Chương 43

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thang Nhị Viên đi tới cửa thì gặp một người đàn ông đeo kính râm, khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao ráo.
Hai người đồng thời dừng chân, người đàn ông kia nhìn thấy khuôn mặt có chút giống Thang Tam Viên của Thang Nhị Viên, ngập ngừng nói: "Anh là..."
"Tôi là anh trai của Tam Viên, Thang Nhị Viên." Thang Nhị Viên gật đầu chào hắn, cậu đã nhìn thấy hắn trên TV, là Cố Ngạn.
Cố Ngạn tháo kính râm xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn tú, còn nghiêm túc giới thiệu: "Xin chào, tôi là Cố Ngạn."
Thang Nhị Viên nở nụ cười với hắn: "Cậu tới thăm Tam Viên sao?"
Cố Ngạn gật đầu, khi nhắc đến Thang Tam Viên, ánh mắt anh rõ ràng dịu dàng đi một chút: "Ừm, hôm nay đúng lúc có thời gian, em ấy có ở bên trong không?"
"Có, cậu vào liền có thể gặp em ấy." Thang Nhị Viên thấy trong mắt hắn tràn ngập ý cười dịu dàng, rõ ràng có tình cảm với Thang Tam Viên, hoàn toàn không phải là không quan tâm như Thang Tam Viên vẫn nghĩ.
Thang Nhị Viên chớp mắt, cậu cảm thấy Thang Tam Viên hẳn là cũng thích Cố Ngạn, cho nên quyết định giúp Thang Tam Viên một tay.
Cậu dừng lại một chút, cố tình nói lấp lửng: "Vừa mới quay xong cảnh thân mật, hiện tại đang nghỉ ngơi bên trong."
Sắc mặt Cố Ngạn rõ ràng tối sầm lại: "Cảnh thân mật?"
Thang Nhị Viên gật đầu: "Đúng, trong bộ phim điện ảnh này có cảnh thân mật của hai diễn viên, cảnh giường chiếu bên trong vẫn còn đó, chưa được dọn dẹp."
Cậu cũng không nói dối, chỉ là không nói chuyện thế thân thôi.
Ánh mắt Cố Ngạn trở nên nghiêm túc, mím môi gật đầu với Thang Nhị Viên, giọng nói có chút lạnh lùng: "Vậy tôi đi vào trước."
Lê Xán đuổi theo ra thì thấy Cố Ngạn lướt qua Thang Nhị Viên như một cơn gió, không khỏi khẽ nhíu mày, hỏi: "Ai vậy?"
Thang Nhị Viên nhìn thấy bóng dáng của Cố Ngạn thì cười tươi rạng rỡ: "Chồng tương lai của bé Ba!"
Lê Xán lại nhìn về phía Cố Ngạn, sau đó mới cười nói: "Tôi đưa cậu về."
Thang Nhị Viên nghe vậy nhướng mày: "Cậu không cần ở đây với Lí Tâm Nhiên sao?"
"Cậu mà tự mình trở về sẽ không an toàn."
"Tôi thì làm sao?"
Lê Xán nhìn thấy khóe mắt còn phiếm hồng của cậu, suy nghĩ rồi nói: "...Phong tình vạn chủng?"
Thang Nhị Viên không nhịn được mà đá anh một cái.
...
Lê Xán không trực tiếp đưa Thang Nhị Viên về nhà, mà lái xe rẽ trái rẽ phải, hướng về phía khách sạn mà hai người từng đến.
Sau khi Thang Nhị Viên nhìn rõ tuyến đường, hai má hơi ửng đỏ: "Không phải nói đưa tôi về nhà sao?"
"Trước tiên đưa cậu đi ăn kem hoa anh đào, không phải cậu muốn ăn sao?" Lê Xán vừa lái xe vừa nói, ánh mắt lướt qua hai má ửng đỏ của cậu, chợt hiểu ra, không khỏi cười gian một tiếng: "Cậu nghĩ gì đó?"
Thang Nhị Viên ngượng ngùng quay mặt đi: "Có nghĩ gì đâu."
