Nhà Họ Thang Có 7 O
Chương 89: Quà tặng
Nhà Họ Thang Có 7 O thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yến Tần Dã đúng như dự đoán đã thi đỗ vào học viện luật danh tiếng nhất tinh tế. Điều đáng mừng hơn nữa là học viện nằm ngay tại thủ đô, nên hai người vẫn tiếp tục sống chung như trước kia. Thang Tứ Viên vẫn đóng vai trò kim chủ hào phóng, bận rộn với công việc để chu cấp cho Yến Tần Dã.
Năm tiếp theo, Thang Tứ Viên cuối cùng cũng đón sinh nhật trưởng thành của mình. Trước đêm đầu tiên của họ, Thang Tứ Viên đã tìm một đống phim nóng cho Yến Tần Dã xem, mục đích là để anh học hỏi kỹ thuật "giường chiếu" cho thật tốt, xứng đáng với danh hiệu tiểu tình nhân của mình.
Yến Tần Dã mỉm cười ẩn ý nhìn Thang Tứ Viên, sau đó trực tiếp đẩy cậu ngã xuống giường, ngậm lấy đôi môi cậu. Bàn tay anh chậm rãi luồn vào vạt áo, vuốt ve vòng eo thon gầy của cậu.
Thang Tứ Viên ôm lấy bả vai Yến Tần Dã, trong mơ màng nghĩ thầm, xem ra Yến Tần Dã chẳng cần học những kỹ năng đó. Chỉ cần một nụ hôn thôi cũng đủ khiến cậu mê mẩn đến quên hết mọi suy nghĩ, hoàn toàn chìm đắm trong vòng tay anh.
Đêm hôm ấy, khứu giác Thang Tứ Viên ngập tràn mùi tin tức tố của Yến Tần Dã, một mùi hương tươi mát như chanh, nhưng không hề chua mà ngọt ngào như mật ong.
Sáng sớm hôm sau, Thang Tứ Viên nằm trên giường, vừa xoa eo vừa thầm than thở sau một đêm mệt mỏi: hóa ra làm kim chủ cũng chẳng dễ dàng gì, thật sự rất mệt mỏi khi muốn làm hài lòng tiểu tình nhân. Cậu hi vọng tiểu tình nhân có thể sớm biết cách tự thỏa mãn, chứ thật ra kim chủ chỉ cần một lần trong đêm cũng đã rất hài lòng rồi.
Yến Tần Dã ôm lấy cậu từ phía sau, bàn tay dịu dàng nhẹ nhàng xoa bóp eo cậu, cúi xuống hôn lên vành tai rồi đến môi cậu, nhẹ giọng nói: "Tôi nhất định sẽ khiến Lí Đông Cường phải trả giá đắt, em cứ chờ xem."
Thang Tứ Viên khẽ gật đầu. Mãi sau này cậu mới biết Lí Đông Cường cũng là một trong những kẻ thù của Yến Tần Dã, cũng như người mẹ kế không chịu được cảnh cô đơn của anh.
Mẹ ruột của Yến Tần Dã là một Beta. Lâm Bội Tuyết bước vào gia đình anh sau khi mẹ ruột Yến Tần Dã qua đời, lợi dụng thân phận Omega cùng kỳ phát tình của mình để quyến rũ cha Yến Tần Dã đánh dấu bà ta. Sau khi cha Yến Tần Dã tỉnh táo lại, vì đã đánh dấu hoàn toàn nên ông đành phải cưới bà ta về nhà.
Thế nhưng sau khi kết hôn, bà ta lại không cam tâm khi cha Yến không yêu mình, không hài lòng với cuộc hôn nhân không tình yêu đó. Bà ta suốt ngày ra ngoài ong bướm (*), rồi dần dần cấu kết với đối thủ cạnh tranh của cha Yến là Trương Tông Lương. Trước khi mọi chuyện vỡ lở, cha Yến và Trương Tông Lương cùng tranh cử vị trí nghị viên. Sau khi chuyện xảy ra, cha Yến bị dính vết nhơ tham ô, Trương Tông Lương không còn đối thủ nên đương nhiên được chọn, và Lí Đông Cường chính là tay sai đắc lực nhất của Trương Tông Lương.
