Chương 56: Nỗi hận và tình yêu

Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử

Chương 56: Nỗi hận và tình yêu

Nhân Bất Như Cố - Toan Thái Đàn Tử thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Quý Đông Huân ngồi nép mình trên mép giường, khoác tay Trương Cảnh, nhìn sâu vào khuôn mặt cậu bằng ánh mắt đầy suy tư.
Trong lòng anh dâng lên một nỗi thống hận khôn nguôi.
Năm đó, anh rời đi đột ngột, cắt đứt mọi liên lạc, không chỉ dừng điện thoại mà còn xóa sạch mạng xã hội. Anh tưởng mình sẽ không bao giờ quay lại được nữa.
Những ngày đầu vô cùng khó khăn, đau đớn, nhớ nhung, tiếc nuối, phẫn nộ – tất cả những cảm xúc ấy đều đã trải qua, nhưng nhiều nhất vẫn là hận.
Hận Trương Cảnh không trưởng thành, vô tâm với anh.
Cũng hận chính bản thân mình. Lúc đó, anh biết rõ những lời Trương Cảnh nói chỉ vì tức giận bột phát, vậy mà vẫn cố gắng nói "được". Nghĩ lại, nếu không có trận cãi vã ấy, có lẽ mọi chuyện sẽ không xảy ra. Nhưng dù có hối hận cũng không thể cứu vãn được nữa.
Đêm tối là khoảng thời gian khiến tâm trạng con người bất ổn nhất. Quý Đông Huân không thể cưỡng lại được sự tò mò, lén xem lại những tin nhắn Trương Cảnh từng gửi. Cuộc sống của cậu không hề dễ dàng, vẫn luôn cố gắng tìm kiếm anh.
Anh chưa từng trả lời cậu, không biết phải nói gì. Đau lòng có, nhớ nhung có, nhưng vẫn không thể buông bỏ được khúc mắc trong lòng.
Sau này, có lẽ nỗi hận ấy đã không còn. Mọi chuyện đều có hai mặt, và khi bản thân vượt qua được nỗi thống hận, nhìn lại mới hiểu ra tất cả.
Ai cũng có lỗi, không ai thoát khỏi trách nhiệm trong chuyện này. Hai người có thể đi đến bước đường này, đều là do chính họ gây ra.
Tin nhắn cuối cùng Trương Cảnh gửi cho anh là hai năm trước, chỉ đơn giản một câu: "Anh còn trở về không?"
Lúc đó, Quý Đông Huân không biết mình có còn quay trở lại hay không. Có lẽ một ngày nào đó, khi buông bỏ được tất cả, anh sẽ trở về. Nhưng cũng có thể cứ thế trôi qua. Tương lai, ai mà đoán trước được.
Anh đưa tay nhẹ nhàng xoa lên khuôn mặt Trương Cảnh. Cậu ngủ không sâu, lông mi rung rung. Bàn tay anh cũng run lên chút đỉnh, trong lòng như có một khoảng trống không thể lấp đầy.
Anh không ngờ rằng trong suốt mấy năm xa cách, Trương Cảnh lại phải đối mặt với những vấn đề về tâm lý.
Bây giờ nghĩ lại, thật ra có một giai đoạn tin nhắn của cậu không bình thường. Chỉ cần chú ý một chút, có thể nhận ra biểu hiện bệnh tâm thần.
Quý Đông Huân nhắm mắt, tự trách mình thật tàn nhẫn.
Tàn nhẫn với Trương Cảnh, cũng tàn nhẫn với chính mình. Người này là người anh yêu thương từ đầu đến cuối, trong lòng anh chưa bao giờ không coi trọng cậu. Nhưng những tin nhắn của cậu, dù chỉ một câu, anh cũng không hề hồi đáp. Đến cả cơ hội để hối hận, anh cũng không trao cho cậu.
Nếu không phải lần này trở về, có lẽ suốt đời anh cũng không chủ động tìm Trương Cảnh.
Lần đầu tiên gặp lại Trương Cảnh sau khi trở về là khi cậu đứng dưới sảnh công ty, chờ người. Tay cậu kẹp chiếc mũ bảo hiểm, một chân gác hờ lên xe mô tô, ánh mắt nhìn về phía trước vô định.
Cậu tỏa ra một vẻ cô đơn không thể tả xiết.
