Chương 9: Về quê ăn Tết

Nhà Soạn Nhạc – Yến Sơn Kiều

Chương 9: Về quê ăn Tết

Nhà Soạn Nhạc – Yến Sơn Kiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Yến Nghiêu liếc nhìn bàn tay Tề Hám. Bàn tay của anh rất thu hút ánh nhìn, những ngón tay thon dài trông như dài hơn người khác cả một đốt, tuy gầy nhưng không hề xương xẩu, mu bàn tay còn nổi rõ những đường gân xanh, trông rất mạnh mẽ.
Tề Hám lau khô những giọt nước còn sót lại trên tay, uống nốt chút nước trong chai rồi bóp dẹt chai. Yến Nghiêu nhìn theo hành động ấy, hỏi: “Chẳng lẽ anh có người yêu rồi?”
“Đây không phải là chuyện cậu cần quan tâm.” Tề Hám đứng dậy, ném chai nước đã bị bóp dẹt vào thùng rác.
Yến Nghiêu cũng đứng dậy, suy nghĩ hai giây rồi thốt ra một câu khiến đối phương bất ngờ: “Anh họ tôi là trai thẳng.”
Tề Hám nghiêng đầu nhìn cậu. Thấy vẻ mặt nghiêm túc của đối phương, đột nhiên anh cảm thấy hơi buồn cười, khóe môi cũng khẽ cong lên.
Đối diện với nụ cười có phần trào phúng của người đàn ông, Yến Nghiêu mới ngộ ra bản thân vừa nói một câu rất ngớ ngẩn. Cậu cảm thấy hơi ngượng, bèn khẽ lẩm bẩm: “Tôi còn đang tự hỏi mắt mũi anh để đâu vậy, anh họ tôi là trai thẳng rành rành như thế mà cũng không nhìn ra được.” Yến Nghiêu sờ mũi, sau đó lại hỏi nhỏ: “Vậy rốt cuộc là anh có hay chưa?”
“Có thì sao, mà không có thì sao?”
Yến Nghiêu im lặng một lúc rồi mới kiên quyết đáp: “Tôi biết là anh chưa có.”
“Ồ,” Tề Hám đáp một tiếng, ngoài ra không có thêm phản ứng nào.
Một đồng đội ở cách đó không xa gọi Yến Nghiêu chuẩn bị về trạm. Cậu không nán lại nữa, chỉ vẫy tay chào Tề Hám: “Tôi về trước đây.”
Tề Hám gật đầu.
Sau khi họ về đội, Tề Hám đến tiệm xăm của Cao Thanh, vừa vào tiệm đã bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Lâm Băng thấy anh thì hơi sững lại, sau đó mỉm cười coi như chào hỏi. Cao Thanh đang bận tìm kiếm thứ gì đó ở bên cạnh, liếc anh một cái: “Ông lớn đến đây có việc gì không đấy?”
Trong tiệm mở sẵn máy sưởi, Tề Hám thấy hơi ngột ngạt nên cởi áo khoác, tiện tay vắt lên ghế sofa: “Đến rủ mày đi mua đồ Tết.”
Cao Thanh lấy một hộp khuyên lưỡi, mở ra cho Lâm Băng xem rồi đáp lại một câu: “Mày tìm tao thì có ích gì, vài hôm nữa tao đóng cửa về quê rồi.” Tề Hám còn chưa kịp đáp, Cao Thanh đã chặn họng anh bằng một câu khác: “Với lại, mày một thân một mình thì mua đồ Tết làm gì? Hay về thành phố A ăn Tết đi, ở đây vắng vẻ quá.”
Tề Hám đã định sẵn thời gian, bèn nói: “Ăn Tết xong sẽ quay về.”
Cao Thanh ngớ người ra, “Ồ” một tiếng rồi nói: “Vậy lát nữa đi trung tâm thương mại nhé.”
Đợi Lâm Băng chọn xong một chiếc khuyên lưỡi đính đá nhỏ màu hồng nhạt, Cao Thanh đeo găng tay vào, thành thục khử trùng và chuẩn bị dụng cụ. Thấy đối phương đang làm việc, Tề Hám lùi lại ngồi xuống ghế sofa chờ.
