Chương 77

Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 77 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thái Khả Khả sa sầm mặt, im lặng không nói gì. Cặp đôi 'Khả Viên' là do cậu ta tự tay dựng nên, tốn không biết bao nhiêu tâm huyết. Cố Ngạn bắt cậu ta nói ra những lời đó, chẳng khác nào ép cậu ta phải tự tay phá bỏ cặp đôi của mình, thật quá tàn nhẫn!
Cố Ngạn nhìn cậu ta một lúc lâu không nói gì, nhíu mày, nhìn cậu ta với ánh mắt khó đoán: "Nếu cậu không muốn nói cũng được, tôi sẽ đổi một câu khác..."
Anh nói xong cúi đầu, làm bộ suy nghĩ, khóe môi hơi cong lên, mang theo vẻ tà mị, dường như đang nảy ra một ý định xấu xa.
"Tôi nói!" Thái Khả Khả cắn môi đồng ý, chỉ cần nhìn biểu hiện như thế này của Cố Ngạn, cậu ta đã sợ hãi tột độ, vội vàng lên tiếng chấp thuận. Dù sao hiện tại nhiệm vụ Cố Ngạn đưa ra vẫn chỉ là nói một câu mà thôi. Chờ một lát nữa, ai biết Cố Ngạn lại sẽ nghĩ ra phương pháp gì để chỉnh đốn cậu ta. Cậu ta đã nếm đủ mùi vị bị Cố Ngạn trêu chọc rồi, không còn dám tùy tiện chọc tức anh nữa.
Cố Ngạn ngẩng đầu, mỉm cười hài lòng, đưa tay ra hiệu mời.
Thang Tam Viên đầy mong đợi nhìn về phía Thái Khả Khả, trong lòng vô cùng kích động, mối ràng buộc giữa cậu và Thái Khả Khả cuối cùng cũng được giải thoát rồi sao! Khoảnh khắc này cậu đã chờ đợi từ rất lâu rồi. Chỉ cần nghĩ tới việc sau này có thể thoát khỏi cái bể khổ mang tên Thái Khả Khả này, cậu vui vẻ đến mức muốn nhảy cẫng lên hò reo, thậm chí muốn lao tới ôm Cố Ngạn, nói lời cảm ơn anh.
Thái Khả Khả hít sâu một hơi, do dự rất lâu, ấp úng mở miệng: "Tình Bất... Khả Viên, Tam Cố... Nhất Sinh..."
Khóe môi Cố Ngạn cong lên, ánh mắt lại trở nên sắc bén: "Lớn tiếng một chút."
Thái Khả Khả khẽ cắn môi, nói nhỏ nhanh hơn: "Tình Bất Khả Viên, Tam Cố Nhất Sinh."
Cố Ngạn ngẩng đầu nhìn cậu ta, giọng nói lạnh nhạt nhưng đầy uy lực hỏi: "Cần tôi dạy cậu nói thế nào không?"
Thái Khả Khả bị ánh mắt anh đe dọa, tức giận, lần nữa hít sâu một hơi, như thể không còn chút để tâm nào nữa, lớn tiếng hô liền một mạch: "Tình Bất Khả Viên, Tam Cố Nhất Sinh! Tình Bất Khả Viên, Tam Cố Nhất Sinh! Tình Bất Khả Viên, Tam Cố Nhất Sinh!"
Cố Ngạn cong khóe môi, hài lòng vỗ tay: "Rất tốt."
Thái Khả Khả hừ lạnh một tiếng, giận dỗi quay đầu sang một bên. Hiện tại cậu ta chỉ có một suy nghĩ, đó là: Cố Ngạn chính là chướng ngại vật trong cuộc đời vốn dĩ êm đềm của cậu ta!
Khán giả theo dõi trực tiếp nghe khẩu hiệu của Thái Khả Khả xong, khu bình luận lại trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết:
[Các fan đáng yêu của Tam Cố ơi, vừa rồi các bạn đã ghi hình lại trực tiếp chưa?]
