Chương 186: Chính văn hoàn.

Nhà Họ Thang Có 7 O

Chương 186: Chính văn hoàn.

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 186 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khi Hạ Hoàng hậu hay tin Thịnh Sầm và Thang Thất Viên sắp kết hôn, bà xúc động đến mức suýt bật khóc. Nếu Thịnh Sầm chịu hiểu ra sớm hơn, bà đã không phải tốn nhiều thời gian như thế này.
Sau cơn xúc động, bà trở nên vô cùng hăng hái và phấn khởi, dồn hết tâm trí vào việc chuẩn bị hôn lễ một cách gấp rút.
Dù sao thì hôn lễ của Thịnh Sầm và Thang Thất Viên cũng là một hôn lễ hoàng gia, phải tuân theo những quy tắc của hoàng tộc. Vì vậy, có rất nhiều thứ cần chuẩn bị, và nghi thức hôn lễ cũng vô cùng phức tạp, trang trọng.
Tuy nhiên, Hạ Hoàng hậu bảo rằng họ không cần phải bận tâm đến những việc này, bà sẽ lo liệu tất cả thật chu đáo.
Khi Thang Thất Viên đưa Thịnh Sầm về nhà ra mắt phụ huynh, Thang Bá Đặc nhìn hai người một hồi lâu mà không thốt nên lời.
Ông biết ngay mà! Linh cảm năm đó của ông quả nhiên không sai, chính là tên nhóc thối này sẽ cướp mất Tiểu Thất nhà ông!
Mặc dù Thang Bá Đặc có chút không đành lòng, ngày nào cũng đau lòng vì củ cải trắng cuối cùng của mình, nhưng dưới sức ép của Nguyên Thu, ông cũng không dám phản đối. Vì thế, hôn lễ vẫn được chuẩn bị như thường.
Hai ngày trước hôn lễ, khi Thang Thất Viên đến tìm Thịnh Sầm, Thịnh Sầm đang họp trong phòng. Cậu ngồi đợi trên ghế sofa bên ngoài, vừa mới ngồi xuống đã nghe thấy Thịnh Sầm nổi giận đùng đùng trong phòng họp, còn tức giận mắng vài tiếng, thậm chí còn ném đồ đạc. Cậu ngẩn người một lúc, đợi cuộc họp kết thúc mới đứng dậy.
Sau khi các quan chức bước ra ngoài, nhìn thấy cậu, tất cả đều cung kính gật đầu chào. Tuy nhiên, ánh mắt họ nhìn cậu lại có vẻ thăm dò, ẩn chứa nhiều ý nghĩa sâu xa.
Thang Thất Viên bị họ nhìn mà không hiểu chuyện gì, cậu không nhịn được hơi nhíu mày rồi bước vào phòng họp.
Thịnh Sầm đang ngồi ở vị trí chủ tọa, cúi đầu xoa bóp thái dương. Cơn giận của hắn vẫn còn sót lại, chưa nguôi.
Thang Thất Viên cúi đầu nhìn cây bút máy đặt trên bàn của Thịnh Sầm, không khỏi mỉm cười. Dưới ánh đèn, cây bút tỏa ra ánh sáng bóng bẩy, chính là cây bút cậu đã tặng Thịnh Sầm năm xưa.
Cây bút này chất lượng khá tốt, Thịnh Sầm đã dùng nhiều năm như vậy mà vẫn không hỏng. Chỉ có điều lớp sơn bên ngoài đã bong một vài chỗ, trông có vẻ cũ kỹ.
Thang Thất Viên nhìn cây bút với ý cười đong đầy trong mắt. Nhưng thư ký bên cạnh Thịnh Sầm lại nhíu mày, mỗi lần thấy vị Hoàng đế tôn quý của đế quốc họ lấy cây bút này ra ký tên trong các cuộc hội nghị quan trọng, anh ta đều không khỏi lo lắng nó sẽ đột nhiên gãy hoặc tróc sơn, thực sự cảm thấy có chút không đành lòng khi nhìn.
Thịnh Sầm ngẩng đầu nhìn Thang Thất Viên, sự nóng nảy gay gắt trong mắt hắn lập tức biến mất hoàn toàn. Hắn mỉm cười, dịu dàng hỏi: “Em đến lúc nào vậy?”