Phía trước đúng lúc có đèn đỏ, Lê Xán không trêu cậu nữa, mà tập trung nhìn đường.
Cửa hàng kem cách đó không xa, Lê Xán lái xe nhanh nhưng vẫn vững vàng, rất nhanh đã tới nơi.
Sau khi xuống xe, hai người sóng vai đi vào quán kem, quán được trang trí theo phong cách tươi mát, có rất nhiều loại kem đa dạng, chỉ có kem hoa anh đào là món đặc trưng của mùa mới nên có nhiều người mua, xếp hàng dài, Lê Xán bảo Thang Nhị Viên tìm chỗ đợi, còn anh thì đi xếp hàng.
Thang Nhị Viên tìm một vị trí bên cửa sổ ngồi xuống, xung quanh đều là học sinh cấp ba của các trường gần đó, hiện tại là mới tan học nên đều ghé vào mua kem, trên tay họ là đủ loại kem đủ kiểu, Thang Nhị Viên không khỏi nuốt nước miếng ừng ực, vội vàng nhìn về phía Lê Xán, thấy anh vẫn còn năm người phía trước, xem ra phải một lúc nữa mới đến lượt anh.
Thang Nhị Viên đành phải thu lại ánh mắt, vị trí cậu ngồi vừa ngẩng đầu lên đã có thể nhìn thấy khách sạn mà cậu và Lê Xán từng hay đến, cậu chăm chú nhìn vào tầng cao nhất quen thuộc đó, sau đó tai đỏ lên, đánh mắt đi chỗ khác, không dám tiếp tục nhìn.
Trong quán vang lên tiếng nhạc du dương, vui tai, Thang Nhị Viên trông non nớt, ngồi giữa đám học sinh cấp ba, trông chẳng khác gì họ, nghe thấy tiếng ồn ào xung quanh của đám học sinh, cậu không khỏi ngâm nga một đoạn nhạc theo, như thể trở về thời học sinh.
Một lát sau, Lê Xán cuối cùng cũng mang theo hai cây kem hoa anh đào quay lại, Thang Nhị Viên ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, chăm chú nhìn cây kem trong tay anh, Lê Xán không nhịn được khẽ cười, đưa một cây kem cho Thang Nhị Viên.
Giống như cái tên của nó, kem có tạo hình những bông hoa anh đào màu hồng, ai nhìn cũng thích, Thang Nhị Viên cầm trên tay, muốn cắn ngay một miếng, kem ngọt ngào, thơm ngon, ngon đúng như lời đồn, Thang Nhị Viên không khỏi ăn liền mấy miếng.
Lê Xán cười, ngồi xuống bên cạnh cậu, anh cũng ăn thử một miếng kem: "Ăn ngon không?"
Thang Nhị Viên gật đầu lia lịa, cái lưỡi nhỏ hồng hào nhẹ nhàng liếm kem, giống như một con mèo nhỏ vậy.
Lê Xán thấy mà thèm, nếu như trước đây thì đã sớm kéo cậu đến khách sạn đối diện, bây giờ chỉ có thể cắn que kem để hạ hỏa, để làm dịu đi cảm giác nóng trong người.
Thang Nhị Viên ăn kem ngon miệng, tâm trạng tốt hơn, trò chuyện phiếm dăm ba câu với Lê Xán, cả hai hiếm khi được thoải mái như vậy.
Lê Xán nhìn học sinh cấp ba xung quanh, cong môi: "Cậu nói hai chúng ta có giống học sinh cấp ba hay không?"
Thang Nhị Viên ghét bỏ nhìn anh một cái: "Cậu không giống, tôi giống."
Lê Xán cười tươi rói: "Rõ ràng hai chúng ta cùng tuổi."
"Trông cậu già hơn." Thang Nhị Viên nhìn khuôn mặt đẹp trai của Lê Xán, nói trái với lương tâm.
Lê Xán nở nụ cười, ăn hết hai miếng kem trên tay, kem được làm rất đẹp mắt và tinh xảo, tuy nhiên lượng kem lại khá ít.