[Ha ha ha ha ha tất cả đã quay lại, chờ chút tôi lại ghi thêm phụ đề là hoàn mỹ, tôi chẳng những muốn làm video, còn muốn biến Thái Khả Khả thành một gói biểu tượng cảm xúc.]
[Các chị em lầu trên thật là thật là độc ác ... Tôi thích.]
[Thái Khả Khả tự mình hô khẩu hiệu, tôi xem cậu ta về sau còn mặt mũi nào xào CP, đợi chút nữa tôi liền phát video trong siêu thoại CP "Khả Viên", để fan hâm mộ tỉnh táo một chút.]
[Tôi tuyên bố CP Khả Viên giải tán tại chỗ!]
[Fan hâm mộ Tam Cố xông lênnn! Hiện tại không một lần tiêu diệt hết đám fan hâm mộ Khả Viên, còn chờ đến khi nào]
Trong khu bình luận sôi nổi, Lâm Đại Thiên cũng thấy máu nóng sôi trào, không kìm được vỗ mạnh vào vai Điền Đại Địa: "Cố Ngạn thật sự là quá lợi hại! Về sau có gì cần, hai người cứ việc nói, tôi và Tam Viên sẽ hết lòng giúp đỡ!"
Điền Đại Địa: "..." Thực ra Cố Ngạn cần một người vợ... mà tôi cũng cần một người vợ.
Trợ lý ngồi trên ghế cách đó không xa, cúi đầu nhìn Cố Ngạn cùng Thang Tam Viên trong livestream, lại ngẩng đầu nhìn Lâm Đại Thiên cùng Điền Đại Địa đang dựa vào nhau cách đó không xa. Trong chốc lát, hắn đã thực sự hối hận vì không đi theo buổi ghi hình chương trình sớm hơn. Hắn nghi ngờ chương trình này thật ra là một chương trình hẹn hò, nếu như hắn tới sớm một chút, hiện tại có phải cũng đã có người yêu rồi không? Đến giờ cơm trưa, trong biệt thự truyền tới tiếng than vãn của các khách mời, bởi vì tổ chương trình vô cùng độc ác, lại bắt họ ăn món sườn xào chua ngọt mà chính tay họ vừa làm ra! Thực sự là quá điên rồ, cả fan hâm mộ trong livestream đều không nhìn nổi, không nhịn được mà mắng mỏ tới tấp trong phần bình luận.
Nhạc Lạc Phong cầm điện thoại nhìn khu bình luận, cảm động nói: "Fan hâm mộ đều đang bênh vực chúng ta."
Quý Mai hỏi: "Bọn họ nói gì vậy?"
Nhạc Lạc Phong: "Bọn họ nói, đây là thứ mà con người có thể ăn sao?"
Mọi người: "..."
Đạo diễn ngồi trước máy giám sát, quay đầu liếc mắt nhìn khu bình luận, lại nhìn nhóm khách mời, ai nấy mặt mày đều khó coi, hắn giả vờ như không thấy gì.
Dù khách mời có than vãn thế nào đi nữa thì sáu đĩa sườn xào chua ngọt vẫn được đặt trên bàn. Sau khi so sánh hết một lượt, mọi người đều chuyển ánh mắt nóng rực về phía đĩa sườn xào chua ngọt của Cố Ngạn.
Cố Ngạn ngẩng đầu thờ ơ nhìn bọn họ, sau đó dưới ánh mắt của mọi người, anh nhẫn tâm đẩy đĩa sườn xào chua ngọt tới trước mặt Thang Tam Viên: "Anh Tiểu Tam, đĩa này em làm cho anh ăn."
Mọi người lập tức chuyển ánh mắt sang Thang Tam Viên, mong đợi nhìn cậu.
Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Thang Tam Viên cười với Cố Ngạn: "Nhiều như vậy anh ăn không hết..."
