Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử
Chương 12: Dâng Hết Tình Yêu
Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Ôi… đệ, anh làm gì thế, dọa ta sợ muốn chết.”
Trương Cảnh vừa bước vào cửa, đèn còn chưa kịp bật, đã bị người phía sau ôm chặt lấy cổ, cắn vào vành tai cậu một cái thật mạnh.
Trương Cảnh nổi hết da gà, quay người sờ vào người sau lưng, cười nói: “Sao anh không chờ em mở đèn? Anh đến từ bao giờ?”
Bên tai vang lên giọng trầm thấp đầy gợi cảm, xen lẫn tiếng thở dốc đầy dục vọng: “Lúc chiều. Sao em về trễ thế?”
“Sao anh không gọi cho em?” Trương Cảnh quay lại, ôm chặt người phía sau, vội vã tìm kiếm đôi môi của Quý Đông Huân trong bóng tối.
Quý Đông Huân thò tay vào áo thun cậu, siết chặt eo cậu, cắn môi cậu, giọng trầm giọng nói: “Tiểu Cảnh, anh muốn em…”
Câu nói ấy khiến tim Trương Cảnh như tan chảy, cậu ghì đầu Quý Đông Huân sát vào mình, như muốn hòa làm một.
Trong bóng đêm, hai người kề sát nhau, chỉ ước có thể khắc ghi hình bóng của nhau vào lòng, yêu nhau đến quên mình.
“Bảo bối,” Quý Đông Huân ép Trương Cảnh vào tường, dùng vai và hông ghì chặt cậu, giọng khàn khàn: “Muốn anh không? Nói đi…”
Bàn tay Trương Cảnh không ngừng vuốt ve đường cong trên thắt lưng anh, lưu luyến không rời, mắt hơi híp nhìn người trước mặt, hung hăng nói: “Anh đi năm ngày, mẹ nó, em nhìn ảnh anh trong điện thoại tới ba lần, anh nói xem em có muốn anh không?”
Quý Đông Huân nhanh chóng tháo khóa thắt lưng của Trương Cảnh, giật mạnh ra, khóa kim loại rơi xuống đất kêu vang.
Hình ảnh hai thân thể quyện vào nhau mở ra một trận kịch tình trong đêm.
Hôn môi đầy dục vọng, hai bóng người cuốn vào nhau…
“Mẹ nó… sao anh lại đẹp trai thế?” Trương Cảnh cắn vào cổ Quý Đông Huân, hận không thể cắn vào động mạch để hút máu anh, từ nay về sau máu thịt hòa làm một, không bao giờ tách rời.
Quý Đông Huân ghì chặt người cậu trong lòng ngực, trên thân thể hai người phủ đầy mồ hôi, mang theo hơi ấm quen thuộc, nóng bỏng nồng nhiệt.
Người trong lòng ngực là người mình thương yêu nhất, cậu hận tất cả những gì của cậu không thể trở thành thứ hoàn hảo nhất trên đời này. Tình yêu tuổi trẻ nồng nhiệt mà xúc động, trận kịch tình khiến cả hai đều dốc hết sức lực. Mồ hôi rơi xuống thành những giọt nhỏ trên ga giường, giường trở nên hỗn độn.
Trương Cảnh ôm Quý Đông Huân, mạnh mẽ hôn lên trán: “Mẹ nó… sao em lại yêu anh nhiều thế.”
Khóe mắt và đuôi lông mày của Quý Đông Huân đều chất chứa tình yêu, những nét góc cạnh trên khuôn mặt dường như trở nên mềm mại hơn. Bàn tay anh vẫn nhẹ nhàng vuốt lưng Trương Cảnh, không hề có dục vọng, chỉ còn lại sự yêu thương sau trận kịch tình. Miệng lại bắt đầu trêu ghẹo: “Yêu anh? Yêu anh mà lúc nãy còn ghì anh chặt thế, ghì gãy của anh rồi sau này ai chiều em, phóng túng như vậy.”
Trương Cảnh nhếch môi cười, mắng một tiếng “ĐM” rồi nói: “Thế lần sau anh ghì em đi, em không sợ bị ghì đâu.”
Nụ cười của Quý Đông Huân tràn ngập sự sủng ái, đứng bên giường hơi cong lưng: “Đứng dậy bảo bối, anh tắm cho em nhé.”
Trương Cảnh đang trên giường nhào dậy ôm lấy cổ Quý Đông Huân, đôi chân dài vòng quanh eo anh, chân dài quá khiến hơi mệt. Cậu nghiêng đầu hôn vào hàm Quý Đông Huân, cười nói: “Trước giờ chẳng có ai cõng em cả, ngay cả cha mẹ em có cõng cũng chẳng nhớ rõ. Em năm tuổi thì cha mẹ đã mất rồi. Sau đó, em cao hơn mấy đứa khác, chơi bóng bị thương, bọn chúng cũng không cõng nổi, phải nâng đầu nâng chân mà khiêng. Chỉ có anh cõng em thôi, anh không nghĩ em là trẻ con chứ?”
