Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 56: Bắt đầu xào CP
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Môi Cố Ngạn rất mỏng, khi nói chuyện khóe môi hơi cong lên. Mái tóc bị gió thổi trở nên lộn xộn, nhưng không hề ảnh hưởng đến vẻ đẹp trai của anh, ngược lại còn tăng thêm chút ngang tàng.
Thang Tam Viên nở nụ cười gật đầu: "Tôi là Thang Tam Viên."
"Cố Ngạn." Vẫn là một câu ngắn gọn.
Vẻ mặt Cố Ngạn rất điềm nhiên, cứ như thể Thang Tam Viên chỉ là một người khách mời bình thường cùng tham gia chương trình. Nếu không phải lúc nãy Thang Tam Viên đã gặp Điền Đại Địa và xác nhận anh biết chuyện 'xào CP', cậu đã nghĩ anh chẳng hay biết gì.
Thang Tam Viên lo lắng về chuyện 'xào CP', nhưng lại không biết phải nói gì tiếp theo, đành ngượng ngùng xoa nhẹ vành tai, đây là động tác quen thuộc mỗi khi cậu căng thẳng.
Cố Ngạn ngẩng đầu nhìn Thang Tam Viên, trong mắt ánh lên ý cười, ánh mắt anh dừng lại trên vành tai trắng nõn của cậu, khẽ lóe lên.
Thang Tam Viên không chú ý tới ánh mắt nóng bỏng của Cố Ngạn. Thật ra Cố Ngạn như vậy cũng tốt, nếu mới gặp mặt đã quá mức thân thiện, ngược lại sẽ khiến người ta nghi ngờ. Chuyện 'xào CP' vẫn nên từ từ mà làm.
Hai người im lặng đối mặt nhau, nhưng phòng livestream lại vô cùng sôi động. Cư dân mạng nghe tin Thang Tam Viên và Cố Ngạn đồng thời xuất hiện trong cùng một chương trình tạp kỹ, liền vội vàng đổ xô vào livestream để xem Cố Ngạn và Thang Tam Viên xuất hiện cùng nhau! Thật đúng là một cảnh tượng trăm năm khó gặp!
Lượng fan hâm mộ theo dõi tăng vọt, đạo diễn bên ngoài biệt thự cũng mừng rỡ cười không khép miệng được, thầm nghĩ không biết vận may từ đâu mà đến, lại có thể mời được hai người họ cùng tham gia một chương trình tạp kỹ.
Sau khi nghe tin, cư dân mạng lập tức mở livestream lên, nhìn thấy một khung hình tĩnh lặng. Thang Tam Viên và Cố Ngạn, một người đứng, một người ngồi, yên tĩnh đối mặt, không ai nói lời nào.
[Video của tôi bị lag, hay hai người họ không cử động vậy?]
[Lầu trên, cậu không hiểu rồi, đây chính là ngại ngùng không dám đối mặt với đối phương]
[...... Thật có lỗi với thần tượng của mình, fan đối phương đâu rồi, mau đến mà "xé", tôi sẽ "quay xe" với thần tượng nhà mình nha.]
[Xé gì mà xé, ai sợ ai chứ, nhưng mà đợi chút đã, tui phải đi "mlem mlem" nhan sắc của thần tượng nhà mình cái đã.]
[Người qua đường cảm thấy hai người họ đứng cạnh nhau, giá trị nhan sắc quả thật không thể chê vào đâu được, cứ như một bức họa vậy.]
[Chà, yên tĩnh như tranh vẽ. Người qua đường châm một điếu thuốc, để xem tiếp theo ai sẽ lên tiếng trước.]
Thang Tam Viên nhẹ nhàng chớp mắt, lòng cậu trống rỗng. Cố Ngạn vẫn ngẩng đầu nhìn cậu chăm chú, ánh mắt tĩnh lặng sâu thẳm, trong mắt như có ý cười... Đây là đang tạo tiền đề cho việc 'xào CP' sao? Một vị khách mới đã phá vỡ bầu không khí im lặng, một thiếu niên tầm mười bảy, mười tám tuổi xách vali, dáng người cao gầy, đội mũ lưỡi trai, trông khá thanh tú, là một Alpha.
Thang Tam Viên nhìn thấy cậu thì không khỏi khẽ mỉm cười. Thiếu niên này tên là Nhạc Lạc Phong, là một thần đồng võ thuật. Từ nhỏ đã tập võ, trình độ võ thuật rất cao, chỉ mới vài tuổi đã được mời tham gia vào các bộ phim nổi tiếng. Sau khi lớn lên, cậu không còn vẻ đáng yêu như trước, trở nên cao ráo thanh tú. Hiện tại, cậu đang muốn thay đổi hình tượng, thoát khỏi hình ảnh "đứa trẻ nhỏ" trong mắt khán giả.