Ánh mắt mọi người lập tức sáng bừng lên, vẫn là Thang Tam Viên còn có lương tâm! Cậu là thiên thần nhỏ tốt bụng nhất!
Xin hãy nhanh nói muốn chia cho chúng tôi ăn! Chúng tôi đã chuẩn bị đũa sẵn sàng.
Thang Tam Viên nhìn Cố Ngạn, mỉm cười: "Em ăn cùng anh đi."
"...": Bọn họ muốn rút lại những gì vừa nghĩ.
"...": Năm nay chính phủ tinh tế phát người yêu miễn phí sao? Nếu phát, bọn họ muốn đi nhận một người.
Bữa cơm này, trừ Thang Tam Viên và Cố Ngạn, những người khác đều khó khăn lắm mới nuốt trôi cơm. Ăn uống xong xuôi, bọn họ chỉ muốn nhanh chóng được ăn đồ ăn đầy đủ hương vị, để quên đi mấy món ăn kinh hoàng kia... Cả đời này bọn họ không còn muốn ăn sườn xào chua ngọt nữa!
Ăn cơm xong, bởi vì thời tiết hiện tại quá nóng bức, cho nên tổ chương trình cuối cùng cũng tỏ ra tử tế, để mọi người nghỉ ngơi, ngủ một giấc thật ngon, đợi mặt trời không còn gay gắt chói chang mới tuyên bố trò chơi tiếp theo.
Đạo diễn đầu tiên nói cho mọi người, kết quả lần tranh tài này quyết định bữa tối đêm nay: giải nhất là một bàn hải sản, giải nhì là cơm hộp bình thường, còn giải ba chỉ có một chiếc bánh mì.
Nhóm khách mời đang ỉu xìu buồn bã, lập tức tỉnh táo tinh thần, tất cả đều sục sôi ý chí chiến đấu. Mặc dù bọn họ đã nếm qua vô số món ngon vật lạ, thế nhưng sau khi nếm qua món sườn xào chua ngọt kinh khủng vào buổi trưa, hiện tại nhìn một bàn hải sản, nó trở nên vô cùng quý giá, quả là món ngon nhất thế giới! Bọn họ đều xắn tay áo lên, không thể chờ đợi để thể hiện bản lĩnh. Cho dù không giành được bàn hải sản, có thể nhận được một bữa cơm hộp cũng tốt!
Đám fan hâm mộ nhìn những vị minh tinh lớn bình thường duyên dáng xinh đẹp, lại vì một bàn hải sản mà lộ ra ánh mắt khát khao kích động, tất cả đều cười vui vẻ.
[Cái chương trình này không bằng đổi thành đi, hoàn toàn là một nhóm khách quý vì đồ ăn ngon mà cố gắng.]
[Tôi cảm thấy nhiệt huyết quá đi, lăn lộn đi! Mỹ thực!]
[Ha ha ha ha ha tổ chương trình quả thật quá tàn nhẫn, vậy mà dùng sườn xào chua ngọt kích thích ý chí chiến đấu của mọi người, nhưng làm sao bây giờ, tôi rất muốn cười.]
[Cái này không phải là bộ dạng của tôi khi nhìn thấy đồ ăn ngon sao? Xem ra minh tinh cũng là con người, ngay lập tức cảm thấy rằng khoảng cách không có xa như vậy.]
[Hu hu hu... Tôi cũng muốn ăn hải sản!]
[Lầu trên à tôi cũng vậy, tôi đã không ăn một ngày để giảm cân, vừa rồi nhìn đĩa sườn xào chua ngọt của Nhạc Nhạc vậy mà khiến tôi thèm ăn.]
[Lầu trên cũng thật là ác liệt]
[Tôi là fan hâm mộ của Nhạc Nhạc mà đối với món cậu ấy làm không dám nhìn thẳng, mấy người có vừa chú ý hay không, trong lúc mọi người không chú ý Nhạc Nhạc lén cầm đĩa đổ hết xuống dưới, nhưng vì sườn dính chặt ở trên đĩa nên rơi được xuống]
Trò chơi lần này tên là: Kiểm tra sự ăn ý!