Xong việc, Cao Thanh đi cùng anh đến trung tâm thương mại để mua đồ Tết. Trung tâm thương mại ngập tràn sắc đỏ rực rỡ, loa phát những bài hát mừng năm mới rộn ràng, vui tươi. Cao Thanh nhìn Tề Hám chọn vịt muối với lạp xưởng, nghi hoặc hỏi: “Mày có biết nấu không đấy?” Hỏi xong lại cảm thấy không nên hỏi như vậy, bèn sửa lại: “Mày nấu xong có ăn nổi không?”
Tề Hám: “…”
Cao Thanh vỗ vai anh: “Nếu mày thật sự không muốn về, hay là sang nhà tao ăn Tết đi?” rồi dùng cùi chỏ huých nhẹ anh, “Mày ở đây thân cô thế cô không thấy đáng thương à?”
Tề Hám vẫn cúi đầu xem bảng thành phần của gói vịt muối trên tay, lạnh nhạt đáp: “Mày cứ làm cho nội tâm của mình phong phú lên một chút thì sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.”
Cao Thanh cảm thấy mình đang bị thằng bạn thân mỉa mai, bực bội giật lại gói vịt muối từ tay Tề Hám rồi đặt lên kệ, không nói không rằng cứ thế đẩy Tề Hám ra ngoài.
Tề Hám đứng yên không nhúc nhích: “Nói đi.”
Cao Thanh đẩy không nổi nên đành buông tay, cười nói: “Vậy thì đừng mua nữa. Tao đưa mày về nhà ăn Tết với tao, sẵn tiện cho mày ở biệt thự ở quê luôn.”
Thấy đối phương đã nói đến hai lần, Tề Hám cũng không tiện từ chối nữa, chuyện này cứ vậy mà được quyết định.
Gần đến Tết, Ôn Tinh cũng vội về. Bài hát vẫn chưa hoàn thành, nếu cố gắng làm cho kịp trong thời gian ngắn sẽ ảnh hưởng đến chất lượng, nên đành phải bất đắc dĩ tạm gác lại. Dù sao thì việc trao đổi qua mạng sau này cũng không khó khăn, vả lại phần khung sườn cơ bản cũng đã gần như hoàn tất.
Tề Hám tranh thủ lúc Ân Dã chưa đóng cửa quán về quê mà ghé qua vài lần. Khác với Cao Thanh, anh ta lại khuyên Tề Hám về nhà, dù sao thì ba mẹ cũng lớn tuổi rồi, họ có cằn nhằn gì thì cứ tai này vào tai kia ra, đừng để tâm là được.
Nói thì dễ mà làm thì khó. Tề Hám đặt tay lên quầy bar, lơ đãng gảy đàn Kalimba, để những giai điệu du dương vang lên trong tay, vừa làm vừa nói: “Những chuyện họ cằn nhằn không giống nhau.”
Nghe vậy, Ân Dã cũng biết ý nên không xen vào chuyện của anh nữa. Như đột nhiên nhớ ra điều gì đó, Ân Dã “Ê” một tiếng, rướn người về phía trước, hai tay chống lên quầy bar, cúi xuống nhìn Tề Hám đang ngồi bên cạnh và hạ giọng nói: “Dạo này có một cô bé ngày nào cũng đến, lần trước gặp Cao Thanh một lần, thế là từ đó ngày nào cũng đến đây ngồi chờ.”
Tề Hám hỏi: “Có lúm đồng tiền sao?”
Ân Dã thẳng người dậy, nhớ lại một chút, “Hình như đúng là có thật.”
Nghe đối phương nói vậy, Tề Hám biết ngay đó chính là Lâm Băng. Cô nhóc có tính tình hiền hòa, lòng dạ lương thiện, nên tâm tư và mục đích đều hiện rõ trên mặt. Nhưng xem ra Cao Thanh hiện tại vẫn chưa có ý gì, thái độ vẫn lạnh nhạt như trước.
Chẳng bao lâu sau, Ân Dã đóng cửa quán về quê, trước khi đi còn đưa cho Tề Hám và Cao Thanh hai chai rượu rồi đeo ba lô lên máy bay rời đi. Chỉ còn lại hai người bọn họ nhìn nhau, Cao Thanh thì không giống Tề Hám, không phải vội vàng mua vé tàu xe, chờ đến một tuần trước Tết mới đóng cửa quán rồi lái xe chở Tề Hám thẳng về quê.