Mặc dù Nhạc Lạc Phong có ít fan cứng, nhưng độ nhận diện lại rất cao, cho dù là người ở độ tuổi nào, cơ bản đều biết đến cậu.
Khi nhóm fan nhìn thấy Nhạc Lạc Phong đã trưởng thành, không khỏi nở nụ cười "chị mẹ" đầy cưng chiều.
[Vậy mà Lạc Lạc cũng đến đây! Bây giờ những khách mời ở đây đều là những ứng cử viên nặng ký, chương trình tạp kỹ này có vẻ rất hay, rất đáng mong chờ!]
[Có Lạc Lạc đáng yêu ở đây, Cố Ngạn và Thang Tam Viên có lẽ sẽ không "chiến" nhau đâu.]
[Cuối cùng hình ảnh cũng chuyển động rồi! Cảm ơn Lạc Lạc, nếu không tôi cũng phải đi "tu sửa" lại não bộ mất.]
...
Phần bình luận trở nên náo nhiệt lạ thường, Thang Tam Viên và Cố Ngạn lần lượt chào hỏi Nhạc Lạc Phong.
Nhạc Lạc Phong lúc không cười thì thanh tú lạnh lùng, khi cười thì liền lộ ra lúm đồng tiền quen thuộc. Trước đây cậu ta đã từng hợp tác với Thang Tam Viên, lúc này ngọt ngào gọi một tiếng: "Anh Tiểu Tam."
"..." Thang Tam Viên không muốn trả lời.
Khu bình luận lập tức bật cười
[Anh Tiểu Tam là cái quỷ gì vậy!]
[Mọi người có thấy sắc mặt của Thang Tam Viên đen sầm lại không? Hahaha, thật sự rất buồn cười!]
[Lạc Lạc ngoan, không gọi Tiểu Tam thì vẫn là một người em tốt.]
[Nhìn người đối diện mặt đen sầm như vậy, Ngạn Ngạn nhà chúng ta nhìn thấy nhất định sẽ rất là vui vẻ.]
[Haha ha... Ngạn Ngạn ơi, nếu cậu thật sự không nhịn được thì cứ cười ra tiếng đi, nhịn cười sẽ tổn hại đến thân thể đó.]
Nhạc Lạc Phong còn cố tình giả vờ không hiểu, gọi Thang Tam Viên xong thì quay đầu lại, có chút kích động chào Cố Ngạn: "Anh Ngạn, đã lâu không gặp."
Cậu ta là một fan cứng của Cố Ngạn, vẫn luôn sùng bái anh, đã tham gia concert của anh vài lần, cũng coi như quen mặt. Vậy mà lần này cậu ta có thể cùng tham gia chương trình với anh, trong lòng cậu ta vô cùng phấn khởi.
Cố Ngạn liếc nhìn Thang Tam Viên, rồi nói với cậu ta: "Lạc Lạc, về sau không được gọi Anh Tiểu Tam."
"Vì sao?" Nhạc Lạc Phong nghi hoặc chớp chớp mắt.
"Bởi vì..." Cố Ngạn liếm nhẹ khóe môi, đôi mắt đen láy chậm rãi ngước lên, nhìn về phía Thang Tam Viên, khóe miệng khẽ cong lên: "Về sau chỉ có tôi mới được gọi như vậy."
Thang Tam Viên ngẩn người liếc nhìn Cố Ngạn... Đây là muốn bắt đầu 'xào CP' thật rồi sao?
Nhưng cậu vẫn chưa chuẩn bị tốt mà... Cậu nắm góc áo, vành tai không khỏi hơi ửng đỏ. Lần đầu 'xào CP', chưa được thuần thục cho lắm.
Trong lòng cậu thầm hạ quyết tâm lần sau phải cố gắng trêu chọc lại.
Lời Cố Ngạn vừa nói ra, khu bình luận lập tức bùng nổ. Fan đã sớm xoa tay chuẩn bị sẵn sàng "chiến" với nhà kia, chỉ cần hai vị nam chính có chút bất mãn gì với nhau. Vậy mà đột nhiên lại như vậy khiến mấy chị em đã chuẩn bị "chiến" đầy đủ bỗng chốc ngây như phỗng.
[Nhẹ nhàng hỏi một câu, tình huống gì đây?]
[...Nhất định là vì mỗi ngày Ngạn Ngạn đều mắng bên kia là "tiểu tam", cho nên mới nói như vậy. Đúng vậy, nhất định là như vậy.]
