Chương 53: Chuyện tình của đôi nhẫn

Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử

Chương 53: Chuyện tình của đôi nhẫn

Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Ồ.”
Trương Cảnh trợn mắt nhìn Nhị Cẩu, nói: “Ồ, cái bóng kia kìa.”
Nhị Cẩu nhìn theo ánh mắt Trương Cảnh, bắt lấy bàn tay cậu ta, nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên ngón áp út: “Ồ.”
Trương Cảnh vui vẻ, vỗ nhẹ lên đầu cậu: “Cậu trông thật ngốc nghếch.”
“Cảnh Cảnh.” Nhị Cẩu chớp mắt: “Hai người các cậu, rốt cuộc ai cầu hôn ai vậy?”
“Cầu hôn cái kẻ què ấy.” Ngón cái Trương Cảnh chạm vào chiếc nhẫn trên ngón áp út: “Hai người đàn ông, có mấy kiểu cầu hôn như thế à.”
“Vậy vậy vậy cũng không nhất định đâu.” Nhị Cẩu đảo mắt, sáp lại gần hỏi: “Thế nhẫn này do… ai mua?”
“Không phải tôi mua.”
“À…” Vẻ mặt Nhị Cẩu dường như hiểu ra: “Cảnh Cảnh, cậu đã kết hôn rồi sao?”
Trương Cảnh tức tối muốn đá cho cậu ta một phát.
Nhị Cẩu lại thở dài: “Tốt thật, trước đây tôi còn lo hai người bên nhau không được bao lâu nữa.”
Vẻ mặt Trương Cảnh vô cùng vui vẻ, nói: “Thực ra tôi cũng không ngờ được.”
Nhị Cẩu cảm thấy lòng trống trải: “Cậu đã đeo nhẫn rồi, Đống Đống sắp kết hôn rồi, Lâm Khẳng cũng có bạn gái, chỉ có tôi cô đơn.”
Trương Cảnh dùng cánh tay kẹp đầu cậu ta, xoa tóc cậu ta nói: “Nhị Cẩu của tôi nhất định sẽ gặp được người tốt nhất.”
“Chỉ mong vậy.”
Khi Quý Đông Huân trở về, Trương Cảnh ra sân bay đón anh, mặc kệ xung quanh có nhiều người, trực tiếp ôm lấy anh, nói: “Nếu anh không trở về thì em khóc mất thôi.”
Quý Đông Huân vỗ vai cậu, nói: “Anh không trở về cũng phải khóc.”
Trương Cảnh cười, nói bên tai anh: “Anh đói không? Chúng ta đi ăn trước hay về nhà làm luôn nhỉ?”
Trên mặt Quý Đông Huân vẫn rất bình tĩnh, nhưng lời nói lại không bình tĩnh như thế, anh nói bên tai Trương Cảnh: “Em đoán xem? Anh mới thấy em thì đã cứng rồi đó.”
“Mẹ kiếp…” Trương Cảnh chớp mắt.
Quý Đông Huân cười, nói: “Đi thôi.”
Khi họ ân ái, Quý Đông Huân luôn thích dang chân Trương Cảnh ra rộng nhất. Chân cậu rất dài, dang rộng như vậy trông rất cuốn hút. Trương Cảnh vốn dĩ rất thoải mái trên giường, Quý Đông Huân thích nhìn thứ gì thì cậu sẽ làm thứ đó.
Quý Đông Huân nói: “Dang chân ra.”
Trương Cảnh dang rộng chân mình hết cỡ.
“Chân đẹp lắm.” Quý Đông Huân hôn mặt cậu: “Từng ngóc ngách đều đẹp.”
“Đừng đùa em.” Toàn bộ ánh mắt Trương Cảnh đều hướng về Quý Đông Huân, dùng chân kẹp lấy eo của anh: “Bây giờ em đói đến mức nếu anh c*m v** thì có thể b*n r* ngay lập tức.”
Quý Đông Huân thấp giọng cười, lưng rung lên. Trương Cảnh cười nói: “Anh còn chưa vào à?”
Quý Đông Huân kéo tay cậu qua ấn lên thân thể mình: “Em nghĩ anh không vội sao? Lâu ngày không làm, anh vào ngay em không đau à?”
Trương Cảnh nói: “Không sao.”
“Đợi anh bôi trơn xong đã.” Quý Đông Huân nói.
Trương Cảnh dùng chân cọ cọ vào thắt lưng của anh: “Vậy anh nhanh chút đi, đã nói em vã lắm rồi mà.”
Quý Đông Huân biết cậu cố ý nói đùa như vậy để mình vui, anh vừa cẩn thận bôi trơn, vừa hôn cậu đầy âu yếm.