“Vừa mới đến một lúc thôi.” Thang Thất Viên cầm cây bút máy lên, có chút hoài niệm dùng ngón tay ma xát nhẹ. Cậu nói: “Đợi lúc nào có thời gian em tặng anh cây khác nhé, cây này cũ quá rồi.”
Thịnh Sầm nắm lấy cổ tay cậu, kéo cậu vào lòng mình. Hắn nói: “Không cần đâu, đây là món quà đầu tiên em tặng anh, anh rất thích.”
Thư ký vội vàng thu dọn đồ đạc trên bàn, sau đó nhìn thẳng về phía trước rồi bước ra ngoài, đóng cửa lại giúp họ.
Hai má Thang Thất Viên đỏ lên, cậu cựa quậy trong lòng Thịnh Sầm, ngại ngùng nói: “Thịnh Sầm, đây là văn phòng, anh đừng như vậy.”
Thịnh Sầm hôn một cái lên má đỏ bừng của cậu. Hắn nói: “Gọi anh Sầm.”
Mỗi lần bạn cùng bàn nhỏ gọi hắn như vậy, tim hắn đều tan chảy.
Mặt Thang Thất Viên càng đỏ hơn, giọng nói cũng mềm mại hơn. Cậu cúi đầu khẽ gọi một tiếng: “Anh Sầm… anh thả em ra trước đi.”
Kể từ khi hai người xác định quan hệ, Thịnh Sầm luôn thích động tay động chân như vậy. Cậu càng nói, Thịnh Sầm càng làm kịch liệt hơn. Thang Thất Viên đã chịu thiệt quá nhiều lần nên giờ không dám giãy giụa quá mạnh nữa.
“Không thả, anh ôm Omega của mình là chuyện đương nhiên.” Trong mấy chuyện như này, Thịnh Sầm cực kỳ ngang ngược, thậm chí có chút kiêu ngạo.
Thang Thất Viên ngượng ngùng quay mặt đi, không dám nhìn vào ánh mắt nóng rực của Thịnh Sầm. Tầm mắt cậu quét qua tài liệu trên bàn, dừng lại, rồi nhặt lên xem, có chút nghi hoặc hỏi: “Đây là gì vậy?”
Lúc nãy họp, hình như Thịnh Sầm đã ném tài liệu này. Trước giờ hắn chưa từng tức giận đến mức ném đồ, lần này nhất định là rất tức giận mới làm như vậy.
Thịnh Sầm vân vê vành tai đỏ bừng của Thang Thất Viên, cố gắng kìm nén suy nghĩ muốn hôn lên vành tai cậu. Hắn cúi mắt nhìn thoáng qua thứ trong tay cậu, nhẹ nhàng nói như không: “Không có gì đâu, mấy lão già kia muốn sau khi em trở thành Hoàng hậu thì phải làm việc theo quy định phía trên, cho nên anh mới cãi nhau một trận với họ. Em yên tâm, sau khi kết hôn, anh sẽ không để họ dùng những chuyện này làm phiền em. Em muốn làm gì thì làm đó, không cần để ý họ.”
Điều Thịnh Sầm không mong muốn nhất chính là Thang Thất Viên sẽ giống mẹ hắn, cả đời bị trói buộc bởi những quy củ hoàng gia.
Ánh mắt hắn dừng lại trên sợi dây chuyền Thang Thất Viên luôn đeo, hắn đưa tay chỉnh lại vương miện trên mặt dây chuyền. Thật ra khi hắn tặng Thang Thất Viên sợi dây chuyền này, cũng đã âm thầm đưa ra lời hứa với cậu: Hắn sẽ trở thành Hoàng đế, còn Thang Thất Viên sẽ là Hoàng hậu duy nhất của hắn.
Chỉ tiếc rằng, sau khi ông ngoại qua đời, hắn đã chứng kiến quá nhiều âm mưu đấu đá trong hoàng cung, nên mới trở nên nhát gan, không muốn kéo Thang Thất Viên vào vũng nước đục này. May mà hắn đã tỉnh ngộ kịp thời, không để Thang Thất Viên thực sự rời xa hắn, nếu không hiện giờ chắc hẳn hắn sẽ hối hận khôn nguôi.