(*) chuyện nam nữ không đứng đắn.
Những chuyện này Thang Tứ Viên chỉ biết sau khi Yến Tần Dã tốt nghiệp. Những ngày đầu Yến Tần Dã đi làm, anh bị những kẻ đó chèn ép khắp nơi. Nhờ có Thang Bá Đặc âm thầm hỗ trợ, anh mới có thể nhận được đãi ngộ như những người bình thường khác.
Còn về Lí Đông Cường, Yến Tần Dã đã nói anh sẽ khiến hắn phải trả giá đắt, nên Thang Tứ Viên cũng không bận tâm thêm nữa. Dù sao Lí Đông Cường chẳng những không đạt được mục đích mà còn khiến Yến Tần Dã mơ hồ đồng ý việc bao dưỡng cậu. So với việc để Thang tướng quân nhúng tay vào giải quyết, cậu tin rằng Yến Tần Dã càng muốn tự mình báo thù hơn.
Những năm này, tính cách Yến Tần Dã trở nên trầm tĩnh hơn rất nhiều, anh biết kiềm chế và tỉnh táo hơn. Thang Tứ Viên không còn thấy anh kích động động thủ đánh người thêm lần nào. Anh chỉ dùng pháp luật làm vũ khí đã khiến tất cả kẻ xấu phải câm nín nhận tội, không dám hé răng nửa lời.
Thang Tứ Viên nhìn anh từng bước đạt được vị trí mình mong muốn, nhìn anh giúp đỡ những người bị oan ức, nhìn anh ngày càng tiếp cận được kẻ thù của mình.
Bây giờ, Lí Đông Cường đã bị bắt. Thang Tứ Viên biết, tiếp theo sẽ là lúc đối phó với kẻ thù thật sự của Yến Tần Dã.
Những năm này, Yến Tần Dã và cậu vẫn luôn duy trì quan hệ bao dưỡng. Ngoại trừ lần trước bị cha lớn biết chuyện bao dưỡng, suýt chút nữa đánh cậu một trận, may mà Yến Tần Dã đã ngăn lại, còn lại mọi chuyện đều thuận lợi.
Thang Tứ Viên lăn mình trong chăn mềm, nhìn Yến Tần Dã đang mặc âu phục, càng nhìn càng thấy mãn nguyện, không khỏi thầm cảm thán: ánh mắt mình thật tốt! Bao dưỡng được tiểu tình nhân vừa đẹp trai lại vừa có năng lực thế này, còn có kim chủ nào hãnh diện hơn cậu nữa chứ?
Yến Tần Dã thắt cà vạt xong, quay đầu lại nhìn thấy Thang Tứ Viên đang trừng mắt nhìn anh chằm chằm với đôi mắt sáng rực. Anh không khỏi đi đến bên giường, xoa đầu Thang Tứ Viên đang rối bù, hỏi: "Em đang nghĩ gì vậy?"
Thang Tứ Viên ngả đầu lên đùi anh: "Em đang nghĩ, tại sao hồi đó anh lại đồng ý để em bao dưỡng trong khi em còn chẳng thể giúp anh gặp cha?"
Cậu ngẩng đầu lên nhìn Yến Tần Dã không chớp mắt. Đây là điều khiến cậu khó hiểu nhất suốt bấy nhiêu năm qua. Rõ ràng lúc đó Yến Tần Dã nói chỉ khi gặp được cha Yến anh mới đồng ý chuyện bao dưỡng, thế nhưng vì sao cậu ngủ một giấc tỉnh dậy thì Yến Tần Dã lại đồng ý ngay. Ngày đó cậu uống rượu, sau đó đầu óc cậu không còn tỉnh táo lắm, cũng không nhớ rõ sau khi vào khách sạn đã xảy ra chuyện gì, nên cậu không nhớ rõ điều gì đã khiến Yến Tần Dã bỗng nhiên chấp thuận cậu.
