Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 85: Muốn bao dưỡng anh
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Năm đó, Thang Tứ Viên biết tin cha của Yến Tần Dã bị bắt giam khi đang trong giờ thể dục lớp mười một.
Lúc đó, đang có bài kiểm tra chạy 1000 mét, Lý Phi vừa chạy vừa thì thầm vào tai Thang Tứ Viên tin tức nóng hổi mà hắn vừa nghe được: "Cậu nghe chưa? Cha của Yến Tần Dã lớp mười hai gặp chuyện lớn, bị bắt rồi đấy."
Thang Tứ Viên nghe hắn nói vậy, khẽ nhíu mày, cũng hỏi khẽ: "Vì sao?"
Lý Phi liếc nhìn xung quanh một chút, nói nhỏ: "Tham ô, nhận hối lộ! Tôi nghe cha nói là vì cha của Yến Tần Dã tham ô một khoản tiền cực lớn, bị bắt giam ngay lập tức, mà chứng cứ lại rất rõ ràng, tang vật được tìm thấy ngay tại nhà ông ta. Hiện tại thậm chí không có luật sư nào đồng ý biện hộ cho ông ta."
Theo luật lệ của tinh tế, bất kể tội nặng đến đâu, khi xét xử đều có thể mời luật sư đến để phản bác, tiếp nhận phỏng vấn công khai. Nếu không có luật sư nào sẵn lòng biện hộ cho cha của Yến Tần Dã, thì hoàn toàn không có hy vọng thoát tội.
Sau khi Thang Tứ Viên nghe xong, im lặng một lát, bỗng nhiên quay người chạy về phía dãy phòng học.
Lý Phi kinh ngạc một thoáng, vội vàng gọi với theo sau lưng cậu: "Cậu đi đâu vậy?"
"Trong người tôi hơi khó chịu, cậu xin phép thầy cho tôi nghỉ giúp nhé."
Thang Tứ Viên nói xong không quay đầu lại, chạy thẳng đến một lớp học ở cuối tầng ba mới dừng lại. Trên cửa có biển ghi lớp 1 năm 3, bên trong đang có tiết học.
Cậu ổn định hơi thở, nhìn vào cửa sổ phía sau. Chỗ của Yến Tần Dã trống không, không thấy anh đâu.
Cậu thất vọng quay người, đứng trên hành lang nhìn xuống thì đúng lúc thấy Yến Tần Dã đang đi về phía phòng học. Ngoài sắc mặt có chút tái nhợt ra, gương mặt vô cảm của Yến Tần Dã không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào khác.
Thang Tứ Viên còn nhớ rõ năm đó cậu mới nhập học, lần đầu tiên nhìn thấy Yến Tần Dã. Yến Tần Dã là đại diện cho lớp mười một, mặc một chiếc áo sơ mi trắng đứng trên bục, sạch sẽ, điển trai. Sống mũi cao cùng những đường nét góc cạnh rõ ràng trên khuôn mặt anh thu hút mọi ánh nhìn. Khi đôi mắt hẹp dài lạnh nhạt ấy lướt qua Thang Tứ Viên, cậu chợt nín thở, tim đập dữ dội.
Trong lòng cậu lúc ấy chỉ có một ý nghĩ, người này thật sự rất đẹp trai, không giống những Alpha khác nồng nặc mùi hương. Người này trông thật tươi mát và trong lành, gợi cho cậu nhớ đến giọt sương đầu tiên vào buổi sáng.
Từ đó về sau, cậu đều vô thức chú ý đến mọi nhất cử nhất động của Yến Tần Dã. Cậu biết Yến Tần Dã học rất giỏi, đứng nhất lớp, gia thế của anh cũng rất tốt, cha là quan chức cấp cao trong tinh tế. Cậu còn biết Yến Tần Dã cũng là một người tốt, trừ vẻ ngoài có chút lạnh lùng xa cách, nhưng thực tế, khi gặp người cần giúp đỡ, anh sẽ không chút do dự ra tay giúp đỡ. Và Thang Tứ Viên chính là người từng được anh giúp đỡ.