Thang Thất Viên nghe Thịnh Sầm trả lời, cuối cùng cũng hiểu được lý do tại sao lúc nãy mọi người lại nhìn cậu với ánh mắt dò xét như vậy. Hóa ra Thịnh Sầm vừa cãi nhau với họ vì cậu.
Trong lòng cậu không khỏi cảm thấy có chút cảm động, cậu quay đầu hôn lướt một cái lên má Thịnh Sầm, “Cảm ơn…”
Thịnh Sầm cảm nhận được xúc cảm mềm mại trên má, hắn ngẩn người, không khỏi cười khẽ. Con mọt sách nhỏ chủ động quả thật khiến người ta phát điên. Nếu không phải hắn sợ cậu xấu hổ, Thịnh Sầm thật sự muốn cứ như vậy mà đè cậu lên bàn làm việc, mạnh mẽ hôn cậu cho đến khi chân cậu mềm nhũn, bắt cậu phải dùng giọng điệu vừa mềm mại vừa tinh tế gọi hắn “anh Sầm”.
Thang Thất Viên đưa tay sờ lên hai má nóng bừng, cậu nhặt tài liệu lúc nãy lên xem kỹ lưỡng, sau đó rất tán thành gật đầu: “Không có quy củ, không thành khuôn phép. Những quy củ này có lý lẽ nhất định của nó, đúng là chúng ta nên làm theo những gì được viết trong đó. Nhưng ở đây cũng có nhiều quy củ nên sửa đổi, ví dụ như Hoàng hậu không được đi làm, hay Hoàng tử không được quá thân mật với người thường…”
Thang Thất Viên còn thật sự bắt đầu phân tích nghiêm túc, nói ra tất cả những quy củ bản thân thấy không phù hợp, sau đó dùng bút ghi chép lại từng cái một.
Cuối cùng cậu đặt tài liệu xuống, tổng kết: “Những quy củ em vừa nói đều không thể dùng tiếp được. Hiện tại thời đại đã thay đổi, quy củ cũng nên thay đổi. Có thay đổi mới có tiến bộ, mọi người cùng nỗ lực đưa ra đề xuất, đế quốc mới có thể càng hoàn thiện hơn.”
Thang Thất Viên vỗ lên tay Thịnh Sầm, đứng dậy khỏi đùi hắn, nói với vẻ mạnh mẽ dứt khoát: “Hiện tại em tự mình đi nói chuyện trực tiếp với các bác trong nội các. Các bác ấy hòa nhã và dễ mến như vậy, em tin chắc rằng họ sẵn lòng sửa đổi.”
Nói xong, cậu cầm tài liệu và ghi chú vừa nãy, quay người trực tiếp đi ra ngoài.
Thịnh Sầm bị một loạt phản ứng của Thang Thất Viên làm cho sửng sốt, một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn.
Phản ứng của Thang Thất Viên sao không giống những gì hắn nghĩ vậy? Kể từ hôm đó, các quan chức nội các bị Thang Thất Viên quấy rầy liên tục. Thang Thất Viên không ngừng đi theo họ giảng giải về tính hợp lý của việc sửa đổi quy củ. Điều nào cậu nói cũng có lý lẽ và bằng chứng đầy đủ, khiến họ không thể nào phản bác được. Mỗi khi họ đưa ra một thắc mắc, sau khi Thang Thất Viên suy nghĩ đều lập tức đưa ra câu trả lời cho họ.
Xem ra lần này họ đã được mở mang tầm mắt về sự lợi hại của Hoàng hậu tương lai. Hóa ra vị Hoàng hậu của họ không hề yếu đuối và dễ bắt nạt như vẻ ngoài, trái lại còn cực kỳ cố chấp.
Cuối cùng họ bị cậu nói mãi tới mức sợ hãi, không chịu nổi nữa liền ném quy tắc, chế độ hoàng gia cho cậu, uể oải nói: “Ngài sắp trở thành Hoàng hậu rồi, ngài tự định đoạt đi, ngài muốn sửa thế nào thì sửa, chúng tôi đều không có ý kiến. Mấy lão già chúng tôi còn phải sống những ngày tháng của riêng mình, nào có nhiều thời gian mà quản chuyện ngài và Hoàng đế sống thế nào chứ.’”
