Nhà Soạn Nhạc – Yến Sơn Kiều
Chương 44
Nhà Soạn Nhạc – Yến Sơn Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Yến Nghiêu nói sẽ tặng quà, nhưng lại chưa bao giờ hỏi địa chỉ nhà của Tề Hám. Tề Hám không đoán ra được đối phương đang có ý đồ gì, nhưng cũng chẳng bận tâm suy nghĩ nữa, cứ để mặc cậu ấy muốn làm gì thì làm.
“Cậu gầy đi rồi.” Tề Hám đột nhiên nói một câu như vậy khiến Yến Nghiêu đứng hình mất ba giây. Lát sau cậu mới hoàn hồn, hỏi lại: “Vậy mà anh cũng nhận ra được sao?”
Nói đi thì cũng phải nói lại, làm việc quần quật cả nửa tháng trời làm sao không gầy cho được. Nhưng Yến Nghiêu cũng chưa đến mức gầy đến mức người ta chỉ cần nhìn lướt qua là có thể nhận ra ngay, huống hồ người phát hiện ra lại là Tề Hám. Điều đó chẳng phải chứng tỏ suốt thời gian qua anh vẫn luôn ghi nhớ dáng vẻ của cậu trong lòng sao?
Tề Hám không nói gì thêm, nhưng Yến Nghiêu đã cảm nhận được một chút ngọt ngào. Cậu phấn chấn hẳn, hai mắt sáng rực rồi liền hỏi dồn dập: “Vậy anh có thấy mắt em to hơn không? Đường nét có vẻ sắc sảo hơn rồi không?”
“Tẩm bổ đi.” Tề Hám nói.
Ngụ ý là anh thấy em không còn được như trước nữa chứ gì?
Thế là vài hôm sau đó Yến Nghiêu bữa nào cũng ăn thêm cơm. Cậu còn cảm thấy da mình hơi sạm đi nên buổi tối lén lút đắp mặt nạ, thoa kem dưỡng da thì bị Hướng Văn Phi bắt gặp. Cậu ta nheo mắt cười đầy nham hiểm, nói rằng cậu quả nhiên đang yêu, rồi “uy hiếp” Yến Nghiêu phải khai ra người mình thích là ai, nếu không sẽ rêu rao chuyện tiểu đội trưởng lén thoa kem dưỡng da buổi tối cho cả thiên hạ biết.
Yến Nghiêu mặc kệ cậu ta, chỉ đẩy hũ kem về phía Hướng Văn Phi. Thế là Hướng Văn Phi cũng vui vẻ thoa kem cho mình.
Trong lúc thoa kem, Hướng Văn Phi nghe nói Yến Nghiêu được nghỉ một kỳ nghỉ dài ngày, bèn hỏi: “Anh yêu qua mạng thật sao? Vượt ngàn dặm theo đuổi tình yêu sao?”
Đúng vậy, nếu không gặp lại, cậu và Tề Hám sẽ thật sự trở thành bạn qua mạng mất. Yến Nghiêu vừa thu dọn đồ đạc vừa đáp lại một câu: “Nhiều chuyện thế sao không đi làm phóng viên săn ảnh đi?”
Sau khi thu xếp mọi thứ xong xuôi, ngày hôm sau Yến Nghiêu lập tức bay đến thành phố A. Cậu ký gửi một chiếc thùng lớn. Vì không muốn ai đụng vào, cậu đã tự mình chuyển nó vào nhà kho trước. Khi mẹ hỏi đó là gì, Yến Nghiêu phủi phủi vạt áo, đáp: “Bí mật.”
Vì muốn tạo bất ngờ nên Yến Nghiêu không hề báo cho Tề Hám biết là mình đã về thành phố A. Cậu về sớm hai ngày là vì buổi triển lãm âm thanh và hình ảnh. Yến Nghiêu trước giờ không mấy hứng thú với công việc của công ty, nhưng lúc lướt qua danh sách tham dự triển lãm, cậu đã chợt thấy cái tên Thịnh Minh Ngôn.
Thế là cậu liền được sắp xếp tham gia triển lãm với tư cách trợ lý. Giám đốc sản phẩm và giám đốc dự án của công ty cũng có mặt tại đó. Yến Nghiêu mặc áo sơ mi trắng và quần jean đi theo sau các vị giám đốc, trông hệt như một thực tập sinh mới vào công ty.
Yến Nghiêu cầm theo tập tài liệu và sản phẩm mẫu để giới thiệu cho các khách hàng ghé thăm. Những gì cần biết cậu đều nắm rõ, dù sao cũng là sản phẩm của công ty mình nên hiểu rất cặn kẽ. Những vấn đề thực sự không hiểu thì đã có giám đốc sản phẩm trả lời thay.
Yến Nghiêu đang sắp xếp lại sản phẩm ở phía sau, lúc đi ra thì thấy giám đốc đang nói chuyện với một người phụ nữ. Cậu lặng lẽ bước đến bên cạnh giám đốc, vừa kịp nghe thấy tiếng cười có chút ái ngại của người phụ nữ đó: “Ngại quá, tôi không rành những thuật ngữ này lắm, chồng tôi mới là người trong ngành.”
