Chương 20: Ảo Giác

Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trương Cảnh đứng im, lòng tràn đầy tuyệt vọng.
Cảm giác ấy thật kinh khủng. Bỗng nhiên, cậu không hiểu tại sao mình lại trở nên như thế. Thậm chí, cậu còn không dám nghĩ đến chuyện trước đây, khi nào Quý Đông Huân trở thành kẻ giả dối.
Kể từ khi Quý Đông Huân đưa cậu rời khỏi bàn rượu, anh chưa bao giờ thật sự là chính mình.
Đầu lưỡi vẫn còn vương vị tanh của máu, nỗi đau nhè nhẹ kéo theo chút lo lắng. Mùi sắt của máu trong miệng khiến cậu cảm thấy khổ sở. Trương Cảnh dựa lưng vào tủ đông lạnh, từ từ ngồi xuống.
Cậu vùi mặt vào cánh tay, đột nhiên không muốn đối diện với thế giới lúc này. Sức lực như bị rút cạn, ngay cả đầu ngón tay cũng lạnh toát.
"Tiểu cảnh, em sao vậy?"
Trương Cảnh giật mình.
Cậu từ từ ngẩng đầu lên. Quý Đông Huân đứng ngược sáng, khiến cậu không thể nhìn rõ mặt anh. Cậu nheo mắt ra sức nhìn, nhưng vẫn không thấy rõ. Những thứ trên xe đẩy đều là đồ Quý Đông Huân vừa mới lấy, trong đó có một cái nồi đất có hoa văn lúa mạch màu vàng nhạt.
Quý Đông Huân nhận ra cậu không ổn, anh đẩy xe tiến lên, ngồi xổm xuống. Anh nhìn thẳng vào Trương Cảnh, trán nh wrinkled hỏi: "Sao vậy Tiểu Cảnh? Khó chịu chỗ nào sao?"
Trương Cảnh chỉ nhìn anh, không nói cũng không lắc đầu.
Quý Đông Huân nắm lấy tay cậu, thấy đầu ngón tay lạnh buốt nên giọng anh mang chút sốt ruột, thấp giọng nói: "Nói chuyện đi, bảo bối."
Trương Cảnh như muốn hút Quý Đông Huân vào trong mắt. Đôi mắt cậu đỏ hoe, nhỏ nhẹ hỏi: "Quý Đông Huân… anh đã đi đâu vậy?"
"Anh không đi đâu cả," Quý Đông Huân xoa bóp lòng bàn tay cậu, "Lúc nãy anh bảo cô kia lấy ít sườn cho anh, quay người lại đã không thấy em nữa. Sao em lại đi nhanh vậy?"
Trương Cảnh chỉ lắc đầu.
Quý Đông Huân cảm thấy trạng thái của cậu có chút bất thường, nhưng không biết cậu bị sao. Vì thế giọng anh càng nhẹ, anh thử hỏi: "Chúng ta về nhà rồi nói sau nhé, em khó chịu sao? Không đứng dậy nổi hả?"
Trương Cảnh không biết có nên tin Quý Đông Huân trước mắt là thật hay không.
Cậu cười khổ, cảm thấy bản thân thật đáng thương. Cậu lấy điện thoại trong túi ra, mở tin nhắn xem, tin nhắn Quý Đông Huân gửi hồi chiều vẫn còn đó.
Cậu thở ra một hơi, đứng lên. Trên mặt Quý Đông Huân có chút lo lắng, nhưng cũng không hỏi nhiều, chỉ lập tức đưa cậu đi thanh toán rồi về nhà. Cả đoạn đường Trương Cảnh cũng không nói chuyện.
Về đến nhà, Quý Đông Huân vào bếp sắp xếp đồ đạc, bỏ mấy thứ mới mua vào tủ lạnh. Trương Cảnh cầm quần áo ra đi tắm. Cậu ngửa đầu để nước giội vào mặt, không mở nổi mắt. Mỗi khi tâm trạng không ổn, cậu đều làm như vậy, cảm giác nước ấm từ đầu đến chân như giúp cậu thở phào.
Trương Cảnh không chủ động mở miệng nói chuyện cả buổi tối.
Trước khi ngủ, Quý Đông Huân vừa định ôm cậu, Trương Cảnh nhíu mày né tránh ngay lập tức. Quý Đông Huân dừng lại một chút, không để ý sự né tránh của Trương Cảnh, trực tiếp ôm cậu vào lòng.
Trương Cảnh từ từ nhắm mắt, hít một hơi.
Quý Đông Huân hôn lên trán cậu, nhẹ giọng hỏi: "Bảo bối, em có chuyện gì vậy?"
Trương Cảnh mở mắt nhìn anh, mấp máy môi, cuối cùng hỏi: "Quý Đông Huân, vẫn là anh phải không?"
Quý Đông Huân nhìn cậu, gật đầu chắc nịch, nói: "Anh vẫn luôn như vậy."
Trương Cảnh mỉm cười, đưa tay ôm Quý Đông Huân, nói: "Nhưng em chẳng còn là em nữa rồi."
"Ý của em là gì?" Quý Đông Huân đưa tay chạm vào mặt cậu, nhẹ nhàng sờ mắt cậu, "Xảy ra chuyện gì với em rồi?"
Lòng bàn tay Trương Cảnh đặt sau lưng Quý Đông Huân, cảm nhận da thịt và đường cong hoàn mỹ của anh. Cậu khẽ lắc đầu, nói: "Quý Đông Huân, chúng ta thật sự không quay lại được. Đây là sự thật."
