Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 35: Dắt vợ trở về
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ly hôn là điều không thể, và sẽ không bao giờ có thể xảy ra.
Nhưng Thang Nhất Viên thì có thể bỏ nhà ra đi, mang theo Lục Thang Thang về lại Thang gia.
Khi Lục Thành về đến nhà, Thang Nhất Viên đã sớm một tay xách vali đỏ, một tay nắm tay Lục Thang Thang rời đi rồi!
Lục Thành nhìn căn phòng trống rỗng, trong lòng thầm gào thét: vợ ơi, yêu anh lại lần nữa đi mà!
Lục Thành đuổi theo vợ đến Thang gia, Thang Bá Đặc nhìn anh với ánh mắt bất lực, sau đó đuổi anh ra khỏi Thang gia, cố ý nói lớn: "Nhất Viên không cho con vào, con mau về đi."
Thang Bá Đặc nhìn về phía phòng của Thang Nhất Viên, kéo Lục Thành vào một góc nhỏ giọng nói: "Cố gắng lên, ba và con cùng nhau phối hợp, để con sớm ngày đón vợ về nhà."
Lục Thành xúc động đến nước mắt lưng tròng, biết ơn nắm lấy tay Thang Bá Đặc: "Cảm ơn ba Thang."
Thang Bá Đặc khẽ cười, nháy mắt: "Lần sau ba Nguyên bị ba chọc tức mà chạy sang nhà con thì con biết phải làm thế nào rồi chứ?"
"Đương nhiên là cùng ba phối hợp, ra sức giúp ba Nguyên sớm về nhà rồi."
Lục Thành không chút do dự hứa hẹn, đồng thời trở thành đồng minh chiến lược với Thang Bá Đặc trong công cuộc theo đuổi vợ.
Với sự giúp đỡ của Thang Bá Đặc, mọi việc dễ dàng hơn rất nhiều. Ít nhất anh có thể nhận được tin tức mới nhất về vợ, biết được vợ và hai bé con có ổn không.
Nhưng muốn có vợ thì anh vẫn phải tự thân vận động, nếu vợ nhất quyết không chịu về thì không ai có thể giúp được.
Thang Bá Đặc trở về giúp anh hỏi thăm tin tức, còn anh thì ngồi xổm ở góc tường Thang gia, cầm điện thoại hỏi trong diễn đàn: 'Làm vợ tức giận, vợ mang theo bé con bỏ nhà đi thì phải làm sao bây giờ?' Cách thứ nhất: 'Ngủ đi, không có chuyện gì mà ngủ không thể giải quyết.'
Tuy rằng anh cũng muốn, nhưng vợ đang mang thai, cách này không được. Lục Thành thở dài đau khổ, tiếp tục lướt xuống.
Cách thứ hai: Tặng tiền, tặng hoa, tặng túi xách!
Đáng tiếc tiền của anh đều nằm trong tay vợ hết, tiền mua sắm đều dùng thẻ của vợ, vẫn không được.
Cách thứ ba: Làm nũng, một lần không được thì hai lần.
Vợ còn không được gặp, sao mà làm nũng được!
Lục Thành nhìn xuống tất cả bình luận, đều là những đề nghị vô ích, anh đành phải thất vọng tắt máy.
Anh đứng dậy muốn vận động đôi chân đau nhức của mình, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Lục Thang Thang sau khi tan học được tài xế đón về.
Lục Thang Thang nhìn thấy anh thì ngoan ngoãn chạy lại và reo lên: "Ba lớn!"
Mắt Lục Thành bỗng nhiên sáng ngời, nghĩ tới một cách, tuy anh không thể đi vào, nhưng con thì có!
Anh kích động ôm lấy Lục Thang Thang bế lên: "Thang Thang, con giúp ba lớn dỗ ba ba về nhà nhé?"
Lục Thang Thang lắc đầu: "Thầy giáo đã dạy con rằng chuyện của mình thì phải tự mình làm."