Thực ra, rất nhiều chuyện đều như vậy. Khi không nhìn thấy người đó, bạn có thể kiên trì, có thể cố chấp. Nhưng khi thật sự đối diện, sống sờ sờ trước mặt bạn, bạn lại vô thức quan tâm, lo lắng cho họ. Những ồn ào trong quá khứ, lúc đó đều không còn quan trọng nữa.
Sáng hôm đó, Trương Cảnh tỉnh dậy vì cơn đau dạ dày. Khi mở mắt ra, cậu vẫn còn choáng váng, mặt trời đã lên cao. Cậu dụi dụi mắt.
"Tỉnh rồi?"
Giọng nói tràn đầy sự quan tâm của Quý Đông Huân vọng vào tai cậu. Trương Cảnh vô thức nhìn sang. Anh đã tắm rửa xong, tinh thần khá tỉnh táo, vẻ ngoài vẫn đẹp trai.
Chỉ là đôi mắt anh có vài đường tơ máu, trông hơi tiều tụy.
"Ừm." Trương Cảnh vừa mở mắt ra đã nhìn thấy anh, tâm tình tốt hơn hẳn, cười nhẹ: "Anh dậy sớm thế?"
Quý Đông Huân cười đáp: "Sớm? Em biết bây giờ là mấy giờ rồi không?"
Trương Cảnh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Chín giờ?"
"Sắp mười một giờ rồi, mau dậy tắm rửa đi rồi ăn cơm."
Hóa ra đã muộn như vậy. Chẳng trách dạ dày cậu lại đau đến vậy. Trương Cảnh đứng lên ấn vào bụng, nhận thấy rằng những ngày gần đây cơn đau xuất hiện ngày càng nhiều.
"Hôm nay anh không đi làm sao?" Trương Cảnh tắm rửa xong đi ra liền thấy đồ ăn sáng đã được Quý Đông Huân chuẩn bị sẵn. Cậu cầm lấy cốc sữa bò, uống một ngụm.
"Không đi, hôm nay ở nhà với em." Quý Đông Huân cười đáp.
"À..." Trong lòng Trương Cảnh vẫn còn ký ức về lần cãi vã trước, cảm thấy hơi bất tự nhiên. Những cuộc tranh cãi như vậy thực sự khiến người ta tổn thương, lúc đó khó chịu, sau khi cãi xong cũng không khá hơn chút nào, lại mất một khoảng thời gian mới trở lại bình thường.
"Anh phải đi làm chứ, em cũng không có bệnh gì." Trương Cảnh sờ sờ mũi, "Anh ở nhà với em, em cũng không trả lương cho anh."
Quý Đông Huân nhét thìa vào tay cậu: "Anh trả lương cho em."
Trương Cảnh cúi đầu không nói gì nữa, trong lòng lại vô cùng vui vẻ.
Trương Cảnh tranh thủ lúc Quý Đông Huân rửa bát để trốn đi uống thuốc. Cậu nghĩ thầm rằng mấy ngày rồi không đi khám, ngày mai phải hẹn bác sĩ sớm, liệu việc chữa trị có thể tiếp tục được bao lâu. Nếu phải tạm ngưng, cậu sẽ không yên tâm.
Mọi lần chữa trị đều nghiêm chỉnh theo phác đồ của bác sĩ. Nếu bây giờ dừng lại, coi như xong rồi.
Ngày hôm đó trôi qua tương đối yên bình. Trương Cảnh không thể giải quyết được bản thân khi nhìn thấy nghe thấy ảo giác, ngoại trừ im miệng không nói câu gì. Khi Quý Đông Huân nói chuyện, cậu luôn cố gắng dùng từ đơn giản nhất để trả lời, thật sự không còn cách nào khác.
Quý Đông Huân vừa bắc đĩa hoa quả ra cho Trương Cảnh thì thấy cậu cúi đầu, khẽ "ừ" một tiếng. Trước kia, anh không chú ý đến những hành động nhỏ như vậy, nhưng giờ đây nhìn Trương Cảnh, anh cảm thấy trong lòng đau đớn vô cùng.
Anh đi tới ngồi cạnh Trương Cảnh: "Cảnh Cảnh, ăn hoa quả không?"