Yến Tần Dã cúi đầu, ngón tay vuốt nhẹ bờ môi cậu một chút, khẽ cong môi: "Em đoán xem?"
Thang Tứ Viên cau mày suy nghĩ một lúc, nhưng vẫn không tìm ra manh mối nào. Cậu cảm thấy Yến Tần Dã không phải người dễ dàng thỏa hiệp, anh đồng ý với cậu nhất định phải có nguyên nhân. Tuy nhiên, rất nhanh cậu không còn tâm trí để suy nghĩ chuyện này nữa, bởi vì Yến Tần Dã lại cúi đầu hôn cậu.
Haizz, thật là phiền phức, tiểu tình nhân luôn quyến rũ cậu, nhưng hết lần này đến lần khác, kim chủ là cậu lại luôn không thể cưỡng lại được sự dụ hoặc đó.
Nụ hôn sáng sớm ngọt ngào và tươi mát, Thang Tứ Viên không nhịn được ngẩng đầu, càng làm nụ hôn thêm sâu sắc.
Sau khi nụ hôn kết thúc, Yến Tần Dã bóp nhẹ cằm cậu: "Đừng quên chuyển tiền phí bao dưỡng tháng này vào thẻ của tôi."
Thang Tứ Viên bĩu môi nhìn tiểu tình nhân vô tâm trước mặt. Vừa nãy còn hôn ngọt ngào, giây sau đã nhắc đến tiền bạc, đúng là lạnh lùng tàn nhẫn, bao nhiêu năm vẫn không thay đổi.
Kim chủ thầm thấy chua xót trong lòng. Rõ ràng bây giờ tiểu tình nhân chỉ cần làm một vụ kiện thôi đã kiếm được nhiều tiền hơn cả cậu, vị kim chủ này, vậy mà vẫn luôn chằm chằm xem phí bao dưỡng đã về tài khoản chưa, một đồng cũng không chịu bớt, cũng không thể chậm trễ một ngày nào.
Thật sự là thế phong nhật hạ, nhân tâm bất cổ (*). Thang Tứ Viên thật sự đau lòng trước ý thức tham tiền của giới trẻ ngày nay.
(*) ý chỉ thời gian càng trôi, con người ta càng trở nên xấu đi, không còn nhiều người tốt như xưa.
Yến Tần Dã phớt lờ ánh mắt trách móc của cậu, đứng dậy thắt lại cà vạt, chậm rãi nói: "Đàn ông có tiền đều dễ sinh hư, đặc biệt là những vị kim chủ luôn muốn đổi người để bao dưỡng như em, nhất định phải luôn canh chừng mới được."
Thang Tứ Viên cảm thấy ủy khuất, nhưng tiểu tình nhân lại quá lạnh lùng.
Yến Tần Dã nhìn bộ dạng tủi thân (*) của cậu, không nhịn được khẽ bật cười, lấy một chiếc hộp từ trong túi, thuận tay ném cho cậu.
(*) Câu gốc là 晏秦野看着他委屈巴巴的模样
Ảnh minh họa cute =)):
Thang Tứ Viên cầm hộp mở ra, bên trong là một chiếc đồng hồ nạm kim cương, mẫu mới nhất của hãng A, vừa đắt đỏ lại vừa khó mua.
Đôi mắt cậu sáng bừng, lập tức ngồi dậy, cầm đồng hồ cười tít mắt đầy vui vẻ. Coi như tiểu tình nhân còn có lương tâm. Phí bao dưỡng mấy năm nay gộp lại có lẽ còn không bằng giá trị của chiếc đồng hồ này.