"..." Lục Thành im lặng trong chốc lát, sau đó kiên trì thuyết phục, quyết định tung chiêu dụ dỗ: "Con giúp ba lớn dỗ ba ba về nhà, ba cho con đi ăn McDonald năm lần."
Hai mắt Lục Thang Thang sáng lên, không chút do dự đồng ý, quên sạch lời thầy dặn, bé vươn bàn tay bé nhỏ ra mặc cả: "Mười lần!"
...Không hổ là con trai anh.
"Thành giao!" Lục Thành giơ tay.
Lục Thang Thang vui vẻ gật đầu, đập tay với Lục Thành.
Lục Thành suốt chặng đường nhìn Lục Thang Thang vào nhà, con trai, cố lên! Hạnh phúc của ba lớn phụ thuộc vào con!
Lục Thang Thang chân ngắn bước vào nhà, chuẩn bị cảm xúc, lao vào vòng tay Thang Nhất Viên, bắt đầu khóc không ra nước mắt: "Ba ba, một đứa trẻ không có ba lớn chỉ như ngọn cỏ ..."
Bé còn chưa nói xong... đã bị xách lên!
Giọng nói của Lục Thang Thang dừng lại, bé vô tội chớp chớp đôi mắt ngây thơ.
Thang Nhất Viên xách cổ áo bé, đem bé tới trên sô pha ân cần nhắc nhở: "Những lời ba lớn nói không tính, ba lớn cho dù đồng ý cho con ăn McDonald nếu ba không đồng ý thì cũng vô dụng. Hiện tại nếu con chịu thua, ba có thể cân nhắc cho con đi ăn McDonald một lần."
Lục Thang Thang nghĩ đến việc ba lớn ngoan ngoãn thế nào trước mặt ba ba mình, lập tức phản bội, vươn cánh tay nhỏ bé của mình ra ôm chặt Thang Nhất Viên, làm nũng cọ cọ vào lòng: "Cục cưng rất ngoan, ba ba ở đâu, cục cưng ở đó... Hiện tại có thể đi ăn McDonald không?"
Ba lớn, đừng trách cục cưng, tại vì McDonald quá hấp dẫn.
Kế hoạch để Lục Thang Thang dụ dỗ Thang Nhất Viên về nhà của Lục Thành đã hoàn toàn thất bại.
Lục Thành chán nản về nhà, không để ý đến ánh mắt thương cảm của quản gia, trở vào phòng.
Buổi tối, anh một mình cô đơn trống vắng nằm trên giường, lăn qua lộn lại không ngủ được, trong đầu tất cả đều là Thang Nhất Viên.
Giờ đầu tiên vợ rời đi, nhớ em.
Giờ thứ hai vợ rời đi, nhớ em.
Giờ thứ ba vợ rời đi, nhớ em.
...
Thang Nhất Viên dỗ Lục Thang Thang ngủ xong liền về phòng, vừa leo lên giường liền nghe thấy ngoài cửa sổ có tiếng gõ liên tục. Tim cậu đập mạnh, nhanh chóng xuống giường nhìn ra ngoài, rồi thấy Lục Thành bên ngoài cửa sổ.
Tim Thang Nhất Viên gần như nhảy ra ngoài, vội vàng mở cửa sổ, kéo Lục Thành vào trong.
"Anh điên rồi sao? Trời tối như vậy, anh ngã xuống thì phải làm sao bây giờ!" Thang Nhất Viên không nhịn được nổi giận hét lên.
Trong lòng cậu vẫn còn sợ hãi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, bên ngoài không có lan can bảo vệ, Lục Thành trèo cửa sổ vào thật sự rất nguy hiểm.
"Đây mới là tầng hai, sẽ không ngã chết đâu, cùng lắm thì gãy chân thôi." Lục Thành cười hì hì ôm Thang Nhất Viên vào lòng, Omega của anh quan tâm anh mà.
