Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu!
Chương 159: Ra Mắt Game Mới [3]
Nhà Phát Triển Trò Chơi Kinh Dị: Trò Chơi Của Tôi Không Đáng Sợ Đến Thế Đâu! thuộc thể loại Linh Dị, chương 159 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ọc!
Trong căn phòng nhỏ, một dáng người uể oải ngồi phịch xuống ghế, hai chân gác lên bàn, xung quanh là một đống rác bừa bãi. Idris Diamantis gãi bộ râu lởm chởm trên cằm, nhấp một ngụm bia, lười biếng lướt điện thoại.
‘Thống kê tháng này không đến nỗi nào. Chắc mình cũng kiếm được kha khá. Dù chưa lọt top 100 streamer, nhưng cũng không còn xa nữa.’
Từng là một chuyên gia giam giữ Hạng Hai, Idris vốn rất có năng lực. Nếu không vì chấn thương trong một lần thám hiểm, có lẽ giờ này anh đã không phải nghỉ hưu sớm như vậy.
Hoàn cảnh xô đẩy khiến anh chuyển hướng sang làm người sáng tạo nội dung. Giờ đây, Idris đều đặn phát trực tiếp (stream), làm video cho một lượng người theo dõi ổn định – từ chơi game, bình luận đến bắt kịp các xu hướng nổi bật.
Nhưng gần đây, sự nghiệp của anh bắt đầu dậm chân tại chỗ.
Doanh thu vẫn tốt, nhưng lượng người xem không hề tăng lên. Không có khán giả mới tìm đến kênh, điều đó có nghĩa là anh chỉ có thể mất đi những người xem cũ mà thôi.
Nếu không sớm làm gì đó, lượt xem sẽ tiếp tục sụt giảm.
“Nhưng bây giờ biết phải làm gì đây…”
Dạo này chẳng có gì thật sự thú vị. Từ game cho đến các giải đấu, không có thứ gì thật sự đáng chú ý. Idris cảm thấy như mình đang bị mắc kẹt.
Anh vừa cắn móng tay, vừa suy nghĩ xem có nên gọi điện cho ai đó thì nhận được một tin nhắn.
“Jamie?”
Anh mở tin nhắn ra, khuôn mặt thoáng hiện vẻ kỳ lạ.
“Cái quái gì thế này…”
Tin nhắn chỉ vỏn vẹn một dòng chữ:
[Chơi game này và làm video. Cảm ơn tôi sau.]
“Hử?”
Bên dưới là một tệp đính kèm –
Game Proxy 1.
“Khoan đã, cái gì đây?”
Anh lập tức gọi cho Jamie, nhưng cuộc gọi bị chuyển thẳng vào hộp thư thoại. Idris cau mày – cậu ta không trả lời, mà lại gửi cái game gì thế này?
“Thằng đó điên rồi à?”
Anh gãi má, nhìn lại tệp tin đó. Cuối cùng vẫn vì tò mò, Idris tải game về máy và khởi động. Một giao diện đơn giản hiện ra trước mắt anh.
“…”
Nói là “đơn giản” còn là nói giảm nói tránh.
Chỉ vài dòng chữ trắng trên nền tối, nhìn mà phát chán. Idris thở dài, cầm điện thoại nhắn tin cho Jamie:
[Cái gì đây?]
Anh không phải đợi lâu. Một tin nhắn mới đã đến:
[Là game kinh dị.]
“…Cái gì cơ?”
Idris nhăn mặt lại.
Game kinh dị? Thật sao?
Jamie quên rằng anh từng là chuyên gia Hạng Hai sao? Anh từng đối mặt với đủ thứ đáng sợ ngoài đời thật, giờ lại bảo anh chơi game kinh dị?
“Chắc là đùa.”
Anh nhắn lại cho Jamie:
[Haha, vui thật. Cậu cô đơn à, sao gửi mấy thứ tào lao này?]
Anh lắc đầu, mỉm cười bất lực – đúng kiểu Jamie, toàn mấy trò trêu chọc vớ vẩn.
“Game kinh dị…”
Idris bật cười khẽ, rồi nhắn tin tiếp:
[Lần sau muốn troll tôi thì ít nhất làm giao diện tử tế chút đi. Cái này nhìn lười quá—]
[Không phải đùa. Chơi đi.]
Ngón tay Idris khựng lại. Lông mày anh nhíu chặt.
Không đùa?
Cơn bực bội nổi lên, anh nhìn lại cái giao diện trống rỗng kia. Càng nhìn càng thấy khó chịu.
Ding!
Một tin nhắn mới đến.
[Cậu nghe về ‘Một Ngày Bình Thường Ở Văn Phòng’ chưa? Cùng nhà làm game đó.]
“Cái game rác rưởi đó?”
Idris biết rõ chứ. Sao mà không biết được cơ chứ. Cái game từng nổi rần rần suốt một tháng vì khiến người chơi la hét ầm ĩ.
Vì tò mò, Idris cũng từng chơi thử.
Và rồi anh kết luận:
đó là một thứ rác rưởi.
Một trong những game tệ nhất đời anh từng chơi. Video định làm bị hủy ngay lập tức. Anh còn yêu cầu hoàn tiền, nhưng bị từ chối, mất toi năm đô la. Đối với anh, năm đô cho thứ đó là quá phí.
“Cậu nói cái này cùng một nhà sản xuất à?”
Anh dựa ra ghế, mặt lộ rõ vẻ khinh khỉnh.
“…Thế thì lại càng không muốn chơi.”
Idris nhắn lại ngay lập tức:
[Nếu cùng người làm thì khỏi. Tôi còn việc. Không có gì hay ho thì đừng nhắn nữa.]
Anh gửi tin nhắn xong, ném điện thoại lên giường.
Ding! Ding!
Điện thoại tiếp tục rung lên, nhưng anh phớt lờ. Quá chán với mấy trò nhảm nhí của Jamie, Idris vươn tay định thoát game.
Nhưng khi ngón tay vừa chạm chuột – click! – con trỏ lại đang nằm ngay nút [Bắt đầu].
Màn hình lập tức chuyển cảnh.
“Trời đất.”
Idris cau mày, định di chuột thoát ra, nhưng game đã bắt đầu tải rồi.
Khung cảnh hiện lên: một căn phòng nhỏ, sàn lát gạch cẩm thạch, cầu thang gỗ dài dẫn lên tầng trên, hai bên là những cánh cửa mở toang, phía sau là bóng tối sâu hoắm.
Ánh sáng yếu ớt phủ khắp nơi, khiến không gian thêm phần rờn rợn và lạnh lẽo.
Idris hơi khựng lại.
Đồ họa… không tệ. Không phải hàng đầu, nhưng khá ổn đấy chứ.
Rồi thì –
Một ánh sáng lóe lên. Từ xa vọng lại tiếng bước chân.
Tak. Tak—
Từng nhịp đều đặn, chậm rãi.
Ánh sáng dần lớn, kéo theo một quầng sáng di chuyển giữa màn hình như một chiếc đèn rọi. Nó dừng lại ngay trước ống kính, khiến tầm nhìn bị che khuất hoàn toàn.
Rồi –
Ánh sáng trượt dần xuống.
Một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt trũng sâu hiện ra.
“À, cậu đến rồi.”
Idris nín thở.