Cậu không kịp chờ đợi, đeo đồng hồ lên cổ tay, vui vẻ đung đưa dưới ánh mặt trời. Cậu không khỏi cười rạng rỡ, mái tóc xõa tung lắc lư theo từng cử động của cậu.
Yến Tần Dã cũng không nhịn được mỉm cười, lại xoa đầu cậu, nhẹ giọng nói: "Anh đi đây, tối nay có việc, đừng chờ cơm tôi."
Anh đi vài bước về phía cửa, không biết nghĩ đến điều gì lại vòng trở lại, nắm lấy cằm Thang Tứ Viên, uy hiếp: "Không cho phép đi hộp đêm một mình."
Thang Tứ Viên gật đầu qua loa, hai mắt vẫn dán chặt vào chiếc đồng hồ trên cổ tay. Những năm này cậu vì bao dưỡng tiểu tình nhân mà cả ngày bớt ăn bớt mặc, đến giờ cũng chưa từng bỏ tiền ra mua cho mình một món đồ xa xỉ như vậy. Hiện tại tiểu tình nhân chẳng những có thể tự mình kiếm tiền, còn có thể mua cho kim chủ đồ vật đắt tiền như vậy, còn có kim chủ nào hãnh diện hơn cậu nữa chứ?
Cậu nhất định là kim chủ thành công nhất trên đời! Hiện tại trong đầu cậu chỉ toàn nghĩ cách làm sao để đi khoe khoang.
Yến Tần Dã thấy cậu chỉ nhìn chằm chằm đồng hồ, không khỏi nhướng mày, cắn nhẹ lên môi cậu: "Gần đây tôi bận việc, em ngoan một chút."
Thang Tứ Viên che miệng, trừng mắt nhìn anh, ậm ừ đồng ý.
Yến Tần Dã thấy cậu đã nhìn mình, khóe miệng hài lòng nhếch lên, vẫy tay rời đi.
Sau khi Yến Tần Dã đi, Thang Tứ Viên vui vẻ ngắm nghía chiếc đồng hồ một lúc lâu, mới đứng dậy khỏi giường, thu dọn đồ đạc rồi đi về nhà.
Hôm nay đúng lúc mọi người đều có mặt ở nhà nên cậu tranh thủ cơ hội khoe khoang. Đến cuối ngày, cánh tay cậu đã mỏi nhừ vì cứ cố tình giơ tay lên khoe. Tuy vậy, hiệu quả lại vô cùng rõ ràng, cậu đã thành công khoe hết một lượt với anh em trong nhà, khiến bọn họ nhao nhao bày tỏ sự tán dương với quyết định bao dưỡng sáng suốt của cậu.
Cậu đối với kết quả này vô cùng hài lòng. Ăn xong cơm tối, cậu mới lái xe rời khỏi nhà, đi đến hộp đêm.
Không phải cậu không nghe lời Yến Tần Dã, mà là còn có một chuyện cần làm.
Đến hộp đêm, Lí Phi vẫn còn đang ngủ trên lầu. Nghe thấy cậu đến, liền bước xuống, cười híp mắt nói: "Tôi đã hỏi cặn kẽ rồi, những gì Lí Đông Cường phạm phải lần này rất nghiêm trọng, không hai mươi mấy năm thì không thể ra được. Chuyện đáng ăn mừng như thế này, đêm nay hai chúng ta phải làm một chén."
Thang Tứ Viên lo lắng bị Yến Tần Dã phát hiện cậu lại đến hộp đêm một mình, nên không muốn uống rượu, chỉ nhíu mày hỏi: "Hắn ta không phải họ hàng nhà cậu sao? Hắn vào tù, cậu vui vẻ cái gì?"