Trương Cảnh nói xong, quay người không nhìn anh nữa. Quý Đông Huân ôm cậu từ phía sau, kề sát ngực vào lưng Trương Cảnh. Anh hiểu người trong vòng tay mình, khi người này không muốn nói, chẳng ai có thể hỏi được gì.
Tối đó, Trương Cảnh lại nằm mơ.
Cậu mơ thấy mình đã sống với Quý Đông Huân rất nhiều năm. Cả hai đều đã bước qua tuổi trung niên, Quý Đông Huân vẫn đẹp trai và hoàn hảo như vậy. Họ yêu nhau sâu đậm. Nhưng rồi vào một buổi sáng, Trương Cảnh tỉnh giấc, phát hiện trên giường không còn bóng dáng người mình yêu.
Trong tủ quần áo không có quần áo của Quý Đông Huân, trong album ảnh không có ảnh của anh, thậm chí trong điện thoại cũng không có số của anh.
Cậu điên cuồng tìm kiếm Quý Đông Huân trong nhà, lục tìm mọi manh mối liên quan đến anh, nhưng cuối cùng vẫn không tìm được.
Anh chỉ là một người không có thật trong lời người khác.
Giống như tình cảm và cuộc sống bên nhau nhiều năm đều là giấc mơ hoang đường.
Trương Cảnh tỉnh giấc, trên trán đổ đầy mồ hôi lạnh. Cậu nghe tiếng hô hấp đều đặn phía sau, cảm nhận cánh tay vòng qua mình, trái tim đập thình thịch mới dần bình tĩnh. Cậu quay người hôn lên môi Quý Đông Huân, như thể anh cảm nhận được, cánh tay vòng qua ôm chặt lấy cậu.
Đêm đó Trương Cảnh không ngủ được, sáng hôm sau tỉnh dậy sắc mặt rất tồi tệ. Quý Đông Huân sờ nhẹ đầu cậu, nói: "Ngủ thêm đi, nhìn em không có chút tinh thần nào cả. Sáng nay em muốn ăn gì?"
Trương Cảnh vừa tỉnh, suy nghĩ chưa rõ ràng, híp nửa mắt nói: "Chỉ cần không phải mì thì cái gì cũng được."
Quý Đông Huân thấy phản ứng của cậu tốt hơn tối qua, ít nhất cũng chịu mở miệng nói chuyện, nên hơi yên tâm. Anh hôn lên trán cậu, nói: "Vậy em ngủ thêm chút đi, thức dậy rồi ăn sáng nhé."
Trương Cảnh mơ màng, gật đầu "vâng" một tiếng.
Nhưng cậu vẫn không thể ngủ được đến khi tự nhiên tỉnh lại.
Điện thoại trên đầu giường reo lên, Trương Cảnh giật mình, mò điện thoại, hắng giọng nói: "Alo?"
"Ôi anh Cảnh, vẫn còn ngủ à?"
Trương Cảnh nghe đến đây, bên kia là Đầu Đinh. Cậu nói: "Cuối tuần mà dậy sớm thế?"
"Đậu má giờ này mà còn sớm á?" Giọng Đầu Đinh luôn đầy sức sống, "Mười giờ rồi anh ơi!"
"Thật á? Anh ngủ không có khái niệm thời gian, sao thế?" Trương Cảnh hỏi.
"Ra ngoài chơi đi anh Cảnh?"
Trương Cảnh nhắm mắt hỏi: "Có cuộc đua hả?"
"Không, chỉ có mình em thôi, em hơi buồn, tối nay mình đi uống rượu đi?"
Trương Cảnh suy nghĩ, nói: "Được, chiều nay gọi cho anh nhé."
"Ok!" Đầu Đinh huýt sáo, nói: "Em đợi anh đó!"
"Ừ."
Cúp điện thoại xong, Trương Cảnh ngồi dậy. Quý Đông Huân vừa đi vào, chưa mặc quần áo, nửa người trên trần, dưới quần ngủ của cậu. Trương Cảnh nhìn thấy trên người anh vẫn còn dấu cắn của tối hôm trước, vết bầm giờ đã ngả vàng.
"Em tỉnh rồi à?" Quý Đông Huân đi tới nhéo mặt cậu.
Trương Cảnh gần như ngây người.
Trước đây, cậu chịu không nổi nhất là dáng vẻ chỉ mặc quần và để trần nửa người của Quý Đông Huân, đẹp đến mê hồn. Có lần cậu đứng ở cửa phòng bếp, chỉ nhìn Quý Đông Huân mặc như vậy làm bữa sáng cho mình mà đã có thể cứng người.
Trương Cảnh lắc đầu, nhớ tới giấc mơ tối qua.
Cậu không nói chuyện với Quý Đông Huân, đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Thực ra, cậu đồng ý với Đầu Đinh tối nay ra ngoài uống rượu cũng chỉ muốn rời xa Quý Đông Huân. Cậu vốn không uống rượu, chỉ muốn cố rút ngắn thời gian ở cùng anh, bởi cậu sợ khi ảo giác xuất hiện, Quý Đông Huân lại đứng trước mặt nhìn mình.
Lúc cậu đang giải quyết nỗi buồn, Quý Đông Huân lại ôm lấy cậu từ phía sau giống như hôm qua.
Trương Cảnh giật mình.
Quý Đông Huân cao hơn cậu một chút, vì thế anh có thể nói vào tai cậu dễ dàng khi ôm cậu như vậy.
Anh hôn nhẹ lên tai Trương Cảnh.