Kiểm tra sự ăn ý thật ra là một trò chơi truyền thống: khách mời dựa theo yêu cầu trên bảng gợi ý, một người nói một người đoán. Người nói không thể nói ra những chữ trên bảng, nhưng có thể thêm động tác hoặc ra dấu hiệu. Người đoán sẽ nói đáp án. Trò chơi kiểm tra tốc độ và sự ăn ý, thời gian kiểm tra là như nhau, đội nào trả lời được câu hỏi nhiều nhất thì đội đó thắng. Mỗi lượt có ba lần bỏ qua từ vựng trên bảng gợi ý.
Với sự hợp tác tích cực của các khách mời, trò chơi bắt đầu ngay lập tức.
Nhóm thứ nhất tham gia thi đấu là chị em Quý Mai Quý Lê. Hai người là chị em, đương nhiên vô cùng ăn ý, họ dễ dàng đoán ra mười hai câu trong vòng hai phút. Nghe thấy kết quả thi đấu, Quý Mai lúc này kiêu hãnh hất tóc, giống như tiệc hải sản đã nằm chắc trong tầm tay cô.
Nhóm thứ hai thi đấu là Thái Khả Khả cùng Nhạc Lạc Phong. Nhạc Lạc Phong nói, Thái Khả Khả đoán. Sự ăn ý giữa hai người bọn họ có thể nói là hoàn toàn không có. Từ khi bắt đầu, họ đã liên tục dùng ba cơ hội bỏ qua, cho đến khi không thể bỏ qua được nữa, mới đành phải cố gắng nói. Nhạc Lạc Phong liên tục khoa tay múa chân, Thái Khả Khả cũng không đoán được câu trả lời chính xác. Cuối cùng Thái Khả Khả oán trách Nhạc Lạc Phong miêu tả không tốt, Nhạc Lạc Phong cảm thấy năng lực suy đoán của Thái Khả Khả không tốt, hai người suýt nữa thì cãi nhau to. Cuối cùng bởi vì lãng phí thời gian vào việc cãi nhau, họ chỉ đoán được năm câu.
Đến phiên nhóm Thang Tam Viên cùng Cố Ngạn ra sân, fan CP "Khả Viên" cùng fan hâm mộ Thái Khả Khả reo hò ầm ĩ trên khu bình luận. Tất cả đều đang chờ Cố Ngạn và Thang Tam Viên mất mặt. Dù sao cho dù mối quan hệ của họ có thân mật đến đâu, cũng mới quen biết chưa đầy một tháng. Cái gọi là sự ăn ý này căn bản là không có, đoán chừng thành tích của bọn họ cũng không khác biệt là mấy so với nhóm của Thái Khả Khả và Nhạc Lạc Phong.
Thang Tam Viên không khỏi có chút lo lắng, cậu cũng chưa chơi trò này bao giờ, lo lắng sẽ làm liên lụy Cố Ngạn phải ăn bánh mì.
Cố Ngạn thản nhiên mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ đầu cậu và nói: "Anh Tiểu Tam đừng lo lắng, đợi một chút nữa em nói, anh đoán."
Thang Tam Viên gật đầu, đi đến đứng vào vị trí của người đoán.
Bắt đầu tính thời gian, bảng gợi ý mà Thang Tam Viên không thể nhìn thấy được hiện lên ba chữ: Lò bánh mì.
Mọi người thấy ba chữ này không khỏi ngây người. Một số fan hâm mộ cũng không biết lò bánh mì là gì, vội vàng lên mạng tìm kiếm, sau đó không nhịn được kinh ngạc: đây là một loại lò nướng bánh mì, cái này vừa không phải thành ngữ, vừa không phải từ thường dùng, đoán kiểu gì đây trời? Cái tổ chương trình này ra mấy cái đề đúng là xảo trá!