Quê của hắn là một ngôi làng, nhưng bây giờ đã chẳng còn giống làng nữa. Sau khi nơi này được khai thác thành khu du lịch, cả làng biến thành một khu nghỉ dưỡng, giá đất lập tức tăng vọt gấp đôi, dưới chân núi toàn là biệt thự và nhà kiến trúc phương Tây.
Cao Thanh được ông bà ngoại nuôi nấng, nên đương nhiên là về nhà ông bà ngoại. Hắn nói là biệt thự lớn quả thật không sai, đây đúng là căn biệt thự lớn nhất trong làng, lại thêm một khoảng sân rộng được ông bà trồng đầy rau củ, hành, gừng, tỏi. Trong nhà tràn ngập không khí học thuật, đâu đâu cũng thấy bút mực. Cao Thanh trước đây từng thuận miệng nhắc đến việc gia đình có truyền thống thư pháp, không ngờ lại đúng là một gia đình có truyền thống học hành lớn đến như vậy.
Ông bà vốn thích sự náo nhiệt, sớm nghe nói Cao Thanh sẽ đưa bạn về nên đã chuẩn bị không ít đồ ăn thức uống, lại còn thân thiết bước đến nắm tay anh, niềm nở hỏi han.
Tề Hám đáp lại sự nhiệt tình của ông bà một chút, sau đó lúc ra xe lấy hành lý để dọn dẹp thì vừa hay gặp một cặp vợ chồng bước vào.
Cao Thanh lập tức lễ phép chào: “Cậu, mợ ạ.” Tề Hám cũng chào theo: “Bác trai, bác gái ạ.”
Cả hai đều tươi cười rạng rỡ. Người đàn ông trông rắn rỏi, tuấn tú, toát ra phong thái của một nhà lãnh đạo, một ông chủ lớn. Người phụ nữ tuy không phải đại mỹ nhân nhưng lại rất có duyên, khí chất hơn người.
Cao Thanh ghé tai nhắc nhỏ: “Đây là ba mẹ Yến Nghiêu đó.”
Tề Hám không mấy để tâm, nhưng vẫn rất khiêm tốn và lễ phép với người lớn tuổi. Anh tự giới thiệu: “Cháu tên Tề Hám, mấy hôm tới làm phiền hai bác rồi ạ.”
Bố mẹ Yến Nghiêu vô cùng thân thiện, vội xua tay bảo không phiền chút nào, nhà cửa có thêm người càng thêm náo nhiệt.
Cao Thanh mở cốp xe lấy ra một chiếc ba lô: “Mợ ơi, cho cậu ấy ở trên gác xép được không ạ? Chính là phòng của Yến Nghiêu, cậu ấy cũng quen Yến Nghiêu.”
Vốn dĩ anh cảm thấy Yến Nghiêu và ba mẹ không giống nhau, ba mẹ cậu ta quý phái bao nhiêu thì Yến Nghiêu lại hoang dã bấy nhiêu. Khi nghe Cao Thanh nói đối phương cũng quen Yến Nghiêu, bà có vẻ hơi phấn khích, nụ cười cũng đặc biệt thân thiện. Bà nói với Tề Hám: “Chỉ cần cháu không phiền là được, bác không có ý kiến gì.”
Tề Hám phát hiện khi mẹ Yến cười trông rất giống Yến Nghiêu, thậm chí ngay cả độ cong nơi khóe mắt cũng không khác gì. Anh hỏi: “Yến Nghiêu không về sao ạ?”
Ba Yến xách vali từ trên xe xuống, nói: “Nó làm gì có được nghỉ. Hai đứa quen nhau thì ở phòng nó cũng thoải mái hơn.”
Tề Hám hiểu ra, lại nói thêm một lần nữa: “Làm phiền hai bác rồi ạ.”
Cao Thanh đeo ba lô của Tề Hám lên vai: “Được rồi, mau lên lầu dọn dẹp đi.”
Phải công nhận, căn biệt thự rộng mấy trăm mét vuông đúng là lớn thật, ngay cả gác xép cũng đầy đủ tiện nghi. Thế nhưng, căn phòng không thực sự giống như có người ở thường xuyên. Tuy không bám bụi và đồ đạc được sắp xếp gọn gàng, nhưng lại thiếu đi hơi người.