Thang Thất Viên tiếp nhận tài liệu, vô cùng hài lòng vỗ vai họ, khen ngợi họ: “Các vị quả nhiên là trụ cột của đế quốc, có tầm nhìn và hoài bão, thật sự rất tốt.”
Mọi người lén lau nước mắt: Ngài bằng lòng buông tha cho chúng tôi là được rồi! Chúng tôi chưa từng thấy ai hiểu quy củ và lịch sử hơn cả chúng tôi! Cũng chưa từng thấy ai có thể nói nhiều hơn chúng tôi!
Lúc Thịnh Sầm biết kết quả này, hắn thật sự dở khóc dở cười.
Hắn không ngờ rằng Thang Thất Viên lại thích hợp với cuộc sống hoàng gia một cách bất ngờ đến vậy. Những lo lắng và phiền muộn trước đây của hắn ngược lại có vẻ hơi thừa thãi.
Cuối cùng hắn không nhịn được cười khẽ: “… Suýt chút nữa thì quên em ấy là một con mọt sách nhỏ rồi.”
Dù có chút ngốc nghếch nhưng cậu không bao giờ nhát gan cả.
Hôn lễ diễn ra đúng như hẹn. Dưới sự sắp xếp của Hạ Hoàng hậu, hôn lễ lần này long trọng chưa từng có, hoa tươi, khinh khí cầu… tất cả những thứ đẹp đẽ đều được bà bày biện trước mặt họ.
Thang Thất Viên và Thịnh Sầm cùng nhau bước lên thảm đỏ hôn lễ trong tiếng nhạc. Dưới ánh mắt của mọi người, Thang Thất Viên trở thành Omega của Thịnh Sầm, Hoàng hậu mới của đế quốc.
Quá trình đám cưới của họ được giữ bí mật, chỉ có một bức ảnh rò rỉ lên mạng. Trong ảnh, họ đứng trong ánh nắng nhìn nhau mỉm cười, gương mặt ưa nhìn vô cùng xứng đôi, khí chất toát ra cũng hết sức tương xứng. Dù chỉ là một ánh mắt, một nụ cười, nhưng tất cả người dân trong đế quốc đều có thể nhìn ra Hoàng đế và Hoàng hậu của họ vô cùng yêu thương nhau, chắc chắn họ sẽ mang lại một diện mạo mới cho đế quốc.
Khi đám cưới kết thúc, Thang Thất Viên giả vờ không thấy Ngôn Phỉ bế Thịnh Tích lên xe. Hai người ngượng ngùng đỏ mắt, rồi mỉm cười rời đi.
Đêm tân hôn, sau khi Thang Thất Viên tắm rửa, cậu có chút thận trọng ngồi trên chiếc giường lớn quen thuộc. Trên giường được trải ga màu đỏ, trong phòng treo rất nhiều đồ trang trí mang không khí tân hôn. Trên chiếc bàn đầu giường đặt một đôi búp bê bằng sứ trắng, trong vòng tay của búp bê, một con bé trai, một con bé gái, cả một gia đình bốn người cùng tươi cười hạnh phúc.”
Thang Thất Viên nhìn từng thứ một trong căn phòng, không khỏi đỏ mặt. Lúc này cậu mới chợt nhận ra, từ hôm nay, cậu và Thịnh Sầm không còn là bạn cùng bàn đoàn kết hữu ái nữa, mà là bạn đời sẽ dắt tay nhau cùng đi tới cuối cuộc đời. Khoảng cách giữa họ ngày càng gần, cuối cùng trở nên thân mật khăng khít.
Thịnh Sầm mặc áo choàng ngủ rộng rãi bước ra từ phòng tắm. Hắn ngẩng đầu thấy Omega nhỏ đang ngồi trên giường, khuôn mặt đỏ bừng, vẻ mặt xấu hổ cùng bối rối. Trong mắt hắn không khỏi lộ ra vẻ dịu dàng, mỉm cười.
Lúc nhỏ hắn cũng từng tưởng tượng về hình dáng người bạn đời tương lai của mình, lúc này đây dường như đã có một hình ảnh cụ thể.
Hắn bước tới nắm cằm Thang Thất Viên, nhếch môi, hạ giọng: “Tiểu Thang Viên, tối nay anh sẽ ăn thịt em.”