Ngày đó, Thang Tứ Viên bị một đám Beta chặn ở góc tường. Thang Tứ Viên cũng không bất ngờ, Omega trân quý, khan hiếm, vì vậy nhận được nhiều ưu đãi trong xã hội này. Nhưng thể chất vốn dĩ mỏng manh của họ cũng dễ trở thành đối tượng bị bắt nạt, đặc biệt là một vài Beta đố kỵ vì họ cướp đi sự chú ý của Alpha, nên cố ý bắt nạt Omega. Hiển nhiên những kẻ đang đứng trước mặt Thang Tứ Viên lúc này chính là loại người đó.
Những kẻ kia há miệng cười nhạo thể chất yếu ớt của Omega, nói xong còn tự cho là hài hước mà cười đùa.
Thang Tứ Viên không chút lo lắng đặt cặp sách sang một bên, bắt đầu khởi động khớp tay. Những năm này, Thang tướng quân đã dạy cho bảy đứa con thuật phòng thân, đủ để cậu tự vệ.
Lúc này, một Alpha đi xuyên qua đám người đi tới, hiển nhiên hắn là kẻ cầm đầu đám Beta này. Thang Tứ Viên không khỏi nhướng mày, cậu biết Alpha này tên là Vương Nhất Khánh, một thời gian trước từng theo đuổi cậu, nhưng bị cậu từ chối thẳng thừng không chút do dự. Cũng không có nguyên nhân gì đặc biệt, chỉ là mùi tin tức tố trên người Vương Nhất Khánh khiến cậu buồn nôn.
Trong ánh mắt Vương Nhất Khánh chứa đầy dục vọng trần trụi, ánh mắt hắn khiến cậu cảm thấy buồn nôn, thế nhưng bản năng phục tùng trời sinh của Omega khiến cậu run rẩy không thể bước đi khi Vương Nhất Khánh phóng thích tin tức tố.
Vương Nhất Khánh kiêu ngạo nhìn cậu, tựa như nhìn một con dê đang chờ bị làm thịt, phóng thích càng nhiều tin tức tố hơn để áp chế Thang Tứ Viên.
Thang Tứ Viên lạnh lùng nhìn hắn. Ngay khi Vương Nhất Khánh cho rằng Thang Tứ Viên đã thần phục, Thang Tứ Viên lấy một bình thuốc ức chế từ trong túi ra, bắt đầu phun điên cuồng, thầm nghĩ may mà sau gáy cậu vẫn còn dán một miếng ức chế.
Đám người: "..."
Vương Nhất Khánh bị chất ức chế tràn ngập xung quanh khiến hắn nghẹt thở, không nhịn được hắt xì hai cái. Nhất thời nhìn thấy ánh mắt lộ rõ vẻ chán ghét không che giấu của Thang Tứ Viên, hắn tức giận đến nổi trận lôi đình. Hắn nắm lấy cổ áo Thang Tứ Viên, hung tợn nói: "Mày cho rằng một Omega như mày có thể phản kháng được tao sao? Omega trời sinh là để thần phục, mày ngoan ngoãn nghe lời, tao còn có thể đối tốt với mày một chút."
Thang Tứ Viên không nhịn được bật cười, không ngờ trong cái gen ưu việt trời sinh của Alpha lại có một kẻ bỉ ổi, cặn bã như thế này.
Một tay cậu đẩy Vương Nhất Khánh ra, lạnh lùng nhìn hắn, sự chán ghét trong mắt lộ rõ mồn một. Alpha ỷ vào tin tức tố để làm mưa làm gió, chính là loại người cậu khinh thường nhất.
Vương Nhất Khánh nhìn ánh mắt thâm độc của Thang Tứ Viên, hắn nheo mắt, nói với đám Beta phía sau hắn: "Cho cậu ta một bài học, xem cậu ta còn dám kiêu ngạo như vậy nữa không."
Những kẻ kia lập tức xúm lại, một đám người vây quanh Thang Tứ Viên, càng ngày càng gần, bầu không khí trở nên căng thẳng. Đột nhiên, trên bức tường của sân tập, một giọng nói lạnh lẽo chợt vang lên: "Đang làm cái gì?"