Anh ném vỏ kem vào thùng rác, cười gian, hạ giọng nói nhỏ: "Học sinh cấp ba kỳ thật cũng không tốt, muốn thuê phòng cũng chẳng thuê được."(*)
(*) ý chỉ thuê phòng khách sạn.
Theo quy định của tinh tế, người chưa đủ mười tám tuổi không thể thuê phòng.
Nhắc tới thuê phòng, Thang Nhị Viên nghĩ đến khách sạn đối diện, những cảnh tượng thân mật trước đây, không biết vì sao lúc trước thuê phòng, cậu không thấy xấu hổ, nhưng bây giờ nghĩ lại thì lại thấy hơi ngượng, hai má cậu đỏ lên, bị sặc một cái, không nhịn được che miệng ho khan.
Lê Xán vội vàng vỗ lưng cậu, đến quầy lấy một cốc nước cho cậu.
Thang Nhị Viên uống một ngụm nước nhỏ, cuối cùng cũng hết ho, mới xua tay bảo Lê Xán đừng vỗ nữa, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Chu Trạch mở cửa bước vào.
Chu Trạch nhìn thấy khoảng cách quá gần của hai người, dừng lại một chút, sau đó nở nụ cười hoàn hảo, tiến đến chào hỏi: "Nhị Viên, Lê Xán, hai cậu ở đây à, thật là trùng hợp."
Động tác của Lê Xán chậm lại, rụt tay về, sau đó cười nhạt một cái, từ khi còn là học sinh, anh đã không thích Chu Trạch.
Thang Nhị Viên nhìn thấy hắn thì hai mắt sáng lên, vui vẻ đứng lên: "Chu Trạch, cậu cũng đến mua kem sao?"
Nhắc tới kem, nụ cười của Chu Trạch cứng lại một chút, vẻ mặt rõ ràng tối sầm, giọng nói có chút lạnh nhạt: "Ba tôi nhờ tôi mua kem cho... em trai tôi."
Mẹ của Chu Trạch luôn có sức khỏe kém, bà đã ở viện dưỡng lão một thời gian dài, hiếm khi có thời gian ở nhà, quan hệ của cả nhà đều rất lạnh nhạt.
Ba hắn có một tình nhân bên ngoài, đã ở cùng nhau nhiều năm, mọi người trong Chu gia đều biết, mẹ của Chu Trạch cũng biết, chỉ là không còn sức lực để quản. Người tình này vài năm trước sinh cho ba hắn một đứa con, ba hắn đã già nên đương nhiên rất vui mừng, lại càng cưng chiều người tình nhỏ, nhưng mẹ Chu Trạch là con gái danh giá, môn đăng hộ đối với ba hắn, hai nhà có quan hệ lợi ích. Ba của Chu Trạch sẽ không dễ dàng ly hôn với mẹ hắn, người tình kia vẫn không có danh phận, đứa con kia cũng không được danh chính ngôn thuận.
Mấy năm nay khi Chu Trạch ở nước ngoài, ba hắn nghe lời người tình xúi giục, tiền bạc hao tốn không ít, nhưng lại đối xử với đứa con kia ngày càng tốt, còn mấy lần dẫn nó đi gặp người khác, thậm chí còn đưa nó đến yến tiệc của Chu gia, rất có ý định nhận con trai về nhà mình, mẹ của Chu Trạch cũng không ít lần tức giận vì chuyện này.
Mấy năm nay, Chu gia gây ra không ít tai tiếng, bây giờ Chu Trạch đã trở về, không biết có thể thay đổi ý định của ba hắn hay không.
Thang Nhị Viên gật đầu với Chu Trạch, mặc dù biết một vài chuyện về gia đình của Chu Trạch, nhưng cậu cũng không hỏi quá nhiều, hoặc nói đúng hơn là cậu cũng chẳng mấy bận tâm.
Chu Trạch cười, dịu dàng hỏi: "Nhị Viên, cậu ăn xong rồi sao? Nếu ăn xong rồi thì để tôi đưa cậu về nhà."