Lí Phi lập tức phản đối, xì một tiếng khinh miệt: "Họ hàng gì với hắn, tôi không có cái loại anh họ âm hiểm bỉ ổi như hắn. Hơn nữa, nhà tôi với nhà hắn cách mấy thế hệ, dù đều họ Lí nhưng đều là họ hàng xa. Nếu không phải hồi đó hắn ta cứ đến nhà tôi để lấy lòng cha tôi, tôi thậm chí còn không biết hắn ta là ai."
Hắn dừng lại một chút, thở dài: "Lúc trước hắn ta cứ tự cho là có thể bám vào Trương Tông Lương, lại còn giả vờ muốn giúp cậu một chút bằng cách làm những việc bẩn thỉu. Nếu không phải tôi lo cậu say rượu, nửa đường đã gọi điện cho Yến Tần Dã nhờ anh ta đến đón kịp, thì tôi còn không biết chuyện gì sẽ xảy ra nữa. Tôi chán ngấy hắn ta đến nỗi không muốn để gia đình tôi dính dáng gì đến hắn trong một thời gian dài. Lần này hắn xảy ra chuyện, cha tôi còn không thèm hỏi một tiếng, nói gì đến việc giúp hắn."
Thang Tứ Viên ngồi bên cạnh hắn, cầm cốc nước trái cây nhấp một ngụm. Cậu nhắc đến Lí Đông Cường liền thấy buồn nôn, không muốn nói thêm nữa, chỉ cố ý khoa trương duỗi cánh tay ra, lộ cổ tay, rồi vén tóc mái.
Lí Phi nhìn thấy đồng hồ trên cổ tay cậu, lập tức nắm lấy cánh tay cậu, nhìn kỹ rồi không khỏi 'ồ' một tiếng, hai mắt sáng lên: "Đây là mẫu mới nhất của nhãn hiệu A, tớ đã xem mấy lần rồi mà không nỡ mua. Lần này Thang thiếu sao lại bạo chi thế? Mau tháo ra cho tớ đeo thử đi, để tớ cũng được thưởng thức cho đã cơn thèm."
Thang Tứ Viên đương nhiên không cho, rụt tay lại, mím môi dè dặt nói: "Yến Tần Dã đưa cho mình."
Lí Phi hơi kinh ngạc khi thấy cậu từ chối. Thang Tứ Viên từ trước đến nay hào phóng, chiếc đồng hồ này tuy quý giá, nhưng cũng không đến mức hắn muốn đeo thử một chút cũng không được, trừ phi chiếc đồng hồ này đối với cậu cực kỳ quý giá. Nghe thấy là Yến Tần Dã tặng, hắn càng kinh ngạc hơn: "Chiếc đồng hồ này giá không hề nhỏ, Yến Tần Dã cũng cam lòng bỏ tiền ra sao?"
Thang Tứ Viên cong môi, tiểu tình nhân tri kỷ, kim chủ vô cùng vui mừng.
Lí Phi huých cánh tay cậu, vẻ mặt tò mò: "Hai người thật sự không có gì mờ ám sao? Tôi thấy quan hệ hai người không hề đơn giản. Sống chung với nhau bao nhiêu năm, trước kia thì nói là vì học tập, sau này thì nói là để tiết kiệm tiền thuê nhà. Hiện tại hai người đều công thành danh toại, cũng đâu thiếu chút tiền thuê nhà này? Sao vẫn còn ở cùng một chỗ?"
Thang Tứ Viên nghịch đồng hồ. Đương nhiên hai người họ không thiếu tiền thuê nhà, căn phòng hiện tại họ đang ở đã được Yến Tần Dã mua ngay trong năm đầu tiên anh đi làm. Đương nhiên không thể nói ra chuyện bao dưỡng, Thang Tứ Viên chỉ khoát tay, thuận miệng nói qua loa: "Cậu nghĩ nhiều rồi."
Vẻ mặt của Lí Phi nghi hoặc, hắn luôn cảm thấy quan hệ hai người bọn họ không hề đơn giản, thế nhưng hắn lại không tìm thấy chứng cứ.
