Cô Ấy Nói Không Quen

Nhầm Số Rồi! - Sơ Li

Cô Ấy Nói Không Quen

Nhầm Số Rồi! - Sơ Li thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cô ấy nói không quen, vậy thì là không quen.”
Kinh Bắc vào mùa đông tuyết phủ trắng xóa, ven đường tuyết đọng lại đến mắt cá chân.
7 giờ sáng, đường chân trời dần dần ửng màu cam dịu nhẹ, hòa quyện vào ánh đèn đường.
Từ Mạt đi ra từ một quán tạp hóa, hai tay mở hộp nhựa, túi ni lông đỏ căng phồng treo lủng lẳng trên cổ tay, tay áo bị kéo lên, lộ ra một đoạn cánh tay, cũng chẳng sợ lạnh. Vừa đi vừa ăn suốt quãng đường, mới rời khỏi quán tạp hóa được trăm mét, cô đã ăn hết cuộn bánh sữa to bằng nửa nắm tay.
No khoảng tám phần, Từ Mạt hài lòng cất phần còn lại vào túi, chỉnh lại tay áo rồi nhanh chóng đi về nhà.
Dưới lầu khu dân cư, các cô chú lớn tuổi đang tập thể dục: phụ nữ nhảy múa, đàn ông chơi cờ, cũng có lúc đôi bên cùng nhau tập thái cực quyền.
Thấy Từ Mạt đi ngang qua, bọn họ nhiệt tình chào hỏi.
“Tiểu Từ hôm nay có bận không? Bữa trưa đến nhà bác nhé, cháu gái nhà bác cũng nhớ cháu đấy!” Bác gái cười tươi từ nhóm nhảy ra, vội gọi Từ Mạt lại.
Từ Mạt cười, xua tay: “Hôm nay cháu bận rồi, hôm khác cháu tới nhà bác nhé.”
Bên này còn chưa nói chuyện xong, thì mấy ông cụ chơi cờ tướng bên kia đã lớn tiếng gọi: “Tiểu Từ! Cuối cùng cũng gặp cháu rồi, ông muốn nhờ cháu một việc.”
Từ Mạt đáp lại: “Ông đợi cháu chút ạ, cháu qua ngay đây!”
Như sợ Từ Mạt quay đầu đi luôn, bác gái kéo Từ Mạt lại, nói: “Chúng ta chuẩn bị một buổi tụ họp vào cuối tuần, Tiểu Từ, cháu nhất định phải đến nhé!”
“Nếu như không bận, cháu nhất định sẽ tới giúp.” Từ Mạt vỗ nhẹ vào tay bác gái.
Bên kia còn ông cụ đang chờ, Từ Mạt trả lời bác gái xong liền chạy tới.
“Ông Ngô, có chuyện gì thế ạ?” Từ Mạt hỏi.
Ông cụ lấy điện thoại từ trong túi ra: “Bác gái cháu với mấy người kia, bọn họ lập một tài khoản mạng xã hội, có thể xem video, cũng có thể đăng video, ông cũng lập một cái, nhưng đến đoạn xác minh thì ông không hiểu phải làm thế nào.”
Từ Mạt nhận lấy điện thoại di động, thao tác mấy lượt, hướng dẫn ông cụ nhìn vào camera làm theo những động tác được chỉ thị, trong vòng 3 phút đã xong.
“Những thứ này chúng ta loay hoay mãi nửa ngày mà chẳng biết làm, vẫn là phải dựa vào cháu thôi.” Ông cụ thấy tài khoản có thể sử dụng bình thường, cười mãn nguyện.
Từ Mạt cẩn thận, ẩn bớt thông tin cá nhân mới trả lại điện thoại cho ông cụ.
Cô khẽ mỉm cười: “Chuyện nhỏ mà, ông Ngô đừng khen cháu quá lời như thế.”
Vừa dứt lời, mấy ông lão bên cạnh nghe tiếng cũng kéo đến, họ cũng cần xác thực, Từ Mạt đành nán lại lâu hơn một chút, giúp mọi người lập tài khoản.
Thời điểm dịch Covid, Từ Mạt ở nhà để chuẩn bị cho kỳ thi thạc sĩ, đã đăng ký làm tình nguyện viên cho khu dân cư.