[Nhưng tại sao tôi lại ngửi thấy một mùi... cái câu "cậu không được gọi, chỉ có tôi mới có thể gọi" này tràn ngập cảm giác của bá đạo tổng tài ấy nhỉ?]
[Lầu trên hãy câm miệng, cơm có thể ăn bậy nhưng lời không thể nói lung tung!]
[Thần tượng của tôi và đối phương rất trong sáng, nhà bên kia đừng ăn nói lung tung!]
[Mấy người nghĩ Viên Viên của chúng tôi muốn được thần tượng của các người gọi là Anh Tiểu Tam sao? Đúng là idol nào fan nấy, đáng ghét như nhau!]
...
Thần tượng lên tiếng, Nhạc Lạc Phong lập tức vui vẻ thỏa hiệp, sửa cách gọi Thang Tam Viên thành "Anh Tam Viên."
...So với cái tên Anh Tiểu Tam, nghe dễ chịu hơn một chút. Thang Tam Viên miễn cưỡng chấp nhận.
Ba người cùng nhau đi xuống lầu. Một cặp chị em xinh đẹp bước vào, hai người đều là Omega hiếm có trong làng giải trí. Giờ đây Omega đã hiếm có, lại còn rất ít người bước chân vào làng giải trí, nên họ đi đâu cũng là đối tượng được săn đón và bảo vệ.
Cô chị Quý Mai gợi cảm phóng khoáng với mái tóc xoăn mượt mà, mặc váy ngắn đen, đi giày cao gót đính kim cương sáng chói khiến người khác phải lóa mắt.
Em gái Quý Lê ngọt ngào đáng yêu, xinh xắn đáng yêu, buộc tóc đuôi ngựa để lộ vầng trán căng mịn, diện áo phông và quần yếm trông tràn đầy sức sống thanh xuân.
Dù kỹ năng diễn xuất của hai người đều ở mức trung bình, nhưng họ lại là con cưng của giới thời trang, tạp chí, đồ trang sức, hợp đồng đại diện cho các nhãn hàng thời trang đến không ngừng.
Mọi người chào hỏi xong, lần lượt ngồi xuống ghế sô pha. Cố Ngạn rất tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Thang Tam Viên, bàn tay cố ý vòng qua phía sau lưng Thang Tam Viên.
Hơi thở của Cố Ngạn như quẩn quanh khắp người cậu, Thang Tam Viên khẽ cứng người.
Quý Mai dường như có thành kiến gì đó với Cố Ngạn. Mặc dù cô không thể hiện ra ngoài, nhưng ngay khi nhìn thấy Cố Ngạn, trong mắt cô đã bùng lên hai ngọn lửa nhỏ, ánh mắt cứ lén lút nhìn chằm chằm Cố Ngạn.
Cố Ngạn rất điềm nhiên, như thể anh hoàn toàn không nhận thấy sự tức giận trong mắt cô, hoặc là căn bản chẳng hề bận tâm.
Quý Mai nhìn chằm chằm hồi lâu, nhưng thấy Cố Ngạn không đáp lại, cô đành thất vọng rụt ánh mắt lại, chớp chớp đôi mắt khô khốc.
Nhạc Lạc Phong đến phòng bếp cắt ít hoa quả, đặt lên bàn. Quý Lê đã sớm khát nước, cầm lấy một miếng dưa hấu ăn. Quý Mai kiềm chế một lúc, không cưỡng lại được sự cám dỗ mà vươn tay tới quả dâu tây to nhất. Còn chưa kịp chạm tới, quả dâu tây kia đã bị Cố Ngạn giành lấy mất rồi.
Cô giận dữ nhìn Cố Ngạn, nhưng Cố Ngạn thậm chí còn chẳng thèm nhìn cô.
Cố Ngạn tự nhiên đưa quả dâu tới trước mặt Thang Tam Viên. Thang Tam Viên nhìn quả dâu đỏ mọng đột nhiên xuất hiện, cậu do dự nhận lấy, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn..."
Cố Ngạn không nói gì, quay đầu lại.
Thang Tam Viên đưa quả dâu vào miệng cắn một miếng, nước quả ngọt ngào tràn ngập trong miệng. Cậu không khỏi híp mắt vui sướng, ăn nhanh hơn. Trong số các loại trái cây, cậu thích nhất là dâu tây, loại này đặc biệt ngọt, ăn rất ngon.
Bên môi Cố Ngạn lại khẽ nhếch lên nở một nụ cười như có như không, nhưng chưa kịp để người khác nhận ra, anh đã nhanh chóng thu lại.
Thang Tam Viên vừa ăn dâu tây vừa nghĩ, người đối diện 'xào CP' thật là tự nhiên. Cậu tự ti, nếu không phải mấy năm nay chưa từng nghe qua chuyện xấu của Cố Ngạn, cậu quả thực nghi ngờ Cố Ngạn thường xuyên 'xào CP', cho nên mới có thể thuận buồm xuôi gió như vậy.