Trương Cảnh bỗng vội vàng ngẩng đầu lên nhìn anh, khi thấy anh ngồi cạnh, mắt còn lộ vẻ kinh ngạc, nhưng ngay sau đó lại trở lại vẻ mặt bình thường.
Cậu cười nhẹ: "Có ạ."
Quý Đông Huân đặt đĩa trái cây lên đùi cậu, đưa tay sờ mặt Trương Cảnh.
Sắc mặt Trương Cảnh không có gì khác thường, nhưng ánh mắt lại vô cùng dịu dàng.
So với trước kia, cậu thực sự đã thay đổi nhiều. Quý Đông Huân vòng tay ôm lấy vai cậu, khẽ hôn lên vành tai cậu. Động tác của Trương Cảnh bị ngưng trệ.
Quý Đông Huân nói: "Bảo bối."
"Gì cơ?" Trương Cảnh nhìn anh.
"Không có gì." Quý Đông Huân cười cười, hỏi: "Vết thương trên người em còn đau không?"
Trương Cảnh lắc đầu: "Vốn dĩ cũng không đau mà, mặc dù nhìn xanh xanh tím tím sợ như thế nhưng không đau chút nào, da cũng không xước." Cậu nhìn Quý Đông Huân, có chút ngập ngừng hỏi: "Anh... muốn làm à?"
"Không làm." Quý Đông Huân cười khổ, "Không nỡ mà."
Trương Cảnh cảm thấy ánh mắt Quý Đông Huân hôm nay vô cùng lạ, giống như anh đang suy nghĩ rất nhiều chuyện, hơn nữa còn có thể nhìn thấy nỗi buồn trong đó. Trương Cảnh không biết tại sao lại thế, nhưng cũng không hỏi anh.
Trương Cảnh nghỉ ngơi ở nhà mấy ngày, vốn dĩ không bị thương nặng, nhưng ở nhà mãi cậu cũng không chịu được.
"Đừng chạy xe, anh đưa em đi nhé?" Quý Đông Huân hỏi.
Trương Cảnh nói: "Không sao, chân em vẫn bình thường mà."
Quý Đông Huân nghĩ một chút, nói: "Mặc áo nhiều một chút, mấy ngày này thời tiết lạnh hơn đấy."
"Vâng ạ."
Trương Cảnh nghỉ làm mấy ngày, vừa đến tòa nhà công ty mình liền cảm thấy hơi kích động. Đúng lúc đó, cậu gặp được Bạch Kỳ ở bãi đậu xe.
Bạch Kỳ nhìn thấy cậu thì kinh ngạc hỏi: "Nhanh như vậy mà cậu đã đi làm lại rồi? Dù sao gần đây cũng không có việc gì, một mình tôi là đủ rồi."
Trương Cảnh đút tay vào túi bước đến chỗ cậu ta, cười nói: "Còn ở nhà nữa thì tôi mọc nấm luôn đấy."
Trương Cảnh kể với Bạch Kỳ chuyện cậu đánh nhau với người ta ngoài phố. Mọi người trong công ty đều không biết cậu xảy ra chuyện gì, chỉ nghĩ là cậu nghỉ phép mấy ngày đi đâu đó chơi mà thôi.
Trương Cảnh vừa bước vào cửa liền có người lao đến hỏi: "Anh Cảnh đi làm lại rồi, anh mà còn không chịu đến nữa thì bọn em không xoay kịp mất. Cũng không biết có phải do anh Bạch càng ngày càng già rồi hay không, mà gần đây thật là vô dụng!"
Bạch Kỳ cười cười: "Tôi vẫn còn đứng đây, mà nói xấu tôi thế?"
"Cậu không ở đây tôi mới không thèm nói, lời này chính là cho cậu nghe đấy!"
"Trương Cảnh ngồi xuống, một loạt giấy tờ được ném đến trước mặt cậu. Cậu hỏi: "Này là gì đấy?"
"Cái gì cũng có, hợp đồng cần ký cũng có, còn có cả phương án nộp cho cấp trên nữa, với lại quảng cáo phải quay." San San đặt tách cà phê mới pha xong lên bàn cho cậu, nói: "Uống đi, uống xong thì làm việc."
Trương Cảnh nhìn Bạch Kỳ, cười cười hỏi cậu ta: "Họ Bạch kia, không phải cậu bảo là không có việc gì nhiều à? Không phải là rất nhàn nhã hay sao hả?"