Thang Nhất Viên đẩy anh ra: "Em sẽ không cần một ông chồng gãy chân đâu, anh về đi."
"Em cũng nói rồi đó, trời tối như vậy, anh trèo cửa sổ xuống rất nguy hiểm." Lục Thành chơi xấu, để sớm có thể đưa vợ về nhà, anh cũng phải bỏ hết sĩ diện mà làm.
Thang Nhất Viên không chút do dự: "Đi cửa chính."
"Quản gia đã ngủ, ông cũng đã lớn tuổi rồi, chúng ta đừng quấy rầy." Lục Thành tỏ vẻ rất quan tâm đến quản gia.
Thang Nhất Viên lo lắng anh thật sự sẽ trèo cửa sổ rời đi, cậu đành mặc kệ anh, không nói một lời xoay người lên giường.
Lục Thành nhìn Thang Nhất Viên chừa lại một chỗ bên giường, tự giác đi tới ôm Thang Nhất Viên vào lòng.
Cơn giận của Thang Nhất Viên vẫn chưa nguôi, hừ một tiếng: "Em chỉ cần một cái gối đầu, anh đừng có động đậy."
Aizz, đều do cánh tay của anh chồng so với gối đầu còn thoải mái hơn.
Lục Thành ôm cậu chặt hơn: "Anh sẽ không nhúc nhích."
Có thể thuận lợi ôm vợ đã tốt lắm rồi, không mong chờ gì hơn nữa.
Lục Thành ôm vợ vui vẻ đến không ngủ được, nhớ tới câu trả lời của người bình luận thứ ba, quyết định thử làm nũng: "Vợ à..."
Thang Nhất Viên nhắm mắt lại không trả lời, như thể cậu đã ngủ.
Giọng Lục Thành càng trở nên mềm mại, cố gắng bắt chước giọng nũng nịu của mấy tiểu yêu tinh trong TV: "Vợ ~ àaaaaa..."
Thang Nhất Viên vẫn không phản ứng.
Lục Thành mím môi, quyết định tung chiêu cuối: "...Nương tử?"
"Ha hả?" Thang Nhất Viên mở mắt ra: "..."
Nói! Ở cùng với một tên ngốc lâu ngày sẽ bị lây bệnh sao?
Thang Nhất Viên che miệng anh chồng: "Câm miệng!"
Lục Thành nắm lấy tay vợ hôn lên đó, anh tự giác tuân theo quy tắc không nhúc nhích, ôm vợ ngủ một giấc thật ngon.
Buổi sáng thức dậy, mọi người cũng không quá kinh ngạc khi nhìn thấy Lục Thành. Thang Bá Đặc còn không nhịn được cảm thán: "Hồi trẻ lúc theo đuổi ba ba của mấy đứa, ba cũng từng trèo qua cửa sổ, ba hiểu mà."
Thang Bá Đặc cùng Lục Thành nhìn nhau cười, làm gì có Alpha nào mà không khổ sở chứ.
Bữa sáng của Thang gia rất phong phú, Nguyên Thu còn nấu canh bổ cho Thang Nhất Viên. Đáng tiếc Thang Nhất Viên đang mang thai, nhìn món gì cũng không muốn ăn, ngồi xuống một lúc lâu cũng không ăn được miếng nào.
Lục Thành sờ bụng cậu, quan tâm hỏi: "Không muốn ăn mấy món này sao? Vậy em muốn ăn cái gì?"
Thang Nhất Viên ghét bỏ đẩy tay anh ra, cậu vẫn chưa quên chính mình đang bỏ nhà đi.
Cậu muốn ăn cay nên không nhịn được liếm môi nói: "Tôm càng cay."
Lục Thành gắp một cái bánh bao bỏ vào bát cậu, nhẹ giọng nói: "Ăn sáng trước đi, chờ tới trưa anh mua cho em tôm càng cay."