Chỗ này là khu dân cư dành cho người lớn tuổi, đại đa số là những ông bà lão đã nghỉ hưu, Từ Mạt trẻ tuổi, tiếp xúc nhiều lần với mọi người, các ông bà, cô bác trong khu đều thích tìm cô.
Sau đó, thi đỗ thạc sĩ rồi, mọi người còn tổ chức tiệc chúc mừng cho cô, Từ Mạt đều ghi nhớ trong lòng, chỉ cần họ có việc cần cô giúp, cô sẽ không chút do dự mà giúp đỡ.
Kiên nhẫn giải quyết xong vấn đề của các ông, để kịp trước 9 giờ, Từ Mạt vội vàng chạy về nhà.
Vừa vào nhà, cô nhỏ từ bếp đi ra, nhận lấy túi đồ rồi lại vào bếp, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Đi ngay cái tiệm gần đây mua đồ ăn thôi mà cũng mất đến cả tiếng đồng hồ.”
“Cũng không có việc gì gấp mà.” Từ Mạt đi vào bếp giúp một tay.
Cô nhỏ quăng ánh mắt sắc lẹm về phía cô: “Chuyện của chị cháu thì không phải là chuyện à?”
Từ Mạt nhớ trưa nay 12 giờ phải mang cơm trưa cho chị gái, nói: “Sẽ kịp mà.”
“Cháu phải quan tâm đến bản thân nhiều hơn, ngày trước, cháu làm tình nguyện viên của khu dân cư, họ nhờ vả cháu thì không nói làm gì, giờ cháu sớm đã không làm rồi, sao giờ vẫn ngốc nghếch cứ sán lại làm gì.” Cô nhỏ nói: “Lỡ như họ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, con cái họ đến gây chuyện, vậy làm thế nào?”
“Cô ơi, cô đừng nghĩ nhiều.” Từ Mạt cười mỉm, ngược lại, lại không hề cảm thấy những người lớn tuổi trong khu sẽ làm liên lụy đến mình, cũng rất sẵn lòng giúp đỡ họ những việc lặt vặt.
Năm cô học đại học năm thứ tư, thi trượt thạc sĩ, khi đó ở nhà ôn thi, không có thu nhập, tài chính có phần eo hẹp, là những người ở đây và quản lý khu dân cư đề nghị thuê cô làm nhân viên thời vụ, còn mời cô về làm gia sư cho trẻ con trong nhà, giúp cô thoát khỏi cảnh túng thiếu.
Lần trước lúc giải thích, cô nhỏ chỉ nói cô có lòng tốt quá mức, thế nên cô dứt khoát không giải thích thêm, cũng hiểu vì sao cô nhỏ lại đề phòng như vậy, dẫu sao bà ấy cũng chưa tiếp xúc với những người lớn tuổi đó.
“Một người trẻ tuổi, lại còn đang học thạc sĩ, cả ngày cứ quanh quẩn với mấy người lớn tuổi thì được lợi gì.” Cô nhỏ lầm bầm.
Từ Mạt cũng không giận, cô cười gượng.
“Nhài Nhài, không phải cô nhiều lời, cháu cũng nên suy nghĩ kỹ càng về chuyện của mình.” Cô nhỏ đẩy Từ Mạt đi ra, không muốn cô động tay vào, nhanh tay rửa rau.
Từ Mạt không giúp được gì, chỉ có thể đứng dựa vào tường, nói: “Kỳ thi quốc gia cháu trượt rồi, sau đó còn kỳ thi tỉnh và thi nghề, cháu cũng sẽ thi thử, còn có tuyển thẳng, cháu cũng sẽ cố gắng.”
Nói về những kỳ thi sắp tới, lông mày cô hơi nhíu lại vì buồn, khóe môi mím chặt.
Tinh thần cô lập tức sa sút, vẻ mặt đờ đẫn.
Cô nhỏ dừng tay, nghiêng đầu, ánh mắt không hài lòng: “Ai nói chuyện thi cử cùng cháu, bảo tàng quốc gia và viện nghiên cứu đều là những nơi khó thi đỗ, mọi người ở nhà sẽ không trách cháu đâu.”
Yêu cầu của người nhà đối với Từ Mạt không cao, nhưng cô thì khác.
“Tháng trước cháu đã tìm được công việc, cháu định sẽ vừa làm vừa thi.”