Trương Cảnh thiếu kiên nhẫn “hừ hừ”, Quý Đông Huân hôn lên hầu của cậu.
“Còn có thể chịu được không…” Trương Cảnh nhắm mắt lại, tự tuốt mình hai lần: “Thịt đã bày ra trước mặt mà không được ăn, bây giờ em dùng sức tuốt hai cái cũng có thể b*n r* luôn…”
Quý Đông Huân chịu đựng giỏi, nhưng không thể chịu đựng nổi Trương Cảnh cứ trêu chọc như thế, anh không thể nhịn được nữa, cuối cùng nắm lấy eo của cậu từ từ tiến vào.
Trương Cảnh thích nhất nhìn dáng vẻ ân ái của Quý Đông Huân, từ góc nhìn của cậu, nhìn lên cằm của Quý Đông Huân, cảm giác ân ái ấy khiến lòng Trương Cảnh run lên.
Thỉnh thoảng, Trương Cảnh lại nghĩ, nếu đổi một thân phận khác, cậu ở trên, Quý Đông Huân ở dưới…
Mẹ kiếp, không thể nghĩ nữa, Trương Cảnh chỉ nghĩ đến hình ảnh đó một chút thôi thì đã cảm thấy mình sắp b*n r* rồi.
Quý Đông Huân giữ lâu quá, cậu sợ mình ở trên chưa đợi được Quý Đông Huân bắn thì mình đã tự bàn giao xong trước rồi, vậy thì quá xấu hổ.
Hơn nữa, Trương Cảnh không nỡ như vậy.
“Nghĩ gì vậy?” Quý Đông Huân dùng sức đẩy vào điểm mẫn cảm, toàn thân Trương Cảnh run lên.
“Nghĩ nếu là em làm anh thì sẽ như thế nào.” Trương Cảnh đặc biệt thành thật, ôm lấy bờ vai của Quý Đông Huân, ra sức cắn một cái, cắn ra một dấu răng. Cắn xong tự trách mình đau lòng, rồi hôn xuống hai cái.
Quý Đông Huân hỏi: “Vậy em lên nhé?”
Trương Cảnh lắc đầu: “Không.”
Cuối cùng, khi Trương Cảnh cảm thấy sắp b*n r*, cậu đổi một tư thế khác, để Quý Đông Huân tiến vào từ sau lưng, như thế này cậu cũng có thể dùng tay trái nắm lấy tay trái của Quý Đông Huân, hai chiếc nhẫn kề bên nhau.
“A…” Lúc b*n r*, Trương Cảnh nắm lấy tay trái của Quý Đông Huân đặt bên môi mình, hôn thật sâu lên chiếc nhẫn trên ngón áp út của anh.
Quý Đông Huân hôn lên cổ Trương Cảnh, hôn lên vai cậu, hôn lên đỉnh đầu cậu.
Trương Cảnh quay người lại nhìn anh, trên đầu đầy mồ hôi, ánh mắt trực tiếp mà lại trong suốt: “Bảo bối, em yêu anh muốn ch*t luôn.”
“Ừa.” Quý Đông Huân xoa tai cậu: “Anh cũng yêu em.”
Trương Cảnh thở hổn hển, sau đó kéo Quý Đông Huân nói: “Tiếp nào.”
Tối đó, Trương Cảnh b*n r* bao nhiêu lần chính cậu cũng nhớ không nổi.
Cuối cùng, khi Quý Đông Huân tắm cho cậu, ý thức của Trương Cảnh trên cơ bản đã không còn nữa, mỗi lần làm xong đều là Quý Đông Huân giải quyết hậu quả, tắm rửa, đổi ra giường. Trương Cảnh chỉ phụ trách việc lúc Quý Đông Huân đặt cậu ở đây thì cậu ngồi ở đó cho tốt, đừng có ngã là được.
Vào ngày lễ tình nhân, Quý Đông Huân tan làm, lái xe thẳng đến chỗ Trương Cảnh.
Trương Cảnh tan làm ra thì nhìn thấy anh, ánh mắt nhìn thẳng. Trước đó hoàn toàn không ngờ được, cho nên lúc nhìn thấy anh thì đều là sự bất ngờ.
Quý Đông Huân mặc chiếc áo khoác dài, tay đút trong túi đứng dưới chân công ty của họ. Trương Cảnh thấy mình hoàn toàn bị lạc mất rồi, trên thế giới vì sao lại có người hoàn mỹ như vậy.
Một ngày nào đó sau ngày lễ tình nhân, Trương Cảnh nhận được điện thoại của một người bạn học ở lại trường học nghiên cứu.
“Cảnh Cảnh, giúp tôi một chuyện gấp được không?”
Trương Cảnh cười hỏi: “Tôi có thể giúp gì?”
