vậy.
Họ im lặng một lúc, trong đó có một người khẽ nhíu mày, không nhịn được lên tiếng: “Các cậu có thấy… người vừa nãy hơi giống Nhị hoàng tử không?”
Mọi người nghe xong lời hắn nói đều đồng thời hít một hơi lạnh, nhìn nhau vài lượt, quả nhiên đều cảm thấy có nét giống nhau.
Một người khẽ hạ giọng nói: “Cậu nói vậy tớ mới nhớ, chiếc xe vừa rồi hình như đã qua cải tạo, chắc chắn là loại chống đạn.”
Họ không khỏi cảm thấy lo lắng trong lòng, ghé đầu lại gần nhau, giọng nói càng lúc càng nhỏ, “Người đó thật sự là Nhị hoàng tử sao?”
“Nhưng sao thầy Thang lại quen Nhị hoàng tử chứ?”
Mọi người nghĩ một lúc, đều cảm thấy khó hiểu, một lúc sau có một người chợt nhận ra: “Nếu tớ nhớ không nhầm, Nhị hoàng tử và thầy Thang từng đồng hạng nhất trong kỳ thi đại học của trường Hoàng Hàm năm đó, tớ nhớ đã từng đọc tin này trên báo.”
“Hóa ra họ học cùng trường cấp ba, vậy là họ thật sự quen biết nhau sao?”
“Nếu người kia đúng là Nhị hoàng tử thì quan hệ của họ có vẻ khá thân thiết, Nhị hoàng tử không chỉ tự lái xe mà thầy Thang vừa rồi gặp người đó cũng không hề hành lễ.”
“Bọn họ thật sự thân thiết lắm sao?”
….
Đương nhiên không ai trả lời được câu hỏi này, còn Thang Thất Viên và Thịnh Sầm biết rõ đáp án thì đã lái xe đi xa từ lúc nào.
Trong xe, Thịnh Sầm lấy từ ghế sau ra một gói đồ rồi đưa cho Thang Thất Viên: “Sô cô la mà cậu thích.”
Mắt Thang Thất Viên sáng rực, cậu đặc biệt thích ăn loại sô cô la này, chỉ tiếc là loại này chỉ bán ở nước ngoài, nên mỗi lần Thịnh Sầm sang nước ngoài đều nhớ mua về cho cậu một ít.
Cậu vui vẻ đón lấy sô cô la, bóc một miếng bỏ vào miệng, vừa nhai vừa hỏi: “Sao đột nhiên cậu về sớm thế?”
Cậu quay sang nhìn Thịnh Sầm, quan sát kỹ, Thịnh Sầm có vẻ bị nắng làm sạm đi một chút, vẻ mặt hơi mệt mỏi nhưng nét mặt vẫn anh tuấn như ngày nào, thậm chí còn toát lên vài phần khí phách hơn trước.
Lần này Thịnh Sầm ra nước ngoài làm việc tổng cộng một tháng, dự định đến ngày kia hắn mới về, không ngờ khi Thang Thất Viên đang giảng bài thì nhận được tin nhắn, trong tin nhắn, hắn nói mình đã về nước, đang đợi trước giảng đường của Thang Thất Viên. Nếu không phải đang trong giờ học, cậu đã chạy ngay ra gặp hắn.
Thịnh Sầm nghe vậy liền quay sang nhìn Thang Thất Viên, Thang Thất Viên còn đang cúi đầu chăm chú bóc vỏ sô cô la, hàng mi dài khẽ rũ xuống, trông vô cùng xinh đẹp.
Giọng Thịnh Sầm trầm xuống, quay đầu lại nhìn về phía trước xe, bình thản nói: “Muốn về thì về thôi.”
Thang Thất Viên vô tư gật đầu, bóc một miếng sô cô la, đưa vào miệng Thịnh Sầm.
Thịnh Sầm nhai sô cô la, vị ngọt nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, pha chút vị đắng, ngọt nhưng không ngấy, khóe miệng hắn khẽ cong lên, bất ngờ hỏi: “Nhớ tôi không đó?”
Thang Thất Viên suy nghĩ một lúc, âm thầm tính toán trong lòng, có vẻ đây là lần xa nhau lâu nhất kể từ khi cậu quen biết Thịnh Sầm, cậu thành thật gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Nhớ.”
Thịnh Sầm không kìm được cười, đôi mắt vốn luôn đượm vẻ u ám trong những ngày qua dần trở nên dịu dàng, cơ thể mệt mỏi cũng cảm thấy thư thái hơn một chút.
Thang Thất Viên vẫn đang đếm trên đầu ngón tay khoảng thời gian xa cách trong mấy năm nay, tính ra mới biết thời gian cậu và Thịnh Sầm không ở cùng nhau thật sự rất ít ỏi.
Năm đó thi đại học, ngoài dự kiến của cậu, Thịnh Sầm bất ngờ đạt điểm cao đến kinh ngạc, cùng cậu đồng hạng nhất toàn khối, hầu như môn nào cũng đạt điểm tuyệt đối.
Sau này, Thịnh Sầm lại học cùng trường đại học với cậu, dù khi học đại học họ không học cùng chuyên ngành, cũng không học cùng lớp, nhưng mỗi ngày Thịnh Sầm đều đưa đón cậu đi học, họ còn hẹn nhau ăn trưa cùng nhau, vì vậy suốt những năm qua, họ gần như ngày nào cũng gặp nhau.
Đến giờ Thang Thất Viên nhớ lại thành tích xuất sắc bất ngờ của Thịnh Sầm vẫn thấy rất tự hào, cũng vì thế nên khi đăng ký nguyện vọng vào đại học, cậu đã không hề do dự mà chọn ngành giáo dục