“Không sao, chị muốn hỏi về vấn đề gì? Tôi có thể giải thích một cách đơn giản và dễ hiểu hơn.” Yến Nghiêu đột nhiên xen vào. Giám đốc nhìn cậu, rồi nhường chỗ lại cho Yến Nghiêu.
Yến Nghiêu dùng những lời lẽ đơn giản để trao đổi với người phụ nữ một lúc. Giữa chừng, đối phương nhận một cuộc điện thoại, ngay sau đó một người đàn ông bước tới.
Yến Nghiêu chống một tay lên mặt bàn, cúi đầu loay hoay với mấy món phụ kiện trưng bày trong tủ kính. Thấy người vừa đến, cậu ngẩng đầu, với động tác vẫn lười biếng như thường lệ. Giám đốc đứng bên cạnh khẽ ho khan ra hiệu, nhưng Yến Nghiêu làm như không nghe thấy gì, mắt không chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào Thịnh Minh Ngôn đang đứng đối diện.
Ánh mắt cậu nhìn thẳng đầy sắc bén khiến bất cứ ai cũng không thể nào làm lơ được. Thịnh Minh Ngôn cũng nhìn lại cậu, cặp kính trên sống mũi lóe lên một tia sáng, trên môi nở một nụ cười giả tạo, y hệt như trên các chương trình giải trí. Hắn nói: “Cậu là cậu chủ Yến phải không?”
Người phụ nữ bên cạnh hơi sững sờ: “Đây là…”
Thịnh Minh Ngôn vòng tay qua vai người phụ nữ, nhẹ nhàng giải thích với cô: “Anh từng gặp tổng giám đốc Yến rồi.”
Thấy vậy, Yến Nghiêu cũng không nói thêm lời nào, lại tiếp tục cúi đầu loay hoay với mấy món đồ trưng bày trong tủ. Thịnh Minh Ngôn thấy dáng vẻ kiêu ngạo, thờ ơ của thanh niên cũng không tức giận. Nét mặt vẫn ôn hòa, chỉ có ánh mắt là từ từ lướt từ trên mặt cậu xuống phía dưới.
Trên cổ Yến Nghiêu có đeo một miếng gảy đàn hình tam giác bằng bạc, dưới ánh đèn không thể nhìn rõ chữ được khắc trên đó. Cảm nhận được ánh mắt của đối phương, Yến Nghiêu cảnh giác đưa tay nắm lấy miếng gảy đàn rồi giấu nó vào trong áo.
Lần này, nụ cười của Thịnh Minh Ngôn có vẻ chân thật hơn một chút. Hắn nói: “Cậu chủ Yến cũng thích guitar à?”
Thịnh Minh Ngôn vốn quen thói giấu dao trong nụ cười ngọt ngào, giọng điệu thì mang ý mỉa mai. Yến Nghiêu nhìn lại hắn, cuối cùng cũng lên tiếng phủ nhận: “Tôi không phải cậu chủ Yến, tên tôi là Yến Nghiêu.”
Lời nói của cậu đầy tính công kích. Mặc dù Thịnh Minh Ngôn không hiểu tại sao mới lần đầu gặp mặt mà Yến Nghiêu đã tỏ thái độ xỉa xói đến vậy, nhưng vẻ mặt vẫn giữ được nét hòa nhã của mình. Hắn cũng tự giới thiệu về mình: “Tôi là Thịnh Minh Ngôn. Xem ra, chúng ta đã quen biết nhau từ trước rồi nhỉ.”
“Biết đâu tôi đã quen anh từ lâu rồi thì sao?” Yến Nghiêu đáp lại một câu không đầu không cuối, cũng không giải thích gì thêm.
Thịnh Minh Ngôn nheo mắt cười khẩy nhưng không nói gì. Giám đốc sản phẩm dẫn hắn đi thử vài món đồ, cuối cùng Thịnh Minh Ngôn mua hai sản phẩm rồi rời đi.
Sau khi triển lãm và tiệc tối kết thúc, trời đã tối hẳn rồi. Yến Nghiêu khoác áo ngoài rồi lên xe, mở điện thoại soạn một tin nhắn gửi cho Tề Hám.
Yến Nghiêu: Em thật muốn đến ngày mai ngay lập tức.
Tề Hám: Vậy cậu nên chế tạo một cỗ máy thời gian trước đã.
Yến Nghiêu: Một mình em chế tạo thì chậm lắm, muốn mời thêm một người làm cùng, như vậy sẽ nhanh hơn.
Tề Hám gửi một tấm ảnh, là cảnh đêm có pháo hoa, kèm theo một dòng tin nhắn.
Tề Hám: Đến lúc cậu chế tạo xong thì cũng vừa hay có người bắn pháo hoa mừng hoàn công cho cậu rồi.
Yến Nghiêu: Được, ngày mai em sẽ đến. Chúc anh sinh nhật vui vẻ.