Các antifan đang âm thầm đợi Cố Ngạn và Thang Tam Viên bẽ mặt cũng đang rung đùi cười trên nỗi đau của người khác. Câu thứ nhất của bọn họ đã khó như vậy, không chừng đến lúc kết thúc hai phút đồng hồ cũng chưa đoán được gì đâu.
Cố Ngạn nhìn thấy từ này lại mỉm cười nhẹ nhõm, anh lập tức không chút nghĩ ngợi nói: "Anh Tiểu Tam, ba chữ, cảnh cuối cùng trong bộ phim đầu tiên mà anh đóng, anh có nhớ rõ mình đã làm gì không?"
Thang Tam Viên nghĩ, bộ phim đầu tiên mà cậu đóng là một bộ phim nghệ thuật. Nam chính là một thiếu gia nhà giàu mười tám năm, không ngờ đó chỉ là giấc mộng hoàng lương. Hóa ra hắn là một đứa trẻ của một ngôi làng nhỏ trên núi. Năm đó bị y tá bất cẩn ôm nhầm, và vị thiếu gia nhà giàu ban đầu đã bị trao đổi cuộc đời. Sau khi bí mật thân thế bị lộ ra, hắn bị cha mẹ nuôi đưa về với cha mẹ ruột. Nơi đó là một thôn nghèo khó lạc hậu nhưng núi xanh nước biếc. Hắn không hợp với nơi đó, giãy giụa, thống khổ, mâu thuẫn... Cuộc sống quen thuộc trong quá khứ cùng cuộc sống bây giờ phát sinh những va chạm kịch liệt.
Cảnh cuối cùng... Thang Tam Viên cẩn thận suy nghĩ, sau đó ánh mắt sáng bừng lên: "Nướng bánh mì!"
Nam chính trong phim khi còn ở bên ngoài núi luôn thích ăn bánh mì, thế nhưng đi một chuyến từ trong ngọn núi nhỏ ra ngoài cũng không dễ dàng, mua bánh mì càng không dễ dàng. Thế nhưng hắn tình cờ biết được, hóa ra cha mẹ ruột luôn lén lút tích tiền muốn mua cho hắn một chiếc máy nướng bánh. Sau khi nam chính biết chuyện này, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ hẳn, những dao động bất an trong lòng đều tan biến. Hắn bắt đầu thích nghi với cuộc sống ở ngôi làng nhỏ trên núi này. Lúc này hắn mới phát hiện ngôi làng nhỏ trên núi này yên tĩnh mà xinh đẹp. Hắn cuối cùng đạt được sự cứu rỗi, cũng nhận rõ hiện thực, bắt đầu cuộc sống thuộc về mình.
Nhưng cho đến cuối phim, anh chàng vẫn không từ bỏ món bánh mì mình thích. Thay vì để bố mẹ mua cho mình một chiếc máy làm bánh mì, anh chàng lại chọn lò bánh mì. Bánh mì nướng trong lò có vẻ ngoài giòn rụm, bên trong mềm mại, mang một phong vị khác biệt.
Cảnh cuối phim là cảnh anh ta thỏa mãn ăn chiếc bánh mì nóng hổi, bên cạnh là lò bánh mì hình con rùa. Chú rùa trông khôi hài đáng yêu ấy lại tượng trưng cho sự thay đổi tâm tính và sự bền bỉ trong cuộc sống của anh ta.
Cố Ngạn hơi cười, tiếp tục chỉ dẫn Thang Tam Viên: "Hai chữ cuối cùng chính xác, có một chữ không đúng."
Thang Tam Viên lập tức phản ứng: "Lò bánh mì?"
"Đúng."
Trời ơi, cái này mà cũng đoán được sao? Các vị khách mời ở đây cũng không khỏi kinh ngạc.