Đám người ngẩng đầu nhìn lên, một người từ phía trên bức tường sân tập ngồi dậy. Vì nơi đó rất rộng lớn, nên vừa nãy không ai chú ý có người đang nằm.
Người kia vừa rồi hình như đang ngủ, sau khi ngồi dậy thì chậm rãi ngáp một cái. Thang Tứ Viên nhìn bộ dạng lười biếng của người kia, liền vô thức nắm lấy góc áo của mình. Người trên tường chính là Yến Tần Dã.
Ánh mắt Yến Tần Dã quét nhẹ qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt Thang Tứ Viên. Thang Tứ Viên căng thẳng nhìn lại anh, nhưng ánh mắt Yến Tần Dã chỉ nhẹ nhàng lướt qua mặt cậu, không hề dừng lại.
Vương Nhất Khánh nhìn thấy Yến Tần Dã thì biến sắc, giọng điệu bất giác nhỏ đi mấy phần: "Yến Tần Dã, cậu làm gì ở đây?"
Yến Tần Dã nhảy xuống khỏi bức tường, nhíu mày nhìn hắn: "Tôi ở đây làm gì mà còn phải khai báo với cậu sao?"
Vương Nhất Khánh nhát gan lùi lại một bước, cố gắng chống đỡ để giữ chút thể diện: "Chuyện của chúng tôi không liên quan gì đến cậu, cậu không cần quan tâm."
"Đúng là không liên quan tới tôi." Yến Tần Dã khẽ cong môi cười, nâng đôi mắt băng lãnh nhìn về phía Vương Nhất Khánh, giọng nói bỗng trở nên lạnh lẽo: "Thế nhưng mấy người đã làm phiền giấc ngủ của tôi."
Anh nói xong liền vung nắm đấm vào khuôn mặt đáng ghét của Vương Nhất Khánh, khiến Vương Nhất Khánh ngã lăn ra đất.
Vương Nhất Khánh cũng là Alpha, nhưng hoàn toàn không phải đối thủ của Yến Tần Dã. Hắn bị Yến Tần Dã đánh cho một trận kêu la thảm thiết, ôm đầu chật vật bỏ chạy như chuột.
Đám Beta bên cạnh Vương Nhất Khánh bị khí thế từ Yến Tần Dã làm cho sợ hãi, không dám tiến lên trêu chọc một Alpha cường đại như vậy.
Thang Tứ Viên khoanh tay đứng ở một bên, không đi thưởng thức vẻ hoảng sợ của những kẻ khác. Cậu chỉ nhìn thân thủ lưu loát của Yến Tần Dã, thầm nghĩ Yến Tần Dã đúng là chẳng giống một học bá chút nào.
Lúc này, những Beta kia bị dọa đến ngây người cuối cùng cũng kịp phản ứng. Bọn hắn không dám đánh Yến Tần Dã, liền quay sang bắt nạt Thang Tứ Viên.
Bọn họ đi tới trước mặt, Thang Tứ Viên thờ ơ cong môi, tung một cú đá đầy lực.
Sau đó, tiếng kêu thảm thiết của đám Beta và Vương Nhất Khánh lần lượt vang lên như một bản giao hưởng, vang vọng trong con hẻm nhỏ, mỗi lúc một to hơn, cuối cùng thì vừa kêu cha gọi mẹ, vừa đỡ nhau bỏ chạy.
Yến Tần Dã thu tay lại, lau vết máu dính trên khóe miệng, rồi nhìn về phía Thang Tứ Viên, nửa cười nửa không, khen ngợi: "Thân thủ không tệ."
Thang Tứ Viên nhìn khóe miệng dính máu tươi của anh lại càng thêm phần diễm lệ, không kìm được đáp lại: "Thân thủ của anh còn tốt hơn."
"Về nhà sớm đi." Yến Tần Dã khẽ cong môi cười, cầm lấy cặp sách đặt trên sân, một tay đeo cặp sách rời đi.