Như vậy là có thể tiếp tục ở lại Thang gia!
Thang Nhất Viên vì muốn ăn tôm càng cay, chỉ có thể tạm thời bỏ qua ý đồ của Lục Thành, cho anh ở lại Thang gia, dù sao khi mua tôm càng cay trở về thì không thể thiếu một anh chồng để bóc tôm.
Lục Thành ở Thang gia cả buổi sáng, không chịu rời đi, mãi đến trưa mới tự mình đi mua tôm càng cay trở về, anh hài lòng đặt lên bàn ăn.
Đồng minh giúp đỡ theo đuổi vợ - Thang Bá Đặc - bí mật giơ ngón cái lên, Lục Thành đáp lại ông bằng một cử chỉ 'yeah'.
Vợ muốn cái gì thì lập tức làm theo, cứ tiếp tục như vậy, ngày vợ trở về nhà sẽ không còn xa.
Ánh mắt Thang Nhất Viên đều dừng lại ở tôm càng cay, tôm càng màu đỏ có mùi thơm hấp dẫn, cậu nuốt nước bọt, vươn tay gắp tôm định ăn.
Lục Thành nhanh chóng giật lấy con tôm càng trong tay cậu, đem con tôm đi xa hơn: "Em đừng ăn, đây là mua cho em ngửi thôi."
Thang Nhất Viên sửng sốt nửa giây, hoài nghi hỏi: "Anh nói... anh mua để làm gì?"
Lục Thành bóc một con tôm càng, đặt trước mặt Thang Nhất Viên để cậu ngửi: "Trầm Thanh nói lúc mang thai phải hết sức tránh ăn cay, ớt không tốt đối với thân thể em và bé con."
Thang Nhất Viên tức giận đến muốn đánh người, lại còn đặt món cậu muốn ăn ngay trước mặt cậu, nhưng cậu chỉ có thể nhìn, không thể ăn. Còn có thứ gì tàn nhẫn hơn thế này nữa không?
Cố tình Lục Thành vẫn luôn cầm tôm càng trước mặt cậu, hết lần này đến lần khác quạt hương thơm vào mặt cậu, muốn cậu ngửi thêm. Thang Nhất Viên chỉ đơn giản là nghi ngờ Lục Thành có thù hận với cậu.
Nhìn Lục Thành, Thang Bá Đặc lặng lẽ thu ngón cái lại, cuối cùng ông cũng hiểu tại sao con trai mình lại muốn ly hôn.
Khoảnh khắc tiếp theo, Lục Thành bị đuổi ra khỏi Thang gia giữa tiếng gầm giận của Thang Nhất Viên, cùng anh rời đi là đĩa tôm càng cay.
Thang Bá Đặc bất lực thông báo liên minh theo đuổi vợ đã bị giải tán ngay tại chỗ. Ông đánh giá từ kinh nghiệm chiến đấu nhiều năm của mình, thành lập một liên minh với một đồng đội như vậy là không có tương lai.
Đêm hôm đó, khi Lục Thành khó khăn lắm mới vượt qua bức tường cao của Thang gia, quản gia đã đợi sẵn dưới chân tường, bên cạnh có mười vệ sĩ.
Quản gia bất lực ngẩng đầu nhìn Lục Thành trên tường, giọng nói cung kính: "Cô gia, đại thiếu gia đã nói với tôi rằng tuyệt đối không thể cho cậu vào."
Lục Thành nhìn đám vệ sĩ mà Thang Bá Đặc mang về từ trong quân đội, đành phải quay về.
Anh chán nản trở về Lục gia, nằm trên chiếc giường trống, tiếp tục nhớ vợ.
Giờ thứ 32 vợ rời đi, nhớ em.
Giờ thứ 58 vợ rời đi, nhớ em.
Giờ thứ 135 vợ rời đi, nhớ em.
...