“Sắp thi đấu, hai chủ lực của đội bóng trường chúng ta bị chấn thương, những đứa nhóc còn lại còn không chơi tốt, không thể vào sân được!”
Trương Cảnh nghe nửa ngày mới hiểu ra: “Bóng rổ à?”
“Đúng rồi, cậu đến gánh vác giúp anh em đi, cứ như vậy mà thua tôi không cam lòng!”
Trương Cảnh nói: “Không được, đã lâu tôi không chạm vào bóng rồi, thật sự không được đâu.”
“Haiz, dù thế cậu cũng mạnh hơn nhiều so với mấy đứa nhóc kia, cậu giúp tôi đi, nhóm chúng ta lúc này chỉ có cậu ở gần, những người khác cách xa chân trời góc bể rồi, tìm không được!”
Thực sự rất lâu rồi Trương Cảnh không chơi bóng, đã hơn một năm không sờ vào. Cậu cảm thấy áp lực chịu không nổi, nhưng các anh em cùng trường hình như thật sự không tìm ra được ai cả, gọi mấy cuộc điện thoại, Trương Cảnh lại khước từ nữa thì thật sự là không ổn.
“Vậy được thôi, nhưng bình thường tôi cũng không có thời gian, cuối tuần được không?”
“Được, thật ra tôi cũng đến giúp, đến lúc đó chúng ta cùng luyện tập nhé.”
Trương Cảnh nói chuyện này với Quý Đông Huân, Quý Đông Huân hỏi một câu: “Còn có ai nữa không?”
“Ai?” Trương Cảnh chớp chớp mắt, mới phản ứng lại: “Khương Khải à? Không có, anh ta ở lại trường làm giáo viên thể dục, anh thấy trường học nào mà học sinh thi đấu hữu nghị lại có giáo viên vào chơi cùng không?”
Quý Đông Huân: “Ừa”.
Cuối tuần Trương Cảnh đi chơi bóng, Quý Đông Huân cũng đi cùng.
Trương Cảnh rất quen thuộc sân bóng, đã lâu lắm rồi không sờ vào bóng, cầm bóng trong tay đúng là là cảm xúc bùi ngùi.
Thời tiết quá lạnh, quần áo mặc cũng dày, chơi xong cả người mồ hôi nhễ nhại.
“Mặc áo khoác vào đi.” Lúc đi ra Quý Đông Huân đưa áo cho cậu, cười nói: “Chơi bóng mà vẫn đẹp trai như vậy.”
Trương Cảnh cười một tiếng, thật ra lúc vừa đến cậu cũng khá lo lắng, cậu sợ đụng phải Khương Khải. Dù sao bây giờ Khương Khải vẫn đang thực tập ở trường, lỡ lúc đến Quý Đông Huân nhìn thấy anh ta chắc chắn sẽ không vui.
May mà anh ta không đến.
Cuối tuần sau Trương Cảnh đi chơi bóng, sau đó ăn tối và ngủ cùng Quý Đông Huân, cảm thấy thật mãn nguyện. Đôi khi chơi bóng xong bọn họ sẽ đi dạo loanh quanh trong trường, Quý Đông Huân mang theo vợt đánh tennis, Trương Cảnh lại bày ra dáng vẻ mê trai lúc trước của mình, ngồi ngoài sân xem Quý Đông Huân chơi.
Vào ngày thi đấu của trường học, Trương Cảnh hỏi Quý Đông Huân: “Hôm nay anh có đến xem không?”
Quý Đông Huân nói: “Đến, nhưng anh đến trễ một lúc nhé.”
Trương Cảnh gật đầu: “Vâng ạ.”
Quý Đông Huân đến công ty gửi tài liệu trước, sau đó mới đến trường xem Trương Cảnh thi đấu.
Lúc anh đến đã đánh xong nửa trận, hiệp thứ ba vừa mới bắt đầu. Sân bóng rổ rất nhiều người, lúc trước Quý Đông Huân đến, tiếng hò hét xung quanh đều là tên của Trương Cảnh.
Bây giờ cái tên được hò hét anh đã không nhận ra, có lẽ là một anh chàng đẹp trai đại nhị đại tam nào đó.
Quý Đông Huân nhìn thấy phía trước có một người đứng lên đi ra ngoài, anh bước đến ngồi vào vị trí đó.
Ngồi xuống thì nhìn thấy Trương Cảnh đang kiểm soát bóng, bên cạnh có một người giơ cánh tay lên, Trương Cảnh thấy rõ, chuyền bóng qua chỗ khác.
Ánh mắt Quý Đông Huân bỗng tối sầm lại.
Trương Cảnh vươn tay hết lên: “Anh Khải, ở đây!”
Bóng lại trở về trong tay cậu, Trương Cảnh xoay người đột phá, vòng lên rổ, ghi thêm hai điểm.