Quý Đông Huân cõng cậu đi vào phòng tắm, từng bước chậm rãi vững chắc: “Em là trẻ con. Sau này, mỗi lần xong anh sẽ cõng em đi tắm, tắm sạch sẽ rồi ôm đi ngủ.”
Trương Cảnh cắn bả vai Quý Đông Huân một cái, thích thú đến mức mắt cũng đỏ lên.
Sao anh lại tốt thế chứ.
Sao em lại yêu anh nhiều thế chứ?
…
Trương Cảnh ngửa mặt thở hổn hển, động tác trong tay không ngừng, sức lực quá lớn khiến dương vật phía trước hơi đỏ lên, hơi đau nhè nhẹ.
Cậu nhắm mắt, để nước chảy trên mặt. Khép mắt nhớ lại ký ức, khuôn mặt ngày ấy của cậu, của Quý Đông Huân.
Trong giây phút cuối, Trương Cảnh hơi cau mày, cổ họng tràn ra tiếng thở gấp trầm thấp. Cậu thì thào gọi tên một người, như thể nhìn thấy khuôn mặt anh. Nước mắt xen lẫn nước trào ra, rơi xuống sàn nhà tắm.
Cậu thoáng mệt lả người dựa vào tường, từ từ nhắm mắt.
“Tiểu dâm đãng,” Bỗng giọng Quý Đông Huân xen lẫn tiếng cười vang lên, Trương Cảnh mạnh mẽ mở mắt, nhìn thấy anh đứng trước mặt nói: “Không thẩm cho em, em lại tự thẩm à?”
Trương Cảnh thoát khỏi hồi ức, giờ đang si mê nhìn anh phóng túng. Cậu ngẩng đầu vuốt mặt anh, Quý Đông Huân cười hỏi: “Mới tự thẩm xong đã sờ anh rồi hả?”
Trương Cảnh mỉm cười, vuốt mắt, mũi, cánh môi anh. Khóe mắt cậu dần đỏ lên, nhìn Quý Đông Huân nỉ non nói: “Bảo bối, em điên rồi.”
“Chờ tới ngày em bị điên… em phải vào bệnh viện tâm thần. Em không muốn vào đó, bảo bối, anh đừng đến được không.”
…
Khi Trương Cảnh bước ra ngoài, Nhị Cẩu nghiêng đầu nhìn cậu, vẻ mặt “Ta hiểu”, vỗ vỗ vai Trương Cảnh: “Cảnh Cảnh, tự thẩm, thẩm nhiều hại thân.”
“Đi,” Trương Cảnh ném khăn lau tóc vào mặt Nhị Cẩu, “Đi tắm đi.”
Nhị Cẩu theo sau mông cậu: “Tao chưa, chưa muốn tắm, bây giờ chắc chắn có mùi, mùi đó.”
Trương Cảnh cười: “Sao cậu biết tôi mới tự thẩm?”
Nhị Cẩu chỉ di động: “Nếu không, không tự thẩm, cậu có thể tắm bốn mươi lăm phút sao?”
Trương Cảnh nói: “Tao còn tự hỏi sao đầu choáng váng, hóa ra lâu thế hả? Tắm thêm chút nữa chắc tắt thở luôn.”
“Cậu thật là, cậu không biết tắt nước rồi mới tự thẩm sao? Tốn nước, còn nóng nữa.”
Nhị Cẩu như bà già, suốt ngày cằn nhằn phí nước sinh hoạt đắt đỏ. Trương Cảnh đi tới tủ lạnh lấy lon bia, ngửa đầu uống một ngụm. Nhị Cẩu nhìn cậu, nghiêm túc nói: “Cảnh Cảnh, dạo này cậu đừng, đừng uống rượu bia.”
“Tại sao?”
“Chỉ là đừng, đừng uống, cũng đừng hút thuốc. Tao cảm thấy gần đây cậu ngủ không tốt lắm, ta sống lành mạnh một thời gian đi?” Nhị Cẩu cẩn thận chọn từ, sợ Trương Cảnh bị kích thích.
Trương Cảnh trừng mắt nhìn, nhét bia vào tay Nhị Cẩu: “Vậy cậu uống đi. Mấy ngày nay trông cậu như bà già ấy.”
Nhị Cẩu liếc cậu, thấy sắc mặt cậu vẫn bình thường mới dám nói tiếp: “Tao nói vậy là vì cậu, cậu còn chê… chê tao như bà già.”
Trương Cảnh vò loạn tóc Nhị Cẩu: “Vậy là làm tan nát lòng tao rồi.”
Nhị Cẩu lắc đầu, vào phòng tắm tắm rửa.
Trương Cảnh nhìn cửa phòng tắm đóng lại, nhắm mắt nhớ lại bữa cơm tối với Quý Đông Huân.