Thang Tứ Viên nhìn bóng lưng cao lớn của anh đang bước đi, đứng ở đó thật lâu. Đó là lần đầu tiên Thang Tứ Viên biết một học bá cũng có thể đánh người lợi hại đến thế.
Từ đó về sau, Thang Tứ Viên và Yến Tần Dã cũng gặp nhau vài lần. Lúc đầu Thang Tứ Viên cảm thấy cậu và Yến Tần Dã đã quen biết, thậm chí mối quan hệ còn có thể coi là thân thiết. Nhưng bây giờ, nhìn Yến Tần Dã đi tới từ xa, cậu chợt nhận ra mình không phải bạn bè của Yến Tần Dã, cũng không phải người yêu của anh ấy, thậm chí còn không đủ tư cách để hỏi về tình hình gia đình của Yến Tần Dã.
Cậu trơ mắt nhìn Yến Tần Dã đi lên cầu thang từ tầng dưới, rồi lướt qua cậu, ngay cả một ánh mắt cũng không dành cho cậu, cứ thế đi vào phòng học.
Yến Tần Dã gõ cửa đi vào phòng học, không hề để tâm đến sự hiếu kỳ hay ánh mắt kinh ngạc của bạn học và giáo viên. Anh chỉ như bình thường ngồi xuống chỗ của mình, lấy sách vở từ cặp ra đặt lên bàn, ngồi nghe giảng bài như mọi khi.
Thang Tứ Viên nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh ngồi trên ghế, đứng ở đó thật lâu, nhưng Yến Tần Dã vẫn không quay đầu lại.
Về sau, tin tức liên quan đến Yến gia thỉnh thoảng lại truyền đến. Có người nói cha Yến Tần Dã bị bắt vào tù, sau đó vì lo lắng quá mức mà bệnh nặng phải nhập viện, đến nay vẫn chưa thoát khỏi nguy hiểm. Nhà Yến Tần Dã bị niêm phong, mẹ kế ôm tiền bỏ trốn, họ hàng lo sợ rước họa vào thân, tất cả đều không dám dung nạp Yến Tần Dã. Yến Tần Dã không còn nhà để về, số tiền còn lại trên người cũng ít đến đáng thương.
Thang Tứ Viên trốn ở cửa sau lớp năm ba nhìn lén Yến Tần Dã vài lần. Yến Tần Dã ngày càng gầy gò, bữa trưa chỉ ăn bánh bao, ngay cả một chai nước cũng không uống.
Thang Tứ Viên từng lén mua bánh mì, sữa bò cùng các loại thịt, đồ ăn vặt để vào ngăn bàn Yến Tần Dã, thế nhưng Yến Tần Dã một chút cũng không hề động đến. Mỗi lần cậu đi kiểm tra thì những thứ đó đều vẫn ở nguyên tại chỗ.
Một ngày sau khi tan học, trong con hẻm quen thuộc kia, Thang Tứ Viên cuối cùng cũng lấy hết dũng khí chặn đường Yến Tần Dã, ngẩng đầu nói với anh: "Em có thể giúp anh."
Yến Tần Dã dừng bước, cụp mắt nhìn cậu, ánh mắt không rõ vui buồn.
Thang Tứ Viên lấy túi tiền đã chuẩn bị sẵn từ trong ba lô ra, luống cuống nhét vào tay anh: "Chỗ này đều là của anh."
Yến Tần Dã cúi đầu liếc nhìn túi tiền trên tay, sau đó không chút do dự đẩy túi tiền trở lại tay cậu. Giọng nói lãnh đạm không chút gợn sóng: "Tôi sẽ không vô duyên vô cớ nhận tiền của cậu, cậu cầm về đi."
Anh nói xong cất bước đi về phía trước. Ánh mặt trời lặn về tây chiếu vào người anh, kéo dài cái bóng của anh.
Khoảnh khắc này, Thang Tứ Viên nhìn bóng lưng của anh, không biết dũng khí từ đâu đến, bỗng nhiên mở miệng gọi: "Nếu như em muốn bao nuôi anh thì sao?"