"Không nhàn được nữa rồi, cậu đừng nghỉ nữa." Bạch Kỳ cũng bật cười: "Tôi chính là có ý nói cậu, đấy đều là việc của cậu, cậu không đến làm thì kệ cậu, tôi cứ dồn hết vào đợi cậu trở về làm là được."
Trương Cảnh đáp: "Thật cảm động."
Buổi chiều, Trương Cảnh đến gặp bác sĩ. Bác sĩ mỗi lần nhìn thấy cậu đến, trước tiên sẽ nở một nụ cười khiến người khác cảm thấy vô cùng thoải mái, dễ tính.
Trương Cảnh cười nói: "Thôi anh đừng cười như thế với tôi, anh biết rõ tính hướng của tôi mà, nhỡ đâu có một ngày nào đó tôi bị nụ cười đấy của ngài hút hồn thì toang."
"Cuối cùng thì cậu cũng chịu nói đùa rồi đấy?" Bác sĩ cười đáp: "Mỗi ngày tôi đều cười giả trân chỉ đợi mỗi câu này của cậu thôi, cậu cũng biết gương mặt của cậu tôi nhìn cũng hơn mười năm rồi, sớm đã chán rồi."
"Đừng thế." Trương Cảnh ngồi xuống ghế sofa. "Tôi không biết lấy lòng người khác đâu."
Bác sĩ phẩy phẩy tay: "Đều như nhau, không biết lấy lòng nhưng cậu biết chạy mô tô, đội mũ bảo hiểm lên, đẹp trai vô cùng."
Trương Cảnh vui vẻ một lúc lâu, nói: "Ch*t rồi, hôm nay tôi không có tâm trạng điều trị nữa rồi. Bác sĩ quá đẹp trai, ảnh hưởng đến việc điều trị."
Bác sĩ như vô thức xoay xoay chiếc nhẫn trên ngón tay, cười nhẹ.
Trương Cảnh nói với bác sĩ: "Tôi nghĩ gần đây tình trạng lại nặng hơn một chút. Có ảo thính giác kéo dài. Không có ảo ảnh thị giác, chỉ là ảo giác nghe thấy âm thanh."
Bác sĩ "ừm" một tiếng.
"Hơn nữa, phản ứng sinh lý còn kém hơn trước, chóng mặt và nôn mửa nhiều hơn. Nhưng tâm trạng khá ổn định, không lo lắng bất thường, không hưng phấn quá khích, cơ bản vẫn ở trạng thái bình thường."
Bác sĩ cúi đầu viết trên giấy ghi chép.
"Giấc ngủ vẫn như trước, không tốt lắm cũng không đặc biệt khó ngủ. Có nhiêu đó thôi."
Bác sĩ nhẹ giọng hỏi: "Lực chú ý thì sao?"
"À, có thể tập trung. Ở khía cạnh này thì không có vấn đề gì, cũng không thay đổi so với trước đây."
Bác sĩ cười nói: "Rất tốt."
Trên thực tế, liệu pháp chữa trị tâm lý vô cùng nhàm chán, chỉ toàn trò chuyện mọi lúc và bằng nhiều cách khác nhau. Trong lúc trò chuyện, hầu hết ánh mắt của bác sĩ đều nhìn chằm chằm vào bệnh nhân, thỉnh thoảng lại cúi xuống viết gì đó vào giấy.
Trương Cảnh đã rất quen thuộc với các quy trình điều trị như vậy. Khi bắt đầu điều trị, cậu còn cảm thấy rất mệt, hầu như ngày nào cũng phải ngủ một giấc sau khi nói chuyện. Do thỉnh thoảng cậu né tránh câu hỏi của bác sĩ để thể hiện bản thân không phải là một bệnh nhân rối loạn tâm thần, nên luôn phải suy nghĩ trả lời thế nào mới khiến mình trông có vẻ bình thường. Thần kinh luôn căng thẳng như vậy trong suốt hai tiếng đồng hồ nói chuyện liền thật vô cùng mệt mỏi.
Nhưng bây giờ đã tốt hơn rồi, Trương Cảnh sẽ không đặc biệt chú ý tới chuyện này, hoặc có thể cậu đã chấp nhận được nó.