Quý Đông Huân bây giờ và trước kia không giống nhau, mấy lần trước anh không cố giữ cậu lại, có lẽ vì trước kia đều là chuyện công việc. Lần này không phải ở công ty, cũng không phải chuyện công việc, cảm giác quen thuộc ấy lại trở về.
Quý Đông Huân vốn dĩ luôn cường thế, nói một không hai.
So với anh, bản thân cậu chỉ là miệng hùm gan thỏ, bên ngoài tỏ ra lợi hại, nhưng trước mặt Quý Đông Huân liền hết vía. Trước kia là vì thích anh, bây giờ là vì đã quen như vậy.
Phản ứng theo bản năng, anh nói gì cậu cũng nghe theo, có lúc chẳng để ý.
Ngoại trừ điều này, còn có một chuyện khiến Trương Cảnh khó mở miệng, đó là lúc Quý Đông Huân đi theo cậu xuống tầng, dọc đường đều sát vào người cậu, việc này khiến cậu không biết xấu hổ mà cứng lên.
Chỉ cần tiếp xúc với nhiệt độ cơ thể anh và cử chỉ như ôm, đã khiến cậu cứng cả đoạn đường.
Trương Cảnh lạnh lùng cười, đúng thật không thể cứu chữa.
Sau ngày hôm đó, Quý Đông Huân lại gọi điện cho Trương Cảnh, cậu nhận nhưng không biết nói gì, nói vài câu rồi cúp máy. Đêm nào cậu cũng mơ thấy anh, ba năm trước cậu từng mơ thấy anh nhiều lần, giờ lại lặp lại.
Tối thứ Sáu, Trương Cảnh đúng hẹn đi ăn cơm với Kiều Hy.
Cậu đặt trước nhà hàng, Kiều Hy đến rồi cậu đang chờ ở dưới, hôm nay cậu bắt xe chứ không lái xe tới.
Kiều Hy đưa chìa khóa xe cho cậu trai trông bãi đậu xe, nhìn Trương Cảnh nói: “Mấy ngày không gặp, lại đẹp trai hơn rồi.”
Trương Cảnh cười: “Anh cũng rất đẹp trai.”
Kiều Hy nhướng mày: “Phải không đó? So với cậu, tôi thấy ai cũng bình thường cả.”
Trương Cảnh không biết nói gì, bước lên lầu cùng Kiều Hy.
Lúc ăn cơm, vẫn như cũ là Kiều Hy nói, Trương Cảnh nghe, thỉnh thoảng trả lời hai câu. Trương Cảnh không ăn nhiều, gần đây không biết tại sao không thích ăn uống, đôi lúc còn thấy buồn nôn.
Nhị Cẩu nói cậu nghén rồi.
“Chắc là cậu có chuyện muốn nói với tôi hả?” Kiều Hy rót nước cho Trương Cảnh, trước đó đã cẩn thận tráng ly.
Trương Cảnh nhìn anh ta, gật đầu: “Đúng vậy… muốn nói với anh chuyện này.”
Kiều Hy nở nụ cười: “Lần trước tôi đã ngăn cản một lần rồi, thực sự tôi cực kỳ không muốn cậu nói ra. Nói đi.”
Trương Cảnh ngượng ngùng: “Xin lỗi anh, con người tôi nhiều tật xấu, tính cách cũng không tốt.”
Kiều Hy nói: “Tôi cảm thấy cậu rất tốt.”
Trương Cảnh mím môi, tiếp tục: “Tôi cảm thấy tính cách này của tôi không thích hợp sống chung với người khác, ai ở bên tôi cũng mệt mỏi, tôi không thể kiên nhẫn. Thật lòng xin lỗi anh…”
“Cậu gọi tiếng anh này ngọt lắm,” Kiều Hy cười, thở dài: “Được rồi ăn cơm đi, cậu không muốn thì tôi không làm khó. Chỉ là cảm thấy rất đáng tiếc, tôi rất thích cậu. Gần đây, tôi cảm thấy mình như trẻ ra.”
Trương Cảnh: “Không phải vấn đề ở anh, tôi cũng chẳng chê anh già, anh vốn cũng rất trẻ. Thật lòng xin lỗi, là bản thân tôi có vấn đề.”
Kiều Hy đặt tay xuống, cười: “Được rồi, đã nói xin lỗi ba lần rồi, người khác không biết còn tưởng cậu làm gì tôi rồi đó. Đều là người trưởng thành, không phải trẻ con mà tỏ tình không được còn phải xin lỗi, không đến mức đó đâu.”
Hôm đó cậu ngồi xe Kiều Hy về nhà, cậu có tính toán riêng, sợ sau khi nói xong với Kiều Hy, nếu anh muốn ngồi xe của cậu thì cậu không tiện từ chối.
Tính sạch sẽ này thật sự không thể khống chế.
Hơn nữa Quý Đông Huân vừa ngồi, giờ cậu không muốn để người khác ngồi… Mỗi lần lái xe đều nhớ tới hình ảnh Quý Đông Huân ngồi phía sau, ôm eo cậu, cánh tay anh vẫn mạnh mẽ như vậy.