Từ khi 18 tuổi, toàn bộ sinh hoạt phí và học phí của Từ Mạt là chị gái cô chu cấp. Bây giờ cô trượt kỳ thi quốc gia, không thể cứ ở nhà ôn thi mãi được, cô cũng muốn giảm bớt gánh nặng cho chị gái.
Đối với cô nhỏ, công việc ổn định mới là tốt nhất. Vì để cho bà ấy yên tâm, Từ Mạt còn nói: “Gần đây cháu nhận công việc giảng dạy cho một trường tiểu học, tuần sau cháu cùng họ đi tham gia cuộc thi.”
“Cũng không phải.” Cô nhỏ lộ ra vẻ mặt khổ sở.
Một lúc sau, bà như đã hạ quyết tâm, xoa tay, nhìn thẳng vào Từ Mạt: “Nhài Nhài, cô nhỏ đặc biệt đi một chuyến từ quê lên đây, một là muốn thăm chị cháu, hai là muốn khuyên cháu. Ba cháu tái hôn, có thêm em trai, ông ấy cũng không dư dả, mọi chi phí đại học của cháu đều do chị gái cháu gánh vác, cháu muốn học thạc sĩ, con bé cũng hết lòng ủng hộ, cháu sắp tốt nghiệp rồi, cũng tìm được công việc rồi…Chị cháu cũng vất vả lắm, gặp được nhà chồng hiểu chuyện như vậy cũng hiếm có, cháu không nhanh chóng ổn định, con bé lại luôn lo lắng, chuyện của mình cũng chẳng màng tới. Nhà trai đã muốn bàn chuyện cưới hỏi, mấy lần gọi điện giục hai nhà gặp mặt, những lời này họ nói ra thì không tiện, chỉ có cô mới có thể nói, cháu đừng chê cô nói chuyện khó nghe.”
Từ Mạt đứng sững người, thậm chí muốn cười gượng cũng không cười nổi.
Nói tới chị gái, cô không thể giả bộ bình tĩnh, lại càng không thể né tránh câu hỏi mà cô nhỏ đã đặt ra trắng trợn.
“Cháu…đã tính toán xong rồi, tháng sau có lương cháu sẽ dọn ra ngoài, ở gần với chỗ làm, đi lại thuận tiện.” Từ Mạt cố nặn một nụ cười, giả vờ như mình rất thoải mái.
Cô nhỏ nhíu mày: “Không được, lộ liễu thế thì, cháu nghĩ chị cháu không đoán ra được à? Chẳng lẽ con bé không nghi ngờ gì nhà chồng tương lai à? Tính tình con bé cứng rắn, nếu làm ầm lên, gây hiểu lầm, rồi ồn ào hủy hôn thì phải làm sao?”
Trên mặt Từ Mạt thoáng hiện vẻ hoảng hốt, vội cam đoan: “Cháu sẽ xử lí tốt chuyện này, cô nhỏ yên tâm đi.”
Bạn trai của chị là người rất tốt, Từ Mạt không muốn vì mình mà ảnh hưởng đến tình cảm của hai người.
Cô nhỏ than thở, chân thành nói: “Cháu đấy, làm việc cứ hấp tấp, yên tâm làm việc, cũng sớm ổn định gia đình đi, phải vững vàng trong mọi chuyện, nếu không chị cháu không thể nào yên tâm được.”
Từ Mạt yên lặng nghe, không phản bác bất kỳ câu nào.
Mặc dù cô làm việc có phần chậm chạp, lại còn dè dặt, nhưng cô hiểu một đạo lý, đó là vấn đề ở đâu thì phải giải quyết ở đó.
Bên cạnh cũng đang có người theo đuổi, có lẽ cũng nên cân nhắc chuyện kết hôn.
Mười giờ rưỡi.
Từ Mạt đúng giờ thay áo phao, quấn kỹ khăn quàng cổ, xách hộp giữ nhiệt ra cửa.
Từ khu dân cư đến khu trượt tuyết phải ngồi tàu điện ngầm mất 1 tiếng.
Bước vào tàu điện, Từ Mạt nép vào một góc xem tài liệu giảng dạy trên điện thoại.