Thang Thất Viên đỏ mặt chớp mắt, nhanh chóng lấy từ sau lưng ra một cuốn sách đưa cho hắn, nhỏ giọng nói: “Anh tìm hiểu lý thuyết trước đi.”
Thịnh Sầm nhìn cuốn sách trong tay Thang Thất Viên, không nhịn được nhíu mày. Đêm tân hôn mà bảo hắn đọc sách?
Hắn rút cuốn sách từ tay Thang Thất Viên ra, nhìn thoáng qua rồi ném nó sang một bên, trực tiếp đè Thang Thất Viên lên chiếc giường lớn mềm mại.
Hắn cúi đầu hôn lên đôi môi đỏ mọng của Thang Thất Viên, rồi hôn lên vành tai mà mình mong ước bấy lâu, sau đó áp sát vào tai cậu, thì thầm: “Anh thuộc phái hành động, không cần lý thuyết.”
Thang Thất Viên sửng sốt, vẻ mặt thay đổi: “Anh đã trải nghiệm với ai rồi?”
Thịnh Sầm dừng một chút, tức giận nói: “… Trong mơ!”
Những năm gần đây hắn luôn ở bên cạnh con mọt sách nhỏ, cũng chưa từng liếc mắt nhìn người khác. Vậy mà con mọt sách nhỏ lại còn nghi ngờ lòng trung thành của anh!
Thang Thất Viên dịu xuống, nhưng vẫn hơi căng thẳng nhìn hắn hỏi: “Trong mơ… với ai?”
“… Em!” Thịnh Sầm không khỏi thấy xấu hổ, hắn không đợi Thang Thất Viên nói, đã cúi đầu ngăn chặn đôi môi cậu, nhẹ nhàng m*t mát đôi môi.
Hắn cũng không biết tại sao năm đó lại nằm mơ thấy chuyện kỳ lạ như vậy, còn vì thế mà xấu hổ rất lâu. Nhưng giờ nghĩ lại, đối tượng trong lần mộng tinh đầu tiên của hắn lại chính là Omega của hắn, thật sự là một chuyện tốt đẹp.
Hôm nay, cuối cùng hắn đã có cơ hội biến những giấc mơ đó thành hiện thực.
Bên ngoài bầu trời rực rỡ những chùm pháo hoa, đó là mọi người đang vui mừng chúc mừng tân hôn của Hoàng đế và Hoàng hậu. Còn đêm nay, Hoàng đế và Hoàng hậu lại vô cùng, vô cùng bận rộn…”
Sáng hôm sau thức dậy, Thang Thất Viên bò dậy từ chăn, định thẳng tiến đến thư phòng.
Thịnh Sầm liền ôm chầm lấy cậu vào lòng, ngón tay cái khẽ cọ nhẹ lên gương mặt mềm mại của cậu, giọng khàn khàn nói: “Sao dậy sớm thế? Ngủ thêm với anh một lát nữa đi.”
Thang Thất Viên xoa cái eo đau mỏi nói: “Em nhớ trong một cuốn sách em từng đọc có viết, chuyện giường chiếu quá thường xuyên sẽ hao tổn tinh lực, không tốt cho sức khỏe. Em đi tìm cuốn sách đó cho anh xem ngay đây.”
Thịnh Sầm cong môi, lật người đè cậu xuống dưới, hôn lên khóe môi cậu, thấp giọng nói: “Yên tâm, chồng của em tinh lực dồi dào lắm.”
Thang Thất Viên nhíu mày: “Anh vẫn nên xem cuốn sách đó đi, tuổi trẻ cần chú ý tiết chế, tốt cho cơ thể… Ưm”
Giọng Thang Thất Viên dần nhỏ đi, trở nên ám muội, mơ hồ không rõ.
Buổi sáng hôm nay, Hoàng đế và Hoàng hậu của đế quốc vẫn rất bận rộn với công việc.
Mọi người không biết, Hoàng hậu của họ hôm nay cũng đang phiền lòng vì bạn cùng bàn của mình.
Làm thế nào mới có thể khiến bạn cùng bàn ấy chịu tiếp thu ý kiến, dùng tinh lực vào đúng chỗ đây!
Kết thúc chính truyện.