Thang Nhị Viên do dự một lát, bất giác cảm thấy chột dạ, liếc nhìn Lê Xán.
Lê Xán nhìn Chu Trạch, nói bằng một giọng lạnh lùng, trong giọng nói còn chất chứa sự khó chịu không tả xiết: "Không phải cậu đi mua kem cho em trai sao? Lát nữa tôi sẽ đưa Nhị Viên về là được."
"Không mua cũng không sao cả, đương nhiên Nhị Viên quan trọng hơn, tôi tin ba có thể hiểu cho." Chu Trạch ngẩng đầu nhìn anh: "Lê Xán, tôi nghe nói cậu đang theo đuổi Tâm Nhiên, vậy cứ chăm sóc Tâm Nhiên thật tốt là được rồi, còn Nhị Viên cứ để tôi chăm sóc."
Lê Xán nhìn hắn, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, trong mắt anh không có chút cảm xúc thừa thãi, trên mặt Chu Trạch vẫn giữ nụ cười, còn Lê Xán vẫn lạnh nhạt như thường.
Lê Xán thậm chí còn khẽ cười một tiếng, chỉ là giọng nói lại lạnh như băng: "Chu Trạch, muốn chăm sóc Nhị Viên thật tốt thì trước tiên hãy giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình, đừng dễ dàng cầu hôn, để Nhị Viên sau khi kết hôn với cậu lại phải cả ngày lục đục tranh quyền đoạt lợi theo cậu. Tâm tư cậu ấy đơn thuần, cũng không thích hợp với cuộc sống như vậy, nếu không thể bảo vệ cậu ấy thì tốt nhất đừng hứa hẹn dễ dàng, đừng kéo cậu ấy vào vũng bùn."
Thang Nhị Viên ngẩng đầu nhìn Lê Xán, tim đột nhiên đập nhanh mấy nhịp, nhưng lại cảm thấy anh như vậy có chút đẹp trai.
Chu Trạch nhớ lại chuyện mình từng hăng hái đưa Lí Tâm Nhiên ra nước ngoài, lại chật vật quay về nước, hắn cảm thấy Lê Xán đang châm biếm mình, sắc mặt không khỏi trở nên khó coi, giọng nói cứng ngắc: "Chuyện nhà của tôi đương nhiên tôi sẽ tự xử lý ổn thỏa, sẽ không làm phiền Lê tổng phải hao tâm."
Lê Xán mỉm cười: "Đương nhiên tôi sẽ không bận tâm, nhưng mà Nhị Viên là bạn của tôi, tốt nhất cậu đừng làm tổn thương cậu ấy, cũng đừng để bất kỳ chuyện lộn xộn nào trong nhà cậu làm tổn thương cậu ấy."
"...Đương nhiên." Chu Trạch quay đầu nhìn Thang Nhị Viên, giọng nói trở nên dịu dàng: "Nhị Viên, chúng ta đi thôi."
Thang Nhị Viên gật đầu, cậu nhận ra bầu không khí khó chịu giữa Lê Xán cùng Chu Trạch, vẫn nên rời đi trước thì hơn.
Cậu ngẩng đầu chào Lê Xán: "Tôi đi trước đây."
Lê Xán nhíu mày, nhưng không ngăn cản cậu, chỉ gật đầu.
Khi đi ra cửa, Chu Trạch cẩn thận mở cửa cho Thang Nhị Viên, sau khi Thang Nhị Viên bước ra ngoài, hắn mới đi theo sau.
Hắn là người như thế, chu đáo và thận trọng trong mọi chuyện, điều táo bạo nhất mà hắn từng làm trong đời, đó là đưa Lí Tâm Nhiên ra nước ngoài, nhưng cuối cùng lại chật vật quay về.
Lê Xán nhìn Chu Trạch sóng vai rời đi cùng Thang Nhị Viên, không hiểu vì sao, trong lòng lại dâng lên một nỗi phiền muộn khó tả.
Anh cáu kỉnh quay lại mua thêm hai cây kem hoa anh đào nữa, nhưng lần này, đến khi ăn hết sạch kem, cảm giác ngột ngạt trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.