Công việc mới tìm được này là làm trợ giảng cho một trường học, giáo viên cô hỗ trợ chuyên dạy về nhuộm vải thủ công. Đây là một lĩnh vực mà trước đây cô chưa từng tiếp xúc. Tuy nhiên, vị trí trợ giảng môn ngữ văn đã kín chỗ, cô nhận được thông báo chuyển sang vị trí khác, hơn nữa vì đang rất cần một công việc để nuôi sống bản thân, cô không chút ngần ngại liền đồng ý.
Nhìn vào những bức ảnh sống động trong tài liệu, Từ Mạt không tài nào hình dung được làm sao để nhuộm một tấm vải trắng thành màu xanh lam xinh đẹp như thế, không có kinh nghiệm thực tế nên cô có chút lo lắng về buổi thử việc sắp tới.
Từ trạm tàu điện đi ra, gió lạnh táp thẳng vào mặt, Từ Mạt ôm hộp giữ nhiệt, vùi nửa gương mặt vào khăn quàng, cẩn thận bước trên tuyết về phía trước.
Khu trượt tuyết ở ngoại ô, vì là ngày thường nên khách du lịch không nhiều lắm, nhìn một khoảng trắng xóa, thỉnh thoảng có thể thấy một vài chấm màu sắc đang trượt trên đó.
Dựa theo định vị mà chị gái gửi tới, Từ Mạt theo hướng dẫn của nhân viên đi vào khu trượt tuyết.
Từ xa cô không nhìn thấy chị gái, chỉ thấy một cô gái ngồi trên xe lăn, nhìn sân trượt tuyết đến ngẩn người, trông có vẻ hơi kỳ lạ.
Cô đang định lấy điện thoại ra hỏi, nhìn thấy tin nhắn một phút trước chị gái gửi đến.
Chị gái: [Chị về phòng làm việc lấy tài liệu, em đến rồi thì cứ đứng đó đợi chị một chút.]
Từ Mạt vốn định nhờ nhân viên đưa, nhưng lại sợ chị bận rộn quên ăn, lỡ đau dạ dày thì phiền, định quay vào phòng đợi.
“Này chị ơi, chị tìm bác sĩ Từ sao?” cô gái trên xe lăn quay đầu qua, ngẩng mặt lên, “Đem đồ ăn cho cô ấy à?”
“Ừm…tôi là em gái của bác sĩ Từ Mộc Cận, chào em.” Từ Mạt chỉ đành bước tới.
Cô đoán người này hẳn là vị khách khiến chị cô đau đầu, nhưng vì thù lao họ đưa ra quá cao nên không thể không tiếp tục phục vụ.
Chị cô là chuyên viên vật lý trị liệu thể thao, khách hàng của chị đều là vận động viên. Thật khó tưởng tượng được cô gái đang ngồi trên xe lăn này là người tham gia thi đấu thể thao.
“Tôi không mang điện thoại, chị gọi người đẩy tôi vào trong, thuận tiện thay tôi nói với bác sĩ Từ một tiếng.” Cô gái dựa vào xe lăn, ra lệnh cho Từ Mạt.
Từ Mạt ngại ngùng, đứng sau lưng cô gái nói: “Tôi sẽ chờ chị ấy cùng với em nhé.”
Trần Mịch Thanh không nói, khóe miệng hơi giật: “Bên ngoài lạnh chết đi được, nếu như muốn đẩy tôi đến sân trượt tuyết để kích thích ý chí chiến đấu thì ít nhất cũng phải cho tôi cái túi chườm ấm chứ!”
Từ Mạt thấy mặt cô gái đỏ bừng, sợ có chuyện không hay, vội vàng bỏ hộp giữ nhiệt vào lòng cô gái: “Ôm đi cho ấm.”
Trần Mịch Thanh hừ một tiếng: “Đẩy tôi trở về.”
“Cái này phải hỏi qua chị tôi.” Từ Mạt ngại can thiệp vào chuyện điều trị.
Trần Mịch Thanh nhìn hộp giữ nhiệt với hoa văn có phần quê mùa đang ôm trong lòng, thầm nghĩ hai chị em sao mà cứng nhắc như nhau: “Tôi không biết, tôi đã gọi điện cho cậu tôi rồi, lát nữa cậu ấy sẽ đến đón tôi.”
Trong lòng cô ấy chỉ mong viện binh mình gọi trước đó mau chóng đến, ở đây thêm một giây nữa Trần Mịch Thanh cũng không chịu nổi.