Thang Tam Viên nghe thấy câu trả lời chính xác, trong lòng hơi kinh ngạc. Bộ phim này bởi vì là tác phẩm đầu tay của cậu, cho nên không mấy nổi tiếng, ngay cả fan hâm mộ cũng có rất ít người xem qua. Cậu không nghĩ tới Cố Ngạn chẳng những đã xem, hơn nữa còn có thể nhớ rõ cảnh đó như vậy.
Nhóm antifan trợn tròn mắt, mà sự ăn ý tiếp theo của hai người càng khiến bọn họ càng thêm kinh ngạc.
Cố Ngạn: "Sinh nhật anh năm ngoái, Weibo chính thức đăng một tấm ảnh hồi bé của anh. Trong tấm hình kia, quần anh mặc là..."
Thang Tam Viên: "Quần yếm."
Cố Ngạn: "Anh từng nói trong kỳ nghỉ anh đã nhìn thấy một đóa hoa rất xinh đẹp, là hoa gì?"
Thang Tam Viên: "Hoa lan tử la."
Cố Ngạn: "Dùng một cụm từ để hình dung Thái Khả Khả?"
Thang Tam Viên: "Diễn viên."
Thái Khả Khả: ".." Hai người cứ đoán thoải mái, xin hãy quên tôi đi, cảm ơn!
Cố Ngạn: "Bác trai vì sao lại đặt tên này cho anh?"
Thang Tam Viên: "Bởi vì Cha lớn họ Thang, Cha nhỏ họ Nguyên, mà anh xếp thứ ba."
Cố Ngạn: "Cảm nhận của anh đối với chuyện này là gì?"
Thang Tam Viên: "...Không nói nên lời."
...
Tốc độ trả lời câu hỏi của cả hai thật đáng kinh ngạc. Trước khi mọi người kịp phản ứng với câu hỏi của Cố Ngạn, Thang Tam Viên đã nhanh chóng đưa ra câu trả lời.
Chỉ với một câu hỏi, Thang Tam Viên hơi dừng lại một chút.
Cố Ngạn: "Động vật anh thích nhất là gì?"
Thang Tam Viên do dự một giây, giữa việc thừa nhận thích con thỏ và thua trận, phân vân đấu tranh một lát, thành thật trả lời: "...Con thỏ."
Mọi người nhìn khuôn mặt đáng yêu của Thang Tam Viên nhăn nhó lại, khu bình luận đã cười bò ra sàn:
[Viên Viên, đừng lộ ra vẻ lo lắng như vậy, chúng tui đã sớm biết cậu thích thỏ rồi, cái loại như tình yêu này là không thể giấu được đâu, hãy thỏa thích thể hiện tình yêu của cậu đối với thỏ đi.]
[ha ha ha ha ha Thang Tam Viên đã làm sai điều gì, sinh ra là con thứ ba trong gia đình, không hiểu sao có chút đau lòng mà.]
[Vừa mới nãy ai cười nhạo Tam Cố không có ăn ý, nhanh mở to mắt ra nhìn đi, đây mới gọi là ăn ý chân chính! Mời đi ra tiếp nhận hiện thực vả mặt!]
[Mọi người mau nhìn bộ mặt đen như mực của Thái Khả Khả kìa, chúng ta cùng nhau chứng kiến ngày đầu tiên cp Khả Viên giải tán nào, tung hoa chúc mừng một chút.]
[Tung hoa 1]
[Tung hoa 2]
Thời gian trả lời kết thúc, họ đã trả lời đúng hết hai mươi câu. Ngay cả tổ chương trình cũng ngạc nhiên đến há hốc mồm. Nếu như bọn họ đáp nhanh hơn một chút nữa, phía sau bảng sẽ không còn từ nào nữa, bởi vì căn bản bọn họ không ngờ tới sẽ có khách mời trả lời được nhiều câu đến thế, cho nên cũng không chuẩn bị nhiều câu như vậy.