Tề Hám đọc những lời nói có vẻ luyên thuyên của đối phương, đoán chừng Yến Nghiêu đã uống chút rượu, rồi quay người đóng cửa kính và kéo rèm lại.
Người đàn ông quay lại giường, nửa nằm nửa ngồi trên giường xem điện thoại. Pháo hoa bên ngoài đã tàn từ lâu. Sau khi tiếng ồn ào đã tắt hẳn, căn phòng cũng chìm vào tĩnh lặng. Tề Hám mân mê chiếc máy hát đĩa nhỏ đặt ở đầu giường, ngay sau đó, tiếng nhạc du dương vang lên, lấp đầy không gian.
Đúng 12 giờ, điện thoại nhận được vài tin nhắn đến. Lúc này Tề Hám chỉ bật một ngọn đèn bàn để đọc sách, cũng vừa hay đã có chút buồn ngủ, nghĩ bụng sẽ trả lời tin nhắn xong rồi đi ngủ.
Tiếng pháo hoa ồn ào bên ngoài lại vang lên một lần nữa. Rèm cửa đã che kín ánh sáng bên ngoài nên Tề Hám cũng không đứng dậy xem. Anh vừa trả lời xong tin nhắn của Cao Thanh và Ân Dã, định nằm xuống thì điện thoại của Yến Nghiêu reo lên.
Anh vừa nghe máy, giọng nói của Yến Nghiêu đã vội vã vang lên: “Sao lần này anh không ra xem náo nhiệt nữa vậy?”
Giọng Tề Hám trở nên uể oải vì cơn buồn ngủ: “Hửm? Sao thế?”
Nghe giọng người đàn ông lười biếng, Yến Nghiêu dù có sốt ruột đến mấy đi chăng nữa thì khi nói chuyện với Tề Hám, giọng điệu vẫn rất dịu dàng: “Ra ngoài xem chút xíu đi mà.”
Ngay lập tức, Tề Hám đã hiểu ra ý của đối phương. Anh bước xuống giường, kéo rèm và mở tung cửa sổ. Bầu trời đêm đen kịt được tô điểm bằng sắc màu rực rỡ của pháo hoa. Ngoài ra, ở phía bờ sông đối diện, có một bóng người mờ ảo đang giơ cao một tấm biển đèn ghi dòng ‘Chúc mừng sinh nhật’ không ngừng vẫy qua vẫy lại.
Cùng lúc đó, giọng nói của Yến Nghiêu cũng vang lên từ điện thoại, lần này không còn qua tin nhắn nữa. Cậu trịnh trọng nói: “Anh ơi, sinh nhật vui vẻ. Mà không chỉ riêng ngày sinh nhật, ngày nào cũng phải vui vẻ nha.”
Tề Hám lặng lẽ thưởng thức màn pháo hoa, chỉ nói với Yến Nghiêu ba chữ ‘đợi một lát’ rồi lập tức cúp máy, thay quần áo rồi ra ngoài.
Chỉ cần lái xe 10 phút là đến bờ sông bên kia. Yến Nghiêu đã dọn dẹp xong tàn tích pháo hoa, đang đứng đợi. Vừa thấy Tề Hám đến, thanh niên lập tức nở một nụ cười hoàn mỹ, nhưng mím môi nén cười không được, liền bật cười thành tiếng. Tề Hám dường như cũng bị lây nụ cười của cậu, khóe môi cũng khẽ cong lên, nói: “Cỗ máy thời gian của cậu nhanh thật đấy.”
Yến Nghiêu sờ lên mặt mình. Trời quá tối nên cậu chỉ nhìn thấy những đường nét mơ hồ của Tề Hám. Cậu từ từ tiến lại gần hai bước. Khi khoảng cách được rút ngắn, cậu để ý thấy Tề Hám ra bờ sông giữa đêm hôm mà ăn mặc có vẻ phong phanh. Yến Nghiêu bèn tháo chiếc mũ len màu đen trên đầu mình, dùng tay nong rộng ra rồi nhẹ nhàng đội lên đầu người đàn ông.
Vì Yến Nghiêu đến gần, Tề Hám cũng nhìn rõ mặt cậu, thấy vệt nước lấp lánh thoáng qua trên má Yến Nghiêu, nghe cậu nói khẽ: “Lần này thật sự đã lâu không gặp rồi.”
Tề Hám “ừm” một tiếng, hỏi ngược lại: “Lần này lại khóc vì cái gì?”
Yến Nghiêu nhìn những lọn tóc của Tề Hám đang bị gió thổi bay, cười nói: “Vì vui ạ. Dù sao thì… em đã luôn luôn, luôn luôn rất nhớ anh.”
Cậu lặp lại chữ ‘luôn’ tới bốn lần, như thể một lần là không đủ để diễn tả nỗi nhớ của mình trong suốt thời gian qua, mà cảm xúc chỉ có thể giãi bày qua lời nói trực tiếp.
Nghe vậy, Tề Hám khẽ nhấc tay, hỏi Yến Nghiêu: “Ôm một cái nhé?”