Từ Mạt không tiếp lời, người khác đi đâu cũng không phải là chuyện cô có thể kiểm soát được.
Đứng không thế này cũng nhàm chán, Trần Mịch Thanh bắt đầu tán gẫu: “Cậu của tôi ấy à, rất giỏi nhé, ngày trước là nhà ngoại giao, bây giờ tự mình kinh doanh, làm ăn phát đạt. Lát nữa tôi giới thiệu cho chị làm quen.”
Nói về người nhà, trên mặt Trần Mịch Thanh ánh lên vẻ tự hào.
Từ Mạt nghe được ba chữ “Nhà ngoại giao” liền khựng người, tim đập loạn xạ.
Họ Trần, nhà ngoại giao, cô nghĩ ngay đến người nào đó.
Nhưng trái đất rộng lớn như thế, chắc sẽ không trùng hợp đến vậy đâu.
Cô nhanh chóng trở lại bình thường, tiếp tục lẳng lặng làm người nghe.
Đứng được vài phút, chân bắt đầu lạnh, Từ Mạt thầm nghĩ thà quay vào trong phòng còn hơn, thật sự lạnh chết đi được rồi.
Từ Mạt đang muốn đề nghị, Trần Mịch Thanh rướn cổ nhìn về phía xa, bỗng nhiên reo lên.
“Cậu! Ở đây! Nhanh lên nào!”
Trần Mịch Thanh hét to với người đàn ông ở phía xa kia, suýt chút nữa vì kích động mà làm rơi hộp giữ nhiệt đang ôm.
Từ Mạt theo bản năng quay đầu nhìn.
Bất ngờ và không kịp đề phòng, khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ hiện ra trước mắt.
Trong nháy mắt, đầu óc cô trống rỗng.
Người đàn ông bước về phía này, khoác chiếc áo phao dài, dáng người cao lớn, sải bước tiến tới. Cả người toát lên vẻ lạnh lùng như hòa làm một với băng tuyết.
Gương mặt thờ ơ, lạnh nhạt, tạo cảm giác xa cách, đầy kiêu ngạo, khiến người ta vô thức trở nên căng thẳng, chỉ dám đứng từ xa dè dặt.
Là Trần Thời Vĩ.
Người mà cả đời này Từ Mạt không nghĩ sẽ gặp lại.
Giờ phút này chạm mặt, cô chỉ muốn trốn.
Mùa đông tĩnh lặng, tuyết trắng nối dài đến chân trời, khu trượt tuyết rộng lớn mênh mông, hoàn toàn không có chỗ trốn cho Từ Mạt.
Từ Mạt không tài nào làm như không có chuyện gì xảy ra, nhưng nét mặt lại vô cùng gượng gạo.
Trần Mịch Thanh vốn định giới thiệu một chút nhưng lại phát hiện ra điều gì đó không đúng, ánh mắt đảo qua hai người một vòng.
Cô ấy hỏi Từ Mạt: “Sao thế? Chị quen biết à?”
Từ Mạt cúi đầu, giọng nói lí nhí như muỗi kêu, vội vàng chối: “Không, không quen.”
Người đàn ông càng lúc càng gần, tâm trạng bồn chồn sợ hãi như lưỡi dao sắc bén rạch toang lồng ngực cô, tuôn trào mãnh liệt.
Phản ứng theo bản năng, cô trốn sang phía bên kia xe lăn, cố gắng giữ khoảng cách.
Trần Mịch Thanh bị sự khác thường của Từ Mạt làm cho khó hiểu, người tinh ý cũng nhìn ra cô cố ý tránh né, mà tránh cái gì, tất nhiên là tránh người vừa mới đến rồi.
Cô ấy ngẩng đầu, nhìn về phía người cậu mới đến.
Đáy mắt người đàn ông hiện lên tia lạnh lẽo, ánh mắt lướt qua người phụ nữ.
Rất nhẹ, rồi nhanh chóng rời đi.
Bịt tai trộm chuông, tự mình dối mình.
“Chuyện gì thế? Cậu, hai người quen nhau à?” Trần Mịch Thanh hạ giọng hỏi.
Trần Thời Vĩ khẽ hừ một tiếng, giọng nói trầm lạnh, ẩn chứa vài phần khó đoán.
Anh nói: “Cô ấy nói không quen….Vậy thì là không quen đi.”