Thang Tứ Viên đổi chủ đề, nhìn quanh một lượt: "Người đàn ông đêm qua ở đâu?"
"Tên đàn ông kia? Cậu đúng là đến để tìm đàn ông sao?" Vẻ mặt Lí Phi kinh ngạc.
"Tên là..." Thang Tứ Viên híp mắt, cố nhớ tên của gã đàn ông đáng ghét đêm qua, "Vương... Đại... Đúng, tên là Vương Đại."
"Hắn ta sao, chẳng lẽ cậu coi trọng hắn ta rồi?" Lí Phi bưng cốc rượu trên tay nhấp một ngụm, vẻ mặt hoài nghi.
Thang Tứ Viên liếc mắt nhìn hắn, vẻ mặt phẫn nộ như muốn nói: "Cậu đang nghi ngờ khả năng thẩm mỹ của tôi đấy à?" Lí Phi sờ mũi, cảm thấy vừa rồi chắc đầu mình bị úng nước, cái mặt của tên Vương Đại kia, trừ phi mắt Thang Tứ Viên mù, nếu không thì ai nhìn cũng thấy chướng mắt.
Hắn nhìn quanh một chút, trong hộp đêm càng lúc càng đông người ra vào, nhưng không thấy bóng dáng Vương Đại: "Xem ra hắn không đến. Tối qua chắc không phải bị Yến Tần Dã dọa sợ quá nên không dám tới nữa chứ? Cậu tìm hắn có chuyện gì?"
Hắn vừa dứt lời, Vương Đại liền bước vào cửa hộp đêm, lén lút nhìn quanh quất.
"Yo, đến thật kìa." Lí Phi cười một tiếng, đang định đi qua "mời" Vương Đại tới. Vương Đại thấy Thang Tứ Viên, vẻ mặt không khỏi chấn động, tự giác đi tới.
Vương Đại đi tới gần, dưới ánh mắt kinh ngạc của Lí Phi, cúi đầu trước Thang Tứ Viên lớn tiếng nói: "Thang Thiếu, tối hôm qua là tôi có mắt không thấy Thái Sơn, ngài cùng Yến tiên sinh đại nhân đại lượng, xin tha thứ cho tôi lần này. Về sau nhất định tôi sẽ tránh xa, không làm chướng mắt hai người nữa."
Ngược lại Lí Phi lại sinh ra vài phần kính nể đối với Vương Đại, ồ, ít ra người này còn biết thân biết phận, biết bản thân lớn lên chướng mắt.
Thang Tứ Viên đang định đứng lên đi tìm Vương Đại, thì Vương Đại đã tự mình đi tới. Cậu liền ngồi xuống, không nhúc nhích. Chờ Vương Đại nói xong, cậu mới mở miệng, giả vờ lơ đãng nói: "Chuyện hôm qua tôi say rượu nói bao dưỡng Yến Tần Dã chỉ là nói đùa, anh đừng coi là thật, cũng đừng ra ngoài nói lung tung."
"Đương nhiên, đương nhiên sẽ không..." Vương Đại vội vàng cười xòa. Chuyện này vừa nghĩ đã biết không phải thật, người ta bạn bè với nhau uống say nói đùa vài câu, sao hắn dám coi là thật được, ai lại dám ra ngoài nói lung tung.
Thang Tứ Viên hài lòng gật đầu. Chuyện cậu bao dưỡng Yến Tần Dã, chỉ có mình anh biết là được rồi. Tối hôm qua là cậu uống hồ đồ mới không cẩn thận nói ra, nên hôm nay cậu phải tìm đến Vương Đại để dặn dò hắn.
Cậu sẽ không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội coi thường Yến Tần Dã. Yến Tần Dã tốt như vậy, cậu không cho phép người ngoài chửi bới anh.