Tất cả mọi người đều cảm thán trước sự ăn ý ngầm giữa hai người. Thang Tam Viên lại có thể cảm nhận được loại ăn ý này bắt nguồn từ việc Cố Ngạn hiểu rõ cậu. Thế nhưng tại sao Cố Ngạn lại biết nhiều chuyện của cậu như vậy? Nếu như chỉ là vì đẩy thuyền CP, thì cũng không cần phải bỏ nhiều tâm tư đến thế.
Cậu không khỏi nhìn Cố Ngạn với ánh mắt dò xét. Vẻ mặt Cố Ngạn bình tĩnh, còn nháy mắt với cậu.
Một vòng thi đấu này kết thúc, hải sản cho bữa tối tối nay đã được tổ chương trình dọn ra đặt lên bàn trên bãi cỏ. Nhóm khách mời ngửi được hương thơm, tất cả đều không nhịn được lộ ra ánh mắt khát khao, đầy ghen tị về phía Cố Ngạn và Thang Tam Viên.
Lẽ ra cuộc tranh tài phải kết thúc ở đây, tổ chương trình nên bắt đầu công bố kết quả. Nhưng vừa rồi đạo diễn lại bị tốc độ của hai người bọn họ làm cho sốc, nghi ngờ chủ đề mình đưa ra quá đơn giản nên quyết định tăng độ khó. Để Cố Ngạn và Thang Tam Viên nghĩ ra một con số trong đầu, sau đó đồng thời nói ra. Nếu trùng khớp thì có thể đi ăn hải sản, nếu không sẽ lấy tôm hùm trong bàn hải sản đi.
Cố Ngạn cùng Thang Tam Viên ăn ý liếc nhìn nhau, trong mắt đều là ý cười nồng đậm, gần như đồng thời mở miệng: "12."
Đây là thời gian đếm ngược đến ngày hẹn hò của họ, hai người đều luôn ghi nhớ trong lòng.
Đạo diễn: "..." Được rồi, mấy người thắng rồi.
Mọi người: "..." Từ chối nhận cẩu lương của mấy người! Đồng thời ném phẫn nộ của hội độc thân vào mấy người.
Những người hâm mộ xem chương trình phát sóng trực tiếp và các khách mời có mặt tại hiện trường gần như cùng chung tâm trạng:
[Được rồi, ngay cả khi hai người không nhắc lại, chúng tui đã biết rằng hai người sau mười hai ngày nữa sẽ bắt đầu hẹn hò. Cảm ơn hai người đã cho chúng tui mười hai ngày chuẩn bị tinh thần.]
[Vừa hiểu được ý của lầu trên thì đột nhiên cảm thấy thần tượng của chúng ta thật là tốt, còn báo sớm mười hai ngày cho chúng ta, còn cho chúng ta thời gian thích ứng.]
[....Đợi lát nữa tôi sẽ mở cho bọn họ một cái đếm ngược ngày yêu, xem liệu bọn họ có thực sự hẹn hò sau mười hai ngày hay không, hoan nghênh các fan cp đến đó chơi]
[Tui cảm thấy hẳn là không phải là giả chứ, dù sao bọn họ đã nói điều đó rất nghiêm túc hai lần]
[Minh tinh thật thật giả giả ai mà biết, huống chi là nói trong chương trình tạp kỹ hài hước, tôi mặc kệ, chỉ cần còn một khắc bọn họ chưa tuyên bố yêu đương thì tôi vẫn không tin]
[Tam Cố rất ngọt, mấy người tiếp tục nghiên cứu thật giả việc đếm ngược, tôi sẽ vui vẻ ăn cẩu lương một mình.]
[Muốn ăn cẩu lương thì tất nhiên phải cho tôi một cái, có thật hay không không quan trọng, quan trọng là cẩu lương ngon quá, tôi còn nghĩ muốn ăn hết.]
[Kể từ khi ghi hình cho chương trình tạp kỹ này, Tam Cố của chúng ta liên tục chiến thắng. Quả nhiên, Tam Cố ở cùng một chỗ chính là vô địch. Mời hai người nhanh chóng kết hôn!]