Cậu tự kiểm điểm bản thân một chút, không thể cứ tiếp tục như thế này được, cậu phải chủ động. Ăn dâu xong, cậu lau tay, chọn từ trái qua phải trong đĩa hoa quả, cuối cùng chọn một quả vải rồi bóc vỏ, đưa đến bên môi Cố Ngạn, có chút khẩn trương nói: "Cho cậu."
Cố Ngạn có chút kinh ngạc, liếc nhìn quả vải tươi ngon mọng nước trên tay Thang Tam Viên, lại ngẩng đầu nhìn thật sâu vào hai má ửng đỏ của cậu, vẻ mặt có chút khác lạ.
Thang Tam Viên bị Cố Ngạn nhìn hơi ngượng ngùng, có phải cậu quá thân mật rồi không?
Vừa định rút tay về, Cố Ngạn chậm rãi cúi đầu ăn quả vải vào miệng, đôi môi mát lạnh lướt qua ngón tay Thang Tam Viên, mang đến cảm giác tê dại nhè nhẹ.
Thang Tam Viên nhanh chóng rút tay về, tim đập loạn xạ. Cố Ngạn mỉm cười ăn vải.
Khu bình luận im lặng trong chốc lát, sau đó bắt đầu điên cuồng "quét màn hình".
[A a a a, tôi vừa nhìn thấy gì vậy?]
[Ngạn Ngạn, cậu tỉnh lại đi! Đó là nhà đối thủ mà! Đó là đối thủ luôn chìm trong bóng tối mỗi khi bỏ phiếu đó! Đôi tay quý giá của cậu là để chơi piano, không phải để đút dâu cho đối thủ đâu!]
[Viên bé cưng, con phải là một đứa bé ngoan, tránh xa đối thủ của con! Có nghe thấy tiếng khóc trong lòng mẹ già không! Con hãy ngoan ngoãn nghe lời, đừng để vẻ bề ngoài của đối phương lừa gạt, cậu ta không có gì ngoài khuôn mặt đẹp trai đâu... Tuy rằng cậu ta rất lợi hại nhưng con không thể chỉ vì một quả dâu mà bị "bắt cóc" a a a!]
[Người qua đường cảm thấy cảnh đút cho nhau ngọt quá, sao trước giờ chưa phát hiện bọn họ có "phản ứng hóa học" của CP như vậy? Quả nhiên người đẹp trai nên ở bên người đẹp trai.]
[Ngọt ngào, ngọt ngào cái gì! Xông lên! ! !]
[Lầu trên mà nói thêm một chữ "ngọt", ta sẽ liều mạng với mi!!]
...
Khu bình luận trở nên ồn ào, nhưng trong biệt thự lại rất yên tĩnh. Mọi người đang dùng bữa trong khi chờ đợi sự xuất hiện của vị khách cuối cùng.
Ngoại trừ những người hâm mộ đang "chiến" nhau, những khán giả còn lại theo dõi buổi livestream đều tràn đầy kỳ vọng vào vị khách cuối cùng. Vị khách trước đó đã có danh tiếng không hề thấp, vị khách cuối cùng còn thong thả đến muộn, chắc chắn sẽ không kém cạnh. Có rất nhiều người suy đoán rằng vị khách cuối cùng đến muộn như vậy rất có khả năng là một lão tiền bối.
Thang Tam Viên cũng cảm thấy vị khách cuối cùng có lẽ là một vị tiền bối đức cao vọng trọng, cậu đã sẵn sàng đứng dậy nghênh đón.
Mọi người yên lặng chờ một lúc, ngoài cửa có tiếng bánh xe vali. Mọi người cùng nhau ngẩng đầu nhìn.
Đầu tiên Thang Tam Viên nhìn thấy một đôi giày thể thao mới nhất. Cậu nghĩ hình như mình đã đoán nhầm, vị khách cuối cùng không phải là một lão tiền bối. Ánh mắt cậu dần hướng lên trên... và sau đó cậu nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc.
Thái Khả Khả bắt gặp ánh mắt của Thang Tam Viên, ánh mắt nhất thời sáng rực lên, vẻ mặt giống như nhìn thấy một cái bánh bao thịt, hai mắt sáng ngời, suy nghĩ xem nên bắt đầu "cắn" một miếng từ chỗ nào.
"..." Thang Tam Viên quyết định rút lại những gì mình vừa nghĩ. Chuyện 'xào CP' nhất định không thể chờ thêm nữa, phải đẩy nhanh tốc độ!