Vào ngày thứ bảy sau khi Thang Nhất Viên bỏ nhà đi, Lục Thành cuối cùng cũng không thể nhịn được nữa, dẫn theo một nhóm vệ sĩ xông vào Thang gia, liều lĩnh kéo vợ ra ngoài.
Tuy rằng Thang gia cũng không có ai ngăn cản, vợ còn chủ động ôm lấy cổ anh.
Đeo kính râm, Lục Thành đẹp trai nhìn vô lăng, thỉnh thoảng quay đầu nhìn người vợ nhỏ bé bị anh 'cướp' về bên cạnh, lộ ra một nụ cười thần bí.
Thang Nhất Viên: "...Lái xe cho tốt, xem đường đi."
Lục Thành đành phải tập trung vào con đường phía trước, bất cứ lúc nào, là một Alpha tốt, anh phải nghe lời Omega.
Thật là một gánh nặng ngọt ngào!
Anh chua xót nghĩ mình đã một tuần không cảm thấy loại gánh nặng ngọt ngào này, mong cho sự ngọt ngào này càng thêm mãnh liệt!
Anh lái xe đến ngọn đồi phía sau của trang viên, đậu xe bên một cái ao.
Thang Nhất Viên kinh ngạc nhìn anh, xuống xe đi tới bên ao xem qua, sau đó vẻ mặt khó hiểu nhìn Lục Thành.
Anh chồng đưa cậu tới đây làm gì?
Lục Thành tháo kính râm ra, nở một nụ cười tà mị, sau đó đi tới, ôm cậu từ phía sau, nhìn dòng nước lấp lánh, thâm tình nói: "Vợ à, anh đã bao thầu cái hồ nước này, để người ta nuôi tôm càng cay ở trong này. Chờ sang năm em sinh bé con, tôm trong đây cũng đã trưởng thành, chắc chắn vừa béo vừa ngon. Đến lúc đó em muốn ăn bao nhiêu cũng được, mỗi ngày anh đều bóc tôm cho em ăn, nhất định sẽ cho em ăn no."
Thang Nhất Viên không nhịn được cười thành tiếng.
Hình phạt bảy ngày coi như đã kết thúc, Thang Thang tối hôm qua còn ồn ào nói nhớ ba lớn, cậu... cũng muốn về nhà.
Lục Thành thấy vợ cười, như nhìn thấy hy vọng, cũng cười theo, sau đó nhẹ giọng nói: "Vợ à, em về nhà cùng anh được không? Anh nhớ em, cả đời này anh chỉ yêu một người, anh sẽ đối tốt với em cả đời. Anh làm chuyện sai thì em trừng phạt anh, phạt thế nào cũng được, nhưng mà đừng rời xa anh."
Trước kia là anh không tốt, không nói ra lòng mình với vợ, mới làm cho vợ suy nghĩ linh tinh, gây chuyện ly hôn. Về sau mỗi ngày anh đều sẽ nói cho vợ biết anh yêu em, chỉ yêu mỗi em.
Anh sẽ đối tốt với vợ cả đời.
Ánh mắt Thang Nhất Viên khẽ động, cầm chiếc nhẫn trong tay, khẽ cong khóe miệng, sau đó nhẹ nhàng gật đầu. Thật ra cậu đã mấy lần đòi ly hôn, nhưng cậu vẫn luôn chờ Lục Thành nói lời yêu cậu mà thôi. Cậu biết, về sau không cần gây chuyện ly hôn nữa.
Lục Thành không khỏi vui mừng, hài lòng nâng mặt vợ, cúi đầu hôn thật sâu.
Ánh mặt trời chiếu rọi lên người bọn họ, hai bóng người ôm chặt lấy nhau không rời, khó có thể tách ra.
Tôi, Lục Thành! Hôm nay đã thành công dùng một hồ nước đầy tôm càng đổi lại được một